☆CHƯƠNG 036: Chiếc Gương Ảo Ảnh
Vì Harry là đệ tử của giáo sư Snape đồng thời bàn dài của Slytherin chỉ có một mình cậu, vào tiệc tối Giáng Sinh cậu được gọi lên ngồi vào bàn của các giáo sư. Dumbledore không để cậu ngồi cạnh Snape mà xếp chỗ bên phu nhân Pomfrey. Snape không có có ý kiến gì với điều này, dù sao cạnh anh là Quirrel, dù thế nào thì hiện tại tốt nhất Harry không nên tiếp xúc với kẻ phản bội này. Cả bữa tối, Harry được phu nhân Pomfrey chăm sóc, ăn đến no căng cả bụng. Nhưng vì để bà ấy vui lòng, cậu không phản đối gì.
Giáng Sinh cứ thế bình tĩnh trôi qua, Harry không tìm kiếm Nicolas Flamel, Snape cũng không uy hiếp Quirrel lúc nửa đêm. Cậu dùng Bản đồ đạo tặc theo dõi các lối đi trong trường, khi kì nghỉ lễ Giáng Sinh qua được phân nửa, Baron nói cho cậu biết tung tích của Chiếc Gương Ảo Ảnh, và nói rằng các bức tranh ở phòng hiệu trưởng truyền đến tin Dumbledore đang băn khoăn tại sao Harry không Đi đêm, hình như còn gọi Snape tới. Vì vậy Harry quyết định đêm nay đi dạo quanh trường, thuận tiện xem Chiếc Gương Ảo Ảnh luôn. Nhưng cậu vừa bước ra khỏi hầm thì đã bị Snape phát hiện.
"Giờ này không ở trên giường, em tính đi đâu? Hả?" Snape hỏi.
"Sev..." Harry không ngờ họ lại đụng mặt nhau ở cửa.
"Vào trước đi, chúng ta cần nói chuyện một lát." Snape nhíu mày nhìn hai tay trống trơn của Harry.
Hai người về phòng nghỉ chung, Harry đốt lò sưởi sau đó đi về phía hai chiếc sô pha, ngồi cạnh Snape. Snape nhìn gương mặt Harry ửng hồng vì ánh lửa, chủ động vươn tay nhẹ nhàng ôm cậu vào lòng, như lần dịu dàng duy nhất năm đó ở phòng săn sóc đặc biệt của St.Mungo.
"Dumbledore muốn em xem Chiếc Gương Ảo Ảnh." Snape nói.
"Em đang tính đi đây." Harry thở dài, cậu biết Dumbledore lại dùng Lily đả động Snape, "Xin lỗi, Sev..."
"Anh nói với ông ấy là anh sẽ dẫn em đi rồi. Em không cần xin lỗi." Snape khẽ nói một câu.
Harry ngẩn ra, nâng mắt nhìn Snape, khó hiểu: "Sev, anh không cần... Dumbledore ở đó."
"Anh lo cho tiểu cự quái em, lão ong mật rất khôn khéo, anh không muốn ông ấy biết sự thật..." Giọng nói lạnh lẽo của Snape nhẹ nhàng đáp.
"Em biết rồi. Vậy, sư phụ của em, em có cần mang theo Áo tàng hình không?" Harry biết Snape có bao nhiêu ám ảnh với Dumbledore, đổi lại là Harry cũng khó mà thân thiết như quá khứ với vị Phù Thủy Trắng vĩ đại ấy, nói gì đến Snape. Có lẽ pháp thuật của thời gian mới hùng mạnh nhất?
Harry vĩnh viễn nhớ, khắc ghi ký ức Snape để lại, người đàn ông tái nhợt ấy mang vẻ mặt khẩn cầu chất vấn Dumbledore: "Linh hồn của tôi đâu?"
Và rồi, Phù Thủy Trắng chỉ trả lời có một câu: "Tôi xin lỗi..."
Tuy Dumbledore vĩ đại, cậu phải thừa nhận điều đó, luôn xứng đáng được mọi người kính trọng. Tất cả những gì cụ làm đủ để người đời tôn kính, Harry và Snape biết, không thể trách cụ, Dumbledore hi sinh quá nhiều, cụ là một người ác với người khác lại càng ác với mình hơn. Nhưng tình cảm và sự sùng bái Harry dành cho cụ đã biến mất từ lâu vì một câu "Tôi xin lỗi..." này và thời gian xoay chuyển. Harry và Snape đã có thể dùng cái nhìn công chính để đối mặt với lão hiệu trưởng, mà không phải "Phù Thủy Trắng vĩ đại" hoặc một người mang tới hòa bình cho Thế Giới Phù Thủy.
"Không cần, em đi cùng anh là được." Snape nói, "Anh nghĩ chắc hẳn anh có thể dẫn đệ tử của mình ra ngoài thực tập. Dù sao ngày mai là ngày nghỉ, em có thể ngủ bù."
...
Hành lang Hogwarts ban đêm rất tối, Harry và Snape dùng Lumos chiếu sáng lối đi. Băng qua từng hành lang một, rẽ qua cửa thư viện, rồi đi thêm một đoạn nữa, hai người tới một phòng học bị bỏ hoang. Hiển nhiên phòng học này đã bị để không rất lâu, bàn ghế dồn vào góc, trước bức tường đối diện cửa sổ đặt một tấm gương. Đó là một tấm gương tráng lệ, có khuôn viền màu vàng tinh xảo. Nó được treo thẳng trên trần nhà, đặt trên hai cái giá hình móng vuốt, trên gương ghi hàng chữ: "erised stra ehru oyt ube cafru oyt on wohsi" (đọc ngược lại là "I show not your face but your heart's desire" - "Tôi không soi mặt mà soi điều ước muốn trong tim").
Từ khi Harry đi vào phòng đã biết có một đôi mắt đang theo dõi họ. Nhờ mối liên hệ với Hogwarts, cậu biết cụ đang dùng thần chú che giấu ở một góc nào đó. Nhưng nếu Sev không muốn Dumbledore biết, vậy cậu cũng nên hợp tác một chút nhỉ.
"Thưa thầy, thầy gọi em tới đây để xem tấm gương này ạ?" Harry rụt rè kéo góc áo choàng của Snape, hỏi.
Snape sống chung với Harry lâu ngày biết cậu ám chỉ Dumbledore cũng ở đây, nên anh kéo Harry, để cậu đứng trước gương.
"Nhìn đi, trong gương có gì?"
Harry tới trước tấm gương, nhìn vào trong. Snape chú ý biểu cảm của cậu, anh biết lúc trước thứ Harry thấy là người thân, không biết bây giờ sẽ nhìn thấy gì? Sau khi trải qua nhiều biến cố, cậu sẽ thấy gì đây?
Harry nhìn nó, sắc mặt nhanh chóng đỏ lên, nhưng trời quá tối nên không ai thấy được. Nhưng cậu vẫn nhanh tay sử dụng Occlumency, bảo đảm không bị ai bắt lấy ký ức này.
"Sao vậy?" Snape nhạy cảm phát hiện Harry không đúng, "Trò thấy gì?" Snape thừa nhận mình khá hiếu kỳ.
"Không có gì đâu ạ..." Harry hoảng loạn nói, "Thưa thầy, tấm gương này... dường như em thấy được... khụ, thầy... ba và mẹ... còn có rất nhiều người, cùng nhau ở một lễ đường..." Trên thực tế thứ cậu trông thấy là hôn lễ của mình và Snape.
"Ồ? Vậy à?" Snape cười thầm, anh đoán được đại khái rồi, nhưng Dumbledore đang nhìn, "Chiếc Gương Ảo Ảnh, có thể biểu hiện ra khát vọng sâu nhất, dự đoán được nhất trong lòng chúng ta, nó nhìn thấu mong muốn sâu nhất dưới đáy lòng mọi người..." Snape trầm giọng, anh chậm rãi tới trước tấm gương, nhìn hình ảnh trong đó, thấy thiếu niên đã trưởng thành và anh, ngồi cạnh lò sưởi, cậu mỉm cười, đôi mắt xanh lục nọ nhìn anh, rồi ngã vào lòng anh, vươn cánh tay thon dài ôm cổ anh, anh trong gương cũng cúi đầu, hôn môi thiếu niên. Snape quay đầu, nhìn cậu bé của mình, giấc mộng này... đâu có xa xôi, đúng chứ?
"Nhưng mà..." Harry ngẩng đầu, nhíu mày, "Điều tấm gương cho chúng ta biết không chân thực, quá trầm mê vào nó lại không chiếm được thứ mình muốn, không phải sẽ đau khổ hơn sao?" Trong đầu cậu hiện ra lời nói của Dumbledore, "Thưa thầy, tấm gương này không thể nói với chúng ta sự thật, cũng không thể bổ sung kiến thức. Em nghĩ chắc chắn từng có rất nhiều người đứng trước nó rồi trở nên yếu đuối, trầm mê vào thứ bọn họ nhìn thấy, không thiếu người phát điên..."
"Tốt, đây là mục đích tôi dẫn trò tới." Snape quay đầu vươn tay sờ tóc Harry, "Đệ tử của tôi, nhớ kỹ, chìm đắm vào giấc mộng mà không biết cố gắng rất đáng sợ, tấm gương này biểu hiện ra chỉ là ảo mộng, nhưng nếu trò lấy đó làm mục tiêu phấn đấu, trò có thể xem tấm gương này là tương lai được tiên đoán dành riêng cho trò. Nhưng trò phải biết, tương lai này rốt cuộc có đáng để trò cố gắng hay không? Có thể tạo thành thương tổn cho người khác không?"
"Vâng, thưa thầy. Em nghĩ nó đủ để em cố gắng cả cuộc đời." Harry nhẹ nhàng nói.
"Harry?" Snape thấy Harry dứt lời rồi im lặng.
"Em muốn về." Harry nói, "Em mệt rồi..."
"... Ừ..." Snape nắm tay Harry bước ra cửa, khi ngang qua cánh cửa, anh quăng một cái nhìn cho góc tường tối tăm -- ở đó, một cụ già đang đứng lặng.
Sau khi hai người rời đi, Dumbledore bước ra khỏi góc tường, cụ biết, cái nhìn cuối cùng đó của Snape là ngầm cảnh cáo. Bất kể thế nào, hành vi lần này của cụ vẫn khiến người ta căm ghét. Thế nhưng từ những câu nói của Harry, Dumbledore nghĩ mình có thể yên tâm. Sở dĩ cụ ép Snape dẫn Harry tới xem Chiếc Gương Ảo Ảnh chủ yếu là vì muốn xác định ý chí của cậu, ít nhất cụ cần phải làm rõ, Harry có thể trở thành Chúa Tể Hắc Ám đời thứ ba không. Nhưng xem ra không có khả năng ấy. Cụ nhìn Chiếc Gương Ảo Ảnh, có một thoáng mê mang, hồi lâu, cụ rốt cục dời tầm mắt không nhìn nó nữa, xoay người nhìn về ánh trăng ngoài cửa sổ trên mái phòng học bỏ hoang, thì thầm:
"Ariana, năm nay đứa trẻ ấy tặng anh một đôi vớ và một cặp găng tay lông dê, là một đứa bé rất chu đáo, đúng không?... Có phải anh không nên làm vậy không?... Vì lợi ích vĩ đại... Gellert..."
Năm đó, cụ và người đàn ông oai hùng ấy đứng dưới gốc cây táo ở thung lũng Godric tâm đầu ý hợp, tư tưởng, hành động của bọn họ ăn ý, nhất trí nhường nào. Vẫn còn nhớ, khi đó yêu nhau, cho rằng có thể cùng nhau đến cuối con đường, tưởng rằng có thể gắn bó cả cuộc đời, nghĩ rằng có thể thành bạn đời nương tựa lẫn nhau...
Thế nhưng...
"Chúng ta được trao năng lực... Năng lực này cho chúng ta quyền lực thống trị... Chúng ta thống trị vì lợi ích vĩ đại hơn..." Dumbledore nhẹ nhàng đọc tuyên ngôn hào hùng vạn trượng của bản thân năm đó, giọng nói già nua, đạm mạc quanh quẩn trong không khí.
_____________________
Chiếc gương Ảo ảnh (Mirror of Erised) là một chiếc gương huyền bí mà Harry Potter tìm ra trong một hành lang của Hogwarts trong phần một Harry Potter và hòn đá phù thủy. Bản thân từ Erised trong nguyên tác là viết ngược lại của từ desire (ước muốn). Theo lời giải thích của thầy hiệu trưởng Albus Dumbledore, thì chiếc gương cho ta nhìn thấy chính xác cái điều ước ao tha thiết nhất trong tim, không hơn không kém. Thầy Dumbledore cảnh báo Harry rằng chiếc gương không hề đem lại tri thức hay sự thật, và nhiều người đã phí cả cuộc đời ngồi trước gương, chìm đắm trong những gì họ nhìn thấy.
Cre: wikipedia
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro