Chương 21. Sirius Black đột nhập

Harry chẳng thèm bận tâm đến những gì bọn Slytherin làm, cậu lơ chúng nó đi, sau đó nhanh chóng kéo theo Jolisa tuôn theo những học sinh khác của nhà Gryffindor, đi dọc suốt các hành lang quen thuộc để trở về toà tháp nhà mình

"Hồi nãy mấy bồ có thấy nó làm gì không, mới sáng nay còn làm khó làm dễ Joli, bây giờ thì ôm ấp con Parkinson ngay trước mặt Joli, vậy mà bồ nói là nó thích Joli được hả?" Ron không kiềm chế được sự tức giận của mình, cậu đi ở phía sau cô, liên tục nói về chuyện vừa xảy ra ban nãy

"Mình cũng có biết là tự dưng nó thay đổi vậy đâu? Nhưng bồ cũng phải công nhận là mấy lần trước nó vẫn rất quan tâm Joli thật mà"

"Thôi nào, cậu ta không đáng để tụi mình để tâm đâu" Jolisa cảm thấy nếu bản thân mà không ngăn cản Hermione và Ron lại thì có lẽ hai cậu ấy sẽ giận nhau nữa mất, rồi sau đó cô lại tiếp tục nói

"Cứ kệ cậu ta đi, mình cũng có thích cậu ta gì đâu, mình thừa biết là cậu ta chỉ muốn chơi đùa người khác mà"

"Bồ sáng suốt vậy là rất tốt Joli ạ, mình còn sợ bồ sẽ buồn nữa chứ" Ron dần tiến lên phía trước để đi kế bên cô, cho đến khi cả đám đi gần đến bức chân dung Bà Béo ở cuối hành lang, đám đông túm tụm chật cứng trước nơi đó đã thu hút toàn bộ sự chú ý của họ

"Sao không ai vào trong hết vậy?" Ron tò mò hỏi

Harry thì cố nhướn người lên ngó qua những cái đầu phía trước, bức chân dung dường như đóng chặt lại, bỗng từ phía sau lại vang lên giọng nói của Percy, anh đang chen qua đám đông với vẻ gấp gáp quan trọng

"Làm ơn cho tôi qua. Việc gì mà dồn đống lại đây như vầy? Chẳng lẽ tất cả đều cùng nhau quên mật khẩu rồi sao? Xin lỗi, cho tôi đi qua, tôi là Thủ lĩnh Nam sinh... "

Và rồi sự im lặng lần nữa xuyên qua đám đông, bắt đầu từ hàng đầu tiên, một cơn ớn lạnh dần toả xuống dưới hành lang, rồi một lần nữa bọn họ lại nghe được giọng của Percy, đột ngột đanh lại

"Ai đó đi mời thầy Dumbledore, mau lên!"

Mọi người đều quay đầu lại nhìn, những người ở hàng sau cố đứng nhón trên những đầu ngón chân, từ đằng sau Jolisa, Ginny - cô em gái của Ron vừa mới đến, cô bé thì thào hỏi

"Có chuyện gì vậy?"

Lát sau giáo sư Dumbledore đến, đi nhanh về phía bức chân dung. Học sinh nhà Gryffindor đứng ép vào nhau để cụ Dumbledore đi qua, bốn đứa trẻ cũng thừa cơ tiến sát tới để coi có chuyện rắc rối gì

"Trời ơi... " Hermione bây giờ đã đứng ở phía trước cô, cậu ấy sợ hãi nắm lấy cánh tay của Harry kêu lên

Bà Béo đã biến mất khỏi bức chân dung, và bức tranh thì bị rạch chém tàn bạo đến nỗi vụn vãi rơi đầy sàn, nhiều mảng lớn của bức tranh đã bị xé tả tơi hoàn toàn

"Giọng hát của bả đúng là dở tệ nhưng mà mình không muốn phải ngủ ngoài đường đâu" Ron ghé vào tai cô nói nhỏ, khuôn mặt cậu ấy nhăn nhó cả lại

Cụ Dumbledore nhìn quanh bức tranh bị tàn phá rồi quay lại, với đôi mắt ảm đạm, và thấy giáo sư McGonagall, giáo sư Lupin và giáo sư Snape cũng vừa vội vã đi tới

"Chúng ta cần phải tìm ra bà ấy. Giáo sư McGonagall, cô làm ơn đi tìm ngay thầy Filch và bảo ông ấy đi tìm Bà Béo ở mọi bức tranh trong lâu đài" Cụ Dumbledore nói, rồi bỗng một giọng cười khúc khích vang lên

"Mấy người sẽ gặp may đấy!" Chính là con yêu tinh siêu quậy Peeves, nó đang nhởn nhơ bên trên đầu đám đông, hí hửng như từ trước tới giờ nó vẫn luôn hí hửng trước mấy cảnh tan hoang hay lo lắng

"Ngươi ngụ ý gì hả, Peeves?" Cụ Dumbledore vẫn bình tĩnh hỏi nó, khiến cho nụ cười của nó hơi héo đi một tí, đương nhiên là nó không dám xấc láo với cụ Dumbledore. Thay vì giọng điệu cười cợt như ngày thường, nó đổi giọng nịnh hót nghe còn chướng hơn cả giọng cười khúc khích

"Thưa ngài Hiệu trưởng tôn kính, Bà Béo không có muốn bị ai ngó thấy đâu, vì điều đó thiệt là nhục. Bả bây giờ te tua xơ mướp rồi. Tôi thấy bả chạy băng qua mấy bức tranh phong cảnh ở trên lầu bốn, trốn trong những cái rừng cây ấy, thưa ngài. Bả khóc vì chuyện gì đó, có vẻ là khủng khiếp lắm"

"Tội nghiệp!" Rồi nó lại vui vẻ nói thêm, giọng không được thuyết phục cho lắm

"Bà ấy có nói là ai đã gây nên chuyện này không?" Cụ Dumbledore vẫn như cũ, bình thản hỏi

"Ô, có chứ, thưa ngài giáo sư Hiệu trưởng"

Peeves với vẻ mặt của một người đang ôm một trái bom tổ chảng trong hai tay, nó nói

"Ngài hiểu cho, hắn nổi điên lên khi Bà Béo không chịu cho hắn qua cửa" Rồi Peeves lộn mèo lại, ngó giáo sư Dumbledore qua hai cái cẳng chân của nó

"Cái thằng Sirius Black đó thiệt là nóng tánh!"

Nghe đến đây, vẻ bình thản trên mặt các giáo sư không còn nữa, cả bọn học sinh cũng thốt lên mấy tiếng kinh ngạc vì sợ hãi, vậy là Sirius Black đã đột nhập được vào Hogwarts, dẫu bên ngoài kia có hàng chục viên giám ngục đang canh giữ. Sau đó giáo sư Dumbledore để các giáo sư khác đưa tất cả học sinh nhà Gryffindor trở lại Đại Sảnh Đường. Bọn trẻ ở đó được khoảng mười phút thì học sinh của mấy nhà Hufflepuff, Ravenclaw và Slytherin cũng được đưa tới để nhập bọn, đứa nào đứa nấy đều thể hiện rõ nét bối rối và lo sợ trên gương mặt. Khi giáo sư McGonagall và thầy Flitwick đóng lại tất cả cửa vào Đại Sảnh Đường, giáo sư Dumbledore mới nói với bọn học sinh

"Các thầy cô và tôi cần hướng dẫn một cuộc kiểm tra khắp lâu đài. Tôi e rằng các con phải ngủ lại đây đêm nay vì sự an toàn của chính các con. Tôi yêu cầu các huynh trưởng canh gác ở các lối vào Sảnh Đường và tôi giao trách nhiệm cho các Thủ lĩnh Nam sinh và Thủ lĩnh Nữ sinh, bất cứ động tĩnh nào cũng phải được báo cáo cho tôi ngay tức thì" Rồi cụ quay qua nói với anh chàng Percy đang ưỡn ngực một cách tự hào và long trọng

"Phái một trong những con ma đi báo cáo cho tôi" Giáo sư Dumbledore ngừng nói, chuẩn bị ra khỏi Đại Sảnh Đường thì sực nhớ ra điều gì đó, cụ xoay người, lần nữa cất giọng

"À, phải, các con cần... "

Rồi cụ vẫy nhẹ cái cây đũa phép trong tay một cái, mấy cái bàn dài liền bay vèo vô sát tường và tự dựng mình lên đó, lại một cái vẫy khác, trên sàn Đại Sảnh Đường lập tức xuất hiện hàng trăm cái túi ngủ êm ái màu tía

"Ngủ ngon đi các con" Và rồi giáo sư rời khỏi Sảnh Đường, đóng sầm cái cửa lại

Đại Sảnh Đường lập tức vang lên tiếng rì rầm xao xác, mấy đứa học sinh nhà Gryffindor đang kể lại cho cả trường biết chuyện gì vừa xảy ra. Percy reo lên

"Tất cả hãy nằm vào túi ngủ. Mau lên đi, không nói chuyện nữa! Mười phút sau sẽ tắt đèn!"

Chẳng biết Ron đã giữ sẵn bốn cái túi ngủ trong tay từ bao giờ, cậu liền ra hiệu cho cả đám chui vô một góc phòng và trải ra. Hermione thì thào một cách hồi hộp

"Mấy bồ có nghĩ là Black vẫn còn trong lâu đài không?"

"Thầy Dumbledore hiển nhiên cho rằng Black vẫn còn ở trong lâu đài, vậy nên cả trường mới phải đến đây" Ron đáp lời

Bọn phù thuỷ sinh vẫn còn mặc nguyên một bộ đồ từ sáng tới giờ trên người, cùng chui vô trong mấy cái túi ngủ, chống đầu trên cùi chỏ tiếp tục trò chuyện

"Cũng may là hắn chọn đêm nay để đột nhập, mấy bồ thấy không, ngay cái đêm tụi mình không có mặt trong tháp" Hermione vẫn tiếp tục nói

"Mình đoán là hắn không còn biết ngày tháng nữa, vì hắn đang đào tẩu mà. Hắn không nhớ ra đêm nay là lễ Hội Ma, chứ không thì hắn đã nhào vào ngay chỗ này rồi" Ron đáp lời. Hermione thì khẽ rùng mình, chung quanh bọn họ, mọi người đều đang hỏi lẫn nhau cùng hệt một câu hỏi

"Làm sao hắn vào được toà lâu đài?"

Một học sinh nhà Ravenclaw nằm cách bọn trẻ một thước, cậu ta nói

"Có thể hắn biết cách độn thổ. Mấy bồ biết không, độn thổ rồi bỗng nhiên hiện ra ở đâu đó"

Một học sinh năm thứ năm nhà Hufflepuff cũng tham gia vào câu chuyện

"Có thể hắn cải trang"

Dean Thomas thì lại cho rằng hắn có thể bay vào trong trường

"Thiệt tình, chẳng lẽ mình là người duy nhất đã chịu khó đọc cuốn Hogwarts, Một Lịch Sử?" Hermione hỏi với vẻ bất lực

"Cũng có thể lắm. Mà sao vậy?" Ron càng thản nhiên hơn đáp lại cô bạn. Thật sự thì việc phải đọc cái cuốn sách đó cũng giống như học giờ Lịch sử pháp thuật vậy, chán ngắt và buồn ngủ

"Mấy bồ biết không, lâu đài này không phải chỉ được bảo vệ bằng những bức tường, mà còn có đủ loại bùa phép ếm trên đó để ngăn chặn kẻ gian đột nhập. Người ta không thể độn thổ vô đây. Và mình cũng muốn thử coi Black có thể giả trang bằng cách nào mà lừa được những viên giám ngục Azkaban. Họ canh gác kỹ lưỡng trong mọi ngóc ngách dẫn vào sân trường. Nếu hắn mà bay vô trường thì thể nào họ cũng phải thấy chớ. Còn thầy Filch thì biết tất cả mọi hành lang bí mật, họ sẽ cho phong toả hết... " Còn chưa để Hermione dứt câu, Percy đã lớn tiếng hô

"Đèn sắp tắt ngay bây giờ. Tôi yêu cầu mọi người chui vào túi ngủ và không nói chuyện nữa!"

"Nhưng như thế thì làm sao hắn có thể vào được lâu đài chứ? Còn phá hỏng bức chân dung Bà Béo nữa, bồ nghĩ sao Joli... " Harry vẫn tiếp tục nói, và cậu quay sang nhìn Jolisa, đến lúc này cả bọn mới nhận ra rằng cô đã ngủ quên mất rồi, có vẻ như cô còn chẳng có chút để tâm nào đến vụ đột nhập này

"Trời ơi tình hình căng thẳng vậy mà bồ ấy còn ngủ được hả?" Cái đứa học sinh nhà Ravenclaw ban nãy khẽ rít lên, nhưng đáp lại cậu ấy chỉ là hành động ra hiệu im lặng của Harry

"Để yên cho cậu ấy ngủ đi, chắc là hôm nay cậu ấy đã mệt lắm rồi" Harry nói với giọng thì thào, tránh làm cô thức giấc

Và rồi tất cả ngọn nến trên đầu bọn trẻ tắt phụt cùng một lúc. Ánh sáng duy nhất còn lại là thứ ánh sáng nhợt nhạt phát ra từ mấy con ma màu bạc đang trôi lãng đãng chung quanh trò chuyện với mấy huynh trưởng. Cái trần đã được ếm bùa phép để trông giống như bầu trời thật bên ngoài, giờ đây lấm tấm những ngôi sao. Với hình ảnh đó và tiếng rì rầm vẫn còn bên trong Sảnh Đường, Jolisa vẫn có thể yên giấc ngủ ngon lành, dường như mấy âm thanh đó chẳng ảnh hưởng chút nào đến giấc mơ của cô. Những ngọn gió từ bên ngoài cứ lần lượt nhẹ nhàng ùa vào trong chỗ bọn trẻ đang ngủ, thổi hiu hiu khiến cho không khí càng trở nên mát mẻ hơn thảy

Ở cách đó không xa, là Draco và đám Slytherin vẫn còn thì thầm về những chuyện bất ngờ này. Hắn thừa biết là hôm nay sẽ xảy ra chuyện này, vì vậy nên hắn mới một mực kéo Jolisa đi đến phòng của mình suốt cả buổi sáng. Theo như những gì hắn nhớ, sự việc hơn hai chục năm trước còn tồi tệ hơn như thế này. Vốn dĩ Harry và Jolisa có hẹn ở lại trường cùng nhau khi những học sinh khác đã đến làng Hogsmeade, nhưng sau đó Harry lại có chút việc cần phải gặp riêng giáo sư Lupin nên Jolisa đã đi chung quanh lâu đài một mình. Chẳng biết những chuyện sau đó xảy ra như thế nào, nhưng Jolisa đã không tham gia vào buổi dạ tiệc bởi vì cô đi lạc sau khi tham quan một vòng lâu đài, cũng vì vậy nên cô đã trở về phòng sinh hoạt chung sớm hơn các học sinh khác. Và sau khi mọi người trở về từ buổi dạ tiệc, ngoài bức tranh của Bà Béo bị phá hỏng thì con yêu tinh Peeves còn nói thêm rằng lúc đó có một học sinh nhà Gryffindor vừa chui ra khỏi cái lỗ chân dung, vì đã nhìn thấy Sirius Black và muốn chạy đi báo cáo với các giáo sư nên cả học sinh đó cũng đã bị hắn tấn công. Cho đến khi các giáo sư tìm được cách để vào bên trong phòng sinh hoạt chung, những gì họ thấy chỉ còn lại mỗi Jolisa Charites nằm bất tỉnh ở ngay sau cái lỗ dẫn vô căn phòng đó, cùng với cánh tay và chân đều để lại những vết thương chi chít nặng nề

Thậm chí sự việc lần đó còn ầm ĩ đến mức gần như là toàn bộ gia đình của Jolisa đều đến trường và náo loạn một phen. Bọn họ còn đến tận Bộ Pháp Thuật và đề nghị gửi đến Hogwarts nhiều viên giám ngục Azkaban hơn vì sự an toàn của đứa con gái duy nhất nhà mình, khiến cho suốt cả kì học còn lại lúc nào toà lâu đài cũng chìm trong không khí âm u và lạnh lẽo đến khiếp sợ. Sau sự việc lần đó đã khiến Draco nhận ra một điều là gia tộc Charites này chẳng dễ động đến một chút nào, thậm chí nếu có một cuộc chiến xảy ra giữa Charites và Malfoy thì hắn nghĩ rằng gia đình mình còn khó nắm được phần thắng chứ đừng nói gì đến việc khiến cho Bộ Pháp Thuật phải sợ hãi như gia đình của Jolisa

Trong vài ngày tiếp theo sau đó, toàn trường không nói gì khác ngoài chuyện của Sirius Black. Những giả thuyết về cách thức hắn đã đột nhập được vào trong tòa lâu đài càng lúc càng trở nên hoang đường. Một con bé bên nhà Hufflepuff, Hannah Abbott, đã tiêu gần hết thời giờ của nó trong buổi học Dược thảo để kể cho bất cứ ai chịu nghe rằng Black có thể hóa thành một bụi hoa

Tấm tranh rách nát của Bà Béo đã được gỡ khỏi tường và thay thế bằng bức chân dung Ngài Cadogan và con ngựa con xám múp míp của ông. Không ai vui mừng lắm về chuyện này. Ngài Cadogan dành một nửa thời giờ của ông thách thiên hạ đấu tay đôi, và một nửa thời giờ còn lại thì ông dành để nghĩ ra những mật khẩu phức tạp hết sức kỳ cục mà ông thay đổi ít nhất hai lần mỗi ngày

"Ổng phát khùng rồi. Chúng ta không thể kiếm người nào khác sao?" Seamus Finnigan tức giận nói với Percy

"Không một bức tranh nào khác chịu nhận công việc này. Ai cũng hoảng vía vì những gì đã xảy ra cho Bà Béo. Chỉ có Ngài Cadogan là người duy nhất đủ dũng cảm để tình nguyện nhận việc" Percy đáp lời

Tuy nhiên Ngài Cadogan chỉ là mối lo nghĩ nhỏ nhất của cả Jolisa và Harry. Bây giờ hai người luôn bị giám sát chặt chẽ. Vì chuyện Black đột nhập được vào trường mà cha mẹ của cô đã gửi hẳn một bức thư đến cho ngài hiệu trưởng và yêu cầu thầy ấy cho người nào đó bảo vệ Jolisa, thậm chí họ còn viết rõ rằng nếu như chưa thể bắt được Sirius Black thì Jolisa sẽ không được phép tham gia vào bất cứ chuyến đi rời khỏi trường nào hết, chứ đừng nói đến làng Hogsmeade. Các giáo viên luôn kiếm được cớ để đi kèm hai người dọc hành lang và Percy thì cứ lẽo đẽo theo đuôi bọn họ ở khắp mọi nơi như một chú chó vệ sĩ cực kỳ vênh váo. Nhưng Jolisa lại cảm thấy cô như vậy vẫn đỡ hơn Harry rất nhiều lần, cậu ấy thậm chí còn bị giáo sư McGonagall gọi vào văn phòng với vẻ mặt như có người mới vừa chết, đã vậy mỗi khi cậu ấy luyện tập Quidditch còn phải bắt buộc có cả giáo sư Hooch canh chừng nữa chứ

Jolisa ngồi bên trong phòng sinh hoạt chung, liếc mắt nhìn ra bên ngoài toà lâu đài đang bị bao phủ bởi màn mưa mờ mịt, tâm trạng cũng vì vậy mà chùng xuống đôi chút, phải mất bao lâu nữa thì bọn họ mới bắt được Sirius Black vậy...

hôm nay tôi vừa lướt gg chơi chơi các bạn ạ, và các bạn xem tôi tìm được cái gì nè

tôi tưởng nó chỉ reup truyện hot th
ai ngờ flop như tôi mà nó cũng nỡ reup, khók 🥲

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro