〔 049 〕
𝖀𝖕 || 25 • 02 • 25
Buổi sáng hôm sau, Trình Nghiêm Thiên Yết thức dậy thì đến tiền viện, thấy Lộ Huyền Xử Nữ đã ngồi ở nhà ăn với Lâm Quyên Hà, Lâm Trường Khang.
Lộ Huyền Xử Nữ đổi một bộ quần áo mới xinh đẹp, vừa nhìn đã biết là Lâm Quyên Hà chuẩn bị cho cô.
Ở phương diện săn sóc người khác này, trước nay Lâm Quyên Hà đều chu đáo mọi mặt.
Ba người ngồi ở trước bàn cũng không biết đang bàn chuyện gì, nói nói cười cười nhìn rất hài hòa.
Trình Nghiêm Thiên Yết như thành người thừa.
Anh đi qua kéo ghế ngồi xuống: "Nói chuyện gì mà vui vậy?"
Lộ Huyền Xử Nữ thấy anh đến thì mím môi, đưa sữa bò nóng cho anh: "Ông ngoại và dì đang kể chuyện anh ở Thụy Sĩ cho em."
Trình Nghiêm Thiên Yết khinh thường cười một tiếng.
Anh có thể có chuyện vui gì để bọn họ lấy ra giải trí chứ.
Những năm ở Thụy Sĩ đó, cuộc sống của anh chỉ có ba việc: Học tập, làm việc, Lộ Huyền Xử Nữ.
Thậm chí hai năm sau đó, anh dùng 24 tiếng thành 48 tiếng, mỗi ngày gánh việc học tập và làm việc hết công suất, bỏ ra sự vất vả mà người thường không thể tưởng tượng nổi.
Bởi vì Trình Nghiêm Thiên Yết biết mình đã bỏ lỡ rất nhiều thời gian.
Càng biết, Lộ Huyền Xử Nữ đang đợi anh.
Ngoài việc dùng phương thức hà khắc nhất áp đặt lên bản thân ra, anh không có bất kỳ lựa chọn gì.
Cho nên khi Lộ Huyền Xử Nữ nói bọn họ đang kể về những chuyện thú vị của anh, Trình Nghiêm Thiên Yết căn bản không tin.
Anh nhận sữa bò, không chút hoang mang hỏi: "Phải không? Nói cho anh nghe xem có buồn cười không nào."
Lộ Huyền Xử Nữ và Lâm Quyên Hà liếc nhau, cúi đầu cười cười dường như hơi ngượng ngùng.
Nhưng Lâm Quyên Hà rất thẳng thắn: "Còn có thể có gì chứ! Còn không phải là người nào đó ngủ phải mở điện thoại ra, cầm ảnh chụp bạn gái đặt ở bên cạnh ngủ cùng à."
Ngụm sữa bò Trình Nghiêm Thiên Yết uống chợt nghẹn trong cổ.
"Lúc phát sốt thì toàn gọi tên bạn gái."
Trình Nghiêm Thiên Yết: "..."
"Còn có mắt kính kia," – Lâm Quyên Hà chỉ vào mặt Trình Nghiêm Thiên Yết, "Làm như bảo bối không cho ai sờ vào. Có lần dì không cẩn thận chạm vào làm rơi xuống đất, người này ba ngày không nói chuyện với dì. Hôm nay mới biết hóa ra là Xử Nữ đưa."
Bốn năm trước, khi rời đi, Trình Nghiêm Thiên Yết không mang gì cả, thứ duy nhất là đôi mắt kính Lộ Huyền Xử Nữ tặng anh.
Anh coi nó là món đồ trân quý nhất, che chở như vật đính ước giữa hai người yêu nhau, bây giờ lại bị Lâm Quyên Hà nói hết ra.
Trình Nghiêm Thiên Yết không thờ ơ được phải đổi dáng ngồi, mất tự nhiên giống như quay về lúc từng bị Dư Đồng giáp mặt nói về mấy tin đồn.
Nhưng anh vẫn cố ra vẻ không thèm để ý, tỉnh rụi uống sữa bò, mãi đến khi Lâm Quyên Hà đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói với Lộ Huyền Xử Nữ: "Đúng rồi, còn có một chuyện rất quan trọng dì chưa nói với cháu."
Lộ Huyền Xử Nữ chớp mắt: "Là cái gì ạ?"
Lâm Quyên Hà nhịn cười: "Người này đi học vì cháu..."
"Lâm Quyên Hà!" – Trình Nghiêm Thiên Yết như biết bà ấy muốn nói gì, lập tức quát tên bà ngắt lời.
Lộ Huyền Xử Nữ quay đầu nhìn Trình Nghiêm Thiên Yết: "Làm sao vậy? Em không thể biết à?"
Lâm Trường Khang ngồi nghe mấy người trẻ tuổi nói chuyện, dùng ba toong vỗ vỗ sau lưng Lâm Quyên Hà: "Con cũng thật là, chuyện vợ chồng chúng nó, con bớt nói chen vào."
Lâm Quyên Hà gật gật đầu: "Vâng, vâng, vâng! Con không nói."
Bà ấy ghé sát vào tai Lộ Huyền Xử Nữ nói nhỏ: "Dù sao sớm muộn gì cháu cũng sẽ biết."
Lộ Huyền Xử Nữ tò mò nhìn về phía Trình Nghiêm Thiên Yết, lại thấy lần đầu tiên người nọ mất tự nhiên tránh ánh mắt cô.
Cô mím môi cười, tay nhẹ nhàng với qua, nói như dỗ anh: "Được rồi. Em không hỏi nữa."
Ăn cơm sáng xong, Lộ Huyền Xử Nữ đứng dậy chào tạm biệt Lâm Quyên Hà và Lâm Trường Khang.
"Hẹn gặp lại ông ngoại! Hẹn gặp lại dì út."
"Qua mấy ngày nữa cháu sẽ về An Ninh thực tập. Lần sau cháu về Thành Bắc sẽ lại đến thăm hai người."
"Ông ngoại giữ gìn sức khỏe."
Lộ Huyền Xử Nữ là kiểu người trẻ tuổi mà Lâm Trường Khang thích nhất, dịu dàng khiêm tốn, thấu tình đạt lý, không ương bướng lại có kiên định của mình. Ông nhìn cô cháu dâu tương lai này, mặt mày vui mừng: "Đi thôi! À khoan đã..."
Lâm Trường Khang lấy di động trong túi ra: "Thêm Wechat với ông ngoại, ngày thường không có việc gì thì gọi video với ông, miễn cho có vài người... Không cho ông xem."
Trình Nghiêm Thiên Yết nhíu mày: "Ai không cho ông xem ạ?"
Lâm Trường Khang liếc anh: "Ông nói con à?"
"..."
Mỗi lần Lộ Huyền Xử Nữ nghe hai ông cháu nói chuyện là lại muốn cười. Cô mở mã QR của Wechat: "Ông ngoại quét của cháu đi. Ông rảnh rỗi thì cứ tìm cháu ạ."
Câu nói này chạm đến đáy lòng Lâm Trường Khang.
Lâm Quyên Hà bận bịu công việc, lại là người không chịu kết hôn, đã hơn 40 còn độc thân, làm cho bình thường trong nhà chỉ có mình ông. Tuy rằng người giúp việc nhiều, ngẫu nhiên những thân thích chi thứ cũng tới thăm, nhưng trước sau vẫn không có ai có thể nói chuyện phiếm.
Lâm Trường Khang vui mừng thêm Wechat của Lộ Huyền Xử Nữ: "Bé con, nhớ đã đồng ý với ông ngoại rồi đấy."
Lộ Huyền Xử Nữ cười: "Dạ, cháu đồng ý với ông."
Lúc này Lâm Quyên Hà cũng dặn dò Lộ Huyền Xử Nữ: "Về An Ninh có gì khó khăn cứ gọi điện thoại cho dì nhỏ."
Lâm Trường Khang lập tức bồi thêm một câu: "Nếu A Yết bắt nạt con, nói ngay cho ông ngoại. Ông ngoại làm chủ cho con."
Trình Nghiêm Thiên Yết: "...?"
Trước khi đến gặp người nhà Trình Nghiêm Thiên Yết, Lộ Huyền Xử Nữ chưa bao giờ nghĩ đến sẽ được bao bọc trong niềm yêu thương nồng nhiệt như vậy, lòng cô vừa ấm áp vừa hạnh phúc: "Cảm ơn ông ngoại và dì út. Nhưng mà..."
Lộ Huyền Xử Nữ nhẹ nhàng cười một cái, khoác tay Trình Nghiêm Thiên Yết: "Anh ấy sẽ không bắt nạt con, mọi người có thể yên tâm."
Lâm Quyên Hà bị khoe đến gật mạnh đầu: "Biết hai đứa ân ái rồi. Mau đi đi, có rảnh thì về thăm chúng ta."
"Được ạ."
-
Hôm nay Trình Nghiêm Thiên Yết không cần tài xế, anh tự mình lái xe đưa Lộ Huyền Xử Nữ về trường.
Lộ Huyền Xử Nữ đã rất lâu không thấy được dáng vẻ anh lái xe, suốt đường cô đều nghiêng đầu, ghé vào trên ghế phụ nhìn anh chằm chằm.
Trình Nghiêm Thiên Yết điều khiển tay lái, tầm mắt ngẫu nhiên lạc qua, xoa xoa đầu cô: "Nhìn gì mà nghiêm túc thế?"
"Nhìn anh." – Lộ Huyền Xử Nữ nói.
"Anh có gì đẹp đâu."
Giọng Lộ Huyền Xử Nữ rất nhẹ: "Không có gì, chỉ muốn nhìn anh thôi."
"..."
Trình Nghiêm Thiên Yết quá hiểu Lộ Huyền Xử Nữ. Nếu không phải trong lòng suy nghĩ gì đó thì cô nhất định sẽ không nói lời kỳ lạ như vậy.
Anh giảm tốc độ xe: "Làm sao vậy."
"Thật không có gì, chỉ..." – Ngừng lại, Lộ Huyền Xử Nữ nhìn anh: "Đột nhiên rất yêu anh."
Trình Nghiêm Thiên Yết không khỏi nở nụ cười, hỏi lại cô: "Chỉ đột nhiên thôi à?"
"Anh biết ý em không phải vậy." – Lộ Huyền Xử Nữ hơi bĩu môi. Cô yên lặng một lát, nhẹ nhàng nói: "Thật ra dì út không chỉ nói mấy chuyện đó với em."
Trình Nghiêm Thiên Yết hơi khựng lại nhưng không nói tiếp mà chờ cô tiếp tục.
Quả nhiên, Lộ Huyền Xử Nữ lại nói: "Phần lớn dì nói chuyện của anh ở Thụy Sĩ, nói mỗi ngày anh đều phải học tập hai ba giờ sáng, chỉ ngủ mấy tiếng đã dậy, hơi rảnh rỗi là đi công tác thực tế, coi mình như người sắt."
Giọng Lộ Huyền Xử Nữ dần khàn đi.
"Em biết anh muốn trở nên tốt hơn, muốn nhanh gặp lại em."
"Em cho rằng chỉ có em chịu đựng khó khăn, không nghĩ tới anh cũng như vậy. Thậm chí anh càng mệt, càng vất vả hơn so với em."
Trình Nghiêm Thiên Yết nhìn Lộ Huyền Xử Nữ nói đến hốc mắt lại đỏ, lập tức tấp xe vào lề đường: "Qua hết rồi còn nói đến mấy thứ này làm gì?"
Lộ Huyền Xử Nữ cũng không biết vì sao, chỉ là khi nghe Lâm Quyên Hà kể bốn năm của Trình Nghiêm Thiên Yết ở Thụy Sĩ, cô đau lòng đến khó chịu.
Suốt bốn năm, vậy mà anh không có bất kỳ hoạt động giải trí gì, dùng lời Lâm Quyên Hà để hình dung thì hoạt động giải trí duy nhất của Trình Nghiêm Thiên Yết là call video với cô.
Những chuyện đó, Lâm Quyên Hà lấy ra để nói "chuyện thú vị" sau lưng anh, thật ra đều là nỗi nhớ nhung bất lực của Trình Nghiêm Thiên Yết với cô.
Lộ Huyền Xử Nữ không biết anh vượt qua những ngày ấy như thế nào.
Trình Nghiêm Thiên Yết trấn an sờ mặt cô: "Bây giờ anh đã quay về, quá khứ thế nào đã là chuyện quá khứ, chúng ta nhìn về phía trước được không?"
Nhìn về phía trước...
Lộ Huyền Xử Nữ hít hít mũi: "Nhìn về phía trước là qua hai ngày nữa em phải về An Ninh."
Hai người vừa mới gặp lại, bây giờ lại phải chia lìa.
"Em phải thực tập đến ba tháng mới trở về." – Lộ Huyền Xử Nữ có chút không nỡ, kéo tay Trình Nghiêm Thiên Yết: "Anh sẽ nhớ em chứ?"
Trình Nghiêm Thiên Yết hờ hững: "Sẽ không."
Lộ Huyền Xử Nữ sửng sốt, chớp chớp mắt, cho rằng mình nghe lầm: "Anh nói cái gì?"
Trình Nghiêm Thiên Yết hơi dừng lại rồi đưa tay véo má cô: "Em về An Ninh thì anh ở lại đây làm gì?"
Lộ Huyền Xử Nữ: "?"
Lộ Huyền Xử Nữ nghe vậy thì bối rối: "Ý của anh là anh sẽ về cùng em à?"
"Đương nhiên."
"Nhưng ông ngoại anh..."
"Bệnh của ông ngoại rất ổn định, cũng có người giúp việc chăm sóc. Hơn nữa cho dù có chuyện gì, anh ngồi máy bay hai tiếng là có thể trở về." – Giọng điệu Trình Nghiêm Thiên Yết bình tĩnh, nói xong anh đặt tay Lộ Huyền Xử Nữ vào trong tay mình: "Anh nói rồi anh sẽ không để em lại một mình nữa. Em đi đâu, anh đi đó."
Lộ Huyền Xử Nữ: "..."
Trong lúc hốt hoảng Lộ Huyền Xử Nữ như nhớ tới mùa hè trước khi chia ly bốn năm trước, khi bọn họ cắm trại ở vùng ngoại ô, Trình Nghiêm Thiên Yết đã từng nói những lời giống vậy với cô.
"Em ở nơi nào, anh ở nơi đó."
Hóa ra anh vẫn luôn nhớ rõ hứa hẹn của mình.
Mũi Lộ Huyền Xử Nữ chua xót, rồi cúi đầu cười, cảm động xen lẫn cảm kích.
"Được!" – Cô dựa sang, nhẹ nhàng đặt một cái hôn lên môi Trình Nghiêm Thiên Yết: "Chúng ta cùng nhau trở về."
Ngọn lửa tối hôm qua bị ép buộc dời đi bởi vì nụ hôn mềm ấm này của Lộ Huyền Xử Nữ mà lại bị châm lên. Trình Nghiêm Thiên Yết ôm cô lại, giọng trầm thấp: "Còn dám hôn anh."
Lộ Huyền Xử Nữ mờ mịt dừng lại: "Làm sao vậy?"
"Tối hôm qua chạy trốn nhanh như vậy."
"..." – Lộ Huyền Xử Nữ phản ứng lại, không nhịn được bật cười thành tiếng: "Là em chạy trốn nhanh hay là ông ngoại kéo nhanh. Em có cơ hội từ..."
Không để cô có cơ hội nói tiếp, Trình Nghiêm Thiên Yết nghiêng đầu hôn xuống.
Khóe môi Lộ Huyền Xử Nữ còn treo ý cười chưa kịp thu về, cảm nhận được đầu lưỡi ấm áp của anh, cô vừa đáp lại vừa lúng búng nói: "Được rồi, đủ rồi... Trên đường đó."
Nhưng Trình Nghiêm Thiên Yết căn bản không cảm thấy đủ.
Giữa bọn họ có bốn năm xa cách, tình yêu của anh với cô ngày qua ngày, tất cả đều đọng lại ở trong lòng, trở thành tín niệm thành tín nhất kiên định nhất.
Một cái hôn quá keo kiệt rồi.
Anh ăn tủy biết vị, lòng tham không đáy, cả đời này chỉ muốn thuần phục và đam mê với cô.
Nụ hôn trong xe này cuối cùng bị chiếc ô tô phía sau bóp còi phá vỡ.
Trình Nghiêm Thiên Yết chỉ đành buông tay, một lần nữa khởi động ô tô.
Lộ Huyền Xử Nữ cũng ngồi thẳng chỉnh lại hơi thở của mình.
Nhưng ngừng một chút, cuối cùng cô vẫn không nhịn được nhỏ giọng lầu bầu: "Em cảm thấy anh đúng là thay đổi nhiều chỗ nhưng chỉ có một chỗ không đổi."
Trình Nghiêm Thiên Yết: "Cái gì?"
Lộ Huyền Xử Nữ sờ sờ miệng mình, sau một lúc lâu mới nhỏ giọng nói: "Mỗi lần hôn em đều dữ như vậy."
Cô sắp không thở nổi.
Trình Nghiêm Thiên Yết nghe vậy thì bật cười. Một lát sau, anh bỗng nói ra một câu: "Hôn một chút đã cảm thấy dữ, thật sự đến thì làm sao bây giờ!"
"...?"
Ban ngày ban mặt mà người này lại nói lời th0 tục với mình, Lộ Huyền Xử Nữ đỏ mặt: "Anh..."
Lần trước "Anh" lúc lâu cũng không nói ra nổi một câu, Lộ Huyền Xử Nữ cảm thấy lần này không thể để anh thắng được. Cô dừng một chút, không cam lòng yếu thế trả lời anh:
"Em mới không sợ anh."
Trình Nghiêm Thiên Yết lái xe, nghe thấy câu này, anh như có như không liếc Lộ Huyền Xử Nữ một cái.
Không chút hoang mang, rồi lại đầy cảm xúc xâm chiếm mãnh liệt.
Trình Nghiêm Thiên Yết là người như vậy, một ánh mắt đã có thể không khách khí vạch trần người khác đang cố tỏ ra mạnh mẽ.
Lộ Huyền Xử Nữ không đủ tự tin, bị nhìn vậy thì có loại ảo giác như cả người trần trụi ngồi trước mặt anh. Cô khụ một tiếng quay đầu, giả vờ cầm di động ra xem.
Một bạn cùng phòng nhắn tin cho cô từ sáng:
【 Xử Nữ, khi nào hẹn bạn trai đi ăn một bữa cơm với bọn tớ nhé! Làm quen với Thái Tử nhà họ Lâm một chút! Hu hu hu! 】
Những lời này làm Lộ Huyền Xử Nữ chợt cảm thấy không thoải mái lắm, giống như qua một đêm, có một số việc đã thay đổi.
Nhưng cô vẫn quay đầu nói với Trình Nghiêm Thiên Yết: "Nhóm bạn cùng phòng em muốn ăn bữa cơm với anh."
Trình Nghiêm Thiên Yết hơi lạnh nhạt: "Không rảnh."
Lộ Huyền Xử Nữ xem dáng vẻ đen mặt của anh, cười hỏi: "Làm sao vậy? Người ta lại không đắc tội với anh."
Trình Nghiêm Thiên Yết hơi khựng lại, nói: "Ảnh hôm qua em thu về, anh nhìn thấy rồi."
"..."
"Rất khó tưởng tượng đây là từ trong miệng sinh viên đại học A nói ra."
Trình Nghiêm Thiên Yết đọc mỗi một một từ ngữ bôi nhọ, trong lòng đầy phản cảm với những bạn học đó của Tri Nghi. Anh vốn không phải là người tốt tính gì, đứng sau những ID nặc danh đó, ai biết là loại đầu trâu mặt ngựa nào đang đơm đặt.
Trình Nghiêm Thiên Yết căn bản lười liếc nhìn.
Nhưng anh lại không thể không bận tâm mặt mũi của Lộ Huyền Xử Nữ, giọng anh hòa hoãn lại: "Nếu em muốn anh đi thì anh sẽ đi."
Lộ Huyền Xử Nữ hiểu tính của Trình Nghiêm Thiên Yết, dứt khoát trả lời bạn cùng phòng:
【 Xin lỗi, anh ấy rất bận. 】
Tiếp theo cô tắt điện thoại, cố ý làm nũng với Trình Nghiêm Thiên Yết dỗ anh: "Bạn trai em đẹp trai như vậy, em mới không nỡ để bọn họ nhìn."
Quả nhiên, Trình Nghiêm Thiên Yết nghe xong lời này tuy rằng không nói gì nhưng Lộ Huyền Xử Nữ thấy khóe môi anh khẽ nhấc lên.
Tình yêu vốn là chuyện của hai người, Trình Nghiêm Thiên Yết sẽ nhượng bộ vì cô, Lộ Huyền Xử Nữ đương nhiên cũng sẽ suy xét vì anh.
Tình yêu của cô không cần bất kỳ ai kiểm chứng, cô càng không cần Trình Nghiêm Thiên Yết vì mặt mũi gì mà cố ép mình.
-
Kỷ niệm ngày thành lập trường đã kết thúc, học bổng cũng thuận lợi nhận được, Lộ Huyền Xử Nữ về trường học rồi dùng tốc độ nhanh nhất xử lý tất cả những chuyện còn lại. Ba ngày sau, cô và Trình Nghiêm Thiên Yết cùng bước lên chuyến bay về An Ninh.
Trên trời cao ngàn mét, Trình Nghiêm Thiên Yết nhớ đến cảnh một mình rời đi bốn năm trước, không khỏi ôm chặt Lộ Huyền Xử Nữ ở bên cạnh.
Lộ Huyền Xử Nữ không biết suy nghĩ trong lòng anh, tưởng anh không nỡ xa người nhà ở Thành Bắc nên an ủi anh: "Nếu anh nhớ ông ngoại, ngày thường em rảnh thì sẽ về với anh."
Trình Nghiêm Thiên Yết ừ một tiếng, khẽ trả lời cô: "Được."
Lộ Huyền Xử Nữ dựa vào vai anh, có chút xin lỗi nói: "Thật ra em rất ngại với ông ngoại anh. Mọi người mới về mà em đã đưa anh đi."
"Không có." – Trình Nghiêm Thiên Yết lắc lắc đầu, an ủi cô: "Ông rất ủng hộ anh theo em về."
Lộ Huyền Xử Nữ mở to hai mắt: "Thật sự?"
Thật ra điểm này cũng nằm ngoài dự đoán của Trình Nghiêm Thiên Yết.
Ngày đó Trình Nghiêm Thiên Yết đưa Lộ Huyền Xử Nữ về rồi đi gặp Lâm Trường Khang, rốt cuộc dù anh nhất định phải rời đi thì vẫn phải thông báo cho ông một tiếng.
Ai ngờ sau khi nói cho Lâm Trường Khang quyết định của mình, ông cụ như sớm đoán trước được rồi, không chút dao động.
"Đi thôi! Con theo ông bốn năm, giờ là lúc con nên ở cạnh đứa nhỏ kia."
Trình Nghiêm Thiên Yết hơi bất ngờ: "Ông đồng ý để con đi?"
Lúc ấy Lâm Trường Khang nhìn Trình Nghiêm Thiên Yết, qua rất lâu ông mới nhẹ nhàng xoa xoa mặt anh, giống như cách thời không vuốt ve cô con gái đã qua đời của mình.
"Ông đã mất con gái, không thể lại mất đi cháu ngoại."
Mấy chục năm qua, Lâm Trường Khang vẫn luôn bị vây trong đau khổ, oán trách, tự trách, hận vì mất đi Lâm Quyên Hồng.
Sau đó bệnh nặng một trận, Lâm Quyên Hà tìm Trình Nghiêm Thiên Yết về. Mới đầu ông vẫn không muốn đi giải hòa, nhưng sau đó theo từng ngày sinh hoạt, từ trên người Trình Nghiêm Thiên Yết ông nhìn thấy bóng dáng của con gái, từ trên người Trình Nghiêm Thiên Yết và Lộ Huyền Xử Nữ nhìn thấy tình yêu của con gái.
Lâm Trường Khang không khỏi bắt đầu tỉnh ngộ, lúc ấy ông một mực không chịu tiếp nhận Trình Cảnh Phàm chưa hẳn đã đúng.
Trong chuyện tình cảm, chưa từng có bất kỳ tiêu chuẩn gì có thể phán xét cả.
Có vài người như được số phận sắp đặt, dù đã chia ly nhiều năm, cũng vẫn có thể bảo vệ trái tim kiên định.
Có lẽ là sự chờ đợi của Lộ Huyền Xử Nữ đã làm ông xúc động, hoặc có lẽ là sự kiên trì và tranh đấu của Trình Nghiêm Thiên Yết đã làm ông xúc động.
Không nói rõ được.
Tóm lại Lâm Trường Khang nghĩ thông suốt, buông tay, để người yêu nhau được yêu nhau, mặc kệ địa vị, mặc kệ thân phận, mặc kệ cách trở núi sông.
"Hơn nữa không phải hai đứa đi ba tháng là về à." – Lâm Trường Khang cười cười: "Thằng nhóc thối, đến lúc đó đưa cháu dâu về cho ông."
Lúc ấy Trình Nghiêm Thiên Yết giấu tất cả cảm động xuống đáy lòng, nắm lấy tay ông cụ nói: "Nhất định."
...
Cabin truyền đến tiếng tiếp viên hàng không: "Chào các bạn hành khách, máy bay của chúng ta sắp đáp xuống ở sân bay quốc tế An Ninh. An Ninh là một thành phố du lịch hoa thơm chim hót, chào mừng các hành khách đã đến đây. Bây giờ nhiệt độ dưới mặt đất ở An Ninh là..."
Trong lời thông báo mềm mại của tiếp viên hàng không, Lộ Huyền Xử Nữ nắm tay Trình Nghiêm Thiên Yết, nhẹ nhàng cười với anh:
"Trình Nghiêm Thiên Yết, chúng ta đã trở lại."
—————⇥⌁❋⌁⇤—————
‣ 𝓖𝓸́𝓬 𝓽𝓪̂𝓶 𝓼𝓾̛̣ 𝓷𝓱𝓸̉ 𝓿𝓸̛́𝓲 𝓬𝓪́𝓬 𝓭𝓸̣̂𝓬 𝓰𝓲𝓪̉:
𝓡𝓲𝓷𝓴𝓪🥀: Hai anh chị phát cơm chó riết đến nỗi người thân muốn tránh hai người luôn là hiểu luôn òi. ƪ(˘⌣˘)ʃ
〔 𝕳𝖔𝖆̀𝖓 𝖕𝖍𝖆̂̀𝖓 049 〕
Ͳ𝖔 𝕭𝖊 𝕮𝖔𝖓𝖙𝖎𝖓𝖚𝖊𝖉....
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro