[Đồng nhân][Hi Trừng-Vong Tiện]Ma Đạo- Khi chị dâu* cùng em dâu vô ý đổi chỗ.(1)
Tác giả: 清歌晚吟.
Link gốc: http://paradox7.lofter.com/post/f4246_b56133d
Link QT: Hắc Bò Cạp.
* Hi Trừng cùng Vong Tiện đã kết thành đạo lữ. (Đổi hồn)
* Có hint (Một ít) Trạm Trừng/ Hi Tiện/ (Song kiệt) Ái muội, chú ý tránh sét.
++++++++++++++***********+++++++++++++++
Đôi lời: Được theo QT nên độ chính xác không cao, nếu cảm thấy không hợp các bạn có thể rời đi, mình xin cảm ơn.
Bản dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, cảm phiền đừng mang đi đâu. Cảm ơn lần 2
++++++++++++++***********+++++++++++++++
Ngụy Vô Tiện mơ màng tỉnh dậy sờ sờ người bên cạnh, theo thói quen dùng tay chân quấn lên người kia như bạch tuột, lúc này mới phát hiện đối phương đã mặc y phục. Hắn cùng Lam Vong Cơ sau khi mỗi ngày đều lười mặt đồ, cuối cùng thành thói quen ngủ lõa thể đến sáng, trong lòng không khỏi buồn bực, y như thế nào làm xong rồi còn đem quần áo mặc lại? Hừ, nhất định là sợ nhìn thấy đường cong xinh đẹp của ta lại nhịn không được nổi tà tâm chứ gì, hắc hắc, đúng là lang sói. Ngụy Vô Tiện trong lòng chửi thầm khác với khuôn mặt đang vô cùng vui vẻ, hắn xoay người lấn lên xoa xoa gương mặt của Lam Vong Cơ, nhắm ngay môi y mà hôn chụt một cái thật kêu.
Thanh âm vang dội khiến Lam Hi Thần tỉnh giấc, trợn mắt nhìn thấy Giang Trừng đang ngồi khóa lên người mình, gấp gáp cởi ra đai lưng cùng áo trên, lộ ra đường cong tuyệt đẹp cùng những vết hồng giao trên người, cả ánh mắt đều là vẻ say đắm.
Lam Hi Thần hốt hoảng nghĩ thầm, ta đang tỉnh hay là nằm mơ? Đêm qua mới vừa lăn lộn một trận, mới vừa sáng sớm tinh mơ, Vãn Ngâm lại nhiệt tình chủ động như thế ...... Đây là muốn quyến rũ ta??
"Vãn Ngâm??" Y mở miệng kêu, lại thấy cả người đối phương đột nhiên cứng ngắc.
*
Giang Trừng bị cảm xúc ấm áp trên môi đánh thức, mỗi khi hai người ngủ qua đêm, sáng sớm hôm sau Lam Hi Thần đều hôn trấn an hắn, khi thì mí mắt, khi thì trán.... nhưng chưa bao giờ dám sớ rớ gần môi, bởi vì Giang Trừng chán ghét chưa có súc miệng mà hôn chỗ này. Đành kết luận chắc là do y tâm huyết dâng trào, Giang Trừng lại lười trợn mắt nên chỉ giơ tay ra đẩy đẩy, Lam Hi Thần cũng không dây dưa mà đứng lên, hắn chưa kịp thở ra một hơi thì thấy trên người chợt nặng, Lam Hi Thần vậy mà dám xốc chăn cúi người đè xuống, mà điều khiến Giang Trừng khiếp sợ nhất là, hắn chưa mặt đồ!!!!!!!
Lam Vong Cơ khó hiểu khi nhìn thấy vẻ mặt hoảng sợ cùng mù mờ của Ngụy Vô Tiện, lo lắng vươn tay xuống hạ thân của hắn sờ soạng coi thử không sáng sớm có phản ứng, nào ngờ đã bị bắt lại, chỉ thấy Ngụy Vô Tiện gò má ửng hồng thẹn quá hóa giận gào thét:" Người như thế nào mà sáng sớm liền động dục."
Lời vừa nói ra khiến cả hai đều kinh ngạc, Lam Vong Cơ ngạc nhiên khi thấy Ngụy Anh chính miệng nói ra những lời này, chẳng lẽ là đối với ta ...... mất đi thú tính??? Nhưng tối hôm qua rõ ràng còn ra sức phối hợp ????? Bên này Giang Trừng cũng kinh ngạc không kém, con mẹ nó đây đâu phải thanh âm của ta!!!! Như thế nào lại nghe như giống của cái tên họ Ngụy kia!!!!!
Hắn cúi đầu phát hiện trên ngón trỏ không còn Tử Điện, ngực cũng không có vết giới roi, cơ thể không phải là của hắn, lại ngẩng đầu nhìn người đối diện, trong phòng màn che còn chưa vén, lúc tranh sáng tranh tối cùng với đầu óc hỗn loạn, lúc này hắn mới để ý đến ánh mắt của đối phương, không phải sẫm màu ấm áp mà là lưu ly lạnh nhạt.
Giang Trừng há hốc mồm, "A" lên một tiếng hét thảm, một chân đem Lam Vong Cơ không đề phòng đá xuống giường.
*
".....Cho nên, hai người là..... trao đổi hồn phách???"
Lam Hi Thần lẩm bẩm nói nhỏ, vẻ mặt hoài nghi như còn ở trong mơ, Lam Vong Cơ bên cạnh cũng đầy mặt khó có thể tin, nhìn xem Ngụy Anh -- không, Giang Trừng, nhìn nhìn lại Giang Trừng -- không, Ngụy Anh, đầu có chút ngốc
Ngụy Vô Tiện bên trong Giang Trừng rất dễ dàng chấp nhận giả thiết này, hắn đã trải qua một lần hiến xá, không có gì ghê ghớm, huống hồ đây còn là người quen, hai tay chống hông đem chân đá chăn đang bọc lại"Chính mình" cuộn tròn thành một đoàn trên giường, cười to nói.:" ha ha ha Giang Trừng, nhìn ngươi kìa, thay đổi hồn chứ không phải là mất trinh."
"Ngươi câm miệng!." Giang Trừng đang bên trong cơ thể Ngụy Vô Tiện, hay chính xác hơn là Mạc Huyền Vũ tức giận nói, bất cứ là nghe thanh âm của mình mắng chính mình, rồi lại chính mình chửi ngược trở về, cảm giác này đều thật sự quái dị. :" Lam Nhị nhà ngươi đối với ta động tay động chân."
"Giang trừng" ( Ngụy Vô Tiện ) không ghen cười nói: "Ngươi nói y là của ta, đương nhiên sẽ đối ' ta ' động tay động chân rồi...... Y động vào ngươi chỗ nào?""Ngụy Vô Tiện" ( Giang Trừng ) cứng mặt không hé răng, Lam Vong Cơ đứng ở một bênchủ động nói: "Môi." Mang theo vài phần thẳng thắn và nhận sai, nhưng mà phần sau đó lại không thể nói ra.
"Quả nhiên," "Giang trừng" sờ sờ cằm, "Vừa lúc ta cũng hôn Trạch Vu Quân nhà ngươi nè, vậy thì huề nhau nhé."
"Ngụy Vô Tiện" giận tím mặt: "Cái gì?!" Trừng về hướng Lam Hi Thần, người sau chỉ phải cười khổ nói: "Chúng ta đều nhận sai người."
Cho dù là Lam Hi Thần hay là Lam Vong Cơ, đối với bạn lữ từ thân đến tâm rõ như lòng bàn tay, trước tiên phát hiện quái dị, cũng không có khả năng lập tức nghĩ đến những chuyện không thể tưởng tượng được-- nếu tại bên ngoài đang săn đêm gặp phải sự cố thì khác, nhưng đây là ở Vân Thâm Bất Tri Xứ, lại còn là phòng ngủ của chính mình, ai có thể đoán được trong một đêm người cùng giường đột ngột đổi hồn cơ chứ? Giang Trừng cùng Ngụy Vô Tiện thật ra có thể phát hiện thấy điều gì bất thường, nhưng mà mới sáng sớm hai người đều không tỉnh ngủ, thứ hai lại không thấy rõ, vậy nên không thể lập tức nhận ra.
"Ngụy Vô Tiện" tức giận lẩm bẩm nói: "Hai ngươi lớn lên sao giống nhau làm cái gì, thật là."
Lam thị song bích: Chuyện này trách chúng ta được sao???
Lam Hi Thần lấy lại bình tĩnh, nói:" Vãn Ngâm, Ngụy Công tử, thân phận hai người đều hết sức quan trọng, việc này chỉ bốn người chúng ta biết được, một phần vạn không thể tiết lộ ra bên ngoài, tránh kẻ xấu lợi dụng, đem chuyện này làm lớn lên." (Chém)
Ba người còn lại gật đầu, Lam Hi Thần lại nói:" Hai người thử nhớ kĩ một chút, xem xem gần đây có làm ra hành động gì bất thường."
Lam Vong Cơ quay đầu xem "Ngụy Vô Tiện", dừng một chút lại chuyển hướng "Giang trừng", "Giang trừng" bừng tỉnh đại ngộ đập một chưởng nói: "A, hôm qua ta ở Tàng Thư Các có thấy được một mảnh tàn quyển, là về chú thuật hiến xá xáp nhập hồn phách, liền thuận tay thử một chút......"
" Hiến xá xáp nhập hồn phách ?" Lam Vong Cơ đột ngột xen lời hắn, "Vì sao không nói cho ta?"
"Giang trừng" hướng y lộ ra một nụ cười trấn an -- đem ba người trong phòng, đặc biệt là Giang Trừng sợ đến không nhẹ -- nói: "Không có gì ngươi yên tâm, ta chỉ là tò mò thử một chút." Lỡ đâu sau này xảy ra chuyện gì, không đến mức bó tay không tìm ra biện pháp.
Lam Vong Cơ ánh mắt hơi nhướn, Lam Hi Thần tiếp tục hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó, ách," "Giang trừng" Ấp a ấp úng cười, "Chỉ là một tờ tàn khuyết, ta cho rằng ảnh hưởng không lớn......"
Lam Hi Thần trầm ngâm một lát, lại nói: "Ngươi có thể cho chúng ta xem bản tàn quyển kia một chút? Có thể sẽ có cách giải quyết." Lại bổ sung nói, "Nếu như không ổn, chỉ cần mang Vong Cơ theo là được."
"Giang trừng" cười nói: "Thật ra là lục soát từ mật thất của Kim Quang Dao chuyển tới Tàng Thư Cát nhà mấy ngươi, có cái gì không thể xem." Hắn chuyển hướng "Ngụy Vô Tiện" nói, "Giang trừng, ngươi đem quần áo......"
Lại thấy "Ngụy Vô Tiện" cả mặt đều khói mù dày đặc, đỉnh đầu mây đen xoay quanh, khổ đại cừu thâm nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi nói xem, đem ta bọc vào, biến thành cái dạng như bây giờ, tất cả đều do người tốt nào ban cho?"
"Giang trừng" gãi đầu pha trò: "Ta với ngươi không phải là đang bị hoán đổi sao......"
"Ngụy, Vô, Tiện!" Giang Trừng kêu hết tên của kẻ kia ra, trong giọng cực kì phẫn nộ, "Ngụy Vô Tiện" trong mắt cơ hồ phun ra ánh lửa, rất muốn từ trên giường bò xuống liền xông tới người kia đánh một trận, lại như nhớ tới cái gì , cả người đều cứng lại, lúc sau mới hậm hực bò về, mà "Giang trừng" đã là lắc mình đến ngoài cửa, quay đầu lại le lưỡi nói: "Ta đi trước!"
Lam Vong Cơ theo sát phía sau hắn, Lam Hi Thần từ cái rương lấy ra một bộ y phục của Ngụy Vô Tiện, quần áo tối hôm qua đã bị hai người kia quăng tứ tung rơi hỗn độn đầy đất, tất nhiênkhông thể đưa cho "Ngụy Vô Tiện" mặc, đối phương tiếp nhận rồi không có động tác kế tiếp, chỉ trầm giọng nói: "...... Ngươi trước đi ra ngoài."
Hai người kết giao đã lâu, Giang Trưng ở trước mặt y rất hiếm khi ngượng ngùng, Lam Hi Thần sau khi tiếp thu vào cũng lập tức xấu hổ, nói.:" Ta ở bên ngoài chờ ngươi." Liền lập tức đi ra ngoài.
Nếu Ngụy công tử bị ta nhìn thấy, đừng nói là Vãn Ngâm ta cũng sẽ rất ngượng ngùng. Tội lỗi tội lỗi, Lam Hi Thần trong lòng hướng đệ đệ nói lời kiểm điểm.
Bên kia Lam Vong Cơ đuổi theo "Giang trừng", cùng hắn sóng vai mà đi, đối phương cúi đầu như đang trầm tư, sau một lúc lâu Lam Vong Cơ mới đột nhiên nói: "Không thể huề nhau."
"Giang Trừng" phục hồi lại tinh thần ngẩng đầu nhìn y:"Sao?"
Lam Vong Cơ câu chữ rõ ràng nói: "Ngươi hôn huynh trưởng cùng ta hôn Giang......" Biểu tình xuất hiện một tia ghen tị, "...... Hôn ' ngươi ', không thể huề nhau."
"Giang Trừng" làm như không hiểu mấy lời nói này, cũng không lập tức vạch trần ý sâu bên trong câu nói của y, cười hì hì nói."Vậy ngươi muốn như thế nào mới tính huề nhau? Dùng 'ta' trong thể xác kia hay 'Ta' trong thể xác này?"
Lam Vong Cơ nhìn khuôn mặt trước mắt thuộc về Giang Vãn Ngâm, yên lặng nghiêng đầu qua.
"...... Không đến mức ghét bỏ như vậy chứ!" "Giang trừng" bị tổn thương nặng nề, mãnh liệt kháng nghị. "Ngươi phải xuyên thấu qua vẻ bề ngoài nhìn vào bên trong, bên trong !"
*
"Ngụy Vô Tiện" sau khi ăn mặc chỉnh tề mới từ Tĩnh Thất bước ra, cùng Lam Hi Thần đuổi theo chậm rãi đi chậm phía trước hai người. Trên đường gặp được bốn người đệ tử Lam gia, ai ai cũng không ngừng dụi mắt, tất cả cho rằng mình có bệnh về mắt rồi, bằng không thì tại sao Trạch Vu Quân cùng Ngụy tiền bối đi cùng một chỗ, nhưng mà như thế này cũng không có gì, đáng sợ nhất là Hàm Quang Quân cùng Giang tông chủ vậy mà lại đi cùng một chỗ ! Sáng nay trời mọc ở đằng đông rồi sao? Bầu trời cũng không có mây hồng rơi xuống*? Nhìn cũng đâu giống là sắp tận thế?
*Hạ hồng vũ, không biết dịch sao nên đành để vậy
Bốn người đệ tử cắm cúi bước nhanh đến Tàng Thư Cát, "Giang Trừng" ngựa quen đường cũ chạy đến kệ sách hôm nọ, lấy một quyển sách cổ dày nặng xuống, lấy tờ tàn quyển rút ra. Ba người kia lập tức tiến lên, rất nhanh liền đọc xong. Lam Hi Thần chỉ ra một loạt tự nói.:" Cần thi thuật phải mặc niệm người trong lòng.......cho nên Ngụy công tử, người ngươi niệm không phải Vong Cơ mà là Vãn Ngâm?"
Ánh mắt ba người lập tức bắn về phía hắn, Lam Hi Thần vẻ mặt học hỏi, Lam Vong Cơ thì nguy hiểm tràn đầy, "Ngụy Vô Tiện" đa dạng phong phú, kinh-vui-ghét-ác đều có."Giang Trừng" vội vã xua tay, nói:" không không, ta niệm vài cái tên. Đầu tiên là Lam Trạm, sau đó tới tiểu Bình quả, rồi mới tới Giang Trừng."
"Ngụy Vô Tiện" cả mặt đen lại, hét:" Ngươi xếp ta sau một con lừa sao?"
"Ngươi muốn ta xin lỗi?" "Giang Trừng" không có thành ý nói:" Ngươi cũng có thể đem ta xếp sau cẩu mà."
Lam Vong Cơ sắc mặt rất là hòa hoãn, Lam Hi Thần thì nhịn cười nói:" Ngươi khi đó có mặc niệm rất kĩ càng không? Càng tỉ mỉ càng tốt."
"Giang Trừng" nói:" Rất đơn giản, này nhé Lam Trạm thì là 'Lam nhị ca ca ta yêu ngươi', với tiểu Bình Quả thì là'Ngoan đi, lần sau có ra ngoài ta cho ngươi ăn ngon', còn với Giang Trừng thì 'Sáng sớm tìm thấy ta thì nghênh chiến nhưng không đánh còn vẻ mặt thì như kiểu ngươi cái tên phản đồ gả cho Cô Tô sửa thành họ Lam còn không biết xấu hổ thiệt chứ ta nói Trạch Vu quân rốt cuộc coi trọng ngươi điểm nào quả nhiên chỉ có ánh mắt của Hàm quang Quân nhà ta là tinh thông xuất chúng."
Lam Vong Cơ:"...."
Lam Hi Thần:" Vãn Ngâm bình tĩnh."
"Ngụy Vô Tiện": "Lam Hi Thần ngươi buông ta ra, hôm nay ta phải sống chết với hắn một phen."
Vân Thâm Bất Tri Xứ cấm ồn ào nay đã sớm vứt ra bên ngoài, Lam Hi Thân rất vất vả mới kìm được "Ngụy Vô Tiện" lại, lau lau mồ hôi nói:" Xem ra có lẽ là do độ dài và ngắn..... đó là nguyên nhân."
Lam Vong Cơ chắn trước người "Giang Trừng" gật gật đầu.:" Vấn đề hiện tại là làm cách nào để giải trừ."
Bốn người yên tĩnh lại, chia nhau phân công tìm đọc, Tàng Thư Các sách cổ mênh mông, Lam Hi Thần năm đó chỉ cứu được một phần nhỏ, trải qua những năm gần đây không ngừng thu thập mới mở rộng trở lại, so với năm đó còn phong phú hơn. Ngoài Tàng Thư Cát, Vân thâm Bất Tri xứ hay Liên hoa Ổ, vô luận là sách to hay nhỏ cũng đều là một môn phái, sáng tạo ra sau này cũng đều đem vinh danh, cho đời sau đều đọc. (Chém)
Một ngày rất nhanh liền trôi qua, trên sàn chỉ nghe tiếng lật sách soàn soạt và tiếng thì thầm to nhỏ bên trong Tàng Thư Cát, rốt cuộc cũng vang lên một tiếng không xác định.:" Tìm thấy rồi."
"Ngụy Vô Tiện" vừa nói xong liền ngẩng đầu, không biết xui xẻo như thế nào mà đập vào mắt một cảnh tượng trong góc kia, "Giang Trừng" từ phía sau như làm nũng ôm eo Lam Vong Cơ, môi dán ngay tai y nó thì thầm cái gì đó, lam vong Cơ thì nhìn chằm chằm quyển sách trong tay, không quay đầu lại, cơ mà bên vành tai lại lan truyền một màu hồng nhạt.
"A a a a a a !!!!!!!!!!""Ngụy Vô Tiện" bộc phát mà hét lớn lên đem ba người kia đều kinh hãi, thấy hắn bên một bàn sách nhảy dựng lên ba thước, khuôn mặt trắng kia khi hồng lại tím, cuối cùng đen thui......Tóm lại là vô cùng ngoạn mục, ngón tay run rẩy chỉ vào hai người:" Các ngươi....các ngươi!!!!" Ân ân ái ái thì chẳng liên quan đến ta, nhưng mà đó là cơ thể của lão tử!!!! cả người các ngươi không thấy ác hàn sao? Không thấy lông tơ dựng đứng sao? Không thấy da đầu tê dại sao? Tự chọc hai mắt có vui không? Dù sao đây cũng là mắt của Ngụy Anh muốn chọc mù thì ta chọc cho ngươi coi!!!!!
lam Hi Thần không cần quy củ xông thẳng lại, sợ hắn đột nhiên bạo phát rồi lại tự làm đau mình, đơn giản từ sau lưng ôm chặt hắn nói:" Vãn Ngâm, bình tĩnh." Lời này như thế nào như vậy quen tai, "Đó là Ngụy công tử, không phải ngươi......"
Lam Vong Cơ ánh mắt không bình tĩnh, chỉ nhìn chằm chằm cánh tay đang ôm "Ngụy Vô Tiện" :" ......Huynh trưởng, thỉnh buông tay."
Lam Hi Thần không nói gì, "Ngụy Vô Tiện" rít gào nói: "Các ngươi trước buông ra! Đã ăn trong chén lại nhìn trong nồi, làm gì có chuyện chiếm tiện nghi như vậy!"
Ba người còn lại:.......Ngươi so sánh cái này hình như rất không hợp!
Sau một trận binh hoan mã loạn qua đi, cuối cùng một lần nữa khôi phục hoà bình, Lam Hi thần lại nâng lên tay áo lau mồ hôi, chuyển hướng "Ngụy Vô Tiện" nói: "Vãn ngâm, ngươi vừa mới nói tìm được rồi......"
"Ngụy Vô Tiện" tức giận đến suýt nữa đã quên việc này, từ án thượng nắm lên một quyển sách, nhét vào trong tay y: "Tự xem."
"Giang trừng" cùng Lam Vong Cơ tiến lại đây, bên trái bên phải vây quanh Lam Hi Thần, ba cái đầu chụm lại, sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, biểu tình trở nên cực kì vi diệu.
Lam Hi Thần:" Trong này nói,'Linh hồn rời khỏi nhưng chỉ cần độ khí trở về bản thể*...."
* thác loạn chi hồn nhưng kinh độ khí trở về bản thể
"Giang Trừng" nói:" Chính là dùng miệng truyền khí."
Lam Vong Cơ:" Không được."
Lam Hi Thần:" Đúng vậy, đây chỉ mới là biện pháp duy nhất thôi."
Y chuyển hướng qua Lam Vong Cơ, trên mặt là một vẻ tâm tư hỗn loạn, vừa hy vọng Ngụy Anh có thể trở về như cũ, lại không hy vọng sẽ dùng cái phương pháp này. "Giang Trừng" nhìn qua có vẻ rất thờ ơ nhưng khi hắn xoa xoa tay áo là bại lộ hết. "Ngụy Vô Tiện" cắn chặt môi dưới, thần sắc hỗn loạn, nếu lấy tính tính thường ngày của hắn thì chắc gì đã đồng ý, vậy mà bây giờ lại đưa sách cho bọn họ xem..... Nói lo âu tất nhiên có lo âu, cuối cùng đành thỏa hiệp coi như đó là bản thân của chính mình đi.
Lam Hi Thần thở dài nói:" nếu đã như vậy thì..... thử xem."
Lam Vong Cơ cũng đồng ý, vì thế một lúc sau Vân Mộng song kiệt cách hai thước xếp bằng ngồi đối mặt, ta trừng ngươi ngươi trừng ta. Lại qua một lúc lâu sau, Lam Hi Thần bất đắc dĩ thở dài:" các ngươi muốn nhìn đến khi nào?"
"Giang Trừng" hừ một tiếng, thần thái trên mặt rất có phong phạm, hướng người tới, ai ngờ "Ngụy Vô Tiện" đột nhiên co rúm lùi về sau kêu lên:" Ngươi đừng có qua đây."
Ba người:......
"Giang Trừng" nói:" Giang Trừng ngươi được chưa? Đâu phải ta phi lễ với ngươi, cài này là hai chúng ta cùng nhau phi lễ mà....Xí, không phải muốn đổi trở về sao? Nhìn xem ngươi chẳng khác gì lão đại ngượng ngùng xoắn xít."
"Ngụy Vô Tiện" hét to:" Ngươi gặp phải cái loại chuyện này còn nói lý."
"Giang Trừng" nhẫn nại nói:" Ta chưa nói ta có lý, nhưng việc này dù sao cũng phải làm, ngươi không vui thì nhắm mắt lại, coi như ta trở thành chính ngươi......"
"Ngụy Vô Tiện" run lập cập: "Ta có bệnh a!"
"Giang trừng" cũng bị hình ảnh tưởng tượng kinh khủng dọa sợ: "...... vậy trở thành Trạch Vu Quân! Ta cũng đem ngươi trở thành Hàm Quang Quân! Cái này chắc được rồi đó!"
Cô Tô song bích: Tuy rằng có cảm động nhưng hai người người chúng ta còn sống đứng đây mà hai ngươi không thèm hỏi ý kiến sao? [ mặt mang mỉm cười & mặt vô biểu tình.jpg]
"Giang trừng" đem cổ hướng đến càng gần, "Ngụy Vô Tiện" cố gắng kìm nén không lùi không né, hai người đến gần tới mức có thể cảm nhận hơi thở phảng phất trên mặt, đột nhiên "Ngụy Vô Tiện" giơ tay tát mạnh một cú trên mặt "Giang trừng", đem đầu hắn đẩy đến một bên, kịch liệt thở dốc nói: "Vẫn là...... Không được!""Giang trừng" bụm mặt vẹo cái đầu quay lại, một bên mặt đỏ bừng năm dấu vết, nước mắt lưng tròng nói: "...... Đây chính là mặt của ngươi! Ngươi vậy mà còn hạ thủ được!"
"Ngụy Vô Tiện" thấy khuôn mặt thuộc về chính mình sắp trào ra nước mắt tới nơi, khóe miệng hung hăng run rẩy một chút -- Chuyện đã đến như vậy mà còn hạ thủ được! Giang Vãn Ngâm ngươi thật không có tiền đồ! Trong lòng hạ quyết tâm, nghiêng người vươn tay giữ sau đầu "Giang trừng", trên mặt là một vẻ hiên ngang lẫm liệt thấy chết không sờn.
Lúc ấy bờ môi của "Giang Trừng" cách môi của "Ngụy Vô Tiện" chỉ có 0,01 cm, nhưng phải hơn một phần tư nén hương , khi hai cánh môi của chủ nhân sắp hoàn toàn mà chạm vào...... Thực xin lỗi . Nhưng là ngay sau đó hai người liền bị chia lìa kéo ra lại, Lam Vong Cơ xách sau cổ "Giang Trừng", Lam Hi Thần ôm vai cổ "Ngụy Vô Tiện", Vân Mộng song kiệt từng người bị kéo ngã ngồi về phía sau, Cô Tô song bích hai người nửa quỳ phía sau bọn họ, đem người của chính mình cướp về, lúc này mới thoáng nhẹ nhàng thở ra. Khác với buổi sáng, mặt dù biết thân xác và linh hồn của hai người trao đổi, nhưng lại khiến cho bọn họ trơ mắt nhìn đối phương cùng người khác trước mặt mình làm loại sự tình này --
Lam Hi Thần cười khổ nói: "Xin lỗi, quả nhiên vẫn là không được."
Lam Vong Cơ lặp lại nói: "Không được."
Lam Hi Thần nói: "Chúng ta hay là thử biện pháp khác đi, nhất định sẽ có, được không?"
"Ngụy Vô Tiện" ước gì có người tới ngăn đón chính mình, tay cầm thành quyền đã hướng về phía sau đấm ở đầu vai của y, không sử nửa phần lực, ngoài miệng oán giận nói: "Ngươi kéo sớm làm gì! Thiếu chút nữa Một bước sa chân hận thành muôn thuở* ."
*Nhất thất túc thành thiên cổ hận, đây là một câu thơ, không biết như thế nào đành để như vậy.
Bên kia "Giang trừng" cũng thả lỏng cơ thể dựa vào trong lòng ngực của Lam Vong Cơ , nửa híp mắt lười biếng nói: "Ngươi không phải đã sớm trượt chân sao? Còn trang chính cái gì mà ra thành nước bùn không nhiễm......"
"Ngụy Vô Tiện" không thể nhịn được nữa, tránh ra khỏi cái ôm của Lam Hi Thần hung tợn nói: "Ta đây liền băm ngươi thành một đống nước bùn ô nhiễm!!!"
"Tổn thọ quá! Giang Vãn Ngâm muốn tự sát kìa!"
==================
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro