☆CHƯƠNG 35: Không thể
Từ nhà bếp thông qua mật đạo vào đại sảnh trọng yếu, Harry hạnh phúc ăn điểm tâm, uống hồng trà và trò chuyện về quá khứ của Hogwarts với bốn nhà sáng lập.
“Ôi, ngẫm lại Atula và Stephen năm đó, thân thiết đến mức sắp mặc chung cả quần luôn rồi, nếu không phải cả hai đều đã có bạn đời, ha ha, tôi đã ghép đôi hai học sinh tốt nhất của Sala lại với nhau.” Hufflepuff nhiều chuyện nhất nói.
“Cậu lúc nào cũng ghép cặp lung tung, Hel, nếu không phải vì cậu và Nana, quan hệ của tôi và Sal đã không thành ‘tử địch’.” Gryffindor oán giận, nhưng giọng điệu như đùa cợt.
”Gody, tôi cũng đâu có nói sai.” Ravenclaw cười cười, “Ai bảo mỗi lần nấu độc dược cậu đều bỏ quên Sala, Sala ghét nhà Gryffindor nhất, cậu không phải không biết, anh ấy có khúc mắc… Mỗi lần chọc anh ấy bỏ đi không phải đều là học sinh của cậu sao?” Ravenclaw cười nói.
“Nhưng lần nào cũng là tớ tìm về mà, cũng không phải chuyện to tát gì, sao các cậu có thể nói tôi và Sal thành ‘tử địch’ chứ?” Gryffindor tỏ vẻ khổ sở, là vô ý, vô ý thật mà.
“Harry, lần trước Severus nói con đã là học đồ của Prince, đúng không? Chúc mừng con, chờ chúng ta ra ngoài sẽ còn cho con nhiều thứ tốt hơn nữa. Severus là một Prince rất điển hình.” Slytherin không để ý tới Gryffindor lảm nhảm kế bên, cười nói với Harry, “Thật khó có thể tin đứa bé ấy là hỗn huyết.”
“Nhưng mà, đồ đệ của Prince… Harry, con có chắc sẽ không khiến các giáo sư khác thấy kỳ quái chứ?” Gryffindor đột nhiên nghiêm túc, nhỏ giọng hỏi.
“Không đâu, mẹ của Sev không có đồ đệ, cậu của anh ấy từng được nhận, đáng tiếc ngài ấy không may mắn, vì thí nghiệm sai lầm mà bị nổ chết, thế nên năm đó《Nhật Báo Tiên Tri》còn có một tin tức khiến Prince rất khó chấp nhận -《Con trai duy nhất của Prince chết vì thí nghiệm》, vậy nên, Eileen mới sinh ra… Ôi, Gody, ngài biết sinh mệnh của phù thủy rất dài mà. Chỉ là Elliot lớn hơn con 150 tuổi. Mà Eileen chỉ lớn hơn con có 50 tuổi thôi, trời ạ, nếu là Muggle, thì càng không thể chấp nhận.” Những năm tháng Harry giao lưu với bức tranh của Prince luôn có thể nghe được đủ điều.
“Được rồi, các con muốn quà gì? Ta là nói rất nhanh con sẽ mười bốn tuổi, ách…” Gryffindor chưa nói xong, đã bị Slytherin xông vào khung tranh đánh bay.
“Đừng để ý tới cậu ta, Harry, Severus là một người tốt, hãy tin tưởng ánh mắt của chúng ta.” Ravenclaw cười nói, “Thế nhưng, người nhà Prince đều có chút vấn đề về tính cách. Con biết đấy, ta đã dạy Atula, thằng bé ấy nội tâm yếu đuối, giả bộ kiên cường, sợ hãi thân mật, thậm chí rất nhiều lúc giả vờ xa cách, do dự không tiến, càng đáng trách hơn là, nó rất đa nghi, trong lòng luôn bất an, con hoàn toàn sẽ không biết nó thật sự đang nghĩ gì đâu. Còn nữa, con xem chồng con thậm chí còn tệ hơn, bỏ qua hạnh phúc ngay trong tầm tay, nè, Sala, anh không thể thiên vị hậu đại của Atula nhà anh đâu nhé.”
“Được rồi, Nana, nói xấu sau lưng người khác không phải là điều một vị công chúa nên làm.” Hufflepuff rất dễ dàng trêu chọc khiến Ravenclaw nghẹn lời.
“Harry, tuy con và Severus đã chết một lần lại vẫn yêu nhau, nhưng Nana phân tích rất đúng, Harry, hiện tại, nói cho ta biết, con sẽ làm gì? Slytherin xưa nay chuẩn bị vạn toàn, quả quyết từng bước.” Slytherin đứng trong khung tranh của Gryffindor hỏi.
“Con biết sự lo lắng của các vị, vâng, Sala, Nana, Hel và Gody, con biết các vị yêu quý con, con rất vui. Trước đó con đã biết nội tâm anh ấy yếu đuối đến thế nào, nhưng, con nghĩ con có thể mạnh mẽ, nếu anh ấy vẫn ngụy trang kiên cường, con có thể dịu dàng, nếu anh ấy sợ hãi thân mật, con có thể có chút lãnh đạm, nếu anh ấy vờ xa cách, con có thể nịnh nọt, nếu anh ấy do dự không tiến, con có thể chủ động. Con sẽ thẳng thắn thành khẩn mà đối diện với sự đa nghi của anh ấy, sẽ ở khi anh ấy bất an mà khiến mình càng thêm kiên định. Đúng vậy, Sev bỏ lỡ hạnh phúc, nhưng không có nghĩa là con không thể thay đổi, khiến anh ấy vĩnh viễn không thể bỏ qua con.” Harry cười, “Con, là một Slytherin, cho nên gian xảo là đặc tính, là một Gryffindor, dũng khí vĩnh viễn tồn tại trong lòng, là một Ravenclaw, có thể dùng trí tuệ để bảo vệ, cũng là một Hufflepuff, chân thành là vũ khí đả động nhân tâm. Con không quên lời dạy của các vị.”
“Con có thể như vậy, chúng tôi an tâm rồi.” Salazar và ba vị khác vui mừng, “Được rồi, Harry, lúc nào mới lấy được Hòn Đá Phù Thủy?”
“Có lẽ phải chờ thêm một thời gian nữa, dù gì con cũng cần chuẩn bị kĩ càng, hiện tại con không dám khẳng định mình có thể lấy được nó trong Chiếc Gương Ảo Ảnh hay không, thế nên, con phải chờ Neville Longbottom, nhưng mà nếu thử tiếp xúc tấm gương kia trước, là một lựa chọn không tồi.” Harry nói.
“Ừ, con sửa xong pháp trận giám sát rồi chứ?” Ravenclaw hỏi.
“Sắp rồi ạ, con phải đến nước Đức lấy ảnh thủy tinh về, các vị biết đấy, giờ ở Anh, loại công nghệ này được xưng là cấm thuật, có trả bao nhiêu galleon cũng không mua được. Đức thì vẫn còn. Con đã nhờ một người bạn. Tuy con có thể tự làm, bất quá rất tốn thời gian lại phí sức.” Harry nói.
“Ừ, xem ra, phù thủy xuống dốc không phải không có đạo lý. Bọn họ đều quên đi sự tiến bộ, chương trình học của Hogwarts rất lạc hậu.” Ravenclaw thét lên.
Harry bất đắc dĩ nhún vai, Slytherin lên tiếng:
“Được rồi, chúng ta sắp thoát ra rồi, chờ chúng ta đi ra, mọi người muốn làm gì trường học cũng được, đúng không? Vậy nên, đừng hét nữa.”
“Nhà của Sala và Gody tốt nhỉ… Một nhà xuất hiện White Wizard vĩ đại nhất cận đại, một nhà có Chúa Tể Hắc Ám mạnh nhất nước Anh cận đại, bất kể tốt hay xấu, tóm lại đều lưu danh sử sách.” Hufflepuff nói.
“Không, cậu sai rồi, bọn họ không ai đạt được chờ mong của tôi và Sal cả.” Gryffindor nói, “A, Harry, Harry, thân ái của ta, ta và Sal trông cậy vào con đấy.”
Harry bị giọng điệu và biểu tình đột nhiên của vị sáng lập này chọc cho nổi da gà, biểu tình bất đắc dĩ, mà Slytherin bên cạnh cũng không biết làm sao, che mắt lại, môi giật giật. Harry vừa dùng Occlumency, vừa thì thầm 《Đại điển pháp thuật》, cậu rốt cục đã hiểu Sala gặp phải một người yêu không mặt không da, vô tâm vô phế, không thể dựa dẫm mà còn có chứng động kinh gián đoạn là một chuyện khiến người không nói nên lời đến đâu, thảo nào ông thường vỡ hình tượng trước mặt học sinh, sau đó rời nhà trốn đi.
Harry chỉ đành lấy ra đồng hồ quả quýt, mượn cớ phải chuẩn bị lễ phục tiệc tối, cậu không chút do dự rời khỏi đại sảnh.
Thông qua mật đạo, cậu trở về phòng mình, thấy Herpo ăn uống no nê thích ý nằm trên giường. Thấy Harry vào phòng, nó lập tức bò xuống, vô cùng thân thiết leo lên người cậu.
【Tay nghề của Harry ngày càng tốt. Đã sắp sánh ngang với Hel rồi, cảm ơn.】 Herpo nói.
【Cậu thích là tốt, Sala sẽ sống lại, sau này cậu sẽ đi theo ông ấy chứ?】 Harry cười hỏi.
【Không, ngài là chủ nhân của chiếc vòng Nụ Hôn Rắn, cũng là người thừa kế của Sal, ngài biết mà, người thừa kế của phù thủy đều rất tôn quý, ở thời đại ngàn năm trước, người thừa kế thậm chí tôn quý hơn cả người đã thừa kế, vì đó là người đại diện cho tương lai. Đặc biệt là ngài, người thừa kế được bốn đầu sỏ thừa nhận. 】Quái vật rắn nói.
【Đúng, nhưng, Sala sẽ buồn lắm? 】
【Hừ, ông ấy có Gody rồi.】Quái vật rắn hình như có thành kiến với Gryffindor.
【Tôi cũng có Sev mà.】 Harry cười nói.
【Không giống, ngài có Sev, nhưng chí ít ngài thỉnh thoảng sẽ làm đồ ăn cho tôi. Mà Sal thì khác, ông ấy sơ ý hơn ngài.】Quái vật rắn nói.
Một người một rắn hàn huyên một hồi, Harry quyết định đi dạo Hồ Đen, có lẽ, có thể nghịch tuyết luôn?
Nghĩ vậy, cậu vui vẻ như một đứa trẻ chân chính, bỏ thêm câu thần chú ấm áp cho mình, cậu ra khỏi hầm của nhà Slytherin.
“Cậu Potter,” Vừa ra ngoài, cậu đã bị một giọng ngạc nhiên gọi lại, “Những món đồ chơi này, ừm, đều là tôi tịch thu từ các học sinh, chắc cậu sẽ thích.” Là Filch, nhét một rương sản phẩm đùa dai vào tay Harry, “Merry Christmas!” Nói xong, trong khi Harry còn đang sững sờ, nhanh chóng rời đi.
Harry ngơ ngác nhìn rương đồ chơi trong tay, lại nhìn bóng lưng có chút tập tễnh của Filch, đột nhiên xúc động —— có vài người rất thiếu sự quan tâm, cậu chỉ là tặng quà Giáng Sinh cho ông quản lý và mèo của ông thôi mà. Ôi, lão Squib này, đúng là người ngại ngùng. Nhưng cậu vẫn nhìn bóng lưng ông quản lý kêu:
“Merry Christmas, ông Filch! Cảm ơn, cháu rất thích quà của ông! Thay cháu hỏi thăm phu nhân Norris!”
Cái bóng phía trước khựng lại, nhưng rất nhanh rẽ qua hàng lang. Harry cầm rương trong tay, gọi gia tinh, để nó đưa tới phòng ngủ của cậu. Cho dù không có gì đắt tiền, nhưng đây cũng là tấm lòng của Filch, huống chi cậu tinh mắt thấy được trong rương có một tấm da dê quen thuộc.
…
Chậm rãi ra khỏi tòa thành, sau đó ở bãi đất đọng tuyết bên Hồ Đen bắt đầu dùng cách của Muggle để đắp người tuyết, chơi đến quên trời quên đất. Cho đến khi một giọng nói khiến cậu hồi thần.
“Harry, cháu đang đắp người tuyết à?” Harry nhìn lại, là Hagrid.
“Đúng vậy, chú Hagrid. Cái này, ừm, được cho phép chứ?” Harry ngại ngùng hỏi Hagrid.
“Đương nhiên là được. Ý chú là, trước khi cháu nhập học, lần cuối cùng chú thấy cháu, cháu chỉ là một cục bông, lúc đó, chú và ba cháu là bạn tốt. Ừ, cảm ơn món quà của cháu, quyển sách đó rất hay, sao cháu biết chú thích nó?” Hagrid hàm hậu nói.
“Biệt thự Potter có nhật ký của mẹ, cháu có xem qua, đáng tiếc không phải bức tranh.” Harry nói, đây không phải lời nói dối, Lily quả thật có để lại nhật ký, nhưng không ở biệt thự Potter mà là ở nhà Evans tại Đường Bàn Xoay.
“Cảm ơn, Merry Christmas, chú sẽ cho cháu một phần quà, à, rất xin lỗi, chú lại quên quà của cháu mất rồi.” Hagrid xấu hổ.
“Đừng khách sáo, Merry Christmas. Chú chơi chung chứ?” Harry hỏi.
“Không, chú còn có việc. Lần sau đi, lần sau chú mời cháu tới ngôi nhà nhỏ của chú.” Hagrid nói.
“À vâng, cảm ơn chú.” Harry nhìn Hagrid cười híp mắt tạm biệt mình rồi rời đi, trong lòng có chút cảm giác nói không nên lời, Hagrid là bạn của cậu, vẫn luôn là như vậy. Trước khi tái sinh, cho dù tình yêu của cậu và Severus bại lộ, người đầu tiên ủng hộ không phải ai khác, mà chính là Hagrid. Người bán khổng lồ này rất lương thiện, tuy không quá khôn khéo, tuy ông ấy thích nuôi một số thứ kỳ quái, nhưng lại rất thật, rất thật thà. Harry tiếp tục nghịch tuyết, đến khi hoàng hôn, cậu đắp xong ba người tuyết, sau đó nở nụ cười nhìn chúng, bất cứ lúc nào, thứ cậu muốn, cũng chỉ đơn giản là như vậy, ít ỏi như vậy——
Chỉ là một gia đình…
Thế nhưng, vì sao, mãi không có được?
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro