Ngày nghỉ trôi qua trong khi Harry xử lý dung hợp các loại nguyên liệu làm giả Hòn Đá Phù Thủy, cậu tìm đọc số lượng lớn tư liệu cổ vật, đồng thời không ngừng ra vào Đại sảnh then chốt và các căn phòng bí mật của Hogwarts, thậm chí còn sử dụng Xoay thời gian. Snape nhìn mà đau lòng không thôi, nhưng anh biết việc nghiên cứu của Harry đã tới giai đoạn quan trọng. Cho nên anh chỉ có thể cố gắng cung cấp cho cậu một số thuốc nâng cao tinh thần gần như không có tác dụng phụ, tuy rằng điều chế loại độc dược này rất tiêu hao sức lực và pháp thuật. Rốt cuộc, dưới sự cố gắng không ngừng nghỉ, khi ngày lễ gần kết thúc, cậu đã hoàn thành Hòn Đá Phù Thủy giả. Không thể không nói thiên phú của cậu về thuật luyện kim không kém thần chú, Ravenclaw cũng phải than thở. Tuy nhiên khi hầm dần có lại hơi người, Harry mới ý thức được mình chưa chuẩn bị quà sinh nhật cho Severus.
Ở tiệc tối tựu trường đầu tiên sau khi ngày nghỉ kết thúc, Harry đứng ngồi không yên. Cảm ơn món quà của bạn bè xong, cậu hoảng hốt nghe Draco và Blaise kể về đủ loại vấn đề gặp được ở những bữa tiệc quý tộc.
"À, Draco, khi tới đây các cậu có thấy ánh trăng không?" Sau khi ngồi vào ghế thủ tịch năm nhất mở tiệc, Harry đột nhiên nhớ ra, lập tức hỏi.
"Có, ánh trăng đêm nay rất đẹp." Draco không rõ vì sao Harry hỏi vậy.
"Xin lỗi, đi trước nhé."
Harry nhanh chóng nhét miếng dăm bông vừa đặt lên đĩa vào miệng, sau đó đứng dậy, chào các giáo sư trong sự kinh ngạc của mọi người, xoay người vừa hăng hái vừa đủ tao nhã vội vàng lao ra ngoài. Các Slytherin ngơ ngác nhìn bóng lưng Harry, áo choàng chuyển động theo bước chân khiến bọn họ như thể trông thấy vị giáo sư độc dược học nào đó.
"Severus, Harry làm sao vậy?" Dumbledore thấy Harry vội vàng rời đi, hỏi Snape.
Snape chỉ nhìn lướt qua tiểu cự quái, mở miệng nói:
"Dumbledore, tôi nghĩ điểm tâm ngọt đêm nay đã đủ để ông thoả mãn rồi, chắc ông cũng biết, làm gia chủ trẻ tuổi nhất trong giới quý tộc hiện tại, dù nhà Potter chỉ còn một người thì cũng luôn có chuyện để làm."
Những lời này ngăn chặn tất cả những lời Dumbledore định nói, đúng vậy, Dumbledore suýt quên mất, cậu bé Cứu Thế Chủ của cụ là gia chủ đại quý tộc. Mặc dù cụ từng gặp Richard -- ông cố của Harry một lần, cũng từng dạy Charles. Nhưng vị Potter ấy và con trai của mình không dễ nói chuyện như James. James cho người ta cảm giác không phải là một Potter chân chính, ít nhất Dumbledore từng gặp hai thế hệ Potter trước nghĩ vậy, James chỉ là một đứa trẻ bị chiều hư. Dumbledore nhớ khi James học năm thứ sáu kiên quyết muốn gia nhập Hội Phượng Hoàng, lúc ấy gia chủ Potter Charles - học sinh của cụ - từng đến Hogwarts tìm cụ, sau buổi nói chuyện, Charles phong ấn trang viên Potter, James không còn nhắc tới nơi này nữa. Và khi James học năm thứ bảy, chỉ có một gia tinh tới Hogwarts thông báo cho James rằng Charles và Dorea bị tập kích. Sau đó trang viên Potter không còn mở ra. Phù thủy xuất thân bình dân như Dumbledore không thể hiểu suy nghĩ của quý tộc là việc rất bình thường, tuy cụ hùng mạnh đấy, cho dù ngày hôm nay cụ đã là Phù Thủy Trắng vĩ đại. Cho nên nghe Snape nói xong, cụ không khỏi hiểu ra rằng, cụ không biết tất cả về đứa trẻ đó, nhưng Snape thì khác, Snape cũng là gia chủ quý tộc. Vì vậy mới có thể thân thiết với đứa trẻ kia. Có lẽ quan hệ thầy trò chưa đủ chặt chẽ, ừm, gia chủ nhà Potter sao? Chắc chắn cậu sẽ không từ chối gia chủ Prince làm người giám hộ nhỉ? Chí ít, Severus rất đáng tin.
"Severus, lát nữa tới phòng làm việc của tôi, được chứ? Tôi thích chanh đường." Lão phù thủy có biến dị thì vẫn là một Gryffindor tiêu chuẩn, điển hình cho tính cách nghĩ không rõ là không thèm nghĩ nữa.
Snape không đáp lại, Dumbledore biết anh đồng ý.
...
Harry ra khỏi đại sảnh, lấy Áo tàng hình từ túi không gian tùy thân, biến mất giữa tòa thành, đây là lần đầu tiên sau khi sống lại cậu sử dụng bảo vật này. Cậu chạy ra ngoài trường, ánh trăng quả nhiên rất đẹp. Băng qua mặt cỏ, hướng về phía Rừng Cấm. Rừng Cấm, Harry không lạ lẫm, cậu xác định phương hướng rồi đi về phía trung tâm. Lúc nãy ở đại sảnh cậu luôn suy tư nên tặng quà gì cho người yêu, Snape là một Prince, Prince cố chấp với độc dược. Mặc dù Harry có ý định tặng công thức của các loại độc dược cao cấp mình nghiên cứu trong tương lai cho giáo sư, nhưng cậu cứ thấy không thích hợp. Những thứ khác thì cậu lại không kịp tự tay chuẩn bị, bỗng cậu nhớ ra có một nguyên liệu độc dược thần kỳ - Alimonasa trong Rừng Cấm. Đây là một loại nguyên liệu trung tính, tác dụng của nó là thanh lọc và đề cao xác xuất thành công của thuốc. Nguyên liệu này ở chợ đêm gần như vô giá, vì nó quá hiếm hoi, hơn nữa phần hoa có tác dụng làm thuốc của nó một năm chỉ nở một lần, kỳ nở hoa một tháng, thời gian nở là ngày cuối cùng của năm. Ngoài ra điều kiện thu hoạch hoa rất hà khắc, khi ngắt phải có ánh trăng, cần hiến tế một chút máu, nếu không hoa sẽ lập tức héo rũ khi rời khỏi cành mẹ.
Tới Rừng Cấm tìm Alimonasa là lần đầu tiên của Harry ở kiếp này. Đã từng, loại hoa này là trân phẩm chuẩn bị sẵn trong rương tài liệu độc dược của cậu. Harry quen thuộc đi tới một khu đất trống, à, đúng rồi, tại đây trong trí nhớ kiếp trước có một bia mộ, hầu như mỗi ngày lễ cậu đều tới thăm. Chỉ là giờ... Cậu bé nở nụ cười dưới chiếc Áo tàng hình, có lẽ nhiều năm về sau, cậu có thể cùng Sev chôn ở đây?
Dừng chân một lúc, cậu bước vào sâu hơn. Cuối cùng cậu thấy được trên vách đá cách đó không xa, một gốc cây tinh xảo như thủy tinh màu xanh lam dưới ánh trăng tỏa ra mùi thơm tuyệt vời, cậu không khỏi nở nụ cười, cảnh đẹp như vậy không phải ai ai cũng có thể thấy. Rút đũa phép, biến ra công cụ rồi thành thạo trèo lên. May mắn, lần này có ba đóa. Harry dùng pháp thuật cố định bản thân, biến ra một cái hộp thủy tinh và một con dao găm, dùng dao cắt cổ tay, gốc cây hình như cảm nhận được mùi máu thơm ngon gần trong gang tấc, phân ra một chiếc cành quấn lên vết thương, bắt đầu hút. Harry nhìn nó, vài phút sau, nó thả cổ tay cậu ra, rồi cậu vươn tay hái xuống ba đóa Alimonasa, kế tiếp cẩn thận bỏ vào hộp thủy tinh, nhìn tạo vật tự nhiên trời sinh tuyệt đẹp này, Harry cảm thấy tuy trả giá khá nhiều nhưng cũng đáng. Cậu độn thổ về thẳng ký túc xá, đọc một câu thần chú trị liệu cho vết thương, sau đó lấy ra ba đóa Alimonasa trong hộp, nhìn chúng, cậu gọi về hộp giữ tài liệu độc dược chuyên nghiệp loại nhỏ mình chế tác, bỏ chúng vào. Thân là đại sư thuật luyện kim, hộp giữ tài liệu độc dược do cậu chế tác cho bản thân dĩ nhiên khác với bình thường. Trước đó không phải cậu không muốn tặng nó cho Severus, nhưng ngẫm lại vẫn thôi, vì cậu nhớ người yêu không thích dùng đồ người khác từng dùng, nhất là về độc dược trường kỳ sử dụng, đây là bệnh chung của bậc thầy độc dược.
Harry làm xong thì thấy khá đói bụng, ra khỏi phòng định vào bếp càn quét một phen. Tuy nhiên cậu vừa ra tới phòng nghỉ công cộng, lập tức kinh ngạc.
Các tiểu xà quen biết gọi cậu lại gần, Draco một tay ấn cậu ngồi lên ghế, sau đó mọi người yên lặng lấy ra đủ loại điểm tâm trong túi, chỉ trong chốc lát, trước mặt cậu đã chồng chất rất nhiều điểm tâm đến từ bếp của các quý tộc thuần chủng đủ để cậu no nê.
"Ăn đi." Mọi người đặt điểm tâm trước mặt cậu rồi đi làm chuyện của mình, riêng Blaise và Draco lại ngồi bên cạnh, Blaise từ núi điểm tâm lấy ra một miếng đưa cho Harry.
"Cảm ơn." Harry cố ý nói lớn, các tiểu xà rụt rè mà dịu dàng này...
Ăn xong, cậu bắt đầu đọc sách. Cho đến khi lò sưởi ở phòng nghỉ công cộng bắn lên một ánh lửa.
"Potter! Tới phòng làm việc của tôi!" Là tiếng của viện trưởng Slytherin.
Harry liếc trắng mắt, nói:
"Thôi vậy, sư phụ gọi tớ, xin lỗi không tiếp các cậu được."
"Hy vọng sáng mai tớ thấy cậu còn nguyên vẹn." Blaise trêu.
"Được rồi, nghe giọng của cha đỡ đầu, cậu sẽ không sao đâu." Draco bình tĩnh nói, khi về nhà, cha gọi cậu tới thư phòng, hỏi tất cả về Harry.
Khi biết Harry làm đệ tử của cha đỡ đầu, biểu cảm của ông trống rỗng nửa giây, thì thào một câu: "Severus... Tôi thật không ngờ...". Nếu không đứng ngay bên cạnh, cậu đã không nghe được. Trước khi về trường, cha thẳng thắn nói với cậu, nhất định phải giữ vững tình bạn tốt đẹp với Harry. Draco không nghi ngờ gì với điều này, quyết định của cha luôn đúng, có lẽ trước đó cha đã thăm dò xong với cha đỡ đầu? Nhìn bóng lưng Harry ra ngoài, cậu phải thừa nhận, Harry là một thủ tịch ưu tú đủ tư cách, chỉ bằng điểm đó, cậu đã phù hợp để Malfoy đầu tư. Giống như ông nội đầu tư cho Chúa Tể Hắc Ám, cha đầu tư cho cha đỡ đầu vậy, cậu đầu tư cho Cứu Thế Chủ cũng là một lựa chọn không tồi.
Nhưng thật lâu về sau, Draco lần thứ hai ngẫm lại suy nghĩ này, không khỏi cười tự giễu, cười vì sự ấu trĩ lúc ấy của mình.
Harry Potter làm sao Malfoy đầu tư nổi?
Cậu không phải Tom Marvolo Riddle không có gia tộc, cũng không phải Severus Snape máu lai của Slytherin tự ti độc miệng cần sự bảo vệ năm xưa. Cậu là Harry, Harry Potter, gia chủ nhà Potter, đệ tử của gia chủ Prince, con đỡ đầu của gia chủ Black, một thuần chủng. Thiếu niên được bốn nhà sáng lập yêu quý nhất. Tuy vậy, khi Draco vừa thầm tự giễu, vừa không thể không thừa nhận Malfoy và Zabini đầu tư vào chuyện có lời nhất từ trước đến nay.
___________________
Xoay thời gian (Time-Turner) của Hermione là chiếc đồng hồ cô được giáo sư Minerva McGonnagall dành cho vào năm học thứ 3. Để sở hữu nó, giáo sư đã phải viết thư đến tận Bộ Pháp thuật và cần giữ bí mật đến phút chót. Hermione dùng nó để có thể học được tất cả các môn học trong trường. Chiếc đồng hồ được miêu tả là chiếc đồng hồ cát, có dây xích khá dài và có núm vặn để quay thời gian như ý muốn. Trong phần 3, chiếc đồng hồ đã được sử dụng để cứu Sirius Black và con Bằng Mã của bác Hagrid. (Cre: wikipedia)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro