☆CHƯƠNG 31: Lý do
Harry tuy được Slytherin chỉ định làm tầm thủ, thế nhưng, vì cậu vẫn sống dưới sự chiếu cố đặc biệt của viện trưởng Slytherin, cho nên, không ai thấy cậu bay sau giờ học dù chỉ một lần. Vì thế, trong nội bộ Slytherin xuất hiện một số lời ra tiếng vào. Sự đáp trả của Harry là ở tiết Bay buổi chiều cùng ngày, biểu diễn một lần bay xuất sắc nhưng không quá phi thường.
Hình số 8 xuôi, hình số 8 ngược, bay vòng 360 độ, tăng tốc, kỹ năng vòng vèo lóa cả mắt...
Sử dụng cây chổi gần như là phế phẩm, cậu khiêu chiến lần lượt từng động tác có độ khó cao, khiến các động vật nhỏ mở rộng tầm mắt. Hiếm lắm cậu mới trở lại làm Gryffindor một lần từ sau khi tái sinh, tuy đây là ý của xà vương Slytherin, nhưng dù sao cậu cũng phải chịu trách nhiệm với những lời đồn đãi trong Slytherin.
Draco và Zabini ngay khi Harry xuống chổi, đã vọt tới, nghẹn lời nhìn cậu:
"Thật sự cậu chưa từng cưỡi chổi trước khi nhập học à?"
"Đúng vậy, chưa bao giờ, Draco, cậu không tin tớ ư? Có cần tớ xin thầy một ít Chân Dược không?" Harry cười giả lả nói.
Vì vậy, các rắn nhỏ sùng bái ánh mắt của xà vương bệ hạ, mà các sư tử nhỏ đối với việc Harry chọn Slytherin mà không phải Gryffindor càng thêm bất bình, nhưng trước mặt Slytherin bọn họ không dám nói gì, nhìn Ron mấy ngày nay bi thảm là biết. Tất nhiên, buổi chiều cùng ngày Marcus Flint hai mắt tỏa sáng tìm Harry, tỏ vẻ nếu cậu cần gì, có thể tìm anh. Mặc dù hiện tại Harry là con cưng của xà vương, nhưng ở Slytherin không ít người có địch ý với cậu. Thế nên, thái độ của Marcus khiến bọn họ không thể không ngẫm lại vị thế của mình lần thứ hai.
Đối với ý tốt của Marcus Flint, Harry báo đáp rất nhanh -- sáng thứ hai tuần trước có trận giao đấu giữa Slytherin và Ravenclaw, Harry cho Slytherin năm thứ năm này một kinh hỉ lớn.
Ngày đầu tuần, khi các cú mèo bay vào phòng ăn, Marcus Flint nhận được một cái bao đóng gói tinh tế do chú phượng hoàng của Harry thả xuống, phía trên còn có một phong thư.
Đội trưởng đội Quidditch của Slytherin xem xong, nhất thời hai mắt phát sáng, đứng dậy nói:
"Tất cả đội viên đội Quidditch, hôm nay sau bữa trưa tập trung ở phòng nghỉ công cộng, có một tin tốt cần nói cho mọi người."
Vì vậy, ngày đầu tuần này rất nhiều rắn nhỏ ở lớp học đứng ngồi không yên, bất kể là đội Quidditch, hoặc không, đều suy đoán tin tốt Flint nói là gì, liệu có liên quan tới cái bao mà phượng hoàng của gia chủ trẻ tuổi gia tộc Potter đưa tới không?
Điều này khiến trên bàn cơm trưa hôm nay, các Slytherin vội vã lấp đầy bụng rồi chạy về phòng nghỉ công cộng. Flint nhìn đội Quidditch ngoại trừ Harry đều đông đủ cả, vui vẻ cười nói:
"Nói cho mọi người một tin tốt, gia tộc Potter tặng cho chúng ta loại chổi mới -- Nimbus 2000, mỗi người một cây."
Nhất thời, phòng nghỉ công cộng bùm một cái, náo nhiệt hẳn lên, mọi người cười cười nói nói như là "Potter thật là hào phóng", "Lần này xử đẹp Gryffindor", "Cúp Quidditch chúng ta thắng chắc rồi" vân vân. Đương nhiên, phần lớn vẫn nhìn chằm chằm vào Flint, hy vọng anh lập tức lấy ra Nimbus 2000, để bọn họ nhìn cho đã nghiền.
"Được rồi, được rồi, mọi người im lặng nào." Flint không để bọn họ thất vọng, lấy ra cái bao buổi sáng nhận được, dùng thần chú Engorgio, bên trong có đủ 9 cây chổi, Flint lần thứ hai vì Harry ra tay hào phóng mà rung động, song song cùng với đó, cực kỳ sùng bái ánh mắt của viện trưởng nhà mình. Không cần gì khác, chỉ bằng mấy cây chổi này, dù Harry là phế tài bay, đội Quidditch của Slytherin cũng sẽ nhận, Flint nhìn mọi người chấn động tiếp tục nói: "Giờ đội Quidditch mỗi người một cây, tới chỗ tôi để nhận, hy vọng mọi người có thể sớm quen thuộc với cây chổi mới. Nhận xong rồi thì tới sân bóng, bắt đầu huấn luyện bình thường."
[ Engorgio:
Phát âm: en-GOR-jee-oh (èn-GÔ-gi-oh).
M
ô tả: Trái ngược với bùa thu nhỏ (Reducio), bùa này dùng để tăng kích thước của đối phương, nếu tiếp tục sử dụng bùa này thì đến một giới hạn nào đó,vật bị ểm bùa sẽ phát nổ. ]
...
Trong phòng thí nghiệm dưới hầm lúc này, Harry vừa tính toán hàng năng lượng pháp thuật cuối cùng trong công thức vừa bắt đầu căn cứ kết quả mà sắp xếp trận pháp năng lượng trong đầu. Sắp được rồi, cấu trúc năng lượng pháp thuật này hẳn là chính xác. Nói cách khác, chỉ cần bố trí xong trận pháp, là có thể rót mấy chai độc dược đã nấu vào, sau đó dùng thủy tinh đã được chuẩn bị để niêm phong lại, đồng thời đưa vào pháp thuật nhất định làm năng lượng khởi động, một món đồ giả hoàn mỹ phẩm chất cao sẽ hình thành.
Hiển nhiên, nó không phải Hòn Đá Phù Thủy chân chính, cho nên, từ vài góc độ mà nói, đây chỉ là một dụng cụ nhỏ phát ra năng lượng không khác gì Hòn Đá Phù Thủy mà thôi. Nếu trông cậy vào việc dùng nó chế tác thuốc trường sinh bất lão, vậy chỉ có thể làm quỷ đoản mệnh.
Snape yên lặng ngồi cạnh một cái vạc ở đầu khác của phòng thí nghiệm, chế tác độc dược thông thường của trạm xá, thỉnh thoảng nâng mắt nhìn Harry chăm chú tính toán công thức, thầm nghĩ bộ dáng tiểu quỷ này lúc nghiêm túc thật là mê hoặc. Không thể phủ nhận, Harry là một cậu bé xinh đẹp.
Bất tri bất giác, đã về đây nhiều năm.
"Sev, ngày mai có lẽ em phải đi huấn luyện Quidditch. Cho nên, không tới được." Harry rốt cục tính xong, cậu vừa thu dọn bản thảo rải rác khắp nơi trên bàn, vừa cười nhạt nói.
"Chà, vậy là... Sư Tử Xám vĩ đại của chúng ta, rốt cuộc không còn hứng thú với hầm của giáo sư già này, tính vứt bỏ giáo sư già của em, tới sân bóng Quidditch biểu diễn uy phong của mình?" Severus giả vờ trào phúng nói, lời vừa ra khỏi miệng, mới ý thức được mình lại tổn thương người khác, nhất thời hơi xấu hổ.
"Ôi, giáo sư của em ơi, em cũng không xin gia nhập đội Quidditch, là anh bảo em, em mới vào đấy chứ." Bàn tay Harry sửa soạn bản thảo nháy mắt khựng lại, nhưng rất nhanh tiếp tục, "Hơn nữa, em chỉ tạm thế chỗ, chờ cậu Terence Higgs đáng thương hồi phục, sẽ không cần đi nữa. Sang năm có Draco, càng miễn bàn." Cậu rất hiểu người yêu không được tự nhiên của mình.
Thực sự cậu không muốn gia nhập Quidditch, già rồi, cảm giáv kích thích với vận động mạnh dần phai nhạt. Hơn nữa Quidditch ở trường khiến cậu cảm thấy điên cuồng, năm thứ nhất trình diễn chổi siêu tốc, năm thứ hai Bludge truy đuổi, năm thứ ba giám ngục... Thật là muôn màu muôn vẻ, đúng không nào?
"Harry, anh không..." Ý thức được mình nói bậy, Snape giãy dụa, cái miệng này của anh, rất nhiều năm trước đã đuổi đi Lily, giờ lẽ nào lại đuổi luôn Harry? "Em biết mà." Harry gom xong bản thảo để bên góc phòng, chậm rãi tiến về phía Snape, đứng trước vạc, nhìn đơn thuốc bên cạnh, nói: "Thuốc giao cho em đi. Phu nhân Pomfrey có nói muốn khẩu vị gì không?"
"Poppy nói muốn vị đầm lầy." Snape thấy Harry không có biểu cảm gì kì lạ, vì vậy nói.
Cậu gật đầu, lấy ra tài liệu và vạc, bắt đầu nấu, loại thuốc cơ bản đối với cậu mà nói đã là việc quen dễ làm, bọn họ hợp tác đến khi trễ hơn bữa tối một tí đã hoàn thành đơn thuốc.
Vì đã trễ giờ, thế nên, bọn họ không có ý định đến đại sảnh. Harry ra khỏi phòng thí nghiệm, gọi gia tinh, để nó bỏ bữa tối vào giỏ đặt trên bàn, sau đó lấy ra chén đĩa, bắt đầu sắp xếp.
Khi Snape ra phòng thí nghiệm đúng lúc thấy Harry đang dọn bàn, anh ngây ngẩn. Cảm giác quen thuộc khi nhìn cảnh tượng này, khiến trái tim anh không khỏi ấm áp--
Đúng vậy, anh từng ở những năm đầu đời, thấy người phụ nữ cho anh sinh mệnh làm vì cha anh ở một lần Giáng Sinh nào đó, thấy Lily làm vì kẻ thù cũ của anh, nhưng nhiều nhất là ở biệt thự Malfoy, thấy thiếu nữ đến từ gia tộc Black làm vì bạn thân của anh.
Xưa nay không ai biết, anh từng oán hận cha đến thế nào, từng ghen tị với kẻ thù biết bao, từng ước ao như bạn thân đến đâu, bọn họ đều có người nguyện ý dọn bàn cho bọn họ, đúng vậy, mà nay, cậu bé này đang vì anh làm chuyện ấy.
"Sev? Anh ở đó làm gì?" Harry nâng mắt thấy giáo sư đang đờ ra ở cửa phòng thí nghiệm, mỉm cười hỏi.
"Harry, anh đang nghĩ, nếu kiếp trước anh thẳng thắn với em hơn, liệu có phải em sẽ không phải một mình chịu đựng dưới tình huống ấy? Nếu anh tự tin hơn, liệu có phải em sẽ không cần chịu khổ lâu như vậy? Anh đang nghĩ, rốt cuộc anh có gì tốt, mà có thể khiến em suốt hai đời vẫn không buông tay?" Snape dùng chất giọng vẫn luôn từ tính.
Harry mỉm cười, tới cạnh Snape, cậu không cao lớn, chỉ ngang eo anh, nhẹ nhàng kéo góc áo choàng: "Sev, này, chuyện quá khứ, chúng ta đừng nói nữa, được không? Half-Blood Prince của em, trên thực tế anh rất lãng mạn! Cực kỳ xuất sắc, hài hước lại nghiêm túc. Ở một thời khắc trong quá khứ, em phát hiện những điều cất dấu dưới cơn giận dữ của anh là sự ngọt ngào và thân mật, cho nên em mới yêu anh. Rồi em phát hiện giáo sư của em thông minh như vậy, thú vị như vậy, lại dũng cảm như vậy! Chí ít lời nguyền năm thứ sáu anh sáng tạo đến giờ vẫn có người sử dụng, lời phê bình của anh làm người ta bất đắc dĩ rồi lại hiểu rõ. Này, Sev, anh biết anh đáng nể cỡ nào không?" Cậu nắm lấy bàn tay Snape, kéo anh tới cạnh sô pha, "Em nghĩ không ra, ngoại trừ bản thân em, còn ai có thể có được danh hiệu bậc thầy độc dược, tinh thông Nghệ Thuật Hắc Ám và Phòng Chống Nghệ Thuật Hắc Ám, pháp thuật vẫn ở thời kỳ tăng trưởng, đúng không nào? Sev, anh xem, anh xuất sắc như vậy, em không nắm chặt anh, có phải là rất ngốc hay không?" Harry xòe tay.
Em phát hiện một viên ngọc quý mà người khác không biết, không phải sao?
Thực ra, những lý do này cũng không phải chủ yếu. So với chúng thì--
Quan trọng hơn là, em, chỉ yêu anh.
Thế nên, xin anh hãy tự tin lên.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro