05 H
Phòng rộng với bàn gỗ lim đen bóng, màn lụa xanh buông quanh giường lớn phủ chăn vải thô thêu hoa sen, nhưng không khí ngột ngạt như chuồng nhốt trâu. Dương đấm mạnh vào cột gỗ, tiếng "ầm" vang lên, tay rướm máu, mắt đỏ ngầu tức giận. "Mẹ kiếp, tao không chịu nổi cái phủ này nữa!" anh gầm gừ, bước qua lại như con trâu điên. Đúng lúc đó, Hùng gõ cửa, tay bưng khay tre đựng bát cháo gạo và ít dưa muối theo lệnh bà chủ mang lên cho thiếu gia. "Cậu chủ... em mang đồ ăn lên ạ," giọng Hùng nhỏ nhẹ, run run qua khe cửa, lòng sợ hãi vì biết tính Dương hung dữ.
"Cút đi, tao không cần!" Dương quát lớn, giọng như muốn xé toạc không gian. Nhưng Hùng vẫn đẩy cửa bước vào, tay run giữ khay, sợ không làm tròn nhiệm vụ sẽ bị bà chủ đánh đòn. Dương quay lại, thấy Hùng đứng đó trong áo nâu ôm cơ thể nhỏ nhắn, làn da trắng lộ ra nơi cổ áo xộc xệch, đôi mắt to ngơ ngác nhìn anh đầy sợ sệt. Cơn giận trong Dương bùng lên, anh bước đến, túm cổ áo Hùng kéo mạnh làm khay tre rơi xuống sàn, cháo và dưa văng tung tóe lên nền đất nện. "Mày dám vào đây hả? Tao đang chán, mày lại chường mặt ra!" Dương gầm gừ, mắt tối sầm nguy hiểm.
Hùng hoảng loạn, cố giật ra, "Cậu chủ... em xin lỗi... em chỉ mang đồ ăn thôi ạ!" Hùng hét lên, giọng run rẩy, tay nhỏ bé đẩy ngực Dương nhưng yếu ớt như gió thoảng. Dương túm chặt cổ tay Hùng, lôi Hùng ngã xuống giường, dùng dây thừng buộc rèm trói hai tay Hùng lên đầu giường, siết chặt đến mức cổ tay Hùng hằn đỏ, rớm máu vì da mỏng. "Cậu chủ... thả em ra! Em sợ lắm..." Hùng giãy giụa, nước mắt lăn dài, chân đạp loạn lên chăn vải thô, cố thoát nhưng vô ích.
Dương cởi áo lụa đen, để lộ cơ thể rắn chắc, cơ ngực căng đầy lấp lánh mồ hôi dưới ánh đèn dầu, rồi xé toạc áo Hùng từ cổ xuống ngực, tiếng vải rách vang khô khốc, để lộ làn da trắng run rẩy. "Tao ghét mày từ đầu, giờ tao trút hết lên mày!" Dương gầm gừ, giọng khàn đục, kéo quần Hùng xuống tận mắt cá chân, không chút nhẹ nhàng. Hùng hét lên, "Cậu chủ... đừng... em xin cậu... đây là lần đầu của em..." Giọng Hùng vỡ òa, nước mắt chảy thành dòng, cơ thể co rúm vì sợ hãi và đau đớn.
Dương không quan tâm, đè lên người Hùng, tay siết chặt hông Hùng đến hằn đỏ, tiến thẳng vào mà không dạo đầu, không bôi trơn, bạo lực và mạnh mẽ. "Aaa... cậu chủ... đau quá... dừng lại đi!" Hùng hét lớn, cơ thể cong lên dữ dội, nước mắt lăn dài, tay giật mạnh dây thừng trói, cổ tay rớm máu. Dương nhún mạnh ngay từ đầu, mỗi cú thúc làm giường gỗ rung lên, tiếng gỗ kêu "cót ca cót ca" hòa lẫn tiếng rên đau đớn của Hùng. "Ư... cậu chủ... em không chịu nổi... thả em ra!" Hùng rên rỉ, giọng nghẹn ngào, mồ hôi thấm đẫm tóc mai, đôi mắt to tràn đầy sợ hãi nhìn Dương cầu cứu.
Dương túm tóc Hùng, kéo đầu Hùng ngửa ra sau, cắn mạnh vào cổ Hùng, để lại dấu đỏ tươi, rồi nhún sâu hơn, không chút thương tiếc. "Mày im đi, tao muốn mày biết tao ghét mày thế nào!" Dương gầm gừ, mắt điên cuồng, tay kia bóp mạnh ngực Hùng, để lại vết hằn đỏ trên làn da trắng. Hùng cắn chặt môi đến rướm máu, nước mắt rơi lã chã, "Ư... cậu chủ..." Giọng Hùng yếu dần, cơ thể run rẩy dữ dội dưới sức mạnh của Dương.
Dương hành hạ Hùng không ngừng, nhún mạnh đến mức giường rung lắc, chăn vải xô lệch, mồ hôi Dương nhỏ xuống ngực Hùng, hòa lẫn nước mắt của Hùng. "Mày là cái bao cát của tao hôm nay," Dương thì thầm, giọng khàn đặc, tăng tốc như trút hết cơn giận. Hùng không còn sức chống cự, chỉ nằm đó, hơi thở đứt quãng, mắt nhắm chặt, nước mắt thấm ướt gối vải thô, cơ thể đau đớn và mệt mỏi.
Cuối cùng, Dương siết chặt hông Hùng, nhún vài lần mạnh bạo, rồi gầm lên khi bắn thẳng vào trong. "Aaa..." Hùng rên nhỏ, cơ thể giật lên, run rẩy dữ dội khi cảm nhận dòng ấm nóng lan tỏa bên trong, lần đầu tiên của Hùng bị cướp đi trong đau đớn và bạo lực. Dương rút ra chậm rãi, chất lỏng trắng đục chảy ra từ Hùng, thấm xuống chăn vải thô, hòa lẫn vài vệt máu đỏ tươi.
Hùng nằm bất động trên giường, hơi thở yếu ớt, mắt nhòe nước, cơ thể đầy vết đỏ và đau nhức. Dương đứng dậy, mặc lại áo lụa, nhìn Hùng với ánh mắt lạnh lùng, "Mày mà kể với ai, tao đánh chết mày." Dương cởi dây thừng trói tay Hùng, ném xuống sàn, rồi quay lưng bước ra khỏi phòng. Hùng run rẩy ngồi dậy, tay ôm lấy cơ thể đau nhức, tự kéo quần lên, nước mắt lặng lẽ rơi, giọng lí nhí, "Dạ... cậu chủ... em không nói với ai đâu ạ... em hứa..." Hùng tự chịu đựng, lê bước ra góc phòng, ngồi co ro trên nền đất nện lạnh lẽo, không dám ngẩng mặt lên, chỉ lặng lẽ lau nước mắt trong bóng tối của hậu viện.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro