8
Vân Dã hiểu, với một người cao ngạo như Tần Liệt ở tuổi này, bảo anh ấy mở lòng bao dung là điều không dễ. Nhưng cậu sẵn lòng cho anh thời gian trưởng thành, miễn là đừng cứ mãi nói một đằng nghĩ một nẻo là được rồi.
"Đi xem phim không?" — Vân Dã không quên lời đã hứa.
Cằm Tần Liệt hơi thả lỏng, có vẻ cũng bất ngờ khi cuộc tranh cãi kết thúc chóng vánh như vậy. Được cho một cái bậc thang, anh lại chẳng biết nên xuống thế nào.
"Ừ." — Anh giả vờ liếc đồng hồ — "Giờ này chắc chỉ còn suất chiếu khuya."
"Thì sao chứ? Em thích nhất là phim kinh dị ly kỳ." — Vân Dã cười cười hỏi khích — "Không lẽ... anh sợ?"
"Sợ?" — Tần Liệt bị chọc cười — "Sao có thể."
Họ đi vào rạp chiếu phim. Lúc này trung tâm thương mại đã đóng cửa gần hết, chỉ còn mỗi rạp còn sáng đèn.
Từ thang máy bước ra, Tần Liệt liếc sang bên cạnh, rồi rất tự nhiên... nắm lấy tay Vân Dã.
Ban đầu chỉ là đan lấy đầu ngón tay, sau đó từng chút một, từng khe hở giữa các ngón cũng bị lấp đầy, chặt chẽ đan vào nhau.
Có lẽ đây là lần đầu tiên họ thực sự nắm tay nhau như thế.
Tay Tần Liệt rộng, ấm áp, như mang theo một dòng điện tê tê lan đến trái tim cậu.
Vân Dã tim đập nhanh hơn. Cậu hơi nghiêng người về phía anh, chậm rãi tựa đầu lên vai.
Tuổi trẻ thế này, mang trong lòng hai trái tim đang từng chút lại gần nhau, cùng đi xem một bộ phim — thật tuyệt.
Mua xong vé, họ vào phòng chiếu. Cả không gian rộng lớn ấy... chỉ có hai người họ.
Tần Liệt nắm tay cậu bước lên từng bậc thang, đi thẳng đến dãy ghế cuối cùng trong rạp.
Buổi chiếu đêm mang theo không khí thần bí đặc trưng. Khi hai người vừa ngồi xuống, hàng ghế phía trước cũng có một cặp tình nhân lặng lẽ ngồi vào.
"Anh từng xem suất khuya ở đây chưa?" Vân Dã vừa hồi hộp vừa mong chờ hỏi.
Không đâu ám muội bằng rạp chiếu phim.
Không gian tối, nằm trong góc, lén lút hôn môi... chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến mặt đỏ tim đập.
"Anh ít xem phim lắm."
"Thật à?" Vân Dã bất giác cảm thấy khác biệt.
Kiếp trước, Tần Liệt không chỉ mê phim ảnh, mà còn đặc biệt yêu thích những bộ phim nghệ thuật sâu sắc, nặng tính văn học, đôi khi khó hiểu nhưng cực kỳ cuốn hút.
Rạp đột ngột tối sầm, chỉ còn ánh sáng mờ nhạt từ màn hình lớn.
Bộ phim chiếu hôm nay là phim kinh dị, rất nổi tiếng. Vân Dã đã xem tới ba lần, nhớ từng tình tiết như lòng bàn tay, gần như không còn cảm giác hồi hộp hay sợ hãi nữa.
Nhưng với Tần Liệt, đây là lần đầu tiên. Anh hoàn toàn tập trung vào nội dung, khi thì nhíu mày, khi thì ôm trán, toàn bộ tinh thần bị cuốn vào màn ảnh.
Cả buổi chỉ chăm chú xem phim, dường như đã quên mất bên cạnh còn có người.
Trong khi đó, cặp đôi phía trước đã bắt đầu hôn nhau say đắm.
Vân Dã chán đến mức dựa vào vai Tần Liệt, giả vờ nhắm mắt ngủ.
Một lúc sau, cậu cảm nhận được hơi thở ấm áp lướt nhẹ qua má mình. Lông mi không kìm được khẽ rung động. Một nụ hôn rất nhẹ dừng lại trên trán.
Nội tâm vốn yên lặng như mặt hồ, trong khoảnh khắc dậy sóng cuồn cuộn.
Khuôn mặt Tần Liệt đã sát ngay trước mặt.
Ánh sáng từ màn ảnh phản chiếu lên khuôn mặt cậu, hắt bóng nhẹ lên sống mũi cao và vùng mắt sâu, Tần Liệt không kìm lòng được cúi sát thêm.
"Giả vờ ngủ à?" – Anh khàn giọng hỏi, trong mắt ánh lên những tia sáng mờ ám, nhưng vẫn cố nén lại không làm gì quá giới hạn.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro