☆Chương 27: Đại sảnh trọng yếu
Một ngày học chấm dứt, Harry đang ngồi trong ký túc xá của mình viết một vài văn kiện chỉ thị gia tộc, những công việc bí mật của gia tộc không thể làm công khai. Thường ngày vào thời gian bữa sáng thư tín đều là công việc có thể công khai, mà sau bữa tối Harry sẽ ở trong phòng của mình nửa giờ, sau đó mới cùng Draco, Blaise đi đến thư viện hoặc là một mình tới chỗ giáo sư Snape "hỗ trợ". Ngày hôm nay, cậu dùng xong bữa tối liền nói với hai người bạn, cậu phải đến chỗ giáo sư để hỗ trợ. Sau khi cậu giao tất cả văn kiện đã xử lý xong hôm nay cho gia tinh rồi đuổi nó về trang viên Potter, như thường ngày mặc quần áo chỉnh tề hướng tới văn phòng viện trưởng Slytherin. Khi đi đến phòng nghỉ công cộng, thủ tịch học viện Tây Ngươi Ốc cầm một xấp giấy chép phạt đang định đưa cho viện trưởng, nhìn thấy Harry, lập tức kêu lên:
"Học đệ Potter, thật tốt quá, những giấy tờ này phiền cậu đưa cho viện trưởng đi. Ừm, anh đã kiểm kê rồi, tổng cộng 850 tờ chép phạt《Thủ tục hành vi Slytherin》."
"Vâng, học trưởng, vinh hạnh của tôi." Harry tao nhã nói.
Nhìn Harry đi ra ngoài, trong mắt tây ngươi ốc xuất hiện vài phần kính sợ. Tối hôm qua anh vô ý phát hiện một bí mật vĩ đại -- Slytherin lại nghênh đón một vị Xà Ngữ cao quý.
Harry vừa đi trong đường hầm vừa nhìn mấy tờ chép phạt trên tay, một ngày phạt 850 tờ, ôi trời, hôm nay tâm trạng của Sev xem ra không tốt chút nào rồi. Phải biết học sinh Slytherin là học sinh ngoan nhất trong bốn học viện.
Cậu đi tới trước bức họa xà nữ, cũng không cần nói chuyện, xà nữ liền thông báo tình huống trong hầm, nói rằng giáo sư Snape đang gội đầu. Harry đi vào văn phòng, trong phòng làm việc cũng không có học sinh khác bị phạt lao động ở đây, xác thực mà nói là sau khai giảng, ngoại trừ lớp Bay lần đó, chỉ cần Harry đến hầm đều không gặp phải học sinh bị phạt lao động. Một phần nguyên nhân rất lớn là bởi vì mỗi lần Harry tới đều sẽ hỏi xà nữ ngoài cửa, chỉ cần có người, cậu sẽ không tiến vào. Lần trước cũng là do trước đó có thương lượng kĩ càng với Snape, vì khiến cậu chính thức trở thành học đồ của Snape, hai người không thể không làm Hufflepuff nhiều chuyện biết việc Harry phải uống thuốc, cứ như vậy, Harry thường xuyên đến chỗ Snape, hoặc là có đôi khi đi theo Snape, hoặc là xuất hiện tại số 19 đường Spinner's End sẽ có cái cớ tốt.
Harry nhìn thấy tập luận văn trên bàn, vì thế nhận mệnh ngồi xuống, thay thế giáo sư Snape phê bình những "nhóc cự quái không đầu óc nói bậy nói bạ". Lấy trình độ Độc dược học hiện tại của Harry, cậu cũng không khỏi đồng tình với bạn đời của cậu, bởi vì "tài năng" Độc dược của các bạn học của cậu thật sự khiến người ta phải nóng nảy. Tỷ như, tờ luận văn không có nhận thức trên tay cậu. Mười phần ác liệt và hung hăng viết một chữ "T" kế tiếp trên bài tập, sau đó tận lực bắt chước miệng lưỡi xà vương đại nhân, viết một đoạn lời bình hoa lệ mà khắc sâu ký ức người ta. Ồ, đương nhiên khắc sâu ký ức rồi, bởi vì đây là lời bình mà Sev từng lưu lại trên luận văn của cậu, cậu đã sao chép chúng vào một cuốn sổ nhỏ, mang theo bên người, cho nên, Harry tin tưởng chỉ một đoạn ngắn thôi cũng đủ để cho bạn học của mình "khắc sâu ký ức". Khi Snape rốt cục nhẹ nhàng khoan khoái đi ra từ trong phòng ngủ, Harry đã sửa xong luận văn của Hufflepuff và Gryffindor. Khi cậu nghe được tiếng cửa mở, liền ngẩng đầu: Trời ạ, đây là Severus của cậu ư? Một đầu tóc dài rời rạc, nhẹ nhàng khoan khoái vuốt về phía sau bả vai, dùng một dây cột tóc màu lam buộc lại, lộ ra gương mặt góc cạnh rõ ràng, giống như tác phẩm điêu khắc thời kì La Mã, rất có mị lực. Một bộ áo choàng ngắn gọn, cũng không rộng thùng thình, thắt lưng được thiết kế tốt phô bày thân hình hoàn mỹ. Tuy rằng vẫn là màu đen, nhưng vạt áo và cổ tay áo màu tím sẫm đều có thêu dây leo xanh, trên cổ áo màu tím sẫm còn thêu một cái lá cây sồi xanh. Cây sồi xanh và dây leo xanh là thực vật trên tộc huy của gia tộc Prince, mà màu tím sẫm thì đại biểu cho quý tộc hiển hách trong gia tộc Prince tôn quý. Tại Giới Phép Thuật, trong mắt một vài quý tộc lâu đời, tím sẫm đại biểu cho gia tộc Prince. Nhìn thấy giáo sư Độc dược thế này, Harry lập tức nở nụ cười:
"Sev, anh định đi tham gia vũ hội đấy à?"
"Ờm, anh cho rằng, lần đầu gặp mặt hẳn phải chỉnh chu một chút?" Snape nhíu mày, nhìn Harry phê chữa mấy bài luận văn, "Vậy, anh nghĩ, về sau có lẽ em có thể giúp anh xử lý những bài tập về nhà không có bất luận nội dung gì này?"
"Có thể vì sư phụ phân ưu, là vinh hạnh của em." Ngụy thiếu niên mắt xanh cười gian manh từ trên ghế đứng lên, "Sev, chuẩn bị tốt chưa?"
Snape không trả lời, anh biết Harry cũng không cần đáp án. Nhìn Harry đi đến cạnh lò sưởi âm tường, gỡ xuống hoa tai của mình, sờ soạng một chỗ bên cạnh lò sưởi âm tường, sau đó ở đấy xuất hiện một chỗ lõm hình chữ thập, đem hoa tai bỏ vào chỗ lõm rồi xoay nửa vòng. Chỉ thấy một cái đầu sư tử xuất hiện chính giữa lò sưởi âm tường. Harry lấy ra hoa tai, một lần nữa mang lên, dùng một loại ngôn ngữ rất đặc biệt giống như thú rống nói một câu gì đó. Trong lò sưởi âm tường xuất hiện quầng sáng vàng kim, Harry thấy được trong ánh mắt Snape có một tia kinh ngạc, vì thế cười giải thích:
"Cái hầm này ngàn năm trước thuộc về Godric, bao gồm cả phòng thí nghiệm độc dược. Về phần vì sao đồng thời là phòng ngủ của Salazar, em nghĩ hẳn là anh đoán được, phải không? Được rồi, chúng ta đi thôi. Thông qua quầng sáng chính là mật thất, tuy nhiên, chúng ta cần một ít chuẩn bị, dự phòng đứa trẻ nào đó trong tay có bản đồ phát hiện em và anh đột nhiên biến mất."
"Ừ."
Snape vung đũa phép lên, một câu thần chú dời đi tính danh đặt trên một cái chén.
"Ồ, thật không tệ, một phép thuật hắc ám hiện đại." Harry cười nói, "Nói vậy Salazar sẽ thích anh, chắc là anh không biết, ông ấy là giáo sư thần chú."
"Thế Ravenclaw thì sao?" Đối với bốn nhà sáng lập, chúng ta có lý do để tin tưởng, mỗi một học sinh Hogwarts đều sẽ tò mò.
"Dạy nhiều chuyên ngành. Đôi khi là Cổ ngữ, Thảo Dược học, Bảo vệ sinh vật thần bí và Muggle học, tất nhiên, bà ấy am hiểu thuật Luyện Kim hơn. Helga thì dạy thuật Biến Hình." Harry nói đại khái, "Được rồi, chúng ta cần phải đi." Harry lôi kéo tay giáo sư, hai người bước vào quầng sáng. Sau quầng sáng là một đại sảnh trống trải, đại sảnh bài trí cổ điển, chỉ có hai chiếc ghế sô pha thoải mái màu xanh bạc và một bàn trà không lớn, hiển nhiên, phép thuật đã biết Harry sẽ dẫn theo một vị khách.
"Ồ, Harry, trò mang khách đến." Một giọng nữ ôn nhu vang lên phía sau hai người.
"Harry, cái tên toàn thân màu đen tuyệt không đáng yêu này là ai thế?" Một giọng nói rõ ràng là Gryffindor nói.
"Ừm, đứa trẻ này thật sự rất phù hợp thưởng thức của Sarah, vậy nhất định là một Slytherin nhỉ? À, Harry, người này là Snape mà lúc trước trò nhắc đến hả?" Một giọng nữ rất có tính phân biệt nói.
"Không thể nghi ngờ, chỉ có thể là một Slytherin, hơn nữa theo tôi, người này hẳn là bạn đời của trò ấy." Đây là một tiếng nói uy nghiêm, lạnh lùng, làn điệu quý tộc hoàn mỹ, cao quý, chứa sự tự tin thuần túy của Slytherin.
"Chào, Helga, Godric, Nana và Salazar, hôm nay trải qua thế nào?" Harry xoay người, nhìn về phía bức tường, nói với bốn bức họa trên tường.
Snape cũng quay lại, đánh giá bốn bức họa trước mắt. Bức thứ nhất bên trái là một người phụ nữ mặc đồ đen thưởng thức chiếc cốc bằng vàng, trên quần áo đeo một vài trang sức màu vàng rực rỡ. Người phụ nữ hơi béo, gương mặt tròn hàm hậu, mái tóc đỏ cuốn thành búi tóc sau đầu chỉ chừa vài lọn bên tai, đôi mắt màu đen, rất có lực tương tác -- Helga Hufflepuff, một phù thủy phóng khoáng. Bên trong bức thứ hai là một người phụ nữ xinh đẹp váy trắng mắt xanh, đầu đội vương miện ngọc bích, khuyên tai màu lam hình giọt nước, tóc dài màu nâu nhạt thả sau lưng. Trên chiếc cổ dài đeo một bông hoa bạc, hoa tai hình sa lậu (?), xinh đẹp lý trí -- Rowena Ravenclaw, một nữ hoàng có trí tuệ vĩ đại và sức sáng tạo kiệt xuất. Bức thứ ba, một người đàn ông tóc vàng khoác áo choàng tùy tiện ngồi trên một tảng đá, trên tai trái đeo một cái hoa tai chữ thập đính đá quý màu đỏ, giống với cái trên tai Harry. Cặp mắt màu xám bạc có ma lực kỳ lạ, khiến người nhìn có cảm giac muốn thần phục. Quần áo lại màu đen , hình thức có vẻ không giống một phù thủy, trái lại giống như hiệp sỹ lang thang thời trung cổ -- Godric Gryffindor, một gia chủ hoang dã phản nghịch? Bức cuối cùng, là một người đàn ông cao quý đến kỳ lạ, mặc áo choàng màu bạc thêu thần chú bó thắt lưng. Tóc dài màu đen dùng dây cột tóc thêu hoa văn hình con rắn buộc sau lưng, tác phong cẩn thận tỉ mỉ. Hắn có một đôi mắt phượng màu xanh lục thanh minh hẹp dài, rất tương tự với Harry sau khi trưởng thành, nhưng đường nét trên gương mặt hắn lạnh lùng cứng rắn hơn, có cảm giác không giận tự uy, nhưng bên môi hắn lại luôn nở một nụ cười trào phúng -- Salazar Slytherin, nam phù thủy vĩ đại đến từ đầm lầy.
"Harry, không giới thiệu cho bạn đời của trò về nơi này sao?" Slytherin tóc đen nói, trên mặt thậm chí còn mang nét ôn hòa thản nhiên hiếm có.
"A, đúng vậy, Salazar." Harry cười cười, xoay người nói với Snape: "Sev, hoan nghênh đến với đại sảnh trọng yếu của Hogwarts."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro