☆Chương 26: Đêm quyết đấu
"Albus, làm vậy có phải hơi quá đáng hay không?" Từ phòng y tế trở lại phòng làm việc của hiệu trưởng, giáo sư McGonnagal lo lắng truy vấn hiệu trưởng.
"Không còn cách nào khác, tôi nghĩ tôi không thể không làm như vậy... Minerva, hai người chúng ta đều biết Longbottom đã xảy ra chuyện gì... Harry rất cần một người dẫn đường, hiện tại Harry đã có chủ kiến của mình, trò ấy là một Slytherin. Cho nên, vì cô và tôi không được tin tưởng, chỉ có Severus làm được." Dumbledore thở dài nói.
"Nhưng mà, Severus đã rời khỏi Hội Phượng Hoàng, lỡ như..." Giáo sư McGonnagal có chút lo lắng.
"Tôi tin tưởng Severus, tôi cũng chỉ có thể tin tưởng anh ta. Được rồi, Minerva, gần đây Hòn Đá Phù Thủy có gì khác thường không?" Lời nói của Dumbledore dừng lại sự lo lắng của McGonnagal.
"Không có, Albus. Nhưng, cụ cũng biết, bọn nhỏ vẫn còn nhỏ, cứ để nó ở đây không phải là chuyện tốt đối với trường học." Giáo sư McGonnagal lo lắng, "Argus đã bắt được không ít đêm du giả đầy lòng hiếu kỳ trong giờ giới nghiêm."
"Tất nhiên, muốn tiêu hủy Hòn Đá Phù Thủy cần một ít chuẩn bị, giáo sư Flamel cũng cần tạm biệt một số người."
Dumbledore nói:
"Khi Gringotts xuất hiện sự kiện bị trộm, tôi không tìm thấy chỗ nào an toàn hơn Hogwarts."
"Nhưng... Albus, tôi không thể không nói cho cụ biết, Quirinus gần đây rất kỳ quái, tôi không tin anh ta sẽ bị quỷ hút máu dọa thành như vậy." McGonnagal nói.
"Ồ, đúng rồi, Minerva, Quirinus là một người rất có tài văn chương, hơn nữa lý luận tri thức cực kỳ vững chắc." Dumbledore cầm ly chanh đường, "Tôi đã chú ý đến anh ta, yên tâm đi."
"Chỉ mong... cụ đúng." McGonnagal vẫn lo lắng như trước, nhưng nếu Albus đã lưu ý, vậy không có gì để nói.
Sau bữa tối, ba người Harry, Draco và Blaise cùng đến thư viện, Harry bày ra thần chú "Silencing Charm" (Bùa câm lặng) xung quanh ba người, bắt đầu viết luận văn, cũng thảo luận một vài thứ cần trình bày và phân tích quan điểm. Đến khi Harry hoàn thành luận văn lớp Thần chú của mình, Draco bắt đầu nói với Harry về chuyện trên lớp Bay cái chổi của Neville mất khống chế dẫn đến bị ngã gãy tay.
"Ôi, Harry, tớ thật sự không rõ, không phải chỉ là cưỡi cái cái chổi thôi sao? Có cần phải khẩn trương đến thế không? Longbottom đúng là ngu ngốc." Draco vui sướng khi người gặp họa.
"Chậc chậc, tớ từ chỗ Lavender Brown nghe nói một ít chuyện thú vị." Blaise nói.
"Ôi chao, công tử đào hoa của chúng ta lại có con mồi mới?" Harry cười nói một câu.
"Harry, nếu cậu hâm mộ, tớ không ngại giới thiệu vài cô cho cậu." Blaise nói.
"Tránh ra, đừng phá hủy Harry thuần khiết của chúng ta." Draco cười mắng, mà Harry thì cười xấu xa trong lòng -- Blaise, nếu những lời này bị Sev nghe được, chỉ sợ cậu sẽ rất thảm đó.
"OK, OK, hoàng tử bạch kim, người xấu luôn là tớ." Blaise một bộ oan uổng, "Harry..."
"Đây là luận văn lớp Biến Hình của tớ, muốn tham khảo thì mượn đi." Harry biết rõ trình độ của bạn tốt, "Được rồi, hiện tại nói cho tớ biết, cậu nghe được chuyện gì."
"Lại nói tiếp, rất thú vị, Longbottom đã từng bị cho là Squib, thậm chí khi cậu ta 6 tuổi, bác ruột của cậu ta, Algie Longbottom, đẩy cậu ta từ bến tàu Hồ Đen xuống, thiếu chút nữa làm cậu ta chết đuối. Mãi cho đến khi 8 tuổi, từ cửa sổ lầy trên tên điên này nắm cổ chân dốc ngược 'Một trong các cứu thế chủ' của chúng ta, lại lỡ tay thả cậu ta xuống, kết quả cậu ta bắn ngược lên, bay qua toàn bộ vườn hoa, rồi bay tới trên đường cái. Lúc này mới xác nhận cậu ta không phải là Squib." Blaise vừa nói vừa lẩm nhẩm luận văn của Harry, "Chậc, Harry, luận văn của cậu luôn tuyệt vời như vậy, ngày hôm nay tuyệt đối lại là một điểm 'O'."
"Harry, cho tớ mượn xem luận văn lớp Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám." Rắn nhỏ bạch kim nào đó mang theo chút buồn bực nói, "Cái phòng học mang mùi tỏi đó thật sự khiến người ta không chịu nổi."
"Đây." Harry rất hào phóng, "Đúng rồi, Draco, tớ nghe nói, cậu và Weasley lại cãi nhau?"
"Chuyện này tớ quên chưa nói với cậu." Nói đến đây, Blaise lập tức lắc đầu, "Bà Hooch đưa Longbottom đi chữa trị, tên Weasley kia vu oan Slytherin chúng ta muốn 'mưu sát' Longbottom. Tính Draco thế nào cậu biết rồi đấy, cho nên liền ồn ào. Cuối cùng hẹn giờ giới nghiêm đêm nay quyết đấu, tớ làm trợ thủ của Draco. Bên kia là Dean Thomas."
"Vậy à, nhưng, Blaise, sự kiềm chế của cậu hẳn cũng sẽ không kém như vậy chứ?" Harry nói, lại nhớ tới đêm nay là đêm Severus tuần tra, vì thế cảnh cáo, "Nghe này, đêm nay, các cậu ai cũng đừng đi, viện trưởng sẽ đi tuần tra vào đêm nay. Các cậu nếu rất muốn chép sách tới mềm tay, thì cứ thử xem?"
"Hả? Làm sao cậu biết?" Blaise cười nói, "Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì mà bọn tớ không biết?"
Nhìn qua đồng hồ quả quýt, Harry bắt đầu thu dọn bàn, sau đó nói:
"Luận văn ngày mai trả cho tớ là được, tớ đến chỗ đạo sư đây, nếu đến trễ tớ sẽ rất thảm."
"Ê, Harry, từ khi nào cậu lại có đạo sư vậy?" Draco kéo Harry lại.
"À, đúng rồi, xế chiều hôm nay đã xảy ra một việc, giáo sư Snape muốn nhận tớ làm học đồ Độc dược." Harry nói xong lập tức rời đi, lưu lại Draco và Blaise hai mặt nhìn nhau.
Hầm, văn phòng viện trưởng Slytherin.
Hôm nay Snape không cho người khác đến lao động, anh ngồi sau bàn làm việc, đang chấm bài tập, vừa hung tợn viết chữ "T" to đùng lên mấy tấm da dê, vừa dùng ngôn từ hoa lệ triển lãm nghệ thuật ngôn ngữ của anh. Lúc này, cửa phòng mở. Một tên nhóc rắn mắt xanh tiến vào, thấy xà vương đại nhân đang bận, vì thế cũng không quấy rầy. Bản thân đi đến búng tay một cái, một ly cà phê và một ly socola xuất hiện trước mặt Harry, đưa cà phê đến bàn của Snape ở chỗ không có gì cản trở duỗi tay ra là có thể với tới, sau đó mở ra tấm da dê, bắt đầu viết luận văn 《Lịch sử phép thuật》. Trong lúc nhất thời, trong hầm chỉ còn tiếng "sàn sạt" bút lông chim và tấm da dê ma sát vang lên, yên tĩnh mà ấm áp.
"Harry." Snape sửa xong luận văn hôm nay, "Muốn luyện tập không?"
"Không, em còn phải đi bảo trì trận pháp phòng ngự nữa, đó mới là việc tiêu hao pháp lực. Đúng rồi, nói trước với anh biết -- đêm nay Draco và Ron hẹn quyết đấu, em đã dặn dò Draco, anh có thể trừ điểm đến tận hứng. Mặt khác, ngày mai em sẽ mang anh tới mật thất, Salazar muốn gặp anh từ lâu rồi." Harry nháy mắt một cái, "Anh có biết không, ông ấy vẫn luôn muốn gặp đời sau của Athewro, em nghe Godric và Rowena nói, đó là đứa trẻ ông ấy nhìn từ nhỏ đến lớn."
"Ừ, anh có cần chuẩn bị gì không? Còn nữa, mấy giờ?" Nghe phải đi gặp Slytherin, Snape liền sinh ra tâm lý hành hương.
Harry nở nụ cười, Sev cũng có thời điểm đáng yêu nha. Cậu nghiêm túc nhìn giáo sư Snape, tất nhiên, Harry cũng không hy vọng đưa một giáo sư lôi thôi tới trước mặt bốn nhà sáng lập, dù sao bốn vị kia đã xem Harry như đứa con chung mà dạy dỗ yêu thương, cho nên, Harry cũng đã coi bọn họ như cha mẹ m kính yêu. Không một ai nguyện ý người yêu của mình trước mặt cha mẹ lưu lại ấn tượng không tốt, vì thế, cậu cười nói:
"Sev có lẽ anh nên gội đầu đi, sau đó mặc vào kiện áo choàng có họa tiết mờ. Đêm mai em sẽ tới sớm một chút, cho nên, đêm nay Sev tốt nhất nên nghỉ ngơi sớm."
"Chỉ cần đám nhóc ranh kia đừng chạy loạn trong trường là được." Harry nhìn Severus khô cằn nói, vì thế dán đến cạnh anh, rất vui vẻ chôn trong lồng ngực anh.
"Sev, nói với em, đây không phải là mơ." Giọng nói Harry mang theo chút mê mang, từ trong ngực giáo sư áo đen truyền tới, thở dài.
Snape đưa tay lên, đôi tay đầy vết chai xoa đầu Harry, nhẹ nhàng mơn trớn tóc Harry, cảm giác tốt đẹp một cách bất ngờ, sau đó dùng giọng nói như đàn Cello trầm thấp:
"Harry, nếu đây là mơ, chỉ mong hai ta đều không tỉnh lại..."
Trước giờ cấm đi lại ban đêm, Harry trở về ký túc xá của Slytherin, mới tiến vào ký túc xá đã bị hai tên bạn tốt kéo đến góc lặng lẽ nói --
"Harry, cậu thật sự trở thành học đồ của viện trưởng?" Blaise hỏi.
"Đúng vậy, Dumbledore có lẽ là sợ tớ gặp chuyện không may ở Slytherin, mới để cho viện trưởng đáp ứng." Harry cười nói, "Do đó, hôm nay viện trưởng không vui lắm, vì vậy, tớ khuyên các cậu không nên làm theo lời hẹn. Dù sao, chúng ta là Slytherin, đúng không?《Thủ tục hành vi của Slytherin》điều thứ mười hai: gian xảo là tính chất đặc biệt của chúng ta, tránh nặng tìm nhẹ là thủ đoạn của chúng ta. Hơn nữa bọn Gryffindor kia căn bản cũng không biết cái gì là vinh dự, đúng không?"
"Trời, Harry, cậu quả nhiên đầy đủ phẩm chất của một Slytherin." Draco ca ngợi.
"Thôi được rồi, nghe lời cậu, tha cho bọn họ, để bọn họ bị viện trưởng bắt được, ha ha, có trò hay để nhìn rồi." Blaise cũng đồng ý cách nói của Harry.
Harry khuyên nhủ xong Draco và Blaise, ba người trở về ký túc xá, Harry sợ hai rắn nhỏ buổi tối chạy đi, vì thế lập tức lặng lẽ chạy về phòng nghỉ không một bóng người, nói với con rắn nhỏ bằng đồng đang nghỉ ngơi trước cửa:
【Có nghe không?】
【Thưa ngài, đã sớm muốn nói chuyện với ngài. Thưa ngài, có chuyện gì, tôi nguyện vì ngài cống hiến sức lực.】 Con rắn nhỏ bằng đồng kia trong nháy mắt trở nên linh hoạt rất nhiều, phát ra tiếng kêu "tê tê".
【Là như vậy, đêm nay ngươi có thể ngăn không cho bất cứ Slytherin nào đi ra ngoài hay không?】 Harry hỏi.
【Đương nhiên là được, ngài cứ yên tâm. Đêm nay một tên cũng đừng mong từ chỗ tôi đi ra ngoài.】Con rắn nhỏ bằng đồng cam đoan.
【Tốt lắm, làm phiền ngươi rồi.】 Harry nói xong liền lén lút quay về ký túc xá, trên cửa phòng thiết lập "Banishing Charm" (Bùa trục xuất), mở mật đạo, rời khỏi ký túc xá.
Đi trong mật đạo, Harry không khỏi thổn thức, kiếp trước tại đêm quyết đấu đó bị Filch và Bà Norris đuổi theo hơn nữa lại bị chó ba đầu dọa đến mức hồn vía lên mây, một đêm ấy đúng là rất phấn khích. Nghĩ đến đây, cậu mỉm cười chế giễu, đêm nay Sev hẳn sẽ hỗ trợ, khiến mấy tên Gryffindor không biết trời cao đất rộng kia bị kinh sợ đi, tuy rằng cái giá rất cao, nhưng, tốt hơn nhiều là bị dọa chết. Im lặng đi tới, Harry âm thầm cảm thán, một đêm này thật sự là thái bình! Tuy nhiên, chung quy chỉ là sự bình tĩnh trước gió lốc, bởi vì Halloween sắp đến.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro