Chương sáu mươi ba - Năm tư: Đoàn khách phương xa.

Càng học lên cao thì những môn học càng khó khằn hơn và càng nhiều bài tập hơn hẳn. Môn Thảo dược học và Bùa chú thì còn đỡ, nhưng môn Tiên tri cùng Độc dược thì không ổn một chút nào. Giáo sư Trelawney luôn luôn nhìn tôi với ánh mắt kỳ vọng rồi cho tôi bài tập nhiều hơn hẳn với những đứa khác, vì bà vẫn cho rằng tôi là đệ tử chân truyền với Nội nhãn khai mở giống bà. Và tôi thề rằng cái Nội nhãn của mình kể từ ngày may mắn đoán trúng đó thì không bao giờ mở ra một lần nữa, thành ra bài tập tiên tri lại trở thành một tập giấy được tôi sử dụng hết sức sáng tạo của mình để bịa ra nhiều thứ khác nhau trên đó. Đối với môn Tiên tri được kỳ vọng quá cao thì môn Độc dược lại ngược lại hoàn toàn. Giáo sư Snape dường như vẫn còn cay cú vụ của chú Sirius nên lúc nào cũng chê bai thành phẩm của tôi đủ điều, thậm chí thầy còn cho tôi cái vinh dự được giao thêm bài tập vì là đứa học chậm nhất lớp (theo những gì thầy nói). Nhưng tôi chắc chắc những món giải độc mà thầy yêu cầu tôi chế đều đạt tiêu chuẩn hơn là đống chèm chẹp mà Ernie đưa ra khi nộp bài (không có ý gì đâu nha Ernie).

Hermione thì bắt đầu thành lập "Mặt Trận Giải Phóng Gia Tinh" để đòi lại Gia tinh quyền cho những Gia tinh đang bị bóc lột sức lao động. Sau tiết Độc dược của thầy Snape (và tôi lại có thêm hàng tá bài tập), Hermione nhanh nhẹn tìm đến tôi và Helena với một chiếc hộp đựng đầy huy hiệu, bên cạnh là Ron với một chiếc lon rỗng và Harry với một cuốn giấy da trên tay (trông Ron thì chán chường ra mặt). Hermione hào hứng phổ biến,

"Mình định mở Hội vận động cho quyền lợi Gia tinh, viết tắt là H.V.Đ.C.Q.L.G.T để đòi lại quyền lợi cho Gia tinh, mình đã nghiên cứu hết cả thư viện. Tình trạng nô lệ gia tinh đã có từ nhiều thế kỷ nay. Không thể tin nổi là từ đó tới nay không ai làm gì cho cái chuyện đó cả."

Ron re ré lên bên cạnh,

"Hermione ơi – nghe cho kỹ nè! Tụi – nó – khoái – chuyện – đó. Tụi nó khoái làm nô lệ! Mình đã nói với bồ rồi!"

Hermione vẫn nói, còn lớn giọng hơn cả Ron, như thể không hề nghe thấy mấy lời nói vừa rồi,

"Mục tiêu ngắn hạn của chúng ta là đảm bảo về lương bổng và điều kiện làm việc công bằng cho Gia tinh. Mục tiêu dài hạn của chúng ta gồm có thay đổi đạo luật không sử dụng đũa, rồi cố gắng đưa một Gia tinh vô Ủy ban Điều phối và kiểm soát sinh vật Huyền bí, bởi vì con số đại diện của tụi nó thấp kinh khủng."

"Chị Nateline làm việc ở đó đấy."

Tôi nói. Hermione trông có vẻ còn hào hứng hơn nữa,

"Tuyệt vời! Hai bồ gia nhập cùng mình nhé! Có thêm hai bồ thì mọi chuyện sẽ tốt hơn nhiều!"

Rồi nó đưa cho hai đứa tôi mỗi đứa một chiếc huy hiệu nhỏ xíu tự làm, trông có vẻ không được chắc chắn cho lắm và có chút méo mó. 

Helena cười cười, nhưng nó nhanh chóng thì thầm vào tai tôi,

"Mình cá là cái Hội này sẽ không tồn tại được bao lâu đâu."

Tôi hơi thúc cùi chỏ vào tay của Helena rồi đưa mắt nhìn vào chiếc hộp giấy nho nhỏ đựng hàng tá những huy hiệu tương tự, nói với Hermione,

"Mình nghĩ trước tiên muốn chiêu mộ thành viên thì hình thức cũng sẽ là một vấn đề quan trọng. Bồ đưa mình sửa lại mấy cái huy hiệu này cho, mình có kha khá len nên có thể làm nó trông bắt mắt hơn."

Hermione reo lên,

"Tốt quá! Nhờ bồ cả nhé!"

"Cứ tin ở mình."

Tôi cười cười.

Thế rồi bọn tôi cũng đi tới Tiền sảnh, và rồi khi tới được đó, chúng tôi không thể nào tiến thêm được nữa vì một đám đông nghẹt học trò tụ tập ở đó, quẩn quanh trước một cái bảng lớn dựng lên ở chân cẩu thang đá hoa cương. Ron, đứa cao nhất trong năm đứa, đứng nhón chân nhìn qua đám đầu phía trước và đọc to lên cho cả đám nghe: THI ĐẤU TAM PHÁP THUẬT. PHÁI ĐOÀN TRƯỜNG BEAUXBATONS VÀ TRƯỜNG DURMSTRANG SẼ ĐẾN VÀO LÚC 6 GIỜ NGÀY THỨ SÁU, 30 THÁNG MƯỜI. CÁC LỚP HỌC SẼ KẾT THÚC SỚM NỬA TIẾNG.

"Vậy thì tốt rồi."

Harry có chút thở phào,

"Lớp độc dược là lớp cuối ngày thứ Sáu. Ít nhất thì tụi mình sẽ tránh bị thầy hành được một hôm."

HỌC TRÒ SẼ VỀ CẤT TÚI VÀ SÁCH Ở KÝ TÚC XÁ MÌNH RỒI TẬP TRUNG TRƯỚC CỔNG LÂU ĐÀI ĐỂ ĐÓN KHÁCH TRƯỚC BUỔI TIỆC ĐÓN MỪNG.

Ernie, đứa bạn cùng nhà của tôi, đột ngột chui từ trong đám đông ra, mắt lấp lánh,

"Còn có một tuần nữa thôi! Không biết anh Cedric đã biết chưa? Chắc để mình đi nói ảnh hay..."

"Cedric nào?" Ron ngây ra khi Ernie đi khỏi.

"Cedric Diggory."

Tôi phun ra hai chữ một cách thẩn thờ. Tí nữa thì quên chuyện anh Cerdic, nhưng tôi vẫn chẳng có tí manh mối nào về việc làm thế nào để bảo vệ anh ấy cả. 'Tôi' có nhắc đến chiếc cúp, nhưng chiếc cúp ở đâu và trông như thế nào thì tôi lại chẳng biết tí ti gì.

"Đồ đần ấy mà là quán quân Hogwarts hả?"

Ron nói khi mở đường qua đám đông đang bàn tán, tiến về phía cầu thang.

Hermione cãi ngay,

"Anh ấy không phải thằng đần. Bồ không thích anh ấy chỉ vì anh ấy thắng đội Gryffindor trong trận Quidditch. Mình nghe nói anh ấy thật sự là học trò giỏi – và là huynh trưởng nữa kìa."

"Ảnh giỏi lắm, lại còn nổi tiếng nữa."

Helena chêm thêm.

"Thực ra thì anh ấy giỏi khá toàn diện, hầu như tất cả các môn anh ấy đều đứng nhất."

Tôi tiếp tục.

Ron chế giễu,

"Mấy bồ thích anh ấy chỉ vì anh ấy đẹp trai!"

Hermione độp ngay, giọng tức tối,

"Xin lỗi, mình chưa từng thích người nào thì chỉ vì người ấy đẹp trai nha!"

Ron giả bộ ho một cái, nghe giống như chữ "Lockhart!" một cách lạ lùng. Helena cười mỉm,

"Ồ, vậy chẳng phải bồ vừa thừa nhận rằng anh Cedric đẹp trai rồi à?"

Tôi nhún vai, mặc kệ khung cảnh ba đứa nó đấu võ miệng, tôi tiếp tục tiến về phía trước để trở về phòng sinh hoạt chung của mình. Trước khi tạm biệt đám Hermione ở ngã rẽ, Harry chợt nắm lấy cổ tay tôi, nó nhìn tôi, chợt hỏi với vẻ nghiêm túc,

"Bồ cũng thấy anh Cedric đẹp trai sao?"

Tôi nghiêng đầu, nhớ lại gương mặt cùng nụ cười của anh Cedric, gật gật đầu,

"Ừ, ảnh đẹp thiệt. Phải một chín một mười với anh Brillniel."

Trong biểu cảm của Harry có chút cứng lại, nó làu bàu vài tiếng dưới cổ họng rồi nói tiếp,

"Còn mình thì sao?"

"Hả?" - Tôi há miệng, có hơi không tin được vào những gì mình vừa nghe.

"Mình có đẹp trai không?"

Harry nhìn tôi, gò má nó nổi lên một tầng hồng nhạt đáng lo ngại, bất giác cũng làm tôi ngại ngùng theo. Tôi chuyển ánh mắt, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt nó, khẽ hắng giọng,

"Ừ-Ừ thì ..." - lắp bắp cái gì hả Celine? - "mình nghĩ là mình từng nói về vấn đề này rồi... Bồ... Ừ thì... bồ đẹp trai..."

Và rồi như thể đã hài lòng với câu trả lời này, Harry đáp lại tôi bằng một nụ cười toe, để lộ ra tám cái răng trắng muốt. Chiếc kính tròn trên mũi nó hơi trượt xuống, tô điểm thêm cho mái tóc hơi rối của nó một vẻ lộn xộn nhưng lại dễ thương đến lạ.

Tôi cảm thấy mặt mình có hơi nóng lên. Cứ thế nhanh như chớp, tôi gỡ bàn tay đã nới lỏng của Harry ra, bỏ lại một câu 'mình đi trước nhé' rồi chạy biến thật nhanh trước khi để nó thấy gương mặt đỏ lựng của mình.

Kể từ lần trước ở thư viện, những suy nghĩ của tôi làm tôi có chút không biết nên đối mặt với Harry như thế nào. Thế nên bây giờ mỗi lần nhìn thấy nó, bản thân tôi tuy cố tỏ ra bình thường nhưng vẫn chẳng thể nào che nổi hết vẻ bối rối của mình.


Ngày hôm đó bắt đầu với một không khí chộn rộn thật dễ chịu. Không ai tập trung vào bài vở được, chỉ quan tâm nhiều đến chuyện chiều nay mấy người từ trường Beauxbaton và trường Durmstrang sẽ tới nơi. Khi chuông hết giờ reng sớm, tôi cùng Helena vội quay về Phòng sinh hoạt chung của Hufflepuff, cất cặp và sách như đã được chỉ thị, mặc áo chùng vô, rồi lại vội vã chạy xuống Tiền sảnh.

Giáo viên chủ nhiệm các Nhà hướng dẫn cho học trò của mình đứng vô hàng.

Giáo sư Sprout đã chờ sẵn bọn tôi trước cửa Nhà Hufflepuff. Trông cô hôm nay không còn dáng vẻ thoải mái, bụi bặm như mọi khi, thay vào đó, cô mặc một bộ áo chùng mới toanh và những bùn đất từng dính đầy trên găng tay và giày của cô cũng đã được tẩy rửa một cách sạch sẽ.

Rồi cô Sprout nói, nghiêm túc hẳn so với vẻ thân thiện dễ mến thường ngày,

"Nào, theo ta. Năm thứ nhất đi trước... không xô đẩy..."

Chúng tôi nối đuôi nhau bước xuống cầu thang và đứng xếp hàng đằng trước lâu đài. Buổi chiều tối, trời trong mà lạnh, sương xuống và mặt trăng trong veo đã tỏa sáng khắp khu Rừng Cấm. Tôi đứng ngay sau Helena ở hàng thứ tư.

Mọi người hào hứng dò trên nền đất đen thui, nhưng chẳng có cái gì nhúc nhích. Mọi vật yên tĩnh, lặng lẽ, và khá là bình thường. Tôi bắt đầu thấy lạnh. Bỗng từ hàng sau, chỗ mấy giáo viên đứng, cụ Dumbledore kêu lên,

"A, đây rồi! Trừ khi tôi quá sức lầm, chứ phái đoàn trường Beauxbatons đang tới gần!"

"Đâu cơ?" Đám học trò kêu to nôn nóng, mắt nhìn về đủ hướng.

Một chị khóa trên, có vẻ là năm thứ sáu chỉ về phía khu rừng,

"Coi kìa!"

Một cái gì đó lớn hơn nhiều, rộng hơn nhiều một cây chổi – không, phải cỡ hàng trăm cây chổi – đang bay ầm ầm xuyên qua bầu trời xanh thẫm, hướng về phía lâu đài, mỗi lúc một lớn dần lên.

Một đứa năm thứ nhất hét to, hoàn toàn mất bình tĩnh,

"Ối! Con rồng!"

Đứa khác mắng,

"Đừng có khùng... đó là nhà bay!"

Dennis đoán gần đúng... Khi cái khối khổng lồ đen thui bay là là trên những ngọn cây của khu rừng Cấm và đụng phải luồng sáng hắt ra từ những cửa sổ của lâu đài, thì tôi có thể nhìn ra một cái xe ngựa kéo khổng lồ màu xanh lơ, có kích cỡ của một cái nhà lớn, lướt ngang qua đầu chúng tôi, được khoảng chục con ngựa vàng kéo đi trong không trung, con nào cũng có cánh và to bằng con voi.

Ba hàng học trò đằng trước lùi lại khi chiếc xe kéo ầm ầm hạ cánh, đáp xuống mặt đất với một tốc độ kinh hoàng. Và rồi, với một tiếng ầm cực lớn khiến cô bạn bên cạnh tôi hoảng hồn nhảy bắn ra sau, đạp cả lên chân một anh trai năm thứ năm nhà Slytherin. Những cái vó ngựa, cái nào cái nấy bự hơn cái đĩa ăn, chạm mặt đất ngay tiếp đó. Một giây sau đó, chiếc xe đáp xuống hẳn, nảy lên trên những cái bánh xe khổng lồ, trong khi mấy con ngựa bằng vàng lúc lắc những cái đầu to cồ và đảo những cặp mắt đỏ, to, dữ tợn.

Cửa mở, một thằng bé mặc áo khoác xanh da trời nhợt nhạt từ trên xe nhảy xuống, cúi mình tới trước, lần tìm cái gì đó dưới sàn xe, và mở ra một lốc bậc thang bằng vàng. Nó nhảy lùi ra sau một cách kính cẩn. Rồi tôi thấy một chiếc giày cao gót màu đen, sáng lấp lánh thò ra từ trong xe – chiếc giày to cỡ chiếc xe trượt tuyết của con nít. Theo ngay sau đó, gần như tức khắc, là một người đàn bà bự con nhất mà tôi chưa từng thấy trong đời. Điều này giải thích được ngay lập tức kích cỡ của chiếc xe và của mấy con ngựa. Có vài đứa há hốc cả miệng ra.

Khi bà bước vào vùng sáng trải loang từ Tiền sảnh ra, khuôn mặt bà lộ ra thật xinh đẹp, với làn da màu trái ôliu, đôi mắt đen, to, long lanh như có nước, và một cái mũi hơi khoằm. Tóc bà bới ra sau làm thành một búi sáng rực sau ót. Bà mặc từ đầu tới chân toàn bằng sa-tanh đen, và rất nhiều ngọc mắt mèo sáng lấp lánh trên cổ và trên những ngón tay đầy mo của bà.

Cụ Dumbledore bắt đầu vỗ tay. Bọn học trò, theo đuôi, cũng bắt đầu vỗ, nhiều đứa nhón chân lên để nhìn người đàn bà này cho rõ hơn.

Mặt bà giãn ra thành một nụ cười hòa nhã khi bước về phía cụ Dumbledore, và bà chìa một bàn tay sáng lấp lánh ra. Cụ Dumbledore, dù bản thân cũng đã rất cao, cũng chỉ hơi nghiêng mình là đã hôn được bàn tay đó.

Cụ nói,

"Bà Maxime thân mến, mừng bà tới Hogwarts."

Bà Maxime đáp lại, giọng trầm trầm,

"Ông Dumbly-dorr, ông khõe không?"

"Khỏe lắm, thưa bà." Cụ Dumbledore nói.

Bà Maxime vẫy một bàn tay khổng lồ của mình một cách âu yếm ra sau lưng,

"Học trò tôi."

Một tá con trai và con gái, cỡ chừng mười bảy mười tám, đã chui ra khỏi xe và đứng đằng sau lưng bà Maxime. Bọn nó run lập cập, điều này chẳng có gì ngạc nhiên, bởi vì áo chùng tụi nó dường như được may bằng tơ mỏng, và không thấy đứa nào mặc áo khoác. Một vài đứa quấn khăn quàng và khăn len quanh cổ. Từ chỗ đứng, tôi có thể nhìn thấy đám đông đó đang chăm chú ngước lên nhìn lâu đài Hogwarts với một cái nhìn e dè trên gương mặt.

Bà Maxime hỏi,

"Ôn Karkaroff đã tới chưa?"

Cụ Dumbledore nói,

"Ông ấy tới ngay bây giờ. Bà có muốn đợi ông ấy ở đây và đón mừng ông ấy, hay bà thích quá bộ vô trong cho ấm áp một tí?"

"Tôi nghĩ, vô cho ấm." Bà Maxime đáp. "Nhưng còn mấy con ngự..."

Cụ Dumbledore nói,

"Giáo viên Chăm sóc Sinh vật Huyền bí của chúng tôi sẽ rất hân hạnh được chăm sóc chúng. Chút xíu nữa ông ấy sẽ quay lại đây, đang phải xử một tình huống nhỏ xảy ra với mấy... ừm... mấy chuyện khác."

Bà Maxime có vẻ nghi ngờ không biết có ông thầy Chăm sóc Sinh vật Huyền bí nào đó có thể kham nổi công việc này không,

"Mấy con chiến mã của tôi cần phãi... ừm... được điều khiễn mạnh tai. Tụi nó hưng hăn lắm đó..."

Cụ Dumbledore mỉm cười,

"Tôi đảm bảo Hagrid sẽ làm tốt mà."

Bà Maxime khẽ nhún xuống,

"Rất tốt. Ông làm ơn nói với ông Agrid nài rằng mấy con ngự chĩ... uống rượu wít-ki nguyên chất thôi."

Cụ Dumbledore cũng cúi lại,

"Mọi việc sẽ được thu xếp."

"Đi thôi!" Bà Maxime nói với đám học trò của mình bằng giọng uy quyền, và đám đông Hogwarts rẽ ra cho bà cùng đám học trò của bà bước lên bậc cấp đá.

Helena ngả người về phía tôi, hỏi với vẻ thích thú,

"Bồ đoán xem trường Durmstrang sẽ cưỡi gì tới. Biết đâu thực sự là một con rồng?"

Tôi lại rướn người thì thầm với nó,

"Nếu vậy chắc bác Hagrid sẽ vỡ òa trong hạnh phúc."

Tụi tôi đứng đó, hơi run lập cập, chờ cho đám Durmstrang tới. Hầu hết đều ngước lên trời hy vọng. Phải mất vài phút, sự im lặng mới bị phá vỡ nhờ con ngựa khổng lồ của bà Maxime phì hơi ra và giậm cẳng. Nhưng rồi...

"Bồ nghe thấy gì không?" Helena thình lình hỏi.

Tôi lắng nghe. Một tiếng động lớn, lạ lùng, kỳ quái từ trong bóng đêm đang trôi dần về phía tụi tôi. Tiếng âm âm ngột ngạt và tiếng gió hút, như thể một cái hút bụi cực lớn đang di chuyển trên lòng sông...

Có đứa chỉ tay xuống dưới, kêu lên,

"Cái hồ! Nhìn cái hồ kìa!"

Đứng từ sân có nhìn qua khoảnh đất, tụi tôi thấy rõ ràng trước mắt là mặt nước đen ngòm phẳng lặng, chỉ có điều bỗng nhiên mặt nước không còn phẳng lặng chút nào. Một sự khuấy động đang diễn ra ở sâu dưới đáy hồ: những bọt nước vĩ đại nở ra trên bề mặt, sóng bì bọp vỗ vào hai bờ đầy bùn. Và rồi, ngay chính giữa hồ, xuất hiện một xoáy nước, như thể có ai tháo một cái nút ở giữa đáy hồ ra...

Một vật giống như một cái sào đen và dài từ từ nhô lên ngay chính giữa xoáy nước đó... Và rồi một cái cột buồm vươn lên.

Từ từ, tuyệt đẹp, chiếc tàu nhô lên khỏi mặt nước, sáng lấp lánh dưới ánh trăng. Nhìn nó giống một bộ xương kỳ quái, như một chiếc thuyền bị đắm được moi lên lại; và ánh sáng lung linh mờ ảo, âm u phát ra từ những ô cửa sổ boong tàu trông như mắt mấy con ma. Cuối cùng, kèm theo một tiếng bì bõm lớn, toàn bộ con tàu trồi lên, nhấp nhô trên màn nước dập dềnh, và bắt đầu lướt vào bờ. Một chốc sau, tụi tôi nghe một tiếng "tòm", một cái mỏ neo được quăng xuống vũng nước nông; và "uỵch" một tiếng, một tấm ván được bắc lên bờ.

Mọi người đổ bộ. Tôi nhìn thấy những cái bóng đi ngang vùng sáng từ ánh đèn chiếu ra từ cửa sổ boong tàu.

"Dumbledore!"

Người đàn ông trong chiếc áo lông bước lên dốc, gọi thân thiết.

"Khỏe không ông bạn? Khỏe không hả?"

"Cám ơn, giáo sư Karkaroff, khỏe như vâm!"

Cụ Dumbledore đáp.

Ông Karkaroff có một giọng nói ngọt lịm, nhờn nhợt. Khi ông bước vào luồng sáng từ những cánh cửa trước của lâu đài tràn ra, tôi thấy ông ta cũng gầy gầy cao cao như cụ Dumbledore, nhưng mái tóc bạc của ông ngắn ngủn, và chòm râu dê (cuộn lại thành từng cuộn nhỏ) không che được hết cái cằm cong veo. Bước tới trước cụ Dumbledore, ông bắt tay cụ bằng cả hai tay.

"Ôi trường cũ Hogwarts thân yêu!"

Ông nói, mắt ngước nhìn lên tòa lâu đài và mỉm cười, hàm răng ố vàng, và tôi nhận thấy nụ cười của ông không lên được tới mắt, nó chỉ dừng lại ở mức lạnh lùng và ranh ma,

"Về lại đây cảm thấy sung sướng làm sao, sung sướng làm sao... Viktor, đi nào con, vào cho ấm... Có phiền gì không, anh Dumbledore? Viktor bị cảm hơi hơi..."

Karkaroff vẫy tay ra hiệu cho một trong những học trò của ông. Khi cậu học trò đi ngang, tôi thoáng liếc thấy cái mũi gồ và cặp chân mày rậm đen. Chẳng cần phải đợi tôi nói với nó, Helena đã tự động kêu lên đầy bất ngờ,

"Trời ơi! Đó là Victor Krum!"

[27/12/24]

Quà Giáng Sinh muộn và quà năm mới sớm cho mọi người :>>

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro