Chương 1741-1750

Chương 1741: Sợ rằng không kéo dài được bao lâu

Một chiếc Maybach màu đen cùng một chiếc Ferrari mày trắng bạc đồng thời đỗ lại trước cổng viện Điều dưỡng Quân y Korea Anam.

"Cậu, cháu đón người rồi!"

"Kwon tổng!"

"Boss đại nhân!"

Chào hỏi xong mọi người cùng tiến vào viện Điều dưỡng.

Seulgi trợn tròn mắt nhìn nơi này, trước cửa không chỉ có lính canh đeo súng mà còn có những trạm gác rất cao, hình như phía trên cũng có người canh gác.

Đây... đây không phải là viện Điều dưỡng của quân đội trong truyền thuyết sao? Nghe nói chỉ có quan chức chính phủ trọng yếu hoặc họ hàng của họ mới có thể chữa trị tại đây!

Tại sao Nghien ca lại ở chỗ này?

Chẳng lẽ là do Kwon tổng sắp xếp...

Đến cửa, Yuri gọi một cú điện thoại: "Tôi mang mấy người tới, hy vọng có thể gặp Sooyeon một chút! Là quản lí cùng trợ lý của cô ấy, sau này một số chuyện công việc của Sooyeon cần bọn họ xử lý thích đáng nên cần phải biết chuyện này."

Sau câu nói ngắn gọn thì nhanh chóng có một sĩ Jeon trẻ tuổi đi từ bên trong ra.

Thấy sĩ quan kia, tất cả các lính gác ở cửa đều đồng loạt cúi chào: "Thượng tá Lee!"

"Ừ, mở cửa cho bọn họ vào đi."

"Vâng."

"Mời Kwon tổng." Lee Dong Wook đưa đoàn người vào.

Chỉ là cửa thứ nhất mà đi bộ hết mười phút, qua mấy trạm gác mới có thể thấy một tòa nhà bằng gạch đỏ ẩn sâu trong rừng cây rậm rạp. Nếu không nhờ Lee Dong Wook mang tới thì người bình thường tuyệt đối không thể vào được đến đây.

Bởi vì tình hình không thích hợp cho nhiều người vào thăm bệnh cho nên đám người BoA và Key chỉ có thể đứng ở cửa nhìn qua cửa sổ thủy tinh nhìn vào bên trong.

"Ngày xửa ngày xưa, có một cô bé rất đáng yêu, ai cũng yêu quý cô bé, nhất là bà ngoại của cô. Cô bé muốn cái gì bà ngoại đều cho cô cả. Có một lần, bà ngoại đưa cho cô bé một cái áo choàng màu đỏ, cô bé mặc vào rồi đội mũ lên trông rất đáng yêu, chính vì thế mà..."

Trong phòng bệnh quanh quẩn giọng nói non nớt của trẻ con.

Yuri lẳng lẳng nhìn cô gái cùng đứa bé trong phòng bệnh, sắc mặt lạnh ngắt dường như được hòa tan đi phần nào.

Yoona cũng lộ vẻ xúc động: "Shinvi nói chuyện rồi..."

Ánh nắng ấm áp rơi xuống phủ trên gương mặt điềm tĩnh của bé con, trong tay cậu nhóc cầm một quyển sách ngồi ở đầu giường. Giọng nói non nớt mềm mềm của nhóc cứ thế ngân nga đọc lên câu chuyện cổ tích, trông cứ như một thiên sứ.

Mà cô gái bên cạnh vẫn lặng im nằm trên giường bệnh, từ trên xuống dưới quấn kín băng gạc trắng toát. Cạnh giường là những dụng cụ máy móc phức tạp, vô số đầu dây cứ thế nối vào thân thể cô.

Key không kìm được mà vội vàng che giấu khóe mắt ửng đỏ của mình rồi nhanh chóng xoay người chạy ra ngoài.

BoA cũng hết sức sợ hãi xen lẫn cả đau lòng, lúc trên xe Key không rõ ràng mà chỉ nói hàm hồ là sự tình rất nghiêm trọng. Nhưng khi chính mắt nhìn thấy cô vẫn không tin nổi vào mắt mình, sự việc hóa ra lại nghiêm trọng đến vậy.

Seulgi ngơ ngác đứng cạnh BoA, sắc mặt cô bé trắng bệch, cả người run lẩy bẩy: "Nghiên ca..."

"Cô Kwono, bên cô có thể kéo dài nhất là bao lâu." Yuri lập tức đi thẳng vào vấn đề.

BoA hít sâu một hơi để mình tỉnh táo lại rồi mới mở miệng trả lời: "Nói thật, tôi không dám xác định! Cái này phải căn cứ vào phản ứng của các fan hâm mộ."

"Trong thời gian tới, Sooyeon sẽ có ba bộ phim Cửu Tiêu, Mẹ, Biệt Đội Điệp Viên Perak được công chiếu, độ nổi tiếng của cô ấy sẽ đạt tới đỉnh cao! Nhất là trong đoạn thời gian này, đáng nhẽ Sooyeon phải đi tham gia các hoạt động có tính ảnh hưởng như là quảng bá cho phim, cô ấy là vai chính nên hầu như tất cả các sự kiện đều cần cô ấy phải có mặt."

"Dưới tình huống này nếu Sooyeon không xuất hiện một hay hai lần thì còn được nhưng nếu mãi không xuất hiện thì về lâu dài các fan cũng sẽ nghi ngờ."

BoA có chút khó khăn nói: "Tôi bên này... sợ rằng không kéo dài được bao lâu..."

Chương 1742: Thật xin lỗi, là em hại Nghiên ca

Nghe BoA nói vậy thì không khí càng trở nên ngột ngạt, vẻ mặt ai nấy đều trở nên nặng nề.

Ai cũng biết sự nghiệp diễn xuất này đối với Sooyeon quan trọng cỡ nào, thế nên dù có mất bao nhiêu công sức cũng được, bọn họ dĩ nhiên phải cố hết sức bảo vệ thứ quý giá nhất của cô.

Yuri nhìn cô gái vẫn đang nằm im sau lớp cửa sổ thủy tinh, anh yên lặng hồi lâu mới nói: "Ba tháng sau, nếu Sooyeon vẫn chưa tỉnh thì công bố tình trạng thật của cô ấy."

BoA nghe vậy liền gật đầu, thời hạn mà Yuri đưa ra vừa vặn cũng là thời gian mà cô có thể kéo dài được.

"Khoảng thời gian này, tôi sẽ thay Sooyeon xử lý những sự kiện xã giao, cố gắng dùng hết khả năng để kéo dài thời gian để ổn định nhân khí cùng mức nổi tiếng của cô ấy! Nếu Sooyeon có thể tỉnh là tốt nhất, còn nều... tình huống không thể không chế được thì tôi sẽ sắp xếp họp báo, chuẩn bị lời giải thích hợp lí rồi nói rõ tình huống của Sooyeon cho bọn họ."

Trong lòng BoA rất rõ ràng, tình huống của Sooyeon thế này thì khả năng cô có thể tỉnh lại là rất mong manh nhưng dù chỉ có một tia hy vọng thì cũng phải thử một lần. May mà, hiện giờ Sooyeon ở viện Điều dưỡng Quân y, không có nơi nào có tính bảo mật mạnh hơn nơi đây cho nên có thể ngăn tin tức bị lộ ra.

Nhưng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao đột nhiên Sooyeon lại bị thương nặng đến như vậy...

BoA nhạy cảm phát giác ra trong chuyện này ẩn chứa không ít bí mật của giới quý tộc, thế nên cô cũng không dám hỏi nhiều. Với thân phận là người quản lý của Sooyeon thì cái BoA cần biết chỉ là phải dùng hết tất cả khả năng của mình để bảo vệ sự nỗ lực của Sooyeon trong thời gian qua.

"Ừ." Yuri gật đầu đồng ý với sắp xếp của BoA, sau đó đưa cho cô số di động cá nhân của mình: "Tất cả những chuyện có liên Jeon đến Sooyeon thì gọi điện trực tiếp cho tôi."

"Vâng." BoA gật đầu nhẹ.

Lúc này, cô đột nhiên hiểu ra tại sao một cô gái tự do tự tại như Sooyeon lại chọn người đàn ông này.

Lấy thân phận và địa vị của Yuri thì một khi anh đã thích ai, hoàn toàn có khả năng đem người ấy nuôi nhốt, cho người đó hết thảy và khiến người đó phải tuân theo mọi sở thích cùng thân phận của anh.

Nhưng mà, Sooyeon qua lại với Yuri lâu như thế mà cô lại chưa bao giờ phát hiện, thậm chí Sooyeon còn âm thầm nói cho cô biết rằng,Jo Woosang chính là Yuri.

Người đàn ông này yêu Sooyeon nhưng không hề ép buộc cô phải làm bất cứ chuyện gì. Anh chỉ đứng cạnh cô, tôn trọng, dung túng cùng bảo vệ cô hết thảy.

Ngay khi BoA đang bàn bạc với Yuri thì Seulgi vẫn mặt mũi trắng bệch nhìn chằm chằm vào Sooyeon qua lớp kính.

"Nghiên ca... còn có khả năng tỉnh lại sao? Bao giờ tỉnh? Ba tháng sau có thể tỉnh lại không?" Seulgi hốt hoảng hỏi.

Yoona đứng một bên khô khốc trả lời: "Cái này không xác định được, bác sĩ cũng bảo không biết bao giờ cô ấy có thể tỉnh lại, hoặc là... có thể tỉnh lại hay không..."

"Anh nói có thể cả đời này Nghiên ca sẽ không tỉnh lại sao?" Cả người Seulgi run lên.

Yoona cười khổ: "Cũng không thể loại bỏ khả năng này..."

Lời này của Yoona giống như một cái chốt mở, Seulgi đột nhiên vỡ òa ra, nước mắt giàn dụa quỳ xuống rồi hướng về Sooyeon khóc rống lên: "Nghiên ca... Nghiên ca, em thật sự xin lỗi... đều là em hại anh... là em làm hại anh... thật xin lỗi... thật xin lỗi..."

Thấy Seulgi đột nhiên mất khống chế gào khóc, BoA hết hồn vội vàng xoay người đỡ cô bé dậy: "Seulgi, đây là sao?"

Chương 1743: Phản bội

Seulgi phản ứng như vậy thì Yuri với Yoona liếc nhìn nhau một cái, cũng không lên tiếng, ánh mắt của hai người rất bình tĩnh như thể đã sớm biết được mọi chuyện.

"Seulgi, mau đứng dậy rồi nói sau!"

Seulgi lắc đầu thật mạnh rồi cố gắng đẩy BoA ra, quỳ xuống: "Không! Chị BoA! Em không đứng lên! Là em... đều là em làm hại Nghiên ca... là em hại Nghiên ca thành như vậy... Nghiên ca đối xử với em tốt như thế... mà em lại khiến anh ấy biến thành bộ dạng thế này..."

"Seulgi, em bĩnh tĩnh một chút, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?" Sắc mặt BoA càng thêm nghiêm trọng.

Seulgi đau đớn kích động, không ngừng lặp đi lặp lại câu "Đều là em làm hại". BoA an ủi một hồi lâu thì cô ấy mới thoáng tỉnh táo lại rồi run giọng nói: "Em biết... em đã sớm biết... em đã sớm biết có người ngấm ngầm muốn hại Nghiên ca... bọn họ muốn hại chết Nghiên ca... muốn mạng của anh ấy..."

"Cái gì? Có người muốn hại Sooyeon? Sao em biết?" BoA vội vàng hỏi.

Seulgi nghẹn ngào mở miệng: "Bởi vì đám người kia từng tìm đến em! Lúc ở thành phố Pohang đóng phim, khẩu súng đó... khẩu súng đó là em đổi! Là em đổi khẩu súng đó thành súng thật!"

"Em nói cái gì?" Nghe Seulgi nói vậy BoA lập tức ngẩn người, cô hoàn toàn không ngờ được thủ phạm vẫn mãi không tìm ra lại là... lại là Seulgi!

Yoona nhìn Seulgi quỳ dưới đất cũng chỉ khe khẽ thở dài. Lúc trước, bọn họ vẫn luôn điều tra xem thủ phạm tráo đổi khẩu súng kia là ai nhưng vẫn mãi không điều tra được, giống như thể khẩu súng đó vô thanh vô tức bị người ta tráo đổi.

Nhưng trên đời làm gì có chuyện như vậy?

Như vậy... cũng chỉ còn lại một khả năng...

Thủ phạm chính là người thân cận nhất, được Sooyeon tin tưởng nhất cho nên mới có thể thần không biết quỷ không hay ra tay mà không để lại bất cứ dấu vết gì.

Mà người luôn luôn đi theo Sooyeon, lại có đầy đủ cơ hội và khả năng ra tay thì chỉ có Seulgi.

"Lần trước là em suýt nữa hại chết Nghiên ca! May mà thân thủ anh ấy tốt nên mới không sao! Em cứ hy vọng bọn họ thấy khó mà lui, không mạo hiểm ra tay với anh ấy nữa, cho nên em vẫn luôn im lặng không nói! Không nhắc nhở Nghiên ca! Không ngờ lại hại biến Nghiên ca thành thế này... thật xin lỗi chị BoA... thật xin lỗi Kwon tổng... đều do tôi làm hại.. Kwon tổng, ngài bắt tôi lại đi.." Seulgi phủ phục trên mặt đất nhìn Sooyeon cả người quấn đầy băng trên giường bệnh, khóc đến trời đất đều sụp đổ.

Yuri lại nhìn cô gái đang nằm trên giường bệnh một cái, lúc điều tra ra thủ phạm là Seulgi thì anh lo Sooyeon không chịu nổi cho nên vẫn tạm thời giữ bí mật với cô, đồng thời phái người âm thầm theo dõi hành tung của Seulgi.

Có thể xác định được rằng người xúi Seulgi lấy mạng Sooyeon với đám Do Kyung Soo không phải là một bọn.

Seulgi không rõ ràng tình hình, cho nên cô ấy nghĩ rằng lần này Sooyeon bị thương cũng do những kẻ xúi giục mình lần trước gây ra. Chính vì vậy mà khi nhìn thấy bộ dạng này của Sooyeon thì cô ấy lại đau đớn đến như vậy, đồng thời cảm giác áy náy cũng khiến Seulgi nhận định rằng mình chính là người hại Sooyeon, tự trách cực độ dẫn đến hành vi khai báo tất cả mọi chuyện.

Hôm nay Yuri cố ý để Seulgi tới đây cũng bởi tồn tại chút tâm tư hy vọng Seulgi có thể thẳng thắn.

"Seulgi, rốt cuộc là tại sao em lại làm như vậy? Là ai khiến em làm như vậy?" BoA vội vàng tra hỏi.

Seulgi vẫn chưa hết hoảng sợ nói: "Chị BoA, chị cũng biết em có một đứa em trai đang học đại học ở Mỹ! Bọn chúng lấy em trai em ra uy hiếp em, chúng bảo em mà không làm sẽ giết chết thằng bé... Em cũng không biết rốt cuộc bọn họ là người nào... Chỉ biết bọn họ nói tiếng Anh rất chuẩn... bên cạnh còn có phiên dịch... chắc không phải người Hàn..."

Chương 1744: Không tin bất kì ai

"Sau đó bọn chúng có tìm cô nữa không?" Yoona nói.

"Không có... bọn chúng bảo khi nào cần sẽ liên lạc tôi... đoán chừng là đang đợi cơ hội ra tay... bọn chúng uy hiếp tôi không được nói cho bất kì kẻ nào... nếu không em tôi sẽ gặp nguy hiểm..."

Sở dĩ hôm nay Seulgi nói hết tất cả mọi chuyện một phần là vì sự áy náy tự trách và đau đớn sau khi nhìn thấy Sooyeon.

Phần còn lại cũng bởi cô biết nơi đây tuyệt đối an toàn nên cô mới buông lỏng cảnh giác mà nói hết.

Nghĩ đến Sooyeon, Seulgi lại khóc không thành tiếng: "Nghiên ca tin tưởng và đối xử tốt với em như thế... từ đầu đến cuối không hề nghi ngờ em... những nghệ sĩ khác đều mắng chửi trợ lý của bọn họ, không vui thì còn đánh đập! Nhưng Nghiên ca vẫn luôn dịu dàng, mỗi lần có gì ăn ngon cũng đều phần em cả, rõ ràng em mới là trợ lý mà anh ấy cứ luôn sợ em mệt, việc bẩn việc nặng gì cũng không cho em làm..."

"Quãng thời gian làm việc với Nghiên ca là quãng thời gian vui vẻ nhất trong đời em, em thật sự... thật sự hy vọng có thể ở cùng anh ấy cả đời..."

"Nhưng mà... đã không còn cơ hội nữa rồi..."

Nghe Seulgi nói thế, BoA cũng chẳng biết nói gì hơn. Mặc dù khó tin nhưng kẻ phản bội lại là người Sooyeon tin tưởng nhất, nhưng tình huống của Seulgi như thế cô cũng chẳng thể chỉ trích được gì.

Seulgi hít sâu một hơi rồi cố ngừng khóc, cô nhìn về phía Yuri cầu xin: "Kwon tổng, là tôi có lỗi với sự tín nhiệm của Nghiên ca với tôi! Có lỗi với công ty, tôi mặc ngài xử trí! Nhưng tôi chỉ sợ đám người kia biết được tin tức của tôi bên này sẽ nổi điên khiến em tôi xảy ra chuyện... Tôi biết ngài thần thông quảng đại, ngài xử lí tôi thế nào cũng được, nhưng mà có thể... có thể giúp em trai tôi một tay không..."

Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người đều nhìn về phía Yuri.

Yuri nói: "Tôi sẽ không xử lý cô, cô là người của Sooyeon cho nên phải giải quyết cô thế nào cũng là do cô ấy quyết định. Còn chuyện em trai của cô thì nếu cô tin tưởng, tôi cam đoan là cậu ấy an toàn. Nhưng, điều kiện tiên quyết là cô phải nghe theo mọi sự sắp xếp của tôi."

Yoona đứng một bên giải thích: "Ý là, cô cứ coi như chuyện hôm nay chưa hề xảy ra, tiếp tục giữ liên lạc với đám người bên kia để làm gián điệp cho bọn tôi. Đám người kia có bất cứ động tĩnh gì thì cô đều phải thông báo cho bọn tôi đầu tiên!"

Seulgi vốn đã cho đây là trường hợp xấu nhất rồi, hoàn toàn không ngờ được kết quả cuối cùng lại thành như vậy.

Biết là Yuri nể mặt Sooyeon nên mới cho mình một cơ hội, nước mắt mắt Seulgi lại trào ra, cô gật đầu liên tục nói: "Tôi có thể làm tất cả mọi thứ! Chỉ cần tôi có thể đền bù sai lầm này!"

"Phía em trai cô, người khác có thể ra tay thì tôi cũng có thể." Yuri lạnh lùng bổ sung một câu.

Rất rõ ràng, anh không tin tưởng bất cứ một người nào cả.

Sống lưng Seulgi cứng đờ, toàn thân run như cầy sấy: "Tôi hiểu, tôi hiểu..."

Seulgi biết mình từng phản bội Sooyeon thế nên cũng coi như đã đánh mất sạch niềm tin, cách làm của Kwon tổng cô hoàn toàn hiểu.

Thay vì cả ngày cứ phải lo lắng đề phòng thì thà đi tin tưởng Kwon tổng, coi như có bị Kwon tổng khống chế cũng tốt hơn là bị đám người kia uy hiếp.

BoA nhìn cách xử lý của Yuri thì khẽ thở ra một hơi. Cách làm như vậy đúng là thích hợp nhất, thời điểm lúc này rất đặc thù, nếu đột nhiên thay đổi trợ lý hay dùng bên cạnh Sooyeon sẽ gây ra động tĩnh lớn. Nếu đổi người khác thì chưa nói đến chuyện phải giải thích với người ta thế nào, mà chính bản thân BoA cũng không thể yên tâm mà dùng...

Chương 1745: Rồng con quyết bảo vệ mẹ

Thấy bầu không khí có chút đáng sợ, Yoona đứng một bên ho nhẹ một cái hòa giải: "Được rồi, được rồi, nếu chuyện đã nói rồi thì cứ quyết định thế đi! Anh đừng có xị mặt ra thế, anh có biết là nhìn anh thế này em cũng sợ vãi đái không! Anh đứng gần chị dâu thế sẽ làm ảnh hưởng đến chị ấy bây giờ!"

Nghe được câu cuối thì sắc mặt Yuri mới hơi hòa hoãn lại.

Đám người rời khỏi cửa phòng bệnh bước ra sân,Key đang đứng dưới một gốc cây to, hai mắt anh ta đỏ hồng chắc là vừa mới khóc.

Thấy bọn họ đi ra,Key vội vàng đứng dậy đi tới đứng cạnh Yuri: "Cháu có thể nói riêng vài lời với cô ấy không?"

Yoona đứng sau lưng giật giật khóe miệng, có cái khỉ ý mà nói...

"Không thể."

Quả nhiên, vừa mới nghĩ xong thì Yoona đã nghe được anh Hai nhà mình trả lời như vậy.

Key siết chặt nắm tay.

Ngay sau đó Yuri lại bồi thêm một câu: "Shinvi đang ở đó."

Key vừa nghe thì biết có cơ hội, anh ta vội vàng nói: "Có Shinvi cũng không sao!"

Yuri không nói gì mà bước thẳng đi, coi như là ngầm cho phép.

Key vội vàng xông vào.

"Khụ... cái thằng đần này..." Yoona thấy vậy thì dở khóc dở cười lắc đầu một cái.

Có Shinvi ở đó thì làm gì có chuyện không sao?

Xem ra cái thằng này định thổ lộ tâm tình với Sooyeon rồi...

Ngay trước mặt Shinvi...

Cái cảnh tượng kia vừa nghĩ đã thấy chua xót đến sung sướng rồi...

BoA nhìn bóng lưng vọt vào phòng bệnh của Key thì trên mặt lộ vẻ mặt quả nhiên.

Anh ta.. hối hận rồi...

Từ trước tới nay con người cứ tới lúc mất đi rồi mới biết hối hận, mới biết hối tiếc tại sao có vài lời không nói sớm hơn, có một số việc không làm sớm hơn...

...

Trong phòng bệnh của Sooyeon.

Shinvi vừa mới kể xong câu chuyện "Cô bé quàng khăn đỏ" thì phát hiện có người tới quấy rầy, nhóc không vui mà nhăn mày một cái.

Key liền vội vàng giải thích: "Anh chỉ muốn nói với cô ấy mấy câu thôi, ba em đồng ý rồi..."

Shinvi không lên tiếng, cũng không phản ứng gì mà chỉ yên lặng ngồi đó.

Key ho nhẹ một tiếng thử thăm dò mở miệng: "Cho nên là ông trẻ à, ngài có thể tránh ra một lúc được không, để cho cháu có thể nói riêng với cô ấy mấy lời?"

Ngay lập tức, vẻ không thèm quan tâm trên mặt Shinvi bỗng chốc lạnh băng lại, nhiệt độ trong phòng bệnh cũng giảm mấy độ.

Key ngượng ngùng, cuối cùng cũng hiểu tại sao Yuri lại cố ý nói một câu "Shinvi đang ở đó": "Được rồi được rồi, ông trẻ không cần tránh! Ngài cứ ngồi đó đi ha..."

Nghĩ nghĩ một hồi thì Shinvi cũng chỉ là nhóc con thì hiểu cái gì,Key cũng chẳng thèm quan tâm nhóc nữa mà kéo ghế ngồi xuống méo giường Sooyeon.

Nhìn gần thì những vết thương của Sooyeon càng thêm đáng sợ, cả người từ đầu tới chân chẳng có chút sức sống nào, cứ như thể toàn bộ sự sống đã bị hút sạch.

Key nhìn cô gái không nhúc nhích trên giường bệnh: "Mẹ kiếp... đã nói là cùng nhau chơi đến cùng trời góc bể rồi mà..."

Nói xong liền chôn đầu thật sâu.

Mãi một lúc sau, anh mới khổ sở lầm bầm: "Sớm biết... sớm biết thế này tôi còn lo lắng nhiều thứ thế để làm gì... băn khoăn lắm thế để làm gì... mặc xác bà nghĩ thế nào... mặc xác bà thích đứa vào... mặt mũi cái quái gì... mẹ kiếp... tôi... tôi th..."

Key còn chưa dứt lời đã cảm thấy một trận gió Bắc gào thét xông tới, nó như thể hóa thành thực chất mà khóa cứng người anh ta lại.

Sau đó Key ngẩng đầu dậy thì thấy cái bánh bao nhỏ trắng nõn nào đó đang bảo vệ mẹ như "rồng" bảo vệ kho báu của mình mà nhìn chằm chằm lấy anh ta.

Cái ánh mắt nho nhỏ kia... thật quá hung tàn...

Chương 1746: Dụ dỗ

Key lúc này mới hiểu sao người nào đó có thể yên tâm để mình gặp riêng Sooyeon...

Hóa ra ở đây còn có "thứ" chờ mình...

Cuối cùng dưới tầm mắt tấn công mãnh liệt của "con rồng nhỏ" thì Giang Mục Dã cũng chẳng nói nổi mấy chữ cuối. Anh ta chán nản rũ vai hận không thể chết luôn cho rảnh nợ: "Đệch, đời trước ông đây phá miếu Nguyệt Lão đúng không?"

Vì quai mà kiếp này đường tình quá bi thảm!

...

Đêm khuya tại biên giới nước F.

Không biết Taemin móc đâu được một cọng cỏ mà nhét vào trong miệng ngậm, anh ta nghiêng nghiêng đầu nói nhỏ với người bên cạnh: "Hiện tại là lúc phòng thủ của mục tiêu yếu nhất, đối tượng cần phải chú ý duy nhất chỉ có mình tên đeo kính kia, chờ lát nữa tôi quyến rũ tên kia... ấy nhầm, dụ dỗ tên đó ra!"

Người mặc đồ đen bên cạnh: "..." Quyến rũ với dụ dỗ có khác nhau à?

Người mặc đồ đen có chút chần chừ không chắc chắn nói: "Có chắc là chúng ta đủ người không? Tôi cứ có cảm giác hơi mạo hiểm quá! Bọn họ toàn chơi vũ khí nóng, nhỡ đâu bên kia..."

"Yên tâm đi, chẳng phải Boss nói rồi sao! Người bên kia chắc chắn không nhúng tay vào đâu, không cần sợ cứ yên tâm mà quẩy đê!" Taemin ung dung nói.

Thật ra thì bản thân anh cũng cũng có chút lo lắng, nhưng mà nếu Yuri đã nói không thành vấn đề thì anh ta tin rằng nhất định không có vấn đề.

Không phải là anh mù quáng tin tưởng Yuri.. mà là không thể không tin!

Cứ dựa vào lần trước, ngay thời khắc mấu chốt Yuri lại trực tiếp gọi điện cho Satan mà Satan lại thật sự đưa địa chỉ ra, thậm chí còn nói gì nghe đấy...

Dựa vào sự hiểu biết của mình đối với Satan thì Taemin vẫn lựa chọn tin tưởng phán đoán của Yuri.

Sau khi Taemin nói xong thì không nhanh không chậm lấy di động ra gửi cho Minho một tin nhắn: [Đệ chờ huynh ở khu rừng nhỏ cách 800m hướng 10h, chuyện lần trước huynh hỏi hiện giờ đệ cho huynh câu trả lời. Muốn nghe không?]

Cơ hồ ngay khi tin nhắn được gửi đi thì tin nhắn trả lời đến ngay lập tức: [Được]

Dụ dỗ thành công ~

Nhìn bóng người quen thuộc đi ra khỏi phòng thì Taemin đắc ý làm một dấu OK cho người phía sau: "Đã xong, ra tay!"

Trong bóng đêm, đoàn người lặng yên không một tiếng động di chuyển đến gần căn nhà phía trước.

...

Bên trong rừng cây.

Lúc Minho tới thì thấy Taemin đang ngồi vắt vẻo trên một cành cây rất lớn.

Vừa thấy người thì Taemin tung người nhảy xuống: "Ồ, tới rồi! Nhanh thế!"

"Câu trả lời!" Minho không đổi sắc nhìn người phía đối diện.

Taemin nhún vai nói: "Chậc, huynh đã biết thì hỏi lại đệ làm cái gì?"

"Huynh phải nghe chính miệng đệ nói!" Ánh mắt Minho càng thêm ác liệt.

"Thôi mà ~ được rồi, được rồi, được rồi ~ chính miệng đệ nói cũng được ~ Trước tiên đánh một trận chứ? Thắng thì đệ nói cho huynh!" Taemin vừa nói vừa xông thẳng tới tấn công.

Minho không đổi sắc mặt mà chỉ hơi chuyển người một chút liền tránh được đòn tấn công này, sau đó hai người liền lao vào đánh nhau.

Sau mười chiêu, Taemin nhìn gọng kính vàng trên mặt đối phương mà trong mắt dấy lên một ngọn lửa: "Chậc, không tháo kính? Xem thường tiểu gia đây à?" Dứt lời, ra đòn lại càng thêm mãnh liệt!

Sau một trăm chiêu, trong rừng vang lên tiếng rên rỉ của Taemin: "Mợ nó! Cái tên biến thái Minho này!"

Cái thể chất siêu cấp biến thái - gặp đối thủ mạnh cũng sẽ mạnh lên này, mới bao lâu không gặp mà tên này không cần tháo kính mà cũng có thể đánh ngang tay với mình...

Một khi Minho tiến vào trạng thái chiến đấu thì tuyệt đối sẽ không phân tâm, không chú ý bất cứ chuyện gì bên ngoài trận đấu.

Mà đây cũng chính là điều mà Taemin mong muốn.

Không biết đã qua bao nhiêu chiêu, Taemin nhìn tín hiệu bí ẩn báo tin thành công cách đó không xa thì sắc mặt mới thoải mái hơn một chút.

Mà trong cái khoảng khắc ấy, anh đã bị Minho nắm lấy động mạch. Thân thể Taemin liền thuận thế tiến sát lại Minho, nhưng không phải để công kích mà là ôm chặt lấy đối phương rồi nói một câu trầm thấp bên tai Minho: "Sư huynh, xin lỗi..."

Nghe được câu này, Minho lập tức tỉnh lại từ trạng thái chiến đấu, biến sắc nhìn về phương hướng cách đó không xa: "Taemin! Đệ..."

Thấy Minho muốn chạy đi thì Taemin lạnh lùng nói: "Không cần đi đâu, người đã mang đi rồi! Sư huynh đừng trách đệ, đệ đã nói không muốn đối địch với huynh! Đây là cách duy nhất đệ có thể nghĩ ra."

Chương 1747: Tự chơi chết mình

Hàn Quốc,ngoại ô

Seo In Guk ôm vết thương bị đạn bắn mà lảo đảo ngã vào một căn phòng tối: "Satan! Chú Do bị người của Kwon Yuri bắt đi rồi! Ngài mau... mau phái người đi cứu chú ấy! Nếu không thì không kịp mất... nếu để chú ấy rơi vào tay Kwon Yuri..."

Trên chiếc ghế gỗ đàn hương cực lớn, người đàn ông tóc trắng chỉ hơi nghiêng đầu bưng tách trà lên rồi không nhanh không chậm nhấp một ngụm, sau đó mới nâng đôi mắt lãnh đạm kia lên hờ hững nói: "Có quan hệ gì với tôi?"

Sắc mặt Seo In Guk cứng đờ, ông ta vừa tuyệt vọng lại kích động kêu lên: "Satan! Chuyện lúc trước lừa ngài là chú Do sai, nhưng tất cả những gì chú ấy làm đều vì ngài cả! Ngài muốn giận chú ấy thì cũng không thể nhắm mắt làm ngơ nhìn chú ấy mất mạng! Chú ấy là..."

Cái liếc mắt lạnh thấu xương đảo qua, sắc mặt Seo In Guk càng thêm trắng bệch, câu nói ra đến cửa miệng rồi cũng đành phải nuốt ngược trở lại: "Chủ nhân, ngài nể mặt chú ấy bên cạnh ngài nhiều năm như vậy, không có công lao cũng có khổ lao..."

"Hừ, bây giờ còn muốn kể công với tôi à? Lúc ông đem lời của tôi coi như chó má thì sao chưa từng nghĩ tôi mới là chủ nhân của ông?"

Seo In Guk biết mình có tiền án nên càng chột dạ, lúc này đứng trước lửa giận của đối phương cũng chỉ có thể nhắm mắt cầu xin: "Ngài hãy coi như là nể mặt mẹ của ngài..."

Nghe Seo In Guk nhắc đến mẹ của mình thì sắc mặt Sooyoung lại càng thêm lạnh lẽo: "Là ai khiến cho ông nghĩ rằng tôi tốt tính lắm vậy hả? Sẽ cho con chó không biết nghe lời cơ hội thứ nhất rồi thứ hai, thứ ba?"

Thấy Sooyoung quyết tâm muốn mặc kệ thì Seo In Guk lập tức nóng nảy: "Chú Kiều nắm trong tay nhiều chuyện của chúng ta như thế, nếu rơi vào tay Kwon Yuri thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi! Hắc Long chính là ví dụ!"

"Lúc trước bọn họ cũng nghĩ rằng Hắc Long không khai ra cái gì, nhưng kết quả là toàn bộ những đường dây ngầm đều bị lộ khiến bọn họ rơi vào thế bị động, dưới tình huống không hề chuẩn bị gì mà mất đi một số người lớn.

Vẻ mặt Sooyoung đã có chút mất kiên nhẫn: "Mấy chuyện mà ông nói thì ngay từ một năm trước tôi đã hạ lệnh bảo ông ta thu tay lại toàn bộ, nhưng các người đã làm cái gì? Cho rằng tôi không biết chút gì sao?"

"Nếu những con đường làm ăn kia đều bỏ tất thì khác nào chúng ta tự chặt mất một cánh, làm sao đấu lại với Kwon gia? Đây là kế ly gián của Kwon Yuri, ngài ngàn lần đừng mắc lừa! Nếu chú Do thật sự vào tay của hắn ta thì tổ chức của chúng ta sẽ bị rung chuyển lớn cỡ nào ngài có nghĩ tới không! Yuri đối phó với chú Do xong thì kế tiếp chính là ngài!"

"Thật không? Tôi thật mong đợi."

...

Seo In Guk khuyên mãi không được, cuối cùng chỉ có thể vắc bộ mặt xám xịt lui ra ngoài.

SeoHyun nghiêng người dựa vào cửa nhìn vẻ mặt của Seo In Guk, bộ dạng như đã biết trước: "Tôi đã sớm bảo là không có tác dụng gì đâu! Ông cho là ngài ấy vẫn là bù nhìn của chú Do năm đó chắc?"

"Nhưng chú Do làm mọi chuyện cũng vì nó! Tại sao nó lại có thể vong ân phụ nghĩa như vậy!"

Seohyun trợn trắng cả mắt: "Vì cái rắm! Chuyện tên kia muốn làm nhất cũng là chuyện này được không hả? Nếu không phải bọn ông tự cho là mình là thông minh đi bắt cóc Shinvi thì trận này với Kwon gia ai thua ai thắng còn chưa biết đâu! Anh ta mong đợi trận chiến này với Kwon Yuri đến tim gan cồn cào, đang cao hứng thì bị bọn ông dội cho gáo nước lạnh chẳng lẽ còn không tức giận sao? Bây giờ thì đẹp mặt chưa! Nếu bọn ông có bản lĩnh kia thì tự đi mà chơi chết mình đi!"

Seo In Guk nghe xong thì sắc mặt càng ngày càng khó coi, lúc Do Kyung Soo muốn xử lý Sooyeon thì ông ta cũng từng có chút băn khoăn. Nhưng lúc đó, ông ta cho rằng cùng lắm là Satan tức giận một trận thôi chứ bất kể thế nào cũng không làm gì Do Kyung Soo, không ngờ lại quyết liệt đến mức này!

"Vấn đề bây giờ là xem làm thế nào để chủ nhân bớt giận..."

"Đừng có ngây thơ như thế, đụng đến "khu vực cấm" của người ta rồi có nói gì cũng vô ích, chờ chết đi!"

Chương 1748: Anh muốn?

"Ông nhìn Minho đi, người ta thông minh hơn biết bao nhiêu, huynh ấy biết là không thể nên căn bản chưa hề nghĩ tới chuyện đi tìm Satan!"

Nhắc tới Minho, trong mắt Seo In Guk thoáng qua một chút hy vọng: "Có lẽ Minho có cách..."

Seohyun thở dài: "Có cách gì được chứ? Lần trước Hắc Long chúng ta còn cứu không nổi thì lần này dựa vào đâu mà cứu được chú Do? Huống hồ lần này càng khó giải quyết hơn, bên kia còn có Taemin..."

"Đừng nhắc tới thằng phản đồ đó!!!"

....

Tầng hầm của khách sạn nào đó dưới trướng của Kwon thị tại ngoại ô.

"Aaaaaaaa..."

Tường cách âm vừa dầy vừa nặng ngăn cách những tiếng gào thét khiến người ta rợn cả tóc gáy...

"Tôi nói... tôi nói... tôi nói hết..."

Yoona bĩu môi một cái: "Không phải chứ? Nhanh thế á? Tiểu Hắc Long nhà mấy người còn trụ được ba ngày đó!"

Yuri vô cảm ngồi trên ghế salon Jeon sát.

Xương bánh chè dính theo cả thịt vụn của Do Kyung Soo bị tươi sống móc ra, ông ta giống như một con chó thảm bại tê liệt ngã trên đất. Con mắt u ám của ông ta nhìn chằm chằm vào người đang ngồi trên ghế salon, thủ đoạn của thằng nhóc này còn đáng sợ hơn cả ác quỷ, trong mắt ông ta đã ngập vẻ sợ hãi.

Thiệt cho ông ta cứ nghĩ là Hắc Long có thể chịu nổi...

Ông ta cứ cho rằng, Yuri chỉ là một thằng oắt con làm thương nhân cả người chỉ sặc mùi tiền, không ngờ thủ đoạn của nó so với người của bọn họ chỉ có hơn chứ không có kém!

Dưới sự tra tấn thế này thì thần tiên còn không chịu được nữa là con người...

Hừ, người của Kwon gia quả nhiên toàn là đám tiểu nhân dối trá luôn thích tỏ ra vẻ đạo mạo mà!

Ông ta không thể chết được, tuyệt đối không thể chết được! Còn chưa diệt được Kwon gia cơ mà! Sao ông ta có thể chết ở đây cơ chứ, chết trong tay những gười này!

Chỉ cần ông ta có thể thoát ra ngoài, tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho đám người này!

Còn có thằng súc sinh vong ân bội nghĩa kia nữa, nó thật sự để mặc ông ta đi chết.

Nghe Do Kyung Soo chỉ rên rỉ mà không nói gì, người đàn ông ngồi trên ghế salon vô cảm ra lệnh: "Tiếp tục."

Yoona gãi đầu một cái: "Hừm? Nhưng ông ta muốn khai rồi? Ôi được rồi, nhanh như thế mà đã đầu hàng thì chắc chắn ông ta không nói thật đâu! Cứ tiếp tục đi..."

...

Bình minh ló dạng.

Yuri bước ra khỏi phòng, trên người vẫn bộ tây trang chỉn chu màu đen như thường lệ. Nếu như trừ đi lệ khí mơ hồ cùng mùi máu xen lẫn trong hơi thở thì trông anh cứ như vừa rời khỏi bữa tiệc rượu tao nhã nào đó.

Yoona có chút xuất thần nhìn anh trai mình, chẳng biết tại sao trong lòng chẳng hề có chút sợ hãi mà trái lại còn có cảm giác ấm áp.

Anh thích anh Hai mình như vậy.

Một anh Hai chân thật, thậm chí có chút đáng sợ chứ không phải một người mãi mãi có cái vẻ hoàn hảo đến mức không phải con người, không phải anh Hai luôn giấu những thứ xấu xa khỏi tầm mắt anh.

Taemin ngồi ở quầy bar nghe được tiếng bước chân thì quay đầu lại, sắc mặt có chút men say: "Xong rồi?"

Yoona vẫy vẫy con chip ghi âm trong tay: "Đã giải quyết! Đủ để tử hình ông ta luôn!"Taemin nghe vậy hơi nhướng mày, nhỏ giọng thì thầm: "Cần gì phải phiền toái như thế? Cứ giết chết ông ta là được rồi!"

Yuri hời hợt liếc Taemin một cái: "Hợp pháp."

Yoona đi tới bưng ly rượu lên nhấp một ngụm, sau đó quàng vai Taemin giải thích: "Ý của anh tôi ý mà, tức là chúng ta đều là công dân tốt thì đương nhiên phải biết tuân thủ pháp luật, cứ theo luật mà làm"

Taemin nghe thế thì giật giật khóe miêng, đúng rồi, các người tuân thủ luật pháp lắm cơ. So với cái chỗ này của mấy người thì ngục giam chính là thiên đường đó có được không...

"Anh muốn?" Yuri nhìn Taemin rồi đột nhiên hỏi.

"Hửm? Muốn gì?" Taemin có chút không phản ứng kịp.

Cá chép nhỏ nào đó lại tiếp tục kiêm chức máy phiên dịch: "Anh tôi đang hỏi anh có muốn mạng của ông ta không, bọn tôi đang định giao cho Mèo Đen! Nhưng nếu anh muốn thì cho anh cũng được! Dù sao thì lần này cũng nhờ anh mà chúng tôi bắt được ông ta!"

Yoona vừa dứt lời thì sắc mặt Taemin hơi run lên, anh im lặng một lúc lâu rồi nhún nhún vai nói: "Thôi kệ đi, cậu nói không sai, tôi cứ làm công dân gương mẫu tuân thủ luật pháp thôi!"

Thôi... cứ vậy đi...

Nếu anh tự tay giết chết ông ta thì chẳng phải sẽ bị Minho đuổi giết cả đời sao...

Chương 1749: Có phải là em trai thân yêu nhất của anh không

Rời khỏi tầng hầm khách sạn, cơn gió lạnh sáng sớm dần dần thổi tan mùi máu tanh Jeonh quẩn trên cơ thể hai người.

Giằng co suốt một ngày một đêm, Yoona duỗi duỗi người xua tan cơn bồn ngủ, anh không nhịn được mà phỉ nhổ: "Anh hai, nói thế nào thì cũng quá kỳ lạ! Nhiều thông tin cơ mật đã moi ra được... nhưng chuyện về người phụ nữ tên Choi Soojin kia... lại chẳng hé răng lấy một chữ... ba cũng giống thế, chẳng nói cái gì cho chúng ta cả!"

"Thật ra thì, em vẫn xoắn xuýt chuyện này này lắm, lấy Jeon niệm về gia tộc cũng như gia đình và cái tính khí ấy của ông già thì dẫu có gặp được người phụ nào mà ông già thích điên cuồng cũng không thể có ý cưới bà ta đâu! Nhưng cái bia mộ khắc chữ "vợ tôi" kia đúng là do ông già viết... tò mò chết em mất thôi! Chúng ta có cần thẩm vấn một lần nữa không?"

Yuri: "Không cần."

Do Kyung Soo muốn sống cho nên mới khai nhanh như vậy nhưng với ông ta mà nói thì có thứ còn Jeon trọng hơn cả mạng ông ta.

Có điều, bất kể đầu đuôi của mâu thuẫn này có là gì thì đối với anh mà nói cũng chẳng Jeon trọng.

Yuri nhìn sắc trời dần sáng lên, một lúc lâu sau mới nhìn về phía Yoona với vẻ mặt dịu dàng hơn trước nhiều: "Đi về nghỉ ngơi thôi."

Yoona xoa xoa cặp mắt sắp không mở lên được gật đầu một cái: "Dạ, còn anh thì sao?"

Yuri: "Anh có chuyện cần xử lý."

Yoona nghe vậy thì trợn tròn hai mắt rồi vội vàng la lên: "Còn xử lý cái gì nữa! Có chuyện động trời cỡ nào thì cũng phải ngủ một giấc rồi nói sau! Từ lúc chúng ta đi cứu chị dâu với Shinvi đến giờ em chưa thấy anh ngủ đâu!"

"Không sao."

"Cái gì mà không sao, anh..."

Lúc này tiếng chuông của Yuri đột nhiên vang lên, vì thế anh giơ tay cắt lời Yoona rồi bắt đầu nghe điện thoại: "Alo? Ừ, ngay hôm nay đi! Đặt một chiếc máy bay gần đây! Được."

Yoona không cách nào tin nổi: "Anh còn định bay đi đâu? Anh không muốn sống nữa à! Nếu anh xảy ra chuyện gì thì chị dâu với Shinvi phải làm thế nào!"

"Anh tự có chừng mực."

"Anh có chừng mực cái rắm ý mà chừng mực! Anh quên rằng anh chỉ là một con người sao! Không được, nhất định hôm nay anh phải đi ngủ! Lập tức, ngay lập tức! Nếu không anh đừng hòng đi đâu được..."

Lời còn chưa dứt thì Yoona đã cảm thấy gáy mình đau xót, sau đó trước mắt đột nhiên tối sầm lại rồi dần dần mất đi ý thức, anh có cảm giác cơ thể mình được một cánh tay rộng lớn đỡ vào trong xe.

"Anh Hai..."

"Nghe lời."

Yoona không cam lòng mà nhắm mắt lại, lâm vào giấc ngủ mê man.

Đù! Một lời không hợp đã đánh mình ngất xỉu luôn!!!

Em có phải em trai thân yêu nhất của anh không!

Chuyện mà Yoona lo lắng nhất đã xảy ra, không có Sooyeon ở đây... tức là không có bất cứ ai có thể khuyên nổi anh Hai...

...

Cùng lúc đó.

Các nhà truyền thông lớn đều đang điên cuồng đăng tin về bộ phim huyễn tưởng được mong đợi nhất - Cửu Tiêu. Bộ phim này có kinh phí đầu tư lên đến 5000 vạn, được bộ đôi ảnh hậu cùng đội hình diễn viên siêu sao thể hiện, ngay ngày lên sóng đầu tiên đã đạt mức rating kỉ lục. Lượng xem trên mạng cũng nhẹ nhàng vượt lên con số ngàn vạn lượt, cặp đôi Key với Moon Chae Won cũng nhanh chóng vọt lên bảng xếp hạng CP.

Mấy tập đầu, phân đoạn của Sooyeon không nhiều cho nên sự chú ý vẫn chưa cao.

Đây cũng là điểm để BoA thở phào nhẹ nhõm nhưng ngay sau đó lại cười khổ, chuyện cô lo lắng nhất bây giờ không phải Sooyeon không hot, mà là sợ Sooyeon quá hot...

BoA lên weibo của Sooyeon rồi bắt chước giọng điệu của Sooyeon mà up một cái weibo tuyên truyền, Key cũng rất ăn ý mà chia sẻ lại. Trước mắt thì phía các fan hâm mộ đều vẫn thuận lợi, không có ai phát hiện ra cái gì bất thường.

Chương 1750: Vẫn là nghĩ sâu xa chút!

Lúc Yoona tỉnh lại thì bên ngoài trời đã tối đen rồi.

Đầu tiên hẳn là nên đi tìm anh Hai nhà mình nhưng vừa mới mở di động ra thì đã thấy Choi Siwon gọi tới.

Người này gọi cho mình làm gì? Yoona có chút hoài nghi: "Alo, anh Siwon à! Tìm em có chuyện gì thế?"

Giọng điệu Choi Siwon nghe rất nghiêm túc: "Yoona, anh của em xảy ra chuyện gì? Sao đột nhiên lại trở mặt với Jeon gia?"

"Hả? Trở mặt? Đúng là trở mặt! Trở mặt từ sớm rồi! Nhưng mà sao anh lại biết?" Yoona hỏi.

"Sao anh biết? Bây giờ tất cả mọi người trong giới đều biết cả rồi! Cái hợp đồng của Jeon gia với chính phủ gần đây bị lật ra là do có hối lộ một khoảng kếch xù, cạnh tranh bất chính nên Jeon Daehee đã bị bắt để điều tra rồi! Mà công ty ở nước ngoài của Jeon gia trong một đêm đã đến bờ phá sản! Hiện giờ Jeon gia đang đi chạy vạy khắp nơi tìm người giúp đỡ nhưng Yuri lại trực tiếp thả lời là, ai mà giúp Jeon gia tức là đối nghịch với cậu ấy!" Choi Siwon nhanh chóng tóm tắt tình hình.

Yoona trố mắt nghẹn họng: "Mẹ kiếp! Em chỉ ngủ một giấc dậy thôi mà... anh em đã muốn cả nhà người ta phá sản à?"

"Bây giờ anh gọi điện cho anh của em không được cho nên chỉ biết tìm em thôi, rốt cuộc là đã có chuyện gì xảy ra?" Choi Siwon trầm giọng truy hỏi.

Yoona bĩu bĩu môi: "Hừ, có phải Jeon Hyuna lại nhờ anh giúp đỡ đúng không? Anh Siwon, đừng trách em không nhắc nhở anh! Chuyện này tốt nhất là anh đừng có dính vào, nếu không thì không xứng là bạn với anh em đâu!"

"Anh cũng phải biết lí do chứ!"

Giọng điệu Yoona có chút giễu cợt: "Trước khi em nói lí do thì em muốn hỏi anh một câu, Jeon Hyuna nói cái gì với anh."

"Cô ấy nói anh em làm thế là vì Jung Sooyeon! Lý do này... hợp lý nhưng không quá thích hợp, nếu không phải xảy ra chuyện gì đặc biệt thì chắc chắn cậu ấy đã không làm đến mức này."

Nghe thấy Choi Siwon cũng coi như là có chút lý trí thì thái độ của Yoona mới coi như hòa hoãn một chút: "May là anh tìm em đó, nếu mà tìm anh em thì với cái tính của anh ấy chắc chả thèm giải thích cho đâu! Đến lúc đó, anh lại bị người ta dùng mỹ nhân kế vừa khóc vừa nói thì chắc chắn lại bị lừa! Chờ em gửi cho anh hai đoạn ghi âm rất đặc sắc, tự anh nghe đi!"

Yoona nói xong liền thở dài: "Anh Siwon, em khâm phục anh qua nhiều năm mà vẫn có thể giữ vững tình cảm với một người, kính phục cái sự cố chấp của anh! Nhưng mà có vài người chẳng giống cái mã ngoài của bọn họ đâu, anh vẫn là tự nghĩ sâu xa chút đi!"

Choi Siwon cúp máy rồi im lặng thật lâu.

Rất nhanh, email báo có thư mới đến.

Choi Siwon châm một điếu thuốc, do dự một chút rồi cũng mở ra hai đoạn ghi âm kia lên, theo những âm thanh phát ra thì sắc mặt của Choi Siwon càng thêm khó coi...

Không biết qua bao lâu, Choi Siwon cuối cùng cũng quay trở lại.

Trong phòng, Jeon Hyuna vừa thấy anh ta quay lại thì lập tức khẩn trương truy hỏi: "Siwon, Yuri nói thế nào?"

Choi Siwon nhìn cô ta bằng ánh mắt phức tạp, sau đó mở miệng nói: "Di động của Yuri không gọi được, anh gọi cho Yoona rồi cậu ấy gửi cho anh hai đoạn ghi âm."

Jeon Hyuna nghe được hai chữ "ghi âm" thì sắc mặt đột nhiên trắng bệch.

Choi Siwon nhìn chằm chằm cô gái trước mắt: "Hyuna, có phải em có chuyện gạt anh đúng không?"

Jeon Hyuna ngã ngồi xuống băng ghế sau lưng, biết đã không lừa được nên cô ta chỉ có thể cười thảm: "Đúng... cha mẹ với anh của em... làm chút chuyện hồ đồ... nhưng bọn họ cũng là vì em... vì muốn em có thể hạnh phúc... nhưng vì sự cố chấp của em mà phải trả giá đắt... nhưng bọn họ đều vô tội..."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #yulsic