Middle Child
Tác phẩm thuộc event "Draught of Amortentia Death" của "Từ Gangnam đến Ilsan là bao xa?"
Thiết lập:
Vampire
Các giai cấp Vampire:
Hoàng Tộc - Hội Đồng Tối Cao - Quỷ Tộc - Thường Dân
────୨ৎ────
Trong thế giới tối tăm và huyền bí của các ma cà rồng, quyền lực không phải là điều dễ dàng nắm giữ, mà là một trò chơi nguy hiểm, nơi mỗi bước đi đều có thể quyết định sự sống còn. Những giai cấp tồn tại như các mắt xích trong một chuỗi dài của xã hội ma cà rồng, được phân chia không chỉ bởi sức mạnh mà còn bởi dòng dõi.
Ở đỉnh cao của hệ thống này là Hoàng Tộc, và đứng đầu Hoàng Tộc là Lee Sanghyeok, một vị vua ma cà rồng với ngoại hình đẹp đến siêu thực, đôi mắt hắn như hai ngọn lửa bừng sáng trong bóng đêm, lạnh lùng và bí ẩn. Không ai dám nhìn thẳng vào đôi mắt đó mà không cảm thấy một sức mạnh ghê gớm áp đảo, nhưng cũng không ai biết rằng đằng sau lớp vỏ ngoài cứng rắn đó là một trái tim đầy tổn thương.
Lee Sanghyeok, dù được bao quanh bởi quyền lực và sự tôn thờ, vẫn luôn cô độc trong lòng. Trách nhiệm bảo vệ vương quốc và giữ vững trật tự giữa các giai cấp khiến hắn phải che giấu mọi cảm xúc yếu đuối, nhưng sâu thẳm, hắn vẫn luôn khao khát một thứ mà quyền lực không thể mang lại, một tình yêu và sự đồng cảm thực sự.
Trong khi Lee Sanghyeok sống trong cung điện nguy nga của mình, cai trị từ trên cao như một vị thần không thể chạm tới, ở một góc khuất xa xôi của vương quốc, Han Wangho, con trai của bá tước Han, trải qua những tháng ngày dài đằng đẵng của sự cô đơn và tủi nhục. Gia tộc Han, một thời từng là gia tộc danh giá trong Quỷ Tộc, giờ đây chỉ còn là cái bóng của quá khứ, suy tàn và bị khinh miệt.
Han Wangho, là con thứ trong một gia đình có ba người vợ, từ nhỏ đã không nhận được tình yêu thương và sự bảo vệ từ ai. Các bà mẹ kế trong gia đình Han luôn tranh giành nhau, mỗi người đều muốn con mình được thừa hưởng quyền lực ít ỏi còn lại của gia tộc. Han Wangho, là đứa con của người vợ thứ ba, mà mẹ anh lại là một nhân loại, một điều mà các gia tộc ma cà rồng thuần chủng xem như điều sỉ nhục. Mẹ của Han Wangho, người đã yêu bá tước Han bằng cả trái tim, đã ra đi mãi mãi trong lúc sinh anh, để lại Han Wangho một mình giữa sự ghẻ lạnh của những người bà con xa lánh.
Những ngày tháng của Han Wangho trôi qua trong âm thầm. Căn phòng nhỏ của anh trong lâu đài của gia tộc Han tối tăm và lạnh lẽo, không có ánh sáng mặt trời lọt vào, giống như cuộc sống của anh, luôn bị bao phủ bởi bóng đêm của sự khinh miệt và cô đơn. Mỗi lần nhìn thấy các anh em cùng cha khác mẹ, anh lại bị lãng quên hoặc bị chế giễu.
Han Wangho không hề có quyền lực trong gia đình, sự hiện diện của anh chỉ là một sự gượng ép, một ký ức về sai lầm mà gia tộc muốn xóa bỏ. Những bà mẹ kế của anh, đặc biệt là người vợ cả của bá tước Han, chưa bao giờ che giấu sự khinh thường đối với anh. Họ nhìn anh như một vết nhơ, một điều không đáng tồn tại. Và cha anh, bá tước Han, cũng chẳng bao giờ đứng về phía anh. Mỗi lần nhìn thấy Han Wangho, bá tước chỉ thấy hình ảnh của người vợ nhân loại đã từng khiến ông mất mặt trước dòng tộc. Tất cả điều đó khiến Han Wangho càng cảm thấy mình là một gánh nặng, một đứa con không được mong đợi.
Mỗi năm, các gia tộc cấp dưới đều phải cống nạp cho Hoàng Tộc để thể hiện lòng trung thành và tránh khỏi sự trừng phạt. Năm nay cũng không ngoại lệ, và gia tộc Han, với những gì còn sót lại của mình, đã phải đối mặt với trách nhiệm đó. Nhưng thay vì cống nạp vàng bạc hay báu vật, bá tước Han, dưới áp lực từ các bà vợ và lòng thù hận đối với quá khứ, đã quyết định đưa Han Wangho làm món quà cống nạp. Một quyết định khiến cuộc đời của Han Wangho thay đổi mãi mãi.
Khi nghe tin rằng mình sẽ bị đưa đến cung điện của Hoàng Tộc, Han Wangho cảm thấy tim mình thắt lại. Không biết điều gì đang chờ đợi mình, nhưng chắc chắn rằng đó sẽ không phải là một điều tốt đẹp. Chưa bao giờ rời khỏi lâu đài gia tộc Han, chưa từng bước ra khỏi cái lồng giam hãm cuộc đời mình. Và giờ đây, anh bị đẩy ra ngoài như một món hàng, một vật phẩm để gia tộc sử dụng nhằm đổi lấy sự bảo toàn danh dự. Han Wangho không phản kháng, bởi cũng đã sớm biết rằng mình không có quyền lựa chọn. Anh chỉ là một kẻ vô hình trong gia tộc, và giờ đây, có lẽ sẽ trở thành một kẻ vô hình trong mắt những kẻ mạnh mẽ hơn.
Lúc Han Wangho được đưa đến cung điện của Lee Sanghyeok, anh cảm thấy như cả thế giới của mình đang chìm vào sự lạnh lẽo và tăm tối. Cung điện của Hoàng Tộc không giống như bất cứ thứ gì anh từng thấy. Nó rộng lớn, trang nghiêm, với những bức tường cao chót vót và những hành lang dài hun hút, được trang trí bằng những bức tranh và tác phẩm nghệ thuật cổ kính.
Ánh sáng yếu ớt của những ngọn đèn dầu chỉ làm tăng thêm cảm giác bí ẩn và đáng sợ. Han Wangho bước vào, lòng trĩu nặng sự lo lắng và sợ hãi. Anh biết rằng mình chỉ là một kẻ bị bỏ rơi, không có gì đáng giá trong mắt những kẻ quyền lực ở đây. Nhưng điều anh không thể ngờ là khi Lee Sanghyeok nhìn thấy anh, anh không chỉ thấy một món quà vô hồn, mà thấy một điều gì đó khác.
Lee Sanghyeok, với đôi mắt sắc sảo như xuyên thấu mọi sự giả dối, đã nhìn thẳng vào Han Wangho. Anh nhìn thấy sự tổn thương, sự đau khổ ẩn sâu trong đôi mắt của vật tế được cống nạp, một vẻ đẹp buồn bã và tinh tế mà không ai khác có thể nhận ra. Trái tim của Lee Sanghyeok, dù đã quen với sự lạnh lùng và xa cách, bỗng như rung động trước hình ảnh của chàng trai trẻ này.
"Em tên gì?" - Lee Sanghyeok hạ giọng hỏi.
"H-Han Wangho" - Anh run rẩy đáp.
"Chào em, ta là Lee Sanghyeok, chủ nhân của nơi này."
Han Wangho không giống bất kỳ ai mà anh từng gặp, không phải là một kẻ đến với âm mưu hay tham vọng. Anh ta chỉ là một linh hồn cô đơn, giống như chính Lee Sanghyeok, bị đẩy vào một thế giới mà anh không thuộc về.
.
Những ngày đầu tiên sống trong cung điện Hoàng Tộc, Han Wangho không biết phải làm gì ngoài việc tuân thủ các mệnh lệnh và giữ mình ở một góc khuất. Nhưng Lee Sanghyeok, không như những vị vua lạnh lùng khác, hắn đã quyết định tiếp cận anh. Ban đầu, những cuộc trò chuyện giữa họ chỉ là những câu hỏi đơn giản, những cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa hai kẻ ở hai vị thế khác biệt. Nhưng theo thời gian, những cuộc gặp gỡ đó trở nên dài hơn, sâu hơn, và cả hai bắt đầu mở lòng với nhau. Lee Sanghyeok dần dần kể cho Han Wangho nghe về gánh nặng của anh, về trách nhiệm mà anh phải mang trên vai khi đứng đầu Hoàng Tộc, và về những mối đe dọa từ Hội Đồng Tối Cao luôn âm thầm lăm le lật đổ anh.
Han Wangho cũng bắt đầu chia sẻ với Lee Sanghyeok về cuộc đời mình. Anh kể về sự cô đơn trong gia đình, về nỗi đau khi mất mẹ và sự ghẻ lạnh mà anh phải chịu đựng suốt những năm tháng dài. Đối với Han Wangho, việc có người lắng nghe anh, thấu hiểu anh, là một điều hoàn toàn mới mẻ. Cảm giác ấm áp từ sự đồng cảm của Lee Sanghyeok dần dần xua tan lớp băng giá trong lòng anh.
Thế nhưng, cuộc sống bình yên đó không thể kéo dài mãi mãi.
Một buổi tối, bầu trời phủ đầy những đám mây đen kịt như báo hiệu một điều chẳng lành sắp xảy ra. Han Wangho đang ngồi bên khung cửa sổ trong phòng riêng, ngắm nhìn ánh trăng yếu ớt len lỏi qua những tán lá ngoài khu vườn cung điện. Trong lòng anh, một nỗi bất an vô hình dâng lên, nhưng không thể hiểu tại sao mình lại có cảm giác đó.
Kể từ khi đến cung điện Hoàng Tộc, cuộc sống của Han Wangho thay đổi, và dần dần, anh không còn cảm thấy mình vô hình hay không được chào đón. Lee Sanghyeok, vị vua đầy quyền lực, đã cho anh thấy rằng cuộc đời không chỉ là một chuỗi những thất bại và sự ghẻ lạnh. Nhưng giờ đây, khi ngồi lặng lẽ nhìn vào bóng đêm, Han Wangho cảm nhận được sự bất thường trong không khí, như thể một cơn bão đang tiến gần.
Cửa phòng anh bất ngờ mở ra. Lee Sanghyeok bước vào, dáng đi mạnh mẽ và uy nghi, nhưng vẻ căng thẳng lộ rõ trên gương mặt. Không giống với vẻ điềm tĩnh mà Lee Sanghyeok thường thể hiện, lúc này hắn trông như đang mang trên vai gánh nặng nặng nề hơn bao giờ hết.
"Han Wangho."
Lee Sanghyeok lên tiếng, giọng hắn trầm và khẽ, nhưng mang theo một sự cấp bách.
"Ta phải đi ngay lập tức. Hội Đồng Tối Cao đã bắt đầu hành động."
Han Wangho giật mình, trái tim đập mạnh nơi lồng ngực. Anh đã nghe Lee Sanghyeok nói về Hội Đồng Tối Cao nhiều lần trước đây, về những kẻ âm mưu lật đổ Hoàng Tộc, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy mối đe dọa ấy hiện hữu đến vậy. Sự lo sợ dâng lên trong lòng anh, nhưng anh cố giữ bình tĩnh.
"Anh không thể đi." - Han Wangho nói, giọng run rẩy nhưng kiên quyết.
"Em không muốn anh đối mặt với nguy hiểm. Nếu họ muốn lật đổ anh, thì chúng ta phải tìm cách khác..."
Lee Sanghyeok bước lại gần Han Wangho, đôi mắt đỏ rực của anh nhìn sâu vào mắt em nhỏ. Anh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Han Wangho, như để trấn an.
"Em không hiểu đâu, Han Wangho."
Lee Sanghyeok nói, giọng anh trầm xuống, nghiêm túc nhưng cũng đầy tình cảm.
"Nếu ta không bảo vệ vị trí của mình, không chỉ ta mà cả vương quốc sẽ rơi vào hỗn loạn. Cả những người thân yêu của ta, cả em... sẽ không còn an toàn."
Han Wangho cúi mặt xuống, đôi mắt anh ngập tràn sự lo lắng. Anh hiểu rằng Lee Sanghyeok là người duy nhất có thể bảo vệ vương quốc khỏi sự sụp đổ, nhưng ý nghĩ về việc có thể mất anh trong cuộc chiến khiến Han Wangho không thể chịu đựng nổi. Trái tim anh như bị bóp nghẹt bởi nỗi sợ hãi và bất lực.
"Em sẽ đi cùng anh." - Han Wangho nói một cách dứt khoát, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm.
"Em không thể ngồi yên mà để anh đối mặt với nguy hiểm một mình."
Lee Sanghyeok ngạc nhiên trước quyết định của Han Wangho. Anh không ngờ rằng chàng trai trẻ này, người luôn sống trong sự ghẻ lạnh và đau khổ, lại có thể dũng cảm như vậy. Nhưng đồng thời, anh cũng lo lắng cho sự an toàn của Han Wangho.
"Em không cần phải đi cùng ta." - Lee Sanghyeok nói, cố gắng thuyết phục.
"Cuộc chiến này không phải của em."
"Nhưng em đã mất tất cả rồi." - Han Wangho đáp, đôi mắt anh tràn đầy nỗi đau.
"Em không thể mất anh. Nếu anh gặp nguy hiểm, em muốn ở bên cạnh để bảo vệ anh, dù chỉ là trong một khoảnh khắc."
Lee Sanghyeok nhìn vào đôi mắt của Han Wangho, nơi mà anh nhìn thấy không chỉ là sự lo sợ mà còn là tình cảm chân thành. Một thứ tình cảm mà anh đã không cảm nhận được từ rất lâu, từ khi anh còn là một vị hoàng tử trẻ tuổi, cô đơn trong cung điện lạnh lẽo. Những lời của Han Wangho làm rung động trái tim Lee Sanghyeok, và trong giây phút đó, anh hiểu rằng Han Wangho đã trở thành một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Nhưng hơn cả, Lee Sanghyeok biết rằng không có lời nào có thể ngăn cản Han Wangho, và điều duy nhất anh có thể làm là chấp nhận sự hiện diện của chàng trai này bên cạnh mình.
.
Đêm hôm đó, cả hai cùng rời khỏi cung điện, bước vào bóng tối nơi chiến trường đang chờ đợi. Han Wangho chưa từng cảm nhận được sự căng thẳng như vậy, mỗi bước đi của anh dường như chậm lại, nhưng trong lòng anh là quyết tâm mãnh liệt. Anh không biết liệu mình có thể giúp gì cho Lee Sanghyeok trong cuộc chiến này hay không, nhưng điều duy nhất anh biết là anh không thể để người đàn ông này đối diện với nguy hiểm một mình.
Khi họ đến khu vực biên giới của vương quốc, Han Wangho thấy khung cảnh trở nên hỗn loạn. Những ngọn đuốc cháy rực trong màn đêm, bóng dáng của những chiến binh ma cà rồng đang lao vào trận chiến như những cơn gió cuốn đi tất cả. Tiếng kim loại va chạm vang lên khắp nơi, tiếng la hét và những âm thanh của trận chiến tràn ngập không khí.
Lee Sanghyeok bước vào trận chiến với vẻ uy nghi và mạnh mẽ. Anh là một chiến binh điêu luyện, mỗi nhát chém của anh đều đầy sức mạnh và chính xác. Han Wangho đứng từ xa, trái tim anh đập mạnh, cảm thấy mình như lạc lõng giữa cuộc hỗn chiến này. Nhưng anh biết, anh không thể đứng yên mà để Lee Sanghyeok chiến đấu một mình.
Giữa lúc trận chiến đang lên đến đỉnh điểm, một nhóm ma cà rồng bất mãn từ Hội Đồng Tối Cao đã âm mưu tấn công từ phía sau. Khi một trong những kẻ thù lao về phía Lee Sanghyeok với ý định kết liễu anh, Han Wangho không còn cách nào khác. Anh lao ra, bằng tất cả sức lực mà anh có, chắn lấy đòn tấn công nhằm vào Lee Sanghyeok. Cơn đau ập đến khi lưỡi kiếm xuyên qua cơ thể anh, và Han Wangho ngã xuống, gục ngay bên cạnh người đàn ông mà anh yêu thương.
Thế giới xung quanh anh bỗng chốc trở nên mờ mịt. Anh cảm nhận được nỗi đau từ vết thương, nhưng nỗi đau trong tim anh còn lớn hơn khi nhìn thấy Lee Sanghyeok bị thương trong trận chiến.
"Nếu anh chết... em sẽ phải làm gì đây?" - Han Wangho thì thào, hơi thở anh đứt quãng, đôi mắt nhòa đi vì nước mắt.
Trái tim anh như vỡ vụn. Nhưng rồi, một sức mạnh lạ thường bắt đầu trỗi dậy từ bên trong cơ thể anh. Sức mạnh này không phải là của anh, mà là một phần của dòng máu mẹ anh truyền lại, một dòng máu của ma cà rồng thuần chủng. Răng nanh bỗng chốc dài ra, đôi mắt anh chuyển thành màu đỏ rực, và trong khoảnh khắc đó, Han Wangho không còn là cậu bé yếu đuối ngày nào.
Lúc này, cơn giận dữ, tình yêu và nỗi đau mất mát hòa quyện vào nhau, biến Han Wangho thành một thực thể mới. Cơ thể anh bừng lên sức mạnh mà anh chưa từng biết đến, khiến mọi giác quan của anh trở nên nhạy bén, cơ bắp căng đầy sức mạnh. Anh đứng dậy từ mặt đất, như một chiến binh trỗi dậy từ đống tro tàn, đôi mắt đỏ rực cháy như hai ngọn lửa không bao giờ tắt.
Lee Sanghyeok, dù đang mải mê đối đầu với những kẻ thù vây quanh, vẫn kịp nhận ra sự biến đổi của Han Wangho. Ánh mắt của Lee Sanghyeok thoáng lên một sự ngạc nhiên, rồi chuyển thành lo lắng.
"HAN WANGHO, KHÔNG!" - Hắn hét lên, nhưng giọng nói của hắn dần chìm trong tiếng gào thét của trận chiến.
Han Wangho, giờ đã hoàn toàn biến đổi, không còn nghe thấy gì ngoài tiếng đập thình thịch trong lồng ngực, sự thúc đẩy mãnh liệt từ sức mạnh mới này cuốn lấy anh. Anh lao vào những kẻ thù xung quanh, với tốc độ nhanh hơn cả gió. Mỗi cú đánh, mỗi cú đấm của anh đều khiến đối phương gục ngã ngay lập tức. Han Wangho trở thành một cơn lốc cuồng nộ, phá tan đội hình của những ma cà rồng phản loạn. Kẻ địch như những chiếc lá bị thổi bay trước cơn bão, không kịp phản kháng trước sức mạnh không thể kiểm soát của anh.
Từng kẻ thù một ngã xuống dưới sức mạnh khủng khiếp mà Han Wangho tung ra, đôi tay anh thấm đầy máu của những kẻ dám đụng vào Lee Sanghyeok. Không còn gì có thể ngăn cản anh, không nỗi đau nào có thể kìm hãm sự cuồng nộ đang cuộn trào trong lòng anh nữa. Han Wangho chiến đấu không ngừng, với mỗi cú đánh là một tiếng gào thét vang lên từ nỗi đau mà anh đã chịu đựng suốt nhiều năm qua.
Khi cuộc chiến dần kết thúc, những kẻ phản loạn nằm la liệt dưới chân Han Wangho. Anh đứng giữa bãi chiến trường, thở hổn hển, nhưng không còn chút cảm giác gì ngoài sự trống rỗng. Đôi tay anh run rẩy, máu vương đầy lên áo giáp của mình, nhưng không phải là máu của anh.
Trận chiến kết thúc, nhưng trái tim anh như bị xé nát bởi những điều mà mình vừa trải qua. Gia tộc Han cũng là một trong những gia tộc phản loạn.
Lee Sanghyeok, giờ đã bị thương nặng, chậm rãi tiến về phía Han Wangho. Ánh mắt Lee Sanghyeok lộ rõ sự lo lắng và mệt mỏi, nhưng cũng đầy niềm tự hào.
"Em đã làm được." - Lee Sanghyeok nói, giọng khàn khàn.
"Nhưng...... cái giá phải trả có lẽ lớn hơn những gì em tưởng."
Han Wangho ngồi sụp xuống đất, kiệt sức, và đột nhiên tất cả sự giận dữ biến mất. Những cảm xúc mãnh liệt ấy tan biến, thay vào đó là một cơn đau buốt trong lồng ngực khi anh nhận ra điều mình đã làm. Trận chiến kết thúc, nhưng hậu quả để lại là gì? Anh nhìn quanh, chỉ thấy cảnh tượng tàn phá và chết chóc. Những kẻ thù đã bị đánh bại, nhưng sự mất mát này không chỉ là của kẻ phản loạn.
Trong giây phút yên tĩnh đầy đau thương ấy, Lee Sanghyeok bước lại gần, quỳ xuống bên cạnh Han Wangho.
"Em đã cứu ta, và không chỉ ta, mà còn cả vương quốc. Nhưng em không cần phải gánh chịu điều này một mình."
Lee Sanghyeok nói, giọng anh dịu dàng nhưng kiên quyết.
"Em không phải một mình đối diện với nỗi đau và trách nhiệm. Từ giờ trở đi, ta sẽ luôn ở bên cạnh em."
Han Wangho ngước mắt nhìn lên Lee Sanghyeok, đôi mắt anh chứa đầy sự yếu đuối và sợ hãi.
"Em không biết mình đã làm gì... Sức mạnh này... Em không thể kiểm soát nó. Em đã trở thành một con quái vật anh à."
Lee Sanghyeok nhẹ nhàng nâng cằm Han Wangho lên, ánh mắt anh sâu thẳm, đầy sự cảm thông.
"Em không phải là quái vật." - Hắn nói.
"Sức mạnh này là một phần của em, nhưng nó không định nghĩa con người em. Em vẫn là Han Wangho, người mà ta đã thấy từ lần đầu tiên bước vào cung điện, người mà ta trân trọng và yêu thương."
Những lời của Lee Sanghyeok như một làn gió nhẹ thổi qua tâm hồn tan vỡ của Han Wangho, khiến anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Anh tựa đầu vào vai Lee Sanghyeok, cảm nhận sự ấm áp từ người đàn ông mà anh đã cứu mạng. Trong khoảnh khắc này, mọi hỗn loạn và đau đớn dường như tan biến, chỉ còn lại hai người giữa đêm tối lạnh lẽo, nương tựa vào nhau.
.
Sau đêm kinh hoàng đó, vương quốc dần trở lại trạng thái bình thường. Han Wangho bắt đầu học cách kiểm soát sức mạnh của mình dưới sự hướng dẫn kiên nhẫn của Lee Sanghyeok. Những bài tập luyện kéo dài hàng giờ mỗi ngày, nhưng không chỉ giúp anh hiểu rõ hơn về sức mạnh của mình, mà còn tạo cơ hội để anh và Lee Sanghyeok gần gũi hơn. Những buổi sáng trong cung điện giờ đây không còn tẻ nhạt như trước, mà thay vào đó là những khoảnh khắc cả hai cùng nhau tập luyện, cười đùa, chia sẻ những câu chuyện về quá khứ và tương lai.
Tuy nhiên đâu đó, bên dưới bề mặt bình lặng của vương quốc, một mối đe dọa mới đang dần hình thành. Hội Đồng Tối Cao tuy đã thất bại trong lần tấn công trước, nhưng họ chưa từ bỏ tham vọng lật đổ Hoàng Tộc. Những lời đồn thổi về một liên minh mới giữa các gia tộc quyền lực dần lan truyền, và bóng ma của cuộc chiến vẫn luôn lởn vởn, như một cơn bão chưa bao giờ thật sự tan đi. Nhưng có lẽ hiện tại Lee Sanghyeok đã không còn cô độc nữa, bên cạnh hắn đã có Han Wangho, kề vai sát cánh, cùng hắn giữ vững vị thế của Hoàng Tộc.
Khi mùa đông đến, Han Wangho và Lee Sanghyeok đứng bên cửa sổ lớn của cung điện, nhìn ra khu vườn đầy tuyết rơi. Han Wangho quay sang Lee Sanghyeok, đôi mắt anh ngập tràn sự quyết tâm.
"Em đã từng nghĩ rằng mình không xứng đáng được yêu thương."
Han Wangho thì thầm, ánh mắt nhìn sâu vào mắt Lee Sanghyeok.
"Nhưng khi ở bên anh, em cảm thấy mình là một phần của cái gì đó lớn lao hơn."
Lee Sanghyeok mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay Han Wangho.
"Em không chỉ là một phần, Han Wangho. Em chính là người đã khiến cuộc sống của ta trở nên ý nghĩa hơn. Và ta sẽ luôn bên cạnh em, dù có bất cứ điều gì xảy ra."
"Anh Sanghyeok." - Han Wangho dõng dạc nói.
"Anh nghe." - Lee Sanghyeok đáp.
"Em sẽ ở cạnh anh cho đến khi em không còn có thể nữa."
Lee Sanghyeok phì cười, Han Wangho thật ngốc.
"Ta cũng thế."
"Ta sẽ bảo vệ em cho đến tận hơi thở cuối cùng".
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro