1. Lam Hi Thần Có Một Bí Mật

Tác giả: Dẫn Liễu Cá Phượng

QT: TraHoaCac

Edit: Ngọc Lưu Ly

Link raw: http://yinfengyou27.lofter.com/post/2aea3a_a67076e

Giới thiệu

Lam Hi Thần vẫn luôn có một bí mật.

Hắn có thể nhìn thấy nội tâm của đệ đệ nhà hắn.

1.

Ở trong mắt Lam Hi Thần, trên bờ vai Lam Vong Cơ luôn luôn ngồi một cái nho nhỏ Lam Trạm phiên bản thu nhỏ.

Nhưng mà cái phiên bản thu nhỏ Lam Trạm này tựa hồ chỉ có một mình Lam Hi Thần có thể trông thấy, ngay cả bản thân Lam Vong Cơ cũng không biết nó tồn tại.

Cái tiểu đoàn tử Lam Trạm này dáng dấp đầu to thân nhỏ, mặt tròn vo, con mắt thật to, mập mạp mềm nhu nhu, vô cùng đáng yêu.

Nhất là mặt của tiểu đoàn tử còn cùng Lam Trạm bản nhân lớn lên đến cơ hồ giống nhau như đúc, nhìn sang nghiễm nhiên là một lớn một nhỏ hai cái mặt tuấn tú giống nhau, giống nhau mặt không biểu tình.

Ngao -- Manh quá nha! Tâm hồn ca ca của Lam gia đại thiếu đã thức tỉnh.

Lam Hi Thần âm thầm ở trong lòng đặt cho phiên bản thu nhỏ Lam Vong Cơ này một cái tên, gọi Lam Tiểu Trạm.

2.

Nhưng Lam Tiểu Trạm cùng Lam Trạm kỳ thật khác biệt, nó kiểu gì cũng sẽ làm ra một chút chuyện Lam Vong Cơ tuyệt đối sẽ không làm.

Tỉ như lúc còn nhỏ, Lam Khải Nhân tỉ mỉ giảng cho bọn họ ba ngàn điều gia quy của Lam gia, Lam Hi Thần liền trơ mắt nhìn xem đệ đệ nhà hắn ngồi nghiêm chỉnh một mặt nghiêm túc, mà Lam Tiểu Trạm lại yên lặng ngồi ở trên đầu Lam Vong Cơ, ngáp một cái tiếp một cái.

Lam Hi Thần trong lòng cười thầm, dù sao vẫn là một đứa nhỏ, có thể nghe hiểu hay không cũng không nhất định.

Chờ lúc Lam Khải Nhân giảng xong thả bọn họ đi, Lam Hi Thần đi ra cửa viện, hỏi Lam Vong Cơ năm tuổi:

"Có phải là có chút nhàm chán?"

Bé ngoan Lam Vong Cơ dừng một chút, mới nói:

"Không có."

Nhưng mà Lam Tiểu Trạm trên đỉnh đầu hắn chính là một gương mặt cứng ngắc, cuồng gật đầu.

Lam Hi Thần: "......"

3.

Lam Hi Thần dần dần phát hiện, đệ đệ nhà mình thật ra là đứa nhỏ tâm lý hoạt động rất phong phú.

Mặc dù Lam Vong Cơ bản nhân luôn biểu lộ chững chạc đàng hoàng, thế nhưng là chỉ có Lam Hi Thần có thể trông thấy nhóc Lam Tiểu Trạm kia, vẫn là..... rất hoạt bát.

___ Tỉ như.

Trên một đỉnh núi cách Vân Thâm Bất Tri Xứ rất gần có không ít thỏ, rất nhiều tiểu đệ tử Lam gia đều thích đối với bọn cục bông trắng này sờ sờ ôm một cái, nhưng Lam Vong Cơ từ nhỏ đã không làm loại chuyện này. Coi như con thỏ đều leo đến trên đùi hắn, hắn cũng chỉ tỉnh táo nhìn xem.

Lam Hi Thần: "...... Vong Cơ, đệ có muốn ôm bọn chúng một cái hay không?"

Lam Vong Cơ nghiêm túc lắc đầu.

Lam Hi Thần: "......" Vì sao không ôm, nhóc Lam Tiểu Trạm trên đầu vai của ngươi cũng đã chạy đến bên trong đống thỏ lăn mấy cái mà!

Lam Hi Thần kiên nhẫn thuyết phục:

"Đệ ôm bọn chúng một cái đi, đệ xem bọn nó đều thích đệ như thế, đều nhanh chóng học được trèo lên cây."

Lam Vong Cơ lúc này mới chậm rãi xoay người, cẩn thận từng li từng tí cầm lên một con bỏ vào trong ngực. Lam Tiểu Trạm đại khái là vui vẻ, hài lòng ngồi trở lại trên vai Lam Vong Cơ.

Lam Hi Thần nhìn xem đệ đệ nhà mình từng cái nhẹ nhàng sờ con thỏ, trong mắt rõ ràng là ánh mắt rất ôn nhu, hết lần này tới lần khác lại muốn xụ mặt. Hắn không nhịn cười được.

4.

Về sau, Vân Mộng Giang thị Ngụy Vô Tiện đến Cô Tô cầu học.
Lam Hi Thần là người đầu tiên phát hiện đệ đệ nhà mình có chút không đúng.

Hôm đó trấn Trải Y bị quỷ nước quấy phá, Lam Hi Thần mang nhân thủ không đủ, liền về Vân Thâm Bất Tri Xứ tìm Lam Vong Cơ hỗ trợ, kết quả lúc sắp đi vừa vặn đụng phải đại đệ tử cùng Thiếu chủ Giang gia.

Ngụy Vô Tiện xa xa liền hướng về phía bọn họ hô: "Lam Trạm!"

Lam Hi Thần biết đó là đồng môn của Lam Vong Cơ, liền cũng quay đầu đi nhìn đệ đệ nhà mình đáp lại.

Nhưng Lam Vong Cơ dường như rất ghét vị Ngụy công tử này, cau mày nhìn người kia một chút liền dời ánh mắt. Đây thật là kỳ, đệ đệ của hắn luôn luôn là quy củ đối xử với mọi người hữu lễ, cơ hồ chưa từng đối với người nào biểu hiện ra ghét bỏ nghiêm trọng như vậy. Lam Hi Thần trong lòng bỗng hiếu kì, lại nhìn về phía Lam Tiểu Trạm trên vai hắn.

Không nhìn không biết xem xét giật mình --- Lam Tiểu Trạm không chớp mắt nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện, hai tay dâng mặt tròn nhỏ, mắt to loé sáng, trong mắt tình cảm kia là...... vô cùng phức tạp.

Nội tâm Lam Hi Thần: "......???"

Lúc này đoàn người của Ngụy Vô Tiện cũng đến gần, sau khi giới thiệu sơ lược, Ngụy Vô Tiện cười hì hì nói:

"Trạch Vu Quân, các ngươi đây là muốn đi làm cái gì a?"

Lam Hi Thần lúc này mới như thế như vậy đem sự tình nói một lần cho bọn họ.

Ngụy Vô Tiện: "Bắt quỷ nước ta cũng biết nha! Trạch Vu Quân mang theo chúng ta được không?"

Lam Hi Thần trơ mắt trông thấy Lam Tiểu Trạm con mắt trong nháy mắt liền sáng lên.

Lam Vong Cơ bản nhân vẫn là một bộ dáng vẻ xụ mặt, nói:

"Không hợp quy củ."

Nhưng hắn dù nói như thế, ánh mắt Lam Tiểu Trạm trên bờ vai nhìn chằm chằm Ngụy Vô Tiện lại càng phát ra mong đợi.

Lam Hi Thần..... Lam Hi Thần chỉ có thể cười không nói.

Ngụy Vô Tiện lại giống như là rất muốn cùng đi với bọn họ, lại cười đùa tí tửng tranh giành hai câu, ngay cả Giang Trừng cũng bắt đầu giúp đỡ hắn nói chuyện, Lam Hi Thần lúc này mới quyết định thật nhanh nói:

"Cũng tốt, vậy đa tạ. Chuẩn bị một chút cùng nhau lên đường đi."

Chờ bọn họ đi xong, Lam Vong Cơ cau mày hỏi Lam Hi Thần:

"Huynh trưởng vì sao muốn mang theo bọn họ?"

-- Bởi vì Lam Tiểu Trạm đều vui vẻ đến lay động đầu nha. Chuyện ngươi tình ta nguyện như thế vì sao lại không đáp ứng?......

Vân Mộng nhiều nước, có kinh nghiệm già dặn của đệ tử Giang gia tương trợ, quả nhiên lực gấp rưỡi.

Ngụy Vô Tiện phát hiện đáy thuyền của Lam Vong Cơ có quỷ nước, đám người một đám người ngả ngựa đổ. Giữa lúc hỗn loạn, Lam Hi Thần vẫn là nửa đường nghe thấy Ngụy Vô Tiện tựa hồ là đối với Lam Vong Cơ nói một câu:

"Tối hôm qua là ta không đúng, ta sai rồi."

Hả? Lam Hi Thần hồi tưởng lại buổi tối một ngày trước, thật sự là hắn trông thấy đệ đệ nhà mình một mặt bực tức phóng tới thư phòng của Lam Khải Nhân, Lam Tiểu Trạm trên vai mặt đều đỏ thấu, dáng vẻ hai tay che mặt xấu hổ không chịu nổi. Lúc ấy hắn còn nghĩ đây là thế nào, hiện tại xem ra chẳng lẽ là cùng vị Ngụy công tử này có quan hệ?
Lam Tiểu Trạm vì sao lại đỏ mặt? Chẳng lẽ......

Lam Hi Thần không tự chủ được yên lặng tưởng tượng một chút hình tượng không bình thường nhìn thấy mà giật mình, lại yên lặng từ trong đầu xoá đi.

Cuối cùng xác định thủy quái trong hồ cũng không phải là thủy quái bình thường, mà là thủy hành uyên, một đoàn người đành phải đi thuyền trở lại trên trấn.

Lam Hi Thần trên đường đi đều đang yên lặng nghĩ tối hôm qua đệ đệ nhà mình đến cùng là cùng Vân Mộng Ngụy công tử đã làm những gì, không có chú ý tới Lam Vong Cơ lúc nào cùng mình đứng ở trên một con thuyền.

Lúc này, đối diện đi tới một chiếc thuyền hàng chở đầy quả sơn trà màu vàng. Lam Hi Thần dư quang mơ hồ liếc về Lam Tiểu Trạm trên vai Lam Vong Cơ phi thường ngo ngoe muốn động, liền nhìn sang.

Nó nháy mắt to nhìn một chút một thuyền quả sơn trà kia, lại quay đầu lại, trông mong mà nhìn chằm chằm vào quả sơn trà đã cắn một cái trong tay Giang Trừng công tử, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp một nửa thương tâm một nửa không bỏ, trong đôi mắt to cơ hồ viết đầy hai chữ to: Muốn ăn.

Đệ đệ thế mà thích ăn quả sơn trà? Trước đó làm sao lại không có phát hiện? Lam Hi Thần trong lòng có chút không hiểu, liền hỏi:

"Đệ muốn ăn quả sơn trà, muốn mua một giỏ trở về không?"

Lam Vong Cơ: "....."

Lam Vong Cơ: "Không muốn!"

Liền phẩy tay áo bỏ đi.

Lam Hi Thần trong lòng thật là buồn bực: Nước bọt cũng muốn chảy ra, vì sao lại không mua?

5.

Lại sau đó, liền xảy ra chuyện.

Trong vòng một đêm, Vân Thâm Bất Tri Xứ bị đốt, Lam gia gia chủ trọng thương, Lam Vong Cơ bị đánh gãy một chân, mà hắn Lam Hi Thần thì gánh vác lấy trách nhiệm cứu vớt Tàng Thư Các Lam thị mai danh ẩn tích lẩn trốn rời đi.

Chờ hắn lần nữa nhìn thấy đệ đệ, cuộc chiến Xạ Nhật đã bắt đầu. Khi đó nghe nói Vân Mộng Giang thị đại đệ tử mất tích, Lam Trạm mặc dù ngoài miệng cái gì cũng không nói, nhưng Lam Hi Thần lại có thể trông thấy Lam Tiểu Trạm luôn luôn cau mày ngồi ở trên vai Lam Trạm, động một chút lại đầy mắt lo âu phát ngốc ra.

Về sau, nghe nói Ngụy công tử không chết, trở về, nhưng đệ đệ cũng không thấy có bao nhiêu vui vẻ.

Bản thân hắn dù trên mặt vẫn luôn luôn một bộ biểu tình như vậy, Lam Tiểu Trạm lại biểu hiện sa sút cực kỳ, ôm chân ngắn nhỏ dựa vào cổ Lam Vong Cơ, dáng vẻ buồn bã ỉu xìu.

Lại về sau, cuộc chiến Xạ Nhật đại hoạch toàn thắng. Lam Hi Thần cũng rốt cục gặp được Ngụy Vô Tiện. Người kia toàn thân áo đen đứng ở bên trong Tu La tràng, thổi sáo trắng đêm, tiếng sáo như chim bay vỗ cánh xông phá tầng mây, ngàn vạn quỷ binh bị hắn khống chế, đánh đâu thắng đó.

Nhưng Ngụy Vô Tiện bản nhân lại trở nên cùng quá khứ không giống nhau. Mặc dù hắn vẫn nói đùa đùa giỡn như vậy, nhưng nhìn qua lại có vẻ sắc mặt tái nhợt, khoé mắt mang sát ý, ngay cả nụ cười ngây ngô trong dĩ vãng cũng có vẻ hơi âm lãnh.
Lam Hi Thần tựa hồ hơi có thể hiểu rõ, vì sao trong lòng đệ đệ nhà mình thất lạc khó qua như vậy.

6.

Ngụy Vô Tiện chết.

Lúc Lam Hi Thần đem tin tức này nói cho Lam Vong Cơ vừa ra cấm đoán, cơ hồ không dám nhìn biểu tình của đệ đệ nhà mình, lại không dám đi xem Lam Tiểu Trạm trên vai hắn.

Đó là thần sắc không cách nào miêu tả, không dám tin, vạn niệm câu phần, lòng như tro nguội, đều không đủ để hình dung. Hắn chưa từng nghĩ tới có thể ở trên mặt đệ đệ nhìn thấy biểu tình như vậy.

Từ đó về sau, Lam Vong Cơ lại chưa cười lần nào.

Lam Tiểu Trạm trên đầu vai hắn cũng vậy.

Lam Hi Thần vì đệ đệ có thể vui vẻ một chút quả thật thao nát tâm.

Người khác là nhìn không ra Hàm Quang Quân có chỗ nào không vui, nhưng Lam Hi Thần chính là biết, Lam Vong Cơ không vui. Sau khi Ngụy Vô Tiện chết, hắn liền chưa từng vui vẻ.

Lần trước Kim Lân Đài có một cái Thanh Đàm hội, bọn họ gặp Giang Trừng, Lam Hi Thần còn trơ mắt nhìn Lam Tiểu Trạm thở phì phò đem dây buộc trán nhỏ của mình lôi đến trên mắt che khuất, lại uốn éo thân thể cái mông quay về phía người ta, toàn bộ tiểu đoàn tử đều tản ra khí tức ta không muốn nhìn thấy Giang Vãn Ngâm.

Nhưng Lam Vong Cơ ngoài mặt vẫn là tao nhã lễ phép cùng Giang tông chủ gật đầu thăm hỏi lẫn nhau. Chỉ chẳng qua vốn là mặt mộc, lại so với trước đó mộc nghiêm túc hơn một chút.

Lam Hi Thần trong lòng thở dài, đương nhiên biết trong lòng đệ đệ nhà mình khó chịu thứ gì.

Lam Vong Cơ không vui, Lam Hi Thần cũng khó tránh khỏi lo lắng, đầy ngập lo lắng không chỗ biểu đạt, chỉ có thể hướng hảo hữu chí giao cộng thêm nghĩa đệ Kim Quang Dao phun nước đắng.

Thế là Lam Hi Thần lo lắng, lại dẫn theo Kim Quang Dao cũng đi theo hắn sầu mi khổ kiểm:

"Nhị ca, huynh cũng đừng quá lo lắng, Vong Cơ sẽ vượt qua thôi. Huynh một mực nói nói lải nhải như thế, đều có chút giống mấy bà mẹ già ở bên cạnh ta khi còn bé."

Lam Hi Thần: "......"

Lam Hi Thần dở khóc dở cười:

"Đúng vậy a, ta người ca ca này làm được thật là vất vả."

Kim Quang Dao ánh mắt ôn nhu, cười nói:

"Nhị ca tự nhiên là huynh trưởng tốt nhất trên thế giới. Yên tâm, huynh thế nhưng là mỹ nam tử đệ nhất tu tiên giới, so bà mẹ già tuấn tú hơn nhiều."

7.

Thời gian qua nhanh, mười ba năm trong nháy mắt mà qua.

Ngày đó, Lam Hi Thần đang muốn đứng dậy đi tham gia Kim Lân Đài Thanh Đàm hội, lại đụng phải đệ đệ nhà mình săn đêm trở về.

Hắn đứng tại cổng, nhìn một đoàn người Lam Vong Cơ đứng ở trong viện, không khỏi giật mình.

Bởi vì, chỉ vì hắn nhìn thấy Lam Tiểu Trạm vốn nên ngồi ở trên đầu vai đệ đệ trên lưng thế nhưng xuất hiện hai cái cánh, đang vui sướng bay từng vòng từng vòng vòng quanh đầu Lam Vong Cơ!

Lam Tiểu Trạm đang vui sướng bay từng vòng từng vòng vòng quanh đầu Lam Vong Cơ!

Lam Tiểu Trạm! Vui sướng đến bay lên!

Bay bay bay bay đi lên.....

Đệ đệ đây là vui vẻ đến trình độ nào a! Muốn lên trời ạ!

Lam Hi Thần sợ ngây người: "....." Chẳng lẽ đây là tiết tấu rốt cuộc có thể di tình biệt luyến sao, trời ạ đệ đệ của ta rốt cuộc muốn trông mong ra mặt!

Đại ca Lam gia nội tâm lặng lẽ meo meo nước mắt doanh tròng, nhưng trên mặt lại lập tức bày ra mỉm cười hoàn mỹ, đi ra ngoài nghênh tiếp đám người bọn họ.

8.

Về sau.

A.

Thì ra không có di tình biệt luyến.

Người kia vẫn là Ngụy Anh.

9.

Lại về sau, Ngụy Vô Tiện cùng Lam Vong Cơ tiến tới cùng nhau, toàn bộ tu tiên giới đều là kinh hãi, nhưng Lam Hi Thần lại không có một tơ một hào kinh ngạc nào.

Từ khi hắn biết Ngụy Vô Tiện được hiến xá trùng sinh, hắn liền đã biết đệ đệ nhà mình lúc này sẽ không còn buông tay.

..... Mặc dù, phương thức bọn họ bày tỏ tương đối kinh thiên động địa.

Từ khi bọn hắn cùng một chỗ, Lam Tiểu Trạm quả thực dính ở trên người Ngụy Vô Tiện.

Lúc ăn cơm, lúc đọc sách, lúc đánh đàn..... Dù sao chỉ cần hai người cùng một chỗ, Lam Tiểu Trạm liền thời thời khắc khắc đều muốn dán Ngụy Vô Tiện.

Lam Hi Thần nhớ tới lúc trước, thời điểm bọn họ còn không có cùng một chỗ, Lam Vong Cơ ở Cấm Thư Thất tìm nhạc phổ, trong lòng Lam Tiểu Trạm đều muốn đứng ở trên vai Ngụy Vô Tiện, mở ra cánh tay nhỏ ngắn ngủn nắm lấy gương mặt của Ngụy Vô Tiện, còn chu miệng nhỏ muốn hôn.

Thật sự là thời gian hạnh phúc không biết xấu hổ không biết thẹn a.

Lam Hi Thần: ..... Không có mắt nhìn thấy, ta cái gì cũng không muốn nói [Dùng tay gặp lại].

Lam Hi Thần trong lòng thật nghẹn.

Trước kia lòng hắn nghẹn, còn có người có thể cùng hắn tâm sự, khuyên hắn một chút. Hiện tại.....

Lam Hi Thần không khỏi từ đó buồn bực, bi phẫn bế quan đi.

10.

Xen vào truyền bá một cái tin tức.

Có Lam Khải Nhân nhật ký loạn nhập.

[Lão phu cả đời này, kiêu ngạo nhất là môn hạ có hai học sinh mười phần xuất chúng. Bọn họ phẩm hạnh tu vi, tướng mạo khí chất không có chỗ nào mà không phải là siêu quần bạt tụy.

Tiểu đồ đệ mười ba năm trước đây, vì đại boss của tu tiên giới năm đó bế quan ba năm, bây giờ cùng đại boss kia chạy.

Mà đại đồ đệ, hiện tại đang vì đại boss của tu tiên giới năm nay bế quan.

Chẳng lẽ Cô Tô Lam thị ta thật sự là thần T tại thế?

....... Ta thật là mỗi ngày mệt như chó.]

(吾真乃日狗也。Câu này ta không biết dịch sao cho đúng, nghe kiểu ăn nói này thấy không phù hợp với Lam Khải Nhân lắm, bạn nào rành tiếng Trung thì góp ý cho ta nhé.)

***

Lưu Ly: Trạm ca là bên ngoài mặt than, bên trong tâm lý hoạt động cũng phong phú không kém gì ai nha hahaha

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro