☆Chương 29 : Haloween. Cự quái quấy nhiễu
Tuy vào đêm quyết đấu Snape chặn lại ba Gryffindor ở chỗ Phu Nhân Béo, hung hăng trừ bọn họ 60 điểm, thế nhưng, không biết từ đâu, các Gryffindor vẫn biết sự tồn tại của Fluffy.
Bữa sáng trước đêm Halloween, Harry như đại bộ phận Slytherin khác, nhận được quần áo trong nhà. Kelly rất cẩn thận đặt lễ phục vào hộp giấy, để Phensel đưa tới. Harry không mở hộp, chỉ ôn nhu sờ đầu nó, rồi lấy ra một túi quả hạch trong áo, chiếc túi này được chế từ da rồng. Khi cậu lấy ra trái cây bên trong, sóng pháp thuật nó tản ra khiến một số giáo sư và Slytherin sửng sốt. Thấy cậu dám dùng loại trái cây này nuôi phượng hoàng, không ít người thầm mắng Harry phung phí. Nhưng dù sao thì, đây là gia chủ của gia tộc Potter.
Phượng hoàng sau khi có được bữa sáng thoả mãn, như thường lệ, bay tới đậu trên đầu vai của giáo sư độc dược, ngoan ngoãn rỉa lông.
Harry ăn xong bữa sáng, dẫn Slytherin năm nhất lên tiết bùa chú. Tuy là trước ngày lễ, nhưng chương trình học của Hogwarts vẫn tiếp tục đến sáng. Vì thế, tiết Phòng Ngự Nghệ Thuật Hắc Ám buổi chiều của năm nhất được nghỉ, điều này khiến các Slytherin hô to may mắn, chí ít may mắn hơn Ravenclaw và Hufflepuff sáng nay nhiều, vì sáng nay bọn họ có tiết Phòng Ngự Nghệ Thuật Hắc Ám. Bài giảng hôm nay của tiết Bùa Chú là thần chú Wingardium Leviosa, Harry cầm sách giáo khoa, ghi chép tỉ mỉ, nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện sách giáo khoa này không phải《Tiêu chuẩn chú ngữ, sơ cấp》gì cả, mà là một quyển《Luyện kim cao cấp》cực kỳ hiếm thấy.
■Wingardium Leviosa
Phát âm: Wing-gar-Di-um Le-vi-O-sar (Quỳnh-ga-ĐI-um Le-vi-ÂU-sà).
M
ô tả: Dùng để làm vật thể bay lên■
"Cậu Potter, có lẽ trò có thể kể ra lịch sử của thần chú Wingardium Leviosa nhỉ?" Giáo sư Flitwick có huyết thống yêu tinh hỏi thủ tịch Slytherin.
"Vâng, thưa giáo sư." Harry ưu nhã đáp, khép lại quyển sách giáo khoa trong tay, "Ban đầu, thần chú Wingardium Leviosa rất phức tạp, đến cận đại, nó mới được hoàn thiện, thần chú và pháp thuật hiện tại khá phù hợp với phù thủy, chỉ cần có chút pháp thuật là có thể sử dụng, nhưng cá nhân em cho rằng, chúng quá dài dòng." Harry rất tinh tế nói, cậu rút ra đũa phép, chỉ vào lông chim của mình: "Wingardium Leviosa."
Lông chim theo đũa phép vừa vung run rẩy bay lên. Sau đó khi Harry rút pháp thuật về mới rơi xuống.
"Chà, Slytherin thêm 10 điểm, vì sự giải thích cẩn thận của cậu Potter." Flitwick nói, "Slytherin lại thêm 10 điểm, vì cậu Potter sử dụng nó thành công."
Flitwick không hề do dự thêm điểm cho thủ tịch ưu tú của Slytherin, sự thưởng thức và bảo vệ thầy dành cho Harry người có mắt là thấy. Thậm chí không riêng thầy, cả Hogwarts đều biết, Potter năm nhất là học sinh được các vị giáo sư thiên vị.
Trên thực tế, Harry không thường dùng thần chú cận đại, nhưng sau khi học được lời nguyền cổ từ Salazar, cậu thường xuyên dùng chúng, tỷ như thần chú Wingardium Leviosa nếu dùng thần chú cổ thì chỉ cần một từ "πλωτρα" -- ngắn gọn súc tích.
Cậu cười khiêm tốn, ngồi về chỗ, nhìn phòng học theo giáo sư ra lệnh bắt đầu vang lên tiếng luyện tập, tiếp tục mở sách, đây là yêu cầu của Rowena, cậu phải chế tạo ra một Hòn Đá Phù Thủy giả thuộc hàng chất lượng cao trước khi kẻ nào đó có hành động, vì thế, cậu quyết định trong 10 ngày nghỉ Giáng Sinh sẽ ở lại Hogwarts.
Sau hai tiết học, Harry dẫn Slytherin chủ động giúp đỡ Flitwick dọn dẹp phòng học, nhận được sự cảm kích của giáo sư rồi thêm 5 điểm cho mỗi chú rắn. Điều này khiến các chú rắn rất kích động, không phải Slytherin nào cũng có cơ hội được cộng điểm. Slytherin coi trọng vinh quang, không phải sao? Khi Harry ra phòng học đúng lúc trông thấy Snape cách đó không xa, vì vậy, giao Slytherin cho Draco, bản thân thì đuổi theo thầy.
"Chậc, Draco, bóng lưng Harry thoạt nhìn rất giống viện trưởng?" Blaise nhìn Harry hấp tấp chạy đi, áo choàng cuồn cuộn, cười ghẹo một câu.
"Có lẽ..." Thấy Harry đuổi theo viện trưởng Slytherin kinh khủng, ưu nhã nói gì với viện trưởng tiếp đó được viện trưởng cho phép đồng hành, Draco đột nhiên bối rối, vì sao cậu ta thường hay gặp cha đỡ đầu, nhưng vẫn thấy sợ? Trái lại Harry mới quen cha đỡ đầu 2 tháng, đã thân mật như vậy? "A, có lẽ là giống."
Buổi trưa, Harry không xuất hiện ở bàn Slytherin, Draco nhìn thoáng ghế giáo sư phát hiện cha đỡ đầu cũng không thấy đâu, không lo lắng nữa. Dù sao cha đỡ đầu sẽ không bỏ đói học đồ của mình đâu ha?
...
Hầm, phòng làm việc của viện trưởng Slytherin.
Harry đứng trước vạc, nghiêm túc bình tĩnh nhìn khói trắng bay ra, giáo sư Snape thì đang xử lý một loại củ ở bàn làm việc bên cạnh. Anh phải cắt chúng thành các khối vuông nhỏ chừng 1cm. Thuốc xoay ngược chiều pháp thuật loại mạnh phiên bản thay đổi.
Đây là loại thuốc Harry đang điều chế. Loại thuốc này cho dù ở thời đại của bốn nhà sáng lập cũng là loại Thuốc-Đen khiến người ta vừa nghe đã biến sắc. Nó có thể trực tiếp hủy diệt một vị phù thủy cao cấp, âm thầm khiến con đường pháp thuật phù thủy ấy sử dụng hỗn loạn thậm chí đi ngược chiều, chỉ cần một giọt nhỏ đã đủ để giết chết một phù thủy mười một tuổi.
Thế nhưng, chính loại thuốc này, là một trong những nguyên liệu của Hòn Đá Phù Thủy.
Xử lý xong tài liệu, vừa quay đầu đã thấy cậu bé bên cạnh vạc đang dùng gậy cẩn thận quấy nước thuốc bên trong, khi thì ngây ngẩn, khi thì nhíu mày, khi thì nhỏ giọng thì thầm cái gì đó, nhưng không thể phủ nhận, sự nghiêm túc của cậu, khiến anh si mê. Đúng vậy, cảm tình anh dành cho cậu bé từng bị hoài nghi, thế nhưng, cậu ấy dùng 40 năm để đền đáp cho anh, anh nhớ rõ, khi Draco cầm bó hoa bách hợp xuất hiện ở hầm, hoảng loạn nói cho anh biết tình huống của Harry, linh hồn của anh gần như tan biến, cảm giác ấy nói cho anh biết sự trốn tránh trước kia ngu xuẩn cỡ nào. Đúng vậy, một Slytherin mà lại không thấu hiểu được trái tim mình?
Anh không biết mình từ thuở nào đã bị nhãi con mắt xanh nhà Potter câu đi linh hồn, nhưng anh biết nếu nhãi con này xảy ra chuyện, anh sẽ không bỏ qua cho bất cứ kẻ nào, cho dù là Chúa Tể Hắc Ám hay Dumbledore -- Slytherin tuyệt đối không thiếu ý chí và quyết đoán.
Harry hạ nhỏ lửa lại, bước xuống bàn làm việc, nói:
"Nửa giờ sau cần thêm vào củ Pierre Ronsard cắt thành khối vuông 1cm. Vậy nên, hiện tại, Sev, chúng ta có thể ăn trưa."
"Hừ." Thấy Harry thêm một câu thần chú giữ tươi cho thân củ trên bàn, anh không khỏi nuốt vào nọc độc sắp phun ra, ít ra anh chưa từng thấy Lucius hầm hừ với Narcissa, Harry hiện tại là bảo vật của anh, đúng không? "Muốn ăn gì?" Anh thuận theo tâm ý, vươn tay ôm lấy cậu bé, dẫn cậu ra khỏi phòng nấu độc dược. Bọn họ có cả một buổi chiều.
Harry trợn tròn mắt, giáo sư của cậu chưa từng ôn nhu như vậy thì phải?
Nhưng rất nhanh cậu đã tiêu hóa được sự thay đổi trước mắt -- cậu không thể để giáo sư đối mặt với một Potter ngốc nghếch.
.........
......
...
Cả buổi chiều Harry đều chế thuốc Đổi Chiều, cho đến khi nước thuốc trong vạc biến thành màu vàng rực rỡ. Đã chạng vạng, khi rời đi cậu nhìn thoáng Snape, sau đó hộc ra một câu:
"Sev, đêm nay anh sẽ không bị thương chứ?"
Đôi mắt màu đen thanh lãnh, đối diện với đôi mắt xanh lo lắng, âm cello nhẵn mịn như tơ lụa mang theo lực lượng khiến cậu bé yên tâm:
"Đương nhiên, sẽ không bị thương."
Harry không biết là, cậu vừa rời khỏi, Patronus (thần hộ mệnh) của Dumbledore đã bay vào hầm truyền lời nhắn: "Severus, xin hãy lập tức tới phòng hiệu trưởng."
Đôi mắt của Snape tối sầm, anh biết mà, lão hiệu trưởng sẽ không bỏ qua cho anh. Nhưng, vậy cũng tốt, để anh xem, White Wizard (phù thủy trắng) vĩ đại rốt cuộc có thủ đoạn gì. Quăng một nắm bột Floo vào lò sưởi.
"Phòng làm việc của hiệu trưởng Hogwarts."
...
Bữa tiệc đêm Halloween, là bữa tiệc truyền thống của Hogwarts, tất cả thầy trò đều phải trang phục cho mình, học sinh ba học viện khác có lẽ yêu thích, nhưng Slytherin thì khác, mỗi một Slytherin đều xuất thân từ danh gia vọng tộc, điều này dẫn đến tất có tâm tính so đo giữa các quý tộc. Đây cũng là nguyên nhân giờ cú mèo sáng nay, bàn Slytherin nhộn nhịp hơn xưa rất nhiều.
Harry trở về từ chỗ viện trưởng, mới có thời gian để ý cách ăn mặc của mình, nhờ Draco dẫn Slytherin năm nhất đi trước. Nhanh chóng thay áo choàng và phụ kiện quý giá trong nhà gửi tới. Trên thực tế, cậu chỉ cần mang gương mặt cao quý của mình đến là đủ để biến thành yêu tinh rừng rậm trong truyền thuyết.
Khi bước vào đại sảnh, 0hasfn lớn Gryffindor đã tới, sự tranh cãi ầm ĩ của bọn họ khiến Harry khá đau đầu. À, đúng rồi, khi mắt cậu đảo qua bàn giáo sư không thấy Quirrel, có lẽ, cậu nên ăn nhanh hơn?
"Các cậu biết gì chưa?" Blaise thấy Harry tới, lập tức thả ra tin tức vừa thăm dò được, "Gryffindor hình như nội chiến đấy."
Harry không để ý tới cậu ta, hôm nay ở lớp học của giáo sư Flitwick, cô Granger "chiếu cố" tóc đỏ Weasley là ai có mắt đều thấy. Harry nghĩ, phỏng chừng hai vị này lại cãi nhau rồi. Mà cậu không cảm thấy Neville có thể làm "kẻ giảng hòa" như cậu. Nhưng Harry không tính làm người tốt gì cả, để cô bé kia nếm thử trái đắng cũng tốt. Khiến cô làm quen với cách kết giao của tiểu sư tử, ở bầy sư, làm người không thể quá thẳng thắn. Kỳ thực Harry vẫn cho rằng Hermione nên chọn Ravenclaw.
Nghe Blaise và Draco kể tình huống nội chiến của Gryffindor, Harry cười nói:
"Đôi khi, tớ thật sự hâm mộ tình bạn không cần lý do của bọn họ, chậc, cậu biết rồi đó, tình bạn của bọn họ không cần thử nghiệm. Được rồi, tớ có dự cảm, chúng ta nên ăn nhanh lên, nếu không sẽ có phiền phức."
Rắn năm nhất lập tức chiến đấu, nhưng khi Harry vừa ăn được lửng dạ -- giáo sư Quirrel đột nhiên xông vào, cái khăn trùm đầu to đùng của gã lệch sang một bên, vẻ mặt toàn là kinh khủng. Mọi người nhìn gã. Gã đứng giữa đại sảnh, thở phì phò nói:
"Cự quái!! Ở phòng học dưới hầm!!!! Tôi nghĩ cụ nên biết."
Nói xong, gã ngã xuống đất, chết ngất.
Đại sảnh sửng sốt ba giây, sau đó vang lên những tiếng thét chói tai như xốc mái, nhất thời mọi người loạn cả lên. Đũa phép của giáo sư Dumbledore phải bắn ra mấy tiếng nổ mạnh, mới yên tĩnh lại.
Mà Harry lấy làm lạ nhìn thoáng lão phù thủy, là chủ nhân của Hogwarts cậu không tin lão phù thủy không nghe được tiếng cảnh báo của pháp trận. Nếu thế, cậu cũng phải cười lạnh với dụng tâm của cụ.
Được rồi, dù là sư tử bị biến dị, thì ý nghĩ này vẫn quá sốc nổi, cụ không lo lắng an toàn của các phù thủy nhỏ hay sao? Đặt Hòn Đá Phù Thủy ở trong trường dụ địch, giờ còn để cự quái vào đây, ha, tưởng con không biết, buổi chiều cụ đã gọi Severus vào phòng làm việc?
Con nên tâm sự với bốn nhà sáng lập về hành vi của cụ, có lẽ, Godric sẽ tình nguyện tiếp nhận vị trí của cụ sau khi có được cơ thể? Harry thầm mắng cái kiểu hành động không để ý tới an nguy của học sinh của lão hiệu trưởng, sẽ khiến bốn đầu sỏ tức đến mức nào. Nhưng, thầm mắng thì thầm mắng, khi thấy cái bóng màu đen trao đổi với Dumbledore xong rồi biến mất bàn giáo sư, trái tim cậu không khỏi loạn nhịp. Theo cấp trưởng về hầm, cậu xin lỗi một tiếng với bạn mình rồi lập tức vào phòng.
Đóng cửa thả ra n câu thần chú Xua Đuổi và thần chú Bỏ Qua cực mạnh, dùng xà ngữ mở mật đạo. Vào đại sảnh, lại mở pháp trận nhìn toàn cảnh của tòa thành, mời bốn nhà sáng lập cùng xem hai trò hề xảy ra bên trong.
Đây là lần đầu tiên sau khi giam cầm linh hồn bốn nhà sáng lập thấy được hiện trạng của Hogwarts, cho nên rất hưng phấn. Thế nhưng khi thấy các Gryffindor ngay cả cự quái cũng không đối phó nổi, Dumbledore bất công lại cho bọn nhóc không có dũng khí gánh vác sai lầm còn nói dối này thêm điểm, Godric hoàn toàn nổi giận. Khi nghe được màn nói chuyện chỗ Chó Ba Đầu của kẻ nói lắp và Snape, cả bốn người đều phẫn nộ.
"Chết tiệt, nhất định tôi phải dạy dỗ lại các Gryffindor này!" Godric oán hận nói.
"A, lão già này rốt cuộc có đọc hết nội quy trường học không thế? Hành động lần này của bọn nhóc, dựa theo điều thứ 579 của 《Kỷ luật trường Hogwarts》, bốn học sinh này cần gọi phụ huynh tới." Ravenclaw nói, "Gody, đây là học sinh cậu dạy?"
"Trời ạ, nói lắp... cự quái... Chó Ba Đầu..." Sắc mặt Hufflepuff rõ ràng cũng rất tệ, "Godric Gryffindor!!! Tốt nhất là cậu nên cho tôi một lời giải thích!"
"Tôi phải nói, vị hiệu trưởng không đầu óc này hiển nhiên đã quên đây là trường học, ngu không ai bằng, dẫn kẻ địch nguy hiểm nhất vào đây, tính làm gì?" Slytherin tuy giận, nhưng vẫn giữ lễ nghi, "Godr, có vẻ như anh nợ em một lời giải thích? Không phải một câu xin lỗi là có thể giải quyết... Hửm?"
Harry thấy giáo sư không bị thương đã yên tâm, cậu nhìn ba người chĩa mũi nhọn vào Gryffindor, lập tức tạm biệt, chuyện của bọn họ tốt nhất là đừng nên xen vào -- hiện tại cậu là một Slytherin.
Harry cảm thấy so với việc nhìn Gryffindor xấu mặt thì về phòng ngủ một giấc tương đối an toàn hơn.
Đêm cự quái này không bị cự quái cầm chân treo ngược thật là không tồi, mà thiếu niên tóc đỏ thay thế cậu giờ hẳn đã ở trạm xá tương thân tương ái với độc dược có vị kì lạ?
Tuy nhiên, nhớ tới bốn đầu sỏ nổi giận đùng đùng, cậu có chút chột dạ, cậu làm vậy có tính là mách lẻo không nhỉ?
Không thể nói thế, cậu là một đứa bé, không cần để tâm nhiều làm gì.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro