Chương 1: Tỉnh Dậy Sau Cái Chết

Trời chiều thành phố nặng nề, mây đen kéo kín, mưa bắt đầu rơi lộp bộp, sau đó ào ào như trút.

Cơn mưa ấy rất giống cơn mưa năm nào – cái ngày Tạ Dịch từ trên cao rơi xuống, cả thế giới chìm vào màu đỏ máu và tiếng cười khinh bỉ. Hắn nhớ rõ từng âm thanh, từng gương mặt nhìn hắn với vẻ hả hê. Sự tuyệt vọng ấy in sâu vào linh hồn.

Thế nhưng… khi đôi mắt mở ra, hắn lại thấy trước mặt mình là bức tường loang lổ, chiếc bàn gỗ cũ kỹ, quạt trần quay kẽo kẹt. Đây là ký túc xá đại học, năm hắn hai mươi tuổi.
Tạ Dịch ngồi bật dậy, lồng ngực phập phồng. Hắn đưa tay sờ mặt – làn da căng mịn, không có dấu vết của những năm tháng cơ cực. Trên bàn, tờ báo in rõ ngày tháng: Tháng 9, năm 2024.

Tim hắn đập thình thịch. Đầu óc xoay vòng, nhưng rồi một niềm vui điên cuồng tràn ngập.
– Mình… trở lại rồi… – Hắn bật cười, tiếng cười run rẩy, nước mắt lại trào ra.

Cả đời trước, hắn sống như một trò cười. Tạ gia sụp đổ, cha mẹ qua đời, hắn trở thành kẻ nghèo hèn bị chà đạp. Người hắn yêu nhất phản bội, bạn bè đâm sau lưng. Cuối cùng, hắn chết thảm.
Nhưng giờ, ông trời cho hắn cơ hội thứ hai.

Tiếng mưa ngoài cửa hòa cùng tiếng bước chân. Cánh cửa mở ra, gió lạnh ùa vào.
Một chàng trai cao lớn bước vào. Áo sơ mi trắng ướt mưa, vạt áo dính sát vào cơ thể rắn chắc, tóc đen nhỏ giọt xuống sàn. Đôi mắt đen sâu thẳm, lạnh lùng như băng.

Hắn là Lục Trạm.
Học bá của trường, thiên tài thương nghiệp tương lai, con trai độc nhất của tập đoàn Lục thị. Người mang khí chất ngạo nghễ, đứng đâu cũng là tâm điểm.

Trong kiếp trước, Tạ Dịch từng coi hắn như đối thủ, hai người hầu như không qua lại. Nhưng khi Tạ Dịch rơi xuống tận cùng, chính Lục Trạm là người duy nhất từng chìa tay ra. Chỉ tiếc khi đó, hắn đã không nắm lấy.
Giờ đây, khi bóng dáng quen thuộc xuất hiện, trái tim Tạ Dịch siết chặt.
– Nhìn cái gì? – Lục Trạm cau mày, giọng trầm khàn. – Bàn của cậu chắn lối đi rồi.

Tạ Dịch nhìn hắn thật lâu. Ký ức chồng chất, nước mắt suýt nữa trào ra. Hắn hít sâu, ép giọng bình tĩnh:
– Xin lỗi. – Hắn kéo bàn dịch sang một bên, rồi bất ngờ cười nhẹ. – Lục Trạm, chúng ta… làm bạn nhé?
Không khí như khựng lại một giây.
Lục Trạm nhướn mày, khó hiểu nhìn hắn. Trong ấn tượng, Tạ Dịch luôn kiêu ngạo, thích gây sự, chưa bao giờ nói mấy lời “yếu đuối” như thế.
– Làm bạn? – Giọng hắn khẽ nhạt. – Tùy cậu. Nói rồi, hắn bước thẳng vào trong, bóng lưng lạnh lùng như núi tuyết.

Tạ Dịch ngồi lặng trên ghế, lòng dậy sóng. Hắn biết rõ, để thay đổi vận mệnh, hắn cần nắm chặt từng cơ hội, từng con người. Mà Lục Trạm – chính là mắt xích quan trọng nhất.
Kiếp này… mình sẽ không bỏ lỡ nữa.
Ngoài kia, mưa vẫn rơi. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa nhỏ đã được thắp lên.

Tiếng mưa ngoài kia vẫn nặng hạt, từng giọt rơi lộp bộp xuống mái tôn cũ của ký túc xá. Không khí ẩm ướt len lỏi trong phòng, mang theo chút mùi mốc lâu ngày. Quạt trần kẽo kẹt quay, nhưng chẳng xua đi nổi sự ngột ngạt.

Tạ Dịch ngồi im, mắt nhìn theo bóng lưng Lục Trạm. Hình ảnh ấy chồng lấn với ký ức kiếp trước – một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo, cuối cùng lại là kẻ duy nhất chìa tay khi hắn rơi vào tuyệt cảnh.
Nếu ngày đó mình nắm lấy tay hắn…
Một tia hối hận sắc bén quét qua tim. Nhưng giờ khác rồi. Trời cao cho hắn cơ hội, hắn sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm nữa.

Tạ Dịch khẽ cười. Nụ cười có chút run rẩy, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên quyết tâm sắt đá.

Một đêm mất ngủ
Đêm hôm đó, hắn không chợp mắt. Trong ký ức, từng biến cố đau thương kiếp trước hiện về rõ ràng:
Tháng này năm sau, Tạ gia phá sản.
Một năm nữa, cha mẹ hắn qua đời trong tai nạn giao thông mờ ám.
Bạn bè quay lưng, tình yêu phản bội.
Chính hắn, kẻ rơi từ tầng cao xuống, máu loang đỏ đường.
Tất cả… như lưỡi dao khắc vào tâm hồn.

Hắn siết chặt bàn tay. Máu trong người sục sôi.
“Không! Kiếp này, tất cả sẽ phải thay đổi.”
Buổi sáng đầu tiên sau khi trọng sinh
Khi ánh nắng mỏng manh xuyên qua khung cửa sổ, Tạ Dịch đã dậy từ sớm. Hắn soi gương, gương mặt thanh xuân, đôi mắt đen còn sáng ngời. Đã bao lâu rồi… hắn quên mất cảm giác này.

Đúng lúc đó, Lục Trạm bước ra từ phòng tắm. Áo sơ mi trắng sạch sẽ, khí chất lạnh nhạt như sương tuyết.
Ánh mắt hai người vô tình chạm nhau.
– Nhìn gì? – Giọng Lục Trạm bình thản, nhưng ẩn chứa sự đề phòng.
Tạ Dịch bật cười, giọng trầm thấp:
– Không có gì. Chỉ là… tôi thấy hôm nay cậu trông rất giống “ân nhân” thôi.
Lục Trạm khựng lại nửa giây. Hắn chau mày, ánh mắt lạnh lùng lướt qua Tạ Dịch, không trả lời, chỉ cầm cặp rời đi.

Nhưng trong lòng Tạ Dịch lại dậy sóng. Hắn biết rõ, để thay đổi vận mệnh, Lục Trạm chính là chìa khóa đầu tiên.

Ngày học mới bắt đầu. Tạ Dịch bước vào giảng đường quen thuộc – nơi kiếp trước hắn từng trải qua nhưng chẳng bao giờ trân trọng.
Tiếng bạn bè xì xào, ánh mắt mỉa mai khi nhìn bộ quần áo giản dị trên người hắn.
Một giọng châm chọc vang lên:

– Ô kìa, Tạ công tử Tạ gia đây mà. Nghe nói mấy hôm trước ba mẹ cậu lại bị gọi lên trường? Ha, chắc lại gây chuyện rồi!
Cả bọn cười rộ. Kiếp trước, mỗi lần như thế, Tạ Dịch chỉ biết giận dữ, rồi bị khiêu khích cuốn đi. Nhưng lần này, hắn bình tĩnh ngồi xuống, thậm chí còn mỉm cười nhạt:

– Các cậu cứ cười đi. Rồi một ngày, chính các cậu sẽ phải quỳ xuống cầu xin tôi.

Không khí lặng đi trong thoáng chốc. Bọn kia ngơ ngác nhìn nhau, không biết Tạ Dịch ăn trúng gì mà hôm nay dám ngông cuồng như vậy.

Ở hàng ghế sau, ánh mắt lạnh lẽo của Lục Trạm liếc qua. Trong thoáng chốc, hắn như thấy một Tạ Dịch hoàn toàn khác – trầm ổn, sắc bén, không còn vẻ hời hợt ngày thường.

Giờ học trôi qua chậm chạp. Ngoài cửa sổ, ánh nắng sau mưa rực rỡ, phản chiếu qua ô kính.

Tạ Dịch nhìn trang vở trắng tinh trước mặt. Hắn hít sâu, trong lòng thì thầm:
“Kiếp này, ta sẽ bảo vệ gia đình.
Kiếp này, ta sẽ chặn đứng mọi kẻ phản bội.
Kiếp này, ta sẽ nắm chặt tay Lục Trạm…
Và kiếp này, ta sẽ sống như một vị vua!”
...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: