☆Chương 20: Thiên tài độc dược

Draco tính chung một nhóm với Harry, nhưng cậu vừa mới đứng bên cạnh vạc của Harry thì đã bị giọng nói trầm thấp của xà vương doạ sợ:

"Cậu Malfoy... Ta không thể không nói với trò, cùng nhóm với một người đã có thể pha chế thuần thục độc dược không phải là một điều tốt."

"Giáo sư..."

Draco hơi phát run.

"Giáo sư, em nghĩ, Draco chung nhóm với Blaise và Pansy rất tốt." Harry mở miệng giúp Draco tìm một lựa chọn tốt nhất.

"Vậy, mời cậu Malfoy đừng làm những hành động khó hiểu như vậy nữa." Vua rắn nói. "À, Malfoy, vì hành động của trò, mời sao chép 20 lần <<Thủ tục hành vi của Slytherin>>."

Thế này khác gì muốn giết mình chứ, ánh mắt ai oán của Draco nhìn qua Harry rồi đi đến cạnh vạc của hai người bạn. Các học sinh trong phòng học thấy vậy cũng tự giác chia thành những nhóm hai hoặc ba người tiến hành pha chế độc dược, cũng chỉ có mỗi mình Harry là một mình một vạc. Giáo sư Snape nhìn thoáng qua các học sinh trong phòng, nhíu mày, nhẹ nhàng nói:

"Harry Potter, chuyển vạc của trò qua bên này, lập tức!"

Harry nghe xong câu này không khỏi nhíu mày, sau đó nhìn học sinh chung quanh, giật mình - chỗ của ba người Neville, Ron và Seamus cách cậu không xa. Vì thế, cậu rút đũa phép ra dùng một Bùa Trôi nổi đưa vạc và các nguyên liệu của mình đến chỗ mà giáo sư đã chỉ định. Sau đó bắt đầu chưng râu sên, vừa chú ý đến tỉ lệ của con sên, vừa nghiền nát nanh rắn, sau khi đã nghiền mịn nanh rắn, lúc này, Harry lấy vỏ cây gai ra, không trực tiếp bỏ vào vạc giống như trong sách mà ngâm vỏ cây gai trong nước rồi dùng dao bạc cắt thành từng khối dài một centimet, sau đó tiến hành sao. Lúc này con sên đã được chưng thành màu vàng, đem con sên bắc ra khỏi ngọn lửa. Harry rót nước cất vào vạc, thả bột nanh rắn vào, khuấy ba vòng thuận chiều kim đồng hồ, tiếp tục nấu. Vỏ cây gai đã được sao thành những miếng giòn, Harry ngừng sao, quay sang thả con sên vào vạc đã bắt đầu sôi, khuấy bốn vòng ngược chiều kim đồng hồ, lập tức bỏ thêm vỏ cây gai vào, sau đó lại bật lửa lên nấu, mà bản thân cậu lại tiếp tục quay sang nghiền mịn gai nhím. Khi vạc đã bắt đầu toả ra khói trắng, cậu mở nắp vạc ra, một bên vặn nhỏ lửa từ từ đến tắt, một bên dùng ma pháp điều khiển thanh quấy chậm rãi khuấy thuận chiều kim đồng hồ, khi lửa tắt thanh quấy cũng ngừng lại, Harry từ từ thả bột gai nhím vào vạc. Chỗ mà Snape chỉ định cho cậu là ngay bên cạnh bục giảng, trước mặt toàn thể lớp học, Harry hoàn thành quá trình pha chế của mình trước mặt tất cả bạn học. Trong mắt rất nhiều học sinh, toàn thể quá trình chế tác của Harry lưu loát giống như mây bay nước chảy, tao nhã thong dong, nhìn cậu chế tác độc dược quả thật giống như đang xem biểu diễn, làm cho người ta không khỏi thích thú. Khi Harry đang đứng chờ độc dược làm lạnh, cho dù là nhóm của Draco cũng chưa hoàn thanh xong bước chưng con sên trong sách, càng đừng nhắc đến những người khác. Năm phút đồng hồ sau, Harry rót thuốc trị mụn ghẻ vào bình.

"Giáo sư, con làm xong rồi." Harry tuyên bố đã hoàn thành.

"Slytherin thêm 20 điểm. Potter, ta nghĩ trò có thể viết một bài luận văn về phương thức pha chế độc đáo của trò chứ?"

Tuy rằng Snape rất khen ngợi việc Harry có thể rút ngắn quá trình chế tác xuống còn một nửa thời gian, nhưng anh cũng biết, trình độ độc dược của Harry cũng ngang ngửa với trình độ Đại Sư Độc Dược của anh, có thể làm được như vậy cũng không kỳ quái, nhưng anh quả thật muốn biết những phân tích của Harry khi chế tác theo phương thức này.

"Vâng, giáo sư."

Tất cả mọi người trợn tròn mắt nhìn Harry đã bắt đầu dọn dẹp chỗ của mình, cậu ta làm như thế nào vậy?

"Potter, hiện tại trò có thể bắt đầu làm bài tập."

Thậm chí Snape đã thu hồi độc dược mà Harry vừa làm ra, chuẩn bị đem đi nghiên cứu dược tính.

"Cảm ơn, giáo sư."

Harry rút cây bút làm bằng lông Vong Mã xinh đẹp ra, bắt đầu viết luận văn. Mà giáo sư Snape có vẻ cảm thấy hứng thú với luận văn của Harry, đứng ngay bên cạnh cậu.

"Potter, ta đồng ý với trò là cắt vỏ cây gai thành từng khối nhỏ, nhưng tại sao lại đem vỏ cây ngâm nước rồi mới bắt đầu cắt, cắt xong lại tiến hành sao chúng?" Snape đột nhiên hỏi, tất cả học sinh đều cực kỳ kinh ngạc.

"Giáo sư, vỏ cây gai rất giòn, cắt ra sẽ rất dễ tạo thành bột phấn, ngài không thấy làm như vậy rất không quý tộc sao?" Harry cười nói đùa, làm không ít tiểu xà đều bắt đầu âm thầm tán thưởng - Potter, không hổ là quý tộc bẩm sinh. Nhưng Harry vừa nhìn thoáng qua giáo sư, vừa viết trên tấm da dê vừa nói: "Dĩ nhiên, đây chẳng qua chỉ là một trong những nguyên nhân, chủ yếu là, trong quá trình hong khô vỏ cây gai, sẽ khó tránh khỏi lẫn vào một số tạp chất. Con chú ý tới một vấn đề rất thú vị, chính là theo phương thức chế tác vốn có, trước khi cho vỏ cây gai vào phải khuấy mười hai vòng ngược chiều kim đồng hồ. Theo con được biết, khuấy ngược chiều kim đồng hồ sẽ hình thành ma lực rất mạnh..." Harry vừa viết vừa giải thích, khiến cho nhóm động vật nhỏ đều dại ra.

"Ồ, Slytherin thêm 10 điểm, Potter, có lẽ sau này trò có thể thường xuyên đến phòng làm việc của ta." Snape tán dương.

"Vâng, giáo sư." Harry ngước nhìn giáo sư Độc Dược, sau đó nở nụ cười, tiếp tục viết luận văn.

"A, giáo sư, cái vạc bên kia hình như có chút kì lạ." Đột nhiên, Harry vô ý nhìn thấy vạc của Neville, Seamus và Ron đang bốc lên một làn khói đặc màu lục, vì thế lập tức nói cho Snape - trừ điểm tốt hơn nhiều là bị thương, đúng không?

"Chết tiệt!" Snape vọt tới, vung đũa phép lên. "Úm ba la chà rửa!!!" Sau khi giải trừ nguy cơ, Harry nghe thấy xà vương đại nhân bắt đầu phun nọc độc. "Gryffindor trừ 20 điểm! Mỗi người!"

Harry nhìn thấy Draco đang nháy mắt ra dấu với Blaise, sau đó tiếp tục nghe Snape vận dụng nghệ thuật ngôn ngữ cao siêu kia.

"Thế nào? Hử? Gryffindor cương trực công chính, cái thứ trên cổ các trò chỉ là vật trang trí thôi sao?! Cho dù bên trong toàn bộ đều nhồi đầy cỏ lác, nhưng ít nhất các trò cũng phải dùng ánh mắt chính trực kia đọc chữ trên bảng chứ?! Hay phải nói rằng, khả năng đọc hiểu của các trò cũng đã biến mất sạch sẽ?! Ba vị này, ta không trông cậy các trò là một thiên tài giống như Potter, nhưng hy vọng các trò đừng khiến cho giáo sư Độc Dược đáng thương của các trò phải xuất hiện ảo giác muốn ám sát 'một trong những Cứu thế Chủ'! À, đúng rồi, bởi vì hành động lỗ mãng vừa rồi đã làm cho giáo sư đáng thương của các trò hoảng sợ, rất đáng tiếc, Gryffindor cương trực công chính trừ tiếp 30 điểm..." Nhìn thấy Ron định kêu lên bất mãn sau câu nói cuối cùng kia, Snape không chút do dự nói tiếp. "Mỗi người!"

Bất công đến cực điểm!

Khóa học đầu tiên của Gryffindor đã bị trừ mất 190 điểm. Harry bất đắc dĩ lắc đầu, nhanh chóng viết tiếp những kí tự xinh đẹp trên tấm da dê, cậu biết nếu bây giờ mình lên tiếng, chỉ sợ giáo sư sẽ càng trừ ác liệt hơn. Bình tĩnh mà xem xét, Harry cũng không hận Ron, dù sao chính bản thân cậu cũng có chút sai, cậu đã cho Ginny một giấc mộng không thể thực hiện, cho dù bản thân cậu vẫn luôn coi cô gái kia là em gái, nhưng cậu lại không nói rõ ràng. Tuy rằng vào thời điểm kia, Draco đã phân tích tính cách của Ron, toàn bộ đều chỉ ra những tình huống xấu nhất có thể xảy ra, nhưng Harry cuối cùng cũng không thể ra tay với Ron. Kiếp trước, cuối cùng Harry cũng chỉ có thể buông tay nhà Weasley. Harry vẫn còn nhớ rõ lúc ban đầu, thiếu niên tóc đỏ kia rất chân thành. Nhưng điều này cũng không nói lên rằng cậu không có bất cứ một người bạn nào khác.

Hiện tại, cậu có Sev, có Draco, có Blaise, phải không?

Hơn nữa, một linh hồn đã quá mức già nua, u ám như cậu không có khả năng làm bạn với một thiếu niên đơn thuần, đen ra đen mà trắng ra trắng, phải không?

Nhưng đối với địch ý của người đàn ông nhà mình với cậu ta, cậu tin tưởng, chỉ cần Ron không khiêu khích, cứ để Severus trút giận vài lần là ổn thoả cả. Cậu vụng trộm nhìn người đàn ông đứng cách đó không xa, người đàn ông mà cậu yêu sâu đậm, cậu biết người đàn ông này đang giải tỏa sự sợ hãi trong quá khứ của bản thân anh. Các học sinh Gryffindor mới lần đầu tiên lĩnh hội được nghệ thuật ngôn ngữ của xà vương, tất cả đều sợ đến mức không nói được lời nào. Mà các Slytherin thì bắt đầu mắt đi mày lại, bọn họ đã có thể hiểu được tâm tình lúc này của Viện Trưởng đại nhân -- Xem ra, Viện Trưởng đại nhân của bọn họ cực kì không thích tên Weasley năm nhất kia. Vì thế, mọi người tiếp tục chế tác độc dược, thẳng đến lúc tan học, toàn bộ các học sinh Slytherin đều nộp lên một sản phẩm coi như đủ tư cách, mà Gryffindor chỉ có thể nộp lên vài sản phẩm miễn cưỡng tạm được, điều này làm cho Harry cảm thấy tiếc nuối thay Godric.

"Bài tập ở nhà: Trình bày và phân tích cách pha chế và sử dụng của thuốc trị mụn ghẻ, ngoại trừ Potter, mỗi người mười hai tấc Anh."

Xà vương đại nhân bố trí bài tập. Harry thì bắt đầu thu thập luận văn của mình chuẩn bị tan học.

"Viết xong rồi sao? Potter?" Snape nhìn cậu bé của mình đang cuộn tấm da dê lại.

"Thưa giáo sư, có một vài số liệu chính xác con cần phải đến Thư Viện để đối chiếu."

Harry có chút đau đầu, mặc dù cậu có thể gọi sách từ Thư Viện đến mà không làm bà Pince biết, nhưng có vài cuốn sách cậu không nhớ rõ tên.

"Được rồi, Potter." Snape nói, "Chờ mong bài tập của trò."

Harry cười cười, sau đó cùng Draco và Blaise đi. Vào bữa cơm tối, tất cả động vật nhỏ trong trường đều kính sợ nhìn Harry. Bọn họ nghe nói, giáo sư Snape đã gọi Harry là thiên tài trên lớp học Độc Dược. Phải biết, học sinh có thể đạt tới yêu cầu của giáo sư đã không nhiều, có thể làm cho thầy ấy khen là thiên tài lại càng hiếm!

"Severus, buổi tối có rảnh rỗi thì đến phòng làm việc của ta đi, năm nay kẹo mới của tiệm Công Tước Mật rất ngon. Ta thích que cam thảo." Dumbledore nói với người đã từng là gián điệp hai mặt của mình.

Snape mặt không biến sắc, gật đầu.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro