☆ Chương 25: Học đồ Prince

"Sao vậy? Sev? Giáo sư Dumbledore muốn gặp em sao?" Harry thừa dịp hành lang trong không ai, nhỏ giọng hỏi han.

"Em biết mà, chúng ta bày ra kế hoạch khiến Hufflepuff đồn đãi làm tất cả mọi người quan tâm đến em, cho nên, lúc trưa, Pomona đề nghị muốn Poppy làm cho em một đợt kiểm tra kỹ càng tỉ mỉ." Snape giải thích với Harry, "Nếu cần anh hỗ trợ em thì hãy ra hiệu bằng mắt. Harry, anh hy vọng em ổn."

Harry gật đầu. Phòng y tế ở phía bắc Hogwarts, gần ngọn tháp phía bắc. Buổi chiều ánh nắng êm dịu, Harry rất đúng mực theo sát giáo sư Snape, khống chế khoảng cách trên dưới một bước. Đương nhiên giáo sư coi như có bận tâm đến Harry chân ngắn, cố ý thả chậm bước chân, chút quan tâm ấy khiến tâm trạng Harry như ánh mặt trời sáng lạn. Đi vào phòng chữa bệnh, chợt nghe Snape nói:

"Dumbledore, tôi đưa người đến rồi."

"Cảm ơn, Severus."

Sau đó Snape đứng ở một bên. Harry mới thấy được giờ phút trong phòng y tế không chỉ có Dumbledore và bà Pomfrey, mà còn có giáo sư McGonnagal, giáo sư Flitwick và giáo sư Sprout, Harry thật bất ngờ khi Dumbledore lại cố ý mang đến bốn viện trưởng. Hướng các giáo sư chào hỏi, Dumbledore mới mở miệng:

"Harry, ta nghĩ Severus đã nói rõ với trò lý do tới nơi này."

"Vâng, thưa hiệu trưởng, giáo sư Snape nói vì sự khỏe mạnh của em, hy vọng em có thể phối hợp, thật không ngờ, vậy mà các giáo sư đều đến đây." Harry bình thản nói.

"Chỉ có thể nói, trò là học sinh năm nhất xuất sắc nhất của toàn bộ Hogwarts. Khiến các giáo sư quan tâm trò đến vậy." Dumbledore hiền lành nói.

"Nhận được tình cảm của các giáo sư, em cho rằng tri thức vô giới hạn, em chỉ là một học sinh, không dám xưng xuất sắc nhất." Harry thập phần khiêm tốn, khiến các giáo sư và bà Pomfrey đều cười hài lòng.

"Như vậy, Poppy, bắt đầu đi." Dumbledore thối lui đến một bên.

"Cậu Potter, tôi là Hogwarts giáo y, tôi tên là Poppy Pomfrey, mọi người gọi tôi là bà Pomfrey." Bà Pomfrey rất hòa ái nói.

"Vâng, phu nhân cao quý." Harry cười lịch sự.

"Tôi có thể bắt đầu chưa? Cậu Potter."

"Được."

Chỉ thấy bà Pomfrey rút ra đũa phép, tiếp theo đủ loại thần chú chữa bệnh kiểm tra đo lường đánh tới trên người Harry, sau đó sắc mặt bà Pomfrey càng ngày càng tệ, càng ngày càng kém, mà sắc mặt các giáo sư cũng càng ngày càng trầm trọng, bởi vì hơn ba mươi câu thần chú kiểm tra đo lường lại không có một câu nào hiện ra màu xanh lục khỏe mạnh.

"Cậu bé đáng thương, mười một năm nay, đến tột cùng trò sống như thế nào vậy chứ?" Bà Pomfrey rốt cục đỏ mắt đưa Harry ngồi lên một chiếc giường bệnh, sau đó cuồng loạn nói, "Xương cốt toàn thân có 70 vết thương xưa cũ, cơ bản có thể kết luận là tạo thành từ 2 tuổi đến 6 tuổi, trong đó có 40 chỗ gãy xương trên mức nguy hiểm trở ngại nghiêm trọng đến sự phát triển của cậu Potter..." Lập tức chỉ ra hơn 30 vết thương cũ trên người Harry, mỗi vết một câu, sắc mặt các giáo sư liền không tốt thêm một phần. "Càng tệ hại hơn chính là, cậu Potter bởi vì trận bạo động pháp lực đáng sợ kia nhưng không được pháp lực của phù thủy trưởng thành là dịu, dẫn đến hiện tại pháp lực trong thân thể trò ấy quá mức mạnh mẽ, trạng thái cơ thể không ổn định, mỗi ngày cậu Potter đều phải chịu đựng cảm giác căng cứng đau đớn mà người thường khó có thể chịu đựng được. Cậu Potter, ta thật sự bội phục sức chịu đựng của trò..." Bà Pomfrey đau lòng sờ sờ đầu Harry, "Nhưng cũng may, cậu Potter từ lúc 7 tuổi đã bắt đầu dùng thuốc ổn định pháp lực, thuốc ổn định linh hồn cùng với thuốc nâng cao thể trạng, điều này làm cho cậu Potter giữ được sự cân bằng nhất định, nhưng cũng dẫn đến cậu Potter bị suy dinh dưỡng nghiêm trọng."

Harry vẫn vô tư ngẩng đầu nhìn về giáo sư Độc dược tóc đen, phát hiện toàn bộ phòng y tế xuất hiện sự trầm mặc làm người ta áp lực.

"Albus Dumbledore!!!!!!!" Snape gầm nhẹ, nghiến răng nghiến lợi, thì ra, thời thơ ấu của Harry còn đen tối hơn cả mình, mình còn có Lily, nhưng em ấy có gì? Mình vậy mà đã từng trách móc nặng nề em ấy.

Dumbledore trầm mặc, ánh mắt rất phức tạp, Harry biết, tạo thành kết quả này, không hoàn toàn là lỗi của ông cụ này. Dù sao không có ai toàn trí toàn năng, Harry có thể lý giải được lòng cụ. Từ trên giường đứng lên, thật cẩn thận tới gần viện trưởng Slytherin, vươn tay lôi kéo áo choàng đen của giáo sư, dùng giọng nói mang tính trẻ con nói:

"Tất cả đều đã qua, không ai làm sai điều gì".

Giáo sư Snape quay đầu lại, nhìn đôi mắt xanh lãnh tĩnh của Harry, có chút suy sụp im lặng đi qua một bên, Harry cũng không ngăn cản anh. Harry trấn an xong giáo sư Dfộc dược, đi đến trước mặt bà Pomfrey, hỏi:

"Phu nhân cao quý, em không muốn chỉ trích gì cả, em chỉ muốn biết có biện pháp nào chữa khỏi bản thân hay không."

Giáo sư Dumbledore cùng cấc giáo sư đều sửng sốt, thiếu niên thành thuc như vậy, là do sinh hoạt bức bách sao?

"Ôi, cậu Potter, thật là một cậu bé kiên cường. Vết thương xương cốt cũ có thể dùng thần chú làm xương cốt toàn thân biến mất, lại uống thêm thuốc mọc xương dần dần phát triển xương mới, nhưng quá trình này sẽ khá đau đớn. Tốt nhất là xử lý trước 13 tuổi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến chiều cao."

Nghe xong câu này, Harry cuối cùng cũng hiểu vì sao mình không cao lớn.

"Về phần pháp lực quá lớn sinh ra cảm giác đau đớn, cần có hai bước trị liệu. Trước khi trò thành niên, hiện tại thuốc ổn định pháp lực, thuốc ổn định linh hồn cùng với thuốc nâng cao thể trạng của trò cũng không thể ngừng uống, tôi tin tưởng những bức tranh tổ tiên của dòng họ Potter hẳn đều đã dặn dò trò; về phương diện khác, tôi hy vọng có một phù thủy đủ mạnh có thể mỗi ngày cùng trò tiến hành quyết đấu, tiêu hao bớt lượng pháp lực mạnh mẽ của trò, cho đến khi cơ thể của trò đủ sức thừa nhận lượng pháp lực đó. Còn nữa, tôi hy vọng mỗi ngày trò ăn nhiều hơn, không được kiêng ăn. À, Severus, có lẽ tôi có thể nhờ anh, mỗi tuần đưa cho Harry một bình thuốc dinh dưỡng?"

Harry nghe rất nghiêm túc, nghe đến cuối câu, cậu nhìn về người đàn ông đứng bên cửa sổ, thần sắc anh đã khôi phục bình thường, sắc mặt vàng như nến trong trí nhớ đã biến mất, chỉ còn làn da khỏe mạnh. Trong âm thầm, Harry hết sức hài lòng với điều này. Harry nhìn anh gật đầu với bà Pomfrey.

"Này, Harry." Dumbledore đột nhiên mở miệng nói, "Trò cảm thấy... Trò cảm thấy giáo sư Snape thế nào?"

"Viện trưởng ngài ấy rất tốt." Lời nói của Harry phát ra từ nội tâm.

"Đúng vậy, Severus là một người tốt." Dumbledore tiếp tục vừa ân cần thiện ý dụ dỗ, vừa quan sát sắc mặt bậc thầy Độc dược, "Nghe nói, trò có biểu hiện rất tốt trên lớp Độc dược?"

"Em thích độc dược." Đúng, thích độc dược, và cũng yêu giáo sư Độc dược, "Việc ở bên vạc điều chế độc dược cảm giác thật sự rất tuyệt, ngài cũng biết, em từ 7 tuổi đã bắt đầu điều chế độc dược." Harry mỉm cười nói, "Tuy vậy, em cũng thích thuật Biến Hình và các chương trình học khác."

"Đương nhiên rồi, nếu không thích, thành tích của trò cũng sẽ không tốt đến vậy." Dumbledore vội vàng bổ sung, "Nhưng mà, Harry, Severus trên lớp rất hiếm khích lệ học sinh, trò là người thứ nhất.

"Đương nhiên, vinh hạnh của em." Harry rất vui vẻ nói.

"Cho nên, ta nghĩ, Severus trở thành bậc thầy Độc dược đã hơn mười năm, vẫn luôn không nhận học đồ, ừm, đúng, có lẽ anh ta sẽ vì trò mà ngoại lệ một chút." Dumbledore nói, "Hơn nữa, giáo sư Snape rất phù hợp với yêu cầu của bà Pomfrey, lực lượng mạnh mẽ, ta tin tưởng học quyết đấu với anh ta, sẽ làm trò được lợi không ít."

"Khụ, chuyện này... có thể đi theo gia chủ Prince học tập, tất nhiên là vinh hạnh của em. Nhưng, ngài hiệu trưởng, viện trưởng đã đồng ý chưa?" Harry thích hợp biểu hiện ra một ít vui mừng không kiềm chế được.

"Ta nghĩ, anh ta hẳn sẽ không từ chối, dù sao một học đồ xuất sắc như thế, ai cũng sẽ không chối từ, đúng không? Severus?" Dumbledore nói với giáo sư Độc dược.

"Dumbledore..." Giáo sư McGonnagal biết trước đó Snape căn bản không có đồng ý, yêu cầu này của Dumbledore có hơi quá đáng.

Mà Snape nhìn Dumbledore, trong lòng hừ lạnh, không trả lời, chỉ nhìn lão hiệu trưởng, sắc mặt hiển nhiên không tốt lắm.

"Ôi, Severus, anh..." Dumbledore nhìn Harry, lại nhìn người đã từng là trợ thủ đắc lực nhất trước mắt, rốt cục cụ hít một hơi, nhẹ nhàng nói một tiếng, "Severus, xin anh... một lần cuối cùng."

Snape dùng một loại ánh mắt tìm tòi nghiên cứu nhìn lão hiệu trưởng, một lúc lâu sau, anh rốt cục nhả ra câu:

"Dumbledore, đây là lần cuối cùng... Từ nay về sau, Potter không chỉ là học sinh Slytherin, mà còn là học đồ Prince, nhớ rõ!" Sau đó, anh xoay người, hùng hổ bước đi, trước khi đi còn không quên dặn, "Potter, đuổi kịp!"

Harry tạm biệt các giáo sư và bà Pomfrey, lập tức đi theo. Ở cửa phòng y tế gặp Bà Hooch và Neville, Harry vội vàng ân cần thăm hỏi Bà Hooch một tiếng, liền cùng giáo sư Snape đi đến hầm. Dọc theo đường đi kinh sợ vô số động vật nhỏ, thuận đường còn trừ không ít ngọc đỏ, vành, xanh lam, cũng phạt vài Slytherin chép《Thủ tục hành vi của Slytherin》, học đồ Prince, xưng hô này đã nửa thế kỷ vẫn không xuất hiện . Một vài quý tộc lâu đời biết điều này đại biểu cho cái gì, là thế gia Độc dược, Prince định sẵn là được toàn bộ giới phù thủy hoan nghênh và che chở. Một Prince chưa lập gia đình và học đồ của anh, đã định sẵn là bạn đời tốt nhất trong mắt quý tộc. Bất luận như thế nào, từ giây phút Prince thừa nhận học đồ, Prince và học đồ của mình đã xác định quan hệ bạn đời, giới quý tộc phù thủy thừa nhận mối quan hệ này.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro