☆Chương 33: Danh mục quà tặng và thay đổi
Harry giúp đội Quidditch của Slytherin chiến thắng trận giao đấu với Ravenclaw trong vòng không tới 3 phút, trở thành đề tài của cả Hogwarts. Thế nhưng chỉ qua vài ngày, không còn ai nhắc tới nữa, vì Hogwarts sắp nghênh đón kì nghỉ lễ Giáng Sinh, từ 14 tháng 12 đến 8 tháng 1 năm sau.
Vốn cậu còn băn khoăn lúc này có nên về biệt thự Potter trải qua Giáng Sinh hay không, nhưng ngẫm lại, biệt thự Potter vẫn ở trong trạng thái phong ấn, Giáng Sinh là lúc Áo Tàng Hình quay về, mà cú mèo bình thường thì lại không thể tìm được biệt thự Potter đang phong ấn. Hơn nữa, việc làm giả Hòn Đá Phù Thủy đã tới giai đoạn then chốt, việc cậu không về được Stephen vô cùng tán thành. Đương nhiên, quan trọng hơn là, Severus cũng không về nhà, đã thế, có điều gì quan trọng hơn việc trải qua Giáng Sinh cùng giáo sư chứ? Do đó, Harry báo cho Kelly biết quyết định của cậu, Kelly còn liệt kê một danh sách quà tặng thật dài 2 ngày trước Giáng Sinh để cậu xem. Dù sao thì, gia chủ Potter đã xuất hiện ở Hogwarts, dù cậu không thể đích thân viếng thăm từng đại quý tộc, đặc biệt là biệt thự của mười hai gia tộc trong Hội đồng, thì cậu cũng nên gửi cho bọn họ một phần quà.
Harry xem xong, xóa đi gia tộc Prince, giỡn cái gì vậy? Quà của Severus sao có thể để người khác chuận bị chứ? Sau đó thêm vào một số đối tác làm ăn và người quen ở Đức, Pháp, Italy mới gật đầu để Kelly mang về. Cậu cũng gửi cho ba người Draco, Zabini và Schatz ở nước Đức xa xôi những món quà mình đã chuẩn bị tốt. Về ngài Gellert Grindelwald, vì ông còn ở trong ngục giam, Harry nhờ Kelly chuẩn bị một số quần áo giữ ấm và một cái hộp chứa đầy thảo dược, thậm chí còn có một số hình ảnh ký ức gần đây của Dumbledore.
Nhắc tới Schatz, hôm Harry gửi đi ký ức tiệc khai giảng, người này được Grindelwald giới thiệu cho cậu. Tuy rằng Harry và Schatz chênh lệch rất nhiều tuổi, tuy nhiên học thức và tiềm lực của cậu thành công giành được cảm tình của vị trưởng giả này.
Harry đuổi Kelly đi, vào phòng làm việc của giáo sư độc dược. Hòn Đá Phù Thủy giả chưa hoàn thành, mấy ngày gần đây cậu không ngừng tới hầm mượn cớ giúp giáo sư chấm bài hoặc nấu độc dược, nhưng thực ra là tính toán pháp trận thay đổi. Kỳ thực việc này không cần đến phòng thí nghiệm, chỉ là cậu muốn ở bên anh, trong cùng một không gian, ở nơi mắt cậu có thể trông thấy.
Vừa vào, Harry đã thấy một Snape mất kiên nhẫn nhìn gia tinh. Harry nở nụ cười, có vẻ Severus rất không thích sự vụ của gia tộc Prince. Tuy kiếp này là lần đầu thấy gia tinh đó, thế nhưng, Harry sẽ không nhận lầm, đây là quản gia của gia tộc Prince -- Jimmy -- một gia tinh rất có năng lực.
"Sao vậy? Sev?" Harry cười bước tới cạnh anh, nhìn thoáng qua Jimmy.
"Anh không hiểu, vì sao anh phải xem cái danh mục quà tặng Giáng Sinh chết tiệt ấy cơ chứ? Còn nữa, vì sao anh phải chuẩn bị quà cho lũ cự quái tư tưởng xấu xa mà anh còn không nhận ra?" Thấy Harry tới, Snape oán giận nói.
"Jimmy?" Harry gọi một tiếng.
"Ôi, nhìn kìa, tôi đã thấy gì đây? Cậu bé có hôn khế với chủ nhân? Lại còn là Potter cao quý? Ừm, còn là thuần huyết nữa? Có lẽ, cậu ấy sẽ nguyện ý giúp Jimmy xem danh mục quà tặng?" Ông ta lẩm bẩm.
"Ngươi có thể gọi tôi là chủ nhân Harry." Harry thong dong ngồi xuống cạnh Snape, mở miệng nói.
"Vâng, chủ nhân Harry." Gia tinh thấy Snape không có dị nghị gì, nói.
"Sev, nếu anh không ngại, em sẽ gọi Kelly tới một chuyến, được chứ?" Harry trưng cầu ý kiến chủ nhân căn hầm.
Snape nhìn Harry và Jimmy trò chuyện vui vẻ, có chút chua chát mở miệng: "Well, well, vậy, anh có thể cho rằng, sau này chuyện như vậy không cần qua tay anh nữa đúng không?"
"Em rất xin lỗi, Sev thân mến, e rằng không được, vì em chỉ là gia chủ của Potter thôi." Harry búng ngón tay, "Kelly!"
"Chủ nhân, chủ nhân Severus, có gì dặn dò?" Kelly nhìn thoáng Jimmy đã ngừng lẩm bẩm. "Kelly, lấy danh mục quà tặng Giáng Sinh gửi cho các quý tộc vòng giao tế của chúng ta ra, cho Jimmy tham khảo một chút." Harry nắm lấy bàn tay Snape nhẹ nhàng xoa hai cái, ý bảo anh đừng bận tậm.
"Vâng, thưa chủ nhân." Kelly đưa ra một tờ danh sách.
"Jimmy, các quý tộc thế gia này, mỗi gia tộc tặng một phần quà giá trị 50 galleons." Harry nói, "Ta tin thân là tổng quản gia tinh nhà Prince, hẳn ngươi đã rõ ý ta."
Jimmy nhìn Snape, thấy anh không nói gì mới trả lời:
"Vâng, chủ nhân Harry."
"Mặt khác chuẩn bị cho các giáo sư Hogwarts vài phần quà, ngoài ra, Sev là phó hội trưởng hội Độc dược học, vì thế, gửi cho các cao tầng của hội một số thảo dược của vườn thuốc Prince, và tặng thẻ giảm giá 10% trong vòng một năm của cửa hàng thuộc sản nghiệp gia tộc Prince." Harry dặn dò, "Ta chắc chắn các cao tầng của hội sẽ rất thích tới cửa hàng nhà Prince mua tài liệu. À, đúng rồi, Sev, ở hội anh có đồng nghiệp nào có quan hệ không tốt không?"
"Không có." Snape nhìn học đồ kiêm bạn đời tài giỏi của mình, "Cái lũ đó chỉ là một lũ có đầu óc hơn người bình thường mà thôi."
"Được rồi, được rồi." Harry bất đắc dĩ, di truyền của Prince thật là khoa trương, có người nói, tự phụ và Độc dược học là truyền thống của Prince, "Thân ái, anh có đối tượng cần tặng riêng không? Ví dụ như Malfoy? Hay là giáo sư Dumbledore?"
"Quà của Malfoy anh đã chuẩn bị xong. Còn Dumbledore, anh nghĩ, một lọ độc dược sâu răng là đủ." Snape cố ý không nhắc tới Harry.
"Ừ." Harry gật đầu, "Jimmy, xóa tên gia tộc Malfoy và gia tộc Potter khỏi danh sách, tặng Dumbledore một lọ độc dược sâu răng, xong rồi đấy, ngươi đi chuẩn bị đi. Kelly, ngươi cũng có thể đi rồi."
Nhìn Harry đuổi đi hai gia tinh, Snape hỏi:
"Sao em ở lại trường?"
Harry thở dài, nói:
"Anh biết công việc của em vẫn chưa hoàn thành mà. Mặt khác, em phải lấy lại áo tàng hình, đi xem Chiếc Gương Ảo Ảnh, rồi trấn an giáo sư Dumbledore. Hơn nữa, chẳng phải anh cũng không về biệt thự Prince hay sao?"
"Chiếc Gương Ảo Ảnh? Anh không cho em đi." Snape nhíu mày.
"Yên tâm, Dumbledore cũng sẽ đi cùng, với lại nó cũng chỉ là một cái gương, hay là, anh đi cùng em đi?" Harry hiểu sự lo lắng của anh.
Snape không nói lời nào, gọi tới một quyển sách Độc dược, bắt đầu lật xem, mà Harry thấy trời đã không còn sớm, thế nên cũng không định vào phòng thí nghiệm, cậu lấy ra một quyển tạp chí vũ khí của Thế Giới Muggle trong túi áo mình.
Rất nhanh, Snape phát hiện quyển sách Harry đang đọc rất thú vị, vì thế ngó qua. Anh đột nhiên nhớ tới trong quá khứ có một lần Harry tới hầm tìm Draco có nhắc tới vũ khí của Thế Giới Muggle, Trung dược cổ xưa và cả Hóa học.
"Harry, em có thể kể cho anh nghe về y dược của Muggle không?" Snape hỏi.
"Cái này rất phức tạp lại còn phiền toái nữa, để em về tìm mấy quyển sách cho anh, anh có thể xem." Harry nhìn Snape, nói.
Vị giáo sư gật đầu, Harry lấy ra đồng hồ quả quýt, nhìn một chút, rồi bảo:
"Sev, em về đây."
"Ừ, ngủ ngon, Harry." Snape nhìn cậu rời đi.
Không ai biết, nửa học kỳ này, anh giày vò đến cỡ nào. Hầu như mỗi một phút giây, anh đều muốn gặp cậu, thế nhưng cậu còn quá nhỏ. Đúng vậy, quá non nớt. Non nớt đến mức khiến anh không dám trả giá quá nhiều, chỉ sợ một ngày nào đó sẽ khiến em ấy thừa nhận không nổi. Tất nhiên Snape biết, Harry đã rất thoả mãn thái độ thay đổi của anh, nhưng Snape nghĩ anh nên làm nhiều việc hơn, bởi vì, cậu bé ấy là người anh muốn bên nhau cả đời.
Có lẽ, anh có thể vì cậu làm một chuyện--
Một người cha đỡ đầu được khôi phục danh dự? Tuy nhiên, chuyện này phải từ từ lên kế hoạch.
Cho dù anh rất hận con chó ngu ngốc kia, sau khi sống lại cũng vẫn hận, nhưng đây là người thân duy nhất của Harry...
Vì yêu, nên quý trọng, vì quý trọng, nên nguyện ý tha thứ.
Yêu là vĩ đại như thế, nguyện rằng tình yêu vĩnh viễn không rời.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro