10 - Summer, Ever After
Khi Lạc Lạc một tuổi rưỡi, Giang Hành tốt nghiệp khoa Tiếng Anh Đại học V với bằng danh dự hạng nhất. Tác phẩm tốt nghiệp của gã, 《Where Illyria Turns Blue》 (Nơi Illyria Chuyển Xanh), vừa ra mắt đã lọt vào danh sách sách mới bán chạy. Sự phân tích sâu sắc về bản chất con người, sự bảo vệ công bằng và tự do, lòng trắc ẩn đối với các nhóm thiểu số, cùng với tầm nhìn triết học rộng lớn trong cuốn sách, đã gây ra sự chú ý và tranh luận sôi nổi trên toàn cầu. Độc giả yêu thích cuốn sách thậm chí còn gọi nó là một bước ngoặt trong văn học đồng tính nước V. Sự biện luận được khơi dậy từ việc đọc của cá nhân, dọc theo mạch của câu lạc bộ đọc sách Đại học V, hòa vào dòng sông lớn của xã hội, càng kích thích những cuộc thảo luận rộng rãi liên quan đến quyền bình đẳng, ngôn luận công chúng và tự do sáng tạo. Tinh thần được chuyên chở bởi ngôn từ, gieo xuống một hạt giống lửa, từ đốm lửa nhỏ thành ngọn đuốc, cuối cùng sẽ lan rộng khắp nơi. Trang bìa của cuốn sách viết:
「Since you, I have it all: a summer without end, a love without dusk. ——For my Alpha,my eternity」
「Từ khi gặp em, anh đã có tất cả những gì anh mong muốn: mùa hè bất tận, tình yêu không bao giờ tàn. ——Dành cho Alpha của anh, tình yêu vĩnh cửu của đời anh.」
Khi được phỏng vấn với tư cách là tác giả sách bán chạy, phóng viên hỏi về câu chuyện đằng sau câu nói này. Giang Hành nhìn vào ống kính, bình tĩnh và chắc chắn tuyên bố: "Đúng vậy, tôi là Alpha, và người yêu tôi cũng vậy. Chúng tôi ở bên nhau, không liên quan đến pheromone, không liên quan đến việc duy trì nòi giống. Chúng tôi chỉ là rất yêu nhau, muốn cùng nhau đi hết quãng đời còn lại."
Cùng năm đó, cuộc tuần hành đòi quyền bình đẳng bắt đầu từ Đại học V càn quét khắp lãnh thổ, sau đó nhanh chóng lan rộng thành một "gió mùa" kéo dài. Yêu cầu không chỉ là bình đẳng giới và hôn nhân mà còn là lên tiếng cho tự do sáng tạo và ngôn luận. Cờ màu trải thành một biển rực rỡ trong gió, tiếng trống và khẩu hiệu hòa thành một hợp âm cao vút. Ngày đó được ghi lại như một khoảnh khắc vĩnh cửu trong album ảnh— Giữa đám đông ồn ào, Lý Phái Ân vác cờ màu cười rạng rỡ, Giang Hành hôn bên má cậu. Cao Đồ ôm Lạc Lạc, hai cha con mặc đồ đôi thỏ con màu hồng nhung, trên ngực ghép thành một câu: Love is Love.
--
Khi Lạc Lạc hai tuổi rưỡi, Cao Đồ không tốt nghiệp thạc sĩ theo kế hoạch ban đầu mà nhận được tư cách nghiên cứu sinh tiến sĩ. Anh quyết định tiếp tục học lên cao, trở thành một nhà nghiên cứu thực thụ Dr.Gao, để nhiều chú thỏ con, chó săn Beagle nhỏ hơn không phải hy sinh cho các thí nghiệm sinh học của con người. Khi anh thông báo với Thẩm Văn Lang rằng mình cần thêm ba năm nữa, Thẩm Văn Lang suýt chút nữa "ngất xỉu" tại chỗ. Hắn hít sâu một hơi, cố gắng giữ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười mà theo Cao Đồ thấy là gượng gạo đến mức hơi xấu, nhưng xấu một cách đáng yêu, và rất "rộng lượng" chúc mừng:
"Bảo bối, em giỏi lắm! Anh và Lạc Lạc đều tự hào về em."
Hắn cố nhịn sự run rẩy ở âm cuối, suýt nữa không kìm được nước mắt. Cao Đồ thấy vậy không đành lòng trêu chọc hắn nữa:
"Tiến sĩ quả thực còn cần ba năm nữa mới tốt nghiệp, nhưng Dr.Hogan muốn em dẫn đầu thành lập đội nghiên cứu thí nghiệm ở Giang Hỗ, để tiện hợp tác các dự án liên kết với các viện nghiên cứu và doanh nghiệp ở đây."
"Cho nên...... khả năng cao là em sẽ thường xuyên ở Giang Hỗ."
Thẩm Văn Lang rất muốn nói: Bảo bối à, chồng đã lớn tuổi rồi, thực sự không chịu nổi chuỗi cú sốc liên hoàn đại bi đại hỷ như thế này đâu— nếu không em xem thử Phạm Tiến đã phát điên như thế nào.
Cao Đồ và Lạc Lạc thường xuyên ở Giang Hỗ, cả gia đình cuối cùng cũng đoàn tụ. Chỉ là bên bờ này đoàn tụ, bên bờ kia liền sinh ly biệt. Câu nói thứ ba mà Lạc Lạc học được là "Ân Ân". Ban đầu, cậu bé thường làm nũng, khóc lóc vì lâu không gặp cha nuôi Ân Ân. Lý Phái Ân siêu siêu siêu nhớ Lạc Lạc, Lạc Lạc cũng siêu siêu siêu nhớ cậu. Hai người thường xuyên gọi video, hôn gió qua màn hình, chơi trò peekaboo không bao giờ chán. Lý Phái Ân vẫn đang rất nỗ lực chạy đoàn làm việc, không ngừng rèn luyện diễn xuất, dù là vai quần chúng hay vai thứ n, cậu đều diễn say mê hết mình, mang lại sức sống tươi mới cho nhân vật. Khi gọi video với Lạc Lạc, cậu thường xuất hiện với các bối cảnh và tạo hình khác nhau. Cao Đồ lo lắng cho sự vất vả của cậu, còn trong mắt Lạc Lạc, ba Ân Ân là siêu nhân biến hình, thật là quá ngầu!
Có lần, Thẩm Văn Lang lại bị "quỷ ghen tuông" nhập, ôm con trai khăng khăng đòi tranh hơn thua với Lý Phái Ân.
"Cao Diễn Lạc, ta mới là bố ruột của con đấy! Con chắc chắn vẫn yêu ta hơn, đúng không?"
Lạc Lạc từ nhỏ đã lanh lợi, trước tiên tặng bố "mùi chua" hơi nồng một nụ hôn gió an ủi, sau đó xoay người trượt khỏi vòng tay hắn, lao vào vòng tay Cao Đồ vừa bước ra từ phòng tắm, vẫn còn vương hơi nước: "Lạc Lạc yêu ba nhất!"
Thẩm Văn Lang cũng không chịu thua kém, chen vào vòng tay thơm mềm đó: "Ba con yêu ta nhất!"
Cao Đồ bất lực nhìn hai tên nhóc con ngây thơ, một lớn một nhỏ ngày càng giống nhau, mỗi bên thưởng một nụ hôn, dễ dàng kết thúc cuộc nội chiến cha con này.
--
Khi Lạc Lạc ba tuổi rưỡi, HS từ một công ty dược phẩm sinh học chính thức nâng cấp thành Tập đoàn HS, bản đồ công nghiệp bắt đầu mở rộng dần sang công nghệ, điện ảnh truyền hình, giáo dục. Lạc Lạc cũng chính thức trở thành học sinh lớp nhỏ của trường mẫu giáo. Cậu bé rất thích đi mẫu giáo, ở đó có những người bạn nhỏ thú vị, cô giáo dịu dàng xinh đẹp, mỗi ngày còn có những món ăn nhẹ khác nhau. Cậu bé cũng mong chờ mỗi ngày tan học, thích đoán xem hôm nay rốt cuộc là ai đến đón mình: ba, cha, cô, hay các ông nội?
Bữa ăn nhẹ buổi chiều hôm đó là kem dâu tây. Lạc Lạc còn chưa kịp ăn, chị hiệu trưởng đã đến nói với cậu bé, các ba đến đón cậu bé về nhà rồi. Lạc Lạc thấy ba đến hơi sớm, hơi tiếc vì không được ăn kem dâu tây hôm nay, nhưng ba nói, họ sẽ cùng nhau đi làm một việc thú vị hơn. Cao Đồ thay cho Lạc Lạc bộ vest nhỏ, thắt một chiếc nơ cổ màu xanh ngọc bích của Phái Ân. Anh và Thẩm Văn Lang cũng thay những bộ lễ phục cắt may vừa vặn. Thẩm Văn Lang còn đặc biệt đeo chiếc khuy măng sét quý giá nhất của hắn— là món quà kỷ niệm một năm ngày cưới Cao Đồ tặng hắn: nền là bức tranh của Lạc Lạc, lồng vào một cánh hoa xô thơm nhỏ được Cao Đồ chọn lựa kỹ lưỡng, cuối cùng được niêm phong bằng sapphire và pha lê. Lấp lánh bling bling, Lạc Lạc nhìn đến sáng cả mắt. Thẩm Văn Lang rất keo kiệt giữ khuy măng sét không cho sờ, đắc ý nói:
"Đây là bảo vật độc nhất vô nhị trong toàn vũ trụ đấy."
Gia đình ba người diện trang phục lộng lẫy tham dự buổi ra mắt phim— Đó là một bộ phim nghệ thuật tên là 《Biển Xanh》, được chuyển thể từ tiểu thuyết bán chạy cùng tên của nhà văn nổi tiếng "Sâm Lâm Hải" (Rừng Biển). Thẩm Văn Lang không nhịn được trêu chọc, đặt bút danh như vậy, bát tự rốt cuộc thiếu nước thiếu gỗ đến mức nào! Lạc Lạc không biết buổi ra mắt phim là để làm gì, tại sao lại phải đi trên thảm đỏ dài, cũng không hiểu bộ phim đó lắm nhưng cậu bé vẫn vô cùng vui vẻ— Bởi vì cậu bé nhìn thấy rất rất nhiều lần ba Ân Ân trên màn hình còn lớn hơn cả màn hình ở nhà. Mặc dù trên màn hình, Ân Ân để râu, tóc tai bù xù, trông có vẻ không giống bình thường lắm nhưng Lạc Lạc đã quen với việc cậu là "siêu nhân biến hình", vẫn nhận ra cậu ngay lập tức. Cao Đồ ôm cậu bé đang phấn khích nhảy múa trên đầu gối, thì thầm với cậu bé: "Lát nữa, còn có thể gặp ba Ân Ân và ba Đại Hải nữa đấy!" Lạc Lạc gần như muốn kéo ba nhảy điệu hula mới học để ăn mừng.
Ngày hôm đó ở phòng chờ hậu trường đã diễn ra một cảnh "đoàn tụ ngàn dặm" "cảm động sâu sắc": Phái Ân và Lạc Lạc lao về phía nhau, ôm nhau thắm thiết, sau đó cậu bé được nhấc bổng lên không trung xoay nhiều vòng. Cảnh tượng khoa trương, cảm xúc dâng trào, nếu ở phim trường, có lẽ đạo diễn sẽ lập tức hét "cắt", yêu cầu họ tiết chế lại. Một người cha nuôi khác rất tiếc nuối không được tham gia cảnh này. Cả người gã bị chôn vùi trong mấy chồng sách mới cao ngất, bận rộn ký tên từng cuốn trên trang bìa.
Khi ăn tối, Lạc Lạc đột nhiên hỏi: "Con sắp có em gái à?" Bốn người lớn kinh ngạc đồng loạt mở to mắt, ánh mắt qua lại trên bàn ăn.
"Không không không—" Cao Đồ liên tục xua tay.
"Anh nhìn em làm gì?" Lý Phái Ân lườm Giang Hành một cái, mặt đầy dấu hỏi.
"Hôm nay rất nhiều anh chị đều gọi ba Ân Ân là 'mami' ạ." Lạc Lạc rất nghiêm túc bổ sung. Mọi người lúc này mới bừng tỉnh, cười ồ lên. Lý Phái Ân ôm Lạc Lạc vào lòng, không nhịn được hôn liền mấy cái: "Ừm... đôi khi mọi người cũng dùng từ 'mami' để khen ngợi người mình yêu thích đó Lạc Lạc. Đại khái giống như đang nói—"
"Cậu rất tốt, tớ yêu cậu."
END.
T/N: Bộ truyện yêu thích của t cuối cùng cũng chạy xong, cảm ơn mọi người vì đã luôn ủng hộ
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro