[Đồng nhân][Trừng-Tiện]Ma Đạo Tổ Sư-Ràng Buộc 2

1.

Ta là Giang Trừng, chủ nhân của Vân Mộng Giang thị.

Ta có một sư huynh, hắn tên là Ngụy Vô Tiện.

Trước khi hắn đến, ta rất thích nuôi chó, Tiên Tử, Hoa Hoa, Lệ Lệ... ta không chừa cái tên nào, ngày qua ngày cứ chơi với đám Tiên Tử nhưng ta vẫn cảm thấy thiếu cái gì đó. Mặc dù đệ tử trong tộc đều rất thân thiện nhưng đối với ta, bọn họ vẫn giữ vài phần e dè cho nên ta cảm thấy rất khó chịu .

Cho đến một ngày, khi cha ta ôm từ đâu về một tiểu bằng hữu, nhìn hơi lớn hơn ta nhưng người thì gầy teo, quần áo rách rưới, khắp người chẳng tìm đâu ra một chổ lành lặn, vậy mà hắn cứ cười, hai tay không ngừng giữ chặt trái dưa ăn ngấu nghiến...

Cha ta nói, Giang Trừng từ nay về sau hắn là sư huynh của con, tên Ngụy Anh.

"Ngụy Anh" Ta đem cái tên này niệm trong đầu hai lần, rồi nhìn  hắn cười vô tâm vô phế, không hiểu sao ta cảm thấy thả lỏng trong lòng, cũng muốn làm quen với hắn, nhiệt tình đem Tiên Tử lên chào hỏi.

Chưa kịp nói gì, bổng nhiên Ngụy Anh hét liên thảm thiết rồi đem trái dưa đang ăn dang dở trong lòng quẳng vào người ta cùng tiên tử, sau đó chẳng ngại ngùng gì mà leo tót lên đầu của cha ta, ôm chặt run cầm cập.

"......"

Cha ta cười, nói rằng hắn rất sợ chó, lúc gặp đã vậy rồi, lúc này trong lòng ta cảm thấy một dự cảm mơ hồ, quả nhiên cha ta bảo ta đem tặng mấy con chó này cho người khác vì Ngụy Anh rất sợ chó.

Lời này chẳng khác gì thiên lôi đem búa nện cho ta một trận vậy, tất nhiên ta không chịu khóc lóc om sòm còn giãy đành đạch như con cá đang hấp hối, cha ta phải ra sức khuyên nhủ hết nữa ngày trời ta mới ậm ừ đồng ý. Trước khi đem đống chó đi, ta chẳng e dè gì mà liếc nhìn cái tên Ngụy Anh kia, ngươi nhớ mặt ta đấy.

Khi Ngụy Anh đến, ta cảm thấy cha ta đối xử với hắn rất tốt, ông hay vuốt đầu Ngụy Anh mà đối với ta rất ít khi ông làm vậy, thậm chí còn tặng cho hắn một đôi dép, tỷ tỷ ta thì càng ân cần với hắn, khi thì bóc hạt sen cho  hắn ăn, khi thì nấu canh sườn ngó sen cho hắn uống. Mẹ ta-Ngu Tử Diên rất khó chịu vì chuyện này, mối quan hệ giữa cha mẹ đã không tốt, vì vậy hay thường xuyên cải cọ to tiếng.

Những ngày sau đó, ta vô cùng ghét hắn, nhìn thấy hắn là né đi chổ khác, dựa vào cái gì mà ta phải hi sinh đám chó này của mình chứ, lại còn được cha và tỷ tỷ ân cần chăm sóc. Mặc cho hắn cứ gọi ta như thế nào, ta cũng chẳng thèm liếc mắt, nhiều lúc tức điên thì đạp cho hắn một cú rồi đi biến. Những lúc như vậy tỷ tỷ ta - Giang Yếm Ly lại quạt cho ta một trận.

Một hôm cha ta đến gặp ta,nói rằng Ngụy Anh mới đến còn lạ lẫm vài thứ nên bảo ta cho hắn ở cùng phòng, ta ấm ức mè nheo không cam lòng, cớ gì ta phải hi sinh đống chó vì hắn, giờ lại để hắn ở chung phòng??? Vì vậy khi Ngụy Anh tới nói rằng Giang thúc thúc bảo hắn đến ở cùng với ta, cơn giận trong người ta bùng phát, đem hết tất cả đồ đạc của hắn quăng ra ngoài hết. Còn đe dọc hắn tốt nhất nên tránh xa một chút, nếu không sẽ thả chó cắn hắn, Ngụy Anh nghe vậy hoảng kinh, sau đó hắn đem mền chiếu chạy mất hút. Ta cảm thấy hả hê trong lòng, hứ đáng đời.

Nhưng rất lâu sau đó, ta không thấy hắn chạy về, thật ra lúc đầu ta chỉ giận nên buộc miệng nói vậy. Khuya như vậy rồi hắn còn chạy đi đâu kia chứ, ta thấy tỷ tỷ ta đi tìm hắn nhưng không thấy, vì vậy nàng cầm đèn lồng ra khỏi Liên Hoa Ổ tìm. Ta cảm thấy lo lắng, không biết hắn bị ta dọa sợ đến mức bỏ nhà ra đi không? Như thế thì không biết cha ta sẽ có cái phản ứng gì, vì vậy ta quyết định lén đi theo tỷ tỷ.

Không biết đi đến nơi nào, khắp nơi toàn là cây hơn nữa lại trời tối khiến ta không nhìn rõ đường đi, vì vậy trong lúc không cẩn thận ta bị lọt xuống một cài hố. Cả người bị va đau điếng, trán cũng bị đập đến bật máu, cả người ta nằm co ro trong cái hố đó, vì quá cao nên ta không thể trèo lên được chỉ đành bất lực ngồi khóc.

Sau đó không lâu, ta mơ hồ thấy ánh lữa, tiếng bước chân loạt xoạt rồi thấy tỷ tỷ ta đang cõng Ngụy Anh, cả cái mặt hắn vẫn còn nước mắt chưa khô, sau đó tỷ tỷ kéo ta lên rồi hỏi ta sao lại chạy ra đây. Ta ngượng ngùng bảo đi tìm Ngụy Anh, tỷ tỷ chỉ mỉm cười lau lau đi vết thương trên mặt ta, còn bảo ta xin lỗi Ngụy Anh. Ta ngoan ngoãn nghe lời, dù gì ta cũng có một phần sai trong chuyện này, hơn nữa khi nhìn thấy cái chân gãy của Ngụy Anh cha ta mà biết thế nào cũng phạt ta, hắn hình như cũng hiểu, vì vậy cam đoan sẽ không nói với thúc thúc chuyện này, chỉ bảo rằng chơi té mà gãy chân. Sau đó tỷ tỷ ôm ta cùng hắn trở về Liên Hoa Ổ.

Có lẽ Ngụy Anh cũng cảm thấy có một phần áy náy trong chuyện này, vậy nên lúc nào hắn cũng đi theo ta lấy lòng ta đủ điều. Khi thì lén đưa rượu cho ta, khi thì giúp ta chép phạt, còn chỉ cho ta mấy cái trò không giống ai của hắn. Ngụy Anh chẳng e dè hay nịnh nọt ta cả, có gì nói đó, mặt hắn lúc nào cũng ngã ngớn, đi đứng không đàng hoàng, thích giật bím tóc của mấy cô nhóc trong Vân Mộng, đã vậy còn phạm nhiều lệnh cấm nữa. Bị mẹ ta đánh mấy lần vẫn không chừa, vẫn cứ chứng nào tật nấy.

Dần dần ta cũng bắt đầu quen với hắn.

Hôm đó khi hai đứa dạo chơi ngoài Vân Mộng, Ngụy Anh theo thói cũ ngã ngớn trêu đùa các cô nương, ta nhìn thấy chướng mắt, chỉ muốn đạp cho hắn văng đâu thì văng, chợt xa xa có tiếng chó sủa rồi một con chó ngao từ đâu chạy tới sủa dữ dội. Nghe thấy tiếng sủa, cả hồn Ngụy Anh đã bay tót lên chín tầng mây rồi, hắn chỉ hét lên một tiếng "Giang Trừng, cứu ta!!!!!!!" rồi nhanh chóng chạy biến, đã vậy còn suýt mấy lần vấp té nữa, hắn chạy đến cái cây gần đó, ôm chặt không buông.

Ta nhếch mép cười, tên nhát cáy nhà ngươi sợ chó, hứ cho đáng đời. Tuy nghĩ vậy nhưng ta vẫn tới đuổi nó đi, sau đó nhe răng trắng trợn cười nhạo hắn.

Sau này những lần gặp chó, đều là ta giúp hắn xua đuổi.

Sau này những lần hắn chơi đùa nghịch ngợm, đều là ta đi thu dọn tàn cuộc cho hắn.

2.

Về sau chúng ta đến Cô Tô Lam Thị cầu học.

Ta là người đầu tiên cảm thấy có cái gì đó không đúng từ Ngụy Anh.

Hắn vẫn như cũ lăng nhăng trêu đùa, đi đứng không đàng hoàng mặc cho cái gia quy hơn ba ngàn điều kia, đã vậy ngày đầu tiên lại đi vi phạm trước Lam Vong Cơ, rồi còn chọc cho Lam Khải Nhân ria mép trợn ngược. Hết lần này đến lần khác phạm cấm, ấy vậy mà vẫn mặt dày không nghe, hơn nữa bắt đầu từ đó hắn rất thích trêu chọc vị Lam nhị công tử kia, hết đông cung xuân đồ trong tàng thư cát thì lại đi bắt thỏ tặng y. Mỗi lần thấy Ngụy Anh ngã ngớn đến bên cạnh Lam Trạm trêu chọc cái gì đó, ta chỉ cảm thấy da gà da vịt thi nhau mọc đầy người, đối với Lam Trạm hắn nói "Lam Trạm, Lam Trạm a, ngươi mau nhìn ta, nhìn một chút thôi cũng được". Còn đối với ta thì "Ha ha ha ha con mẹ nó Giang Trừng, lão tử đây không thích đấy"!! Con bà nó thật chỉ muốn tới đó khâu cái miệng của hắn lại.

Mà vị Lam trạm kia dường như rất ghét Ngụy Anh, cũng phải thôi nhìn y muộn tao như thế lại nhã lại chính, đối với Ngụy Anh mà nói chẳng khác gì hai thái cực khác nhau cả. Chưa ngay tại chổ chém chết hắn là may rồi đấy, ấy vậy mà hắn cứ mặt dày, đeo bám người ta hết lần này đến lần khác.

Ta nhớ có lần sau khi cả đám đi diệt trừ thủy túy ở Hải Y trấn về, Ngụy anh mua cả đống đồ, rượu rồi xúc xắc, cả tranh đông cung. Cả đám đệ tử lén lút chơi đổ tôm, Ngụy Anh thua vậy nên hắn bị bắt xuống núi mau rượu sau đó cả đám lại chơi đến không biết trời trăng mây đất là gì. Sáng hôm sau, ma suy quỷ khiến gì mà Lam Trạm lại đứng trước cửa phòng, mặt lạnh như sương, không nói tiếng nào đã kéo Ngụy Anh lôi đi, ta cùng đám đệ tử hoảng kinh vì chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa, chỉ đành phải sợ hãi đứng nhìn. Sau đó thì y cùng Ngụy Anh lãnh phạt rồi ta phải đi vác xác hắn về, thì ra tối hôm qua khi Ngụy Anh xuống núi, không biết do vận của hắn xui quá không mà gặp phải Lam Trạm, rồi thì lao vào đành nhau, sau đó tên điên đầu ngập nước này còn ôm y nhảy ra khỏi bờ tường của Vân Thâm Bất Tri Xữ, nói rằng hai chúng ta đều phạm lệnh cấm, vì vậy ta phạt ngươi cũng phải bị phạt theo. Thật lòng khi nghe xong ta chỉ muốn quẳng hắn xuống dưới cho rảnh nợ, não hắn chắc đã bị hỏng nặng lắm mới làm như vậy. Rồi không ngờ chúng ta gặp Lam hi Thần, y ân cần hỏi thăm lại còn chỉ cho Ngụy Anh cách chữa trị, đó chính là tới con suối nước lạnh kia tắm, thật không biết sau đó xảy ra chuyện gì mà khi hắn trở về thì vết thương đã lành lặn, còn khoe mù tán dóc gì mà Lam Trạm giúp ta chữa thương, rồi gì mà ta mới chỉ nói vài câu hắn đã bảo ta cút. Nghe tới đó ta chỉ muốn hét lên, con mẹ nó ngươi câm mồm cho lão tử.!!!!

Sau này ta và hắn gặp Kim Tử Hiên, vì chuyện hôn nhân của sư tỷ mà Ngụy anh và hắn đã đánh nhau một trận, rồi Ngụy Anh quay trở về Vân Mộng.

Bẵng đi một năm sau đó, thế gia tổ chức cuộc thi bắn cung, con em mỗi nhà sẽ thi bắn để có thêm danh vọng. Khi ta thấy một công tử mặt trắng không cần đánh phấn kia, nhã cực tuấn cực cộng thêm cái tính khí băng lãnh ta đã đoán ra năm phần y là ai. Đương nhiên bệnh cũ của Ngụy Anh lại tái phát, hắn cứ thế mà đường đường chính chính trước mặt bàn dân thiên hạ giật luôn cái dây buộc tóc của Lam Trạm xuống, chẳng biết khi đó đệ tử Lam gia nhìn hắng bằng con mắt quỷ dị gì. Chỉ thấy Lam Hoán đi tới nói vài câu gì đó với đệ đệ, sắc mặt nghiêm lại, Lam Trạm thì khỏi nói y tức giận hung tợn liếc  Ngụy Anh một cái rồi phất tay áo bỏ đi.

Bà nó!!! Ngụy Anh chẳng lẽ ngươi không được đụng vào y thì sẽ phát điên đến mức nhớ nhung người ta hả??????

3.

Ôn gia ngày càng hung tàn, ép người quá đáng. Khi đó Ôn Triều nổi hứng muốn đi săn thần thú gì gì của hắn, hắn liền cho bắt tất cả con cháu của thế gia gom lại rồi dẫn đi. Thân ai nấy lo mệnh ai nấy giữ, ta biết sớm muộn gì Ôn cẩu cũng sẽ đi tới san bằng Vân Mộng, chỉ là ta không muốn nó tới sớm, hơn, nữa biết đâu vẫn còn cách cứu vớt thì sao. Vì vậy ta chỉ lo dán mắt vào Ngụy Anh, đề phòng hắn lại dây dưa những chuyện không đâu, Ôn Triều thì luôn chỉ mặt chúng ta mà mắng, ta cũng mặt kệ dù sao thì cũng chưa bằng uy lực của mẹ ta. 

Ngụy Anh thấy Lam Trạm nhưng hình như sắc mặc của y không được tốt lắm, cũng phải thôi Vân Thâm Bất Tri Xử bị đốt, phụ thân sắp qua đời, Lam Hi Thần hiện vẫn chưa rõ tung tích như thế nào, Y buồn bực cũng là điều đương nhiên. Nghe xong trong mắt Ngụy Anh xẹt qua một tia lệ ý rất khó nhận ra, ta liền cảm thấy không ổn, quả nhiên hắn liền lùi ra phía sau đi giúp y. Ta tức điên lên, chuyện của nhà y thì kệ y ngươi quản nhiều vậy làm gì. Hắn chỉ thản nhiên đáp lại, chân y bị thương ta đến giúp. Nói rồi loáng một cái đi đến bên cạnh Lam Trạm.

Sau đó Ôn Triều đòi bắt Miên Miên làm mồi nhử yêu thú, ta cắn răng nắm chặc tay, xem ra không đổ máu là điều quá ảo tưởng. Lam Trạm và Kim Tử Hiên không nghe theo chọc cho Ôn Triều phát tiết đòi giết, ta cũng muốn lên cứu họ nhưng lại nghĩ tới Liên Hoa Ổ, ta không muốn nhà của ta bị hủy diệt nhanh như thế liền kìm lòng lại. Không ngờ Ngụy Anh đã ra tay trước đem Ôn Triều bắt lại uy hiếp Ôn Trục Lưu, không may sau đó lại chọc thức con yêu thú ngủ trong đầm.

Ổn Cẩu chỉ biết cụp đuôi chạy, cắt đứt con đường sống của đám con cháu thế gia, cũng may nhờ Lam Trạm phát giác ra có một cái động ngầm nằm dưới nước, chúng ta mới có đường thoát. Sau khi ta đưa tất cả đám con cháu thế gia ra ngoài, chờ mãi cũng không thấy Ngụy Anh cùng Lam Trạm, có khi nào bọn họ xảy ra chuyện rồi không??? ta hoảng sợ chạy nhanh về Vân Mộng tìm chi viện, từ cái đầm này chạy về hết ba ngày ba đêm , ta không ăn uống gì cả cứ một mạch chạy tới nơi. Trong lòng vô cùng sợ hãi, ta sợ nếu ta tới chậm Ngụy Anh sẽ xảy ra chuyện, càng nghĩ ta càng chạy nhanh, đến nơi ta liền đi tìm cha ta cầu xin ông nhanh chóng tập hợp viện binh tới đáy động Huyền Vũ, cha ta bảo ta ở nhà chờ, lòng ta nóng như lửa đốt nhưng cũng đành ngoan ngoãn nghe theo. Lại phải mất hơn ba ngày nữa mới đến nơi, lúc ta mơ mơ màng màng ngồi trước cửa đợi thì nghe tiếng tỷ tỷ nói rằng Ngụy Anh đã về, không hiểu sao ta cảm thấy tảng đá đè nặng trong tim ba ngày qua đã mất, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy đi gặp hắn. Cha ta nói rằng Ngụy Anh không sao chỉ bị sốt nhẹ, ta hỏi ông Lam Trạm đâu, ông nói rằng khi  tới đã thấy Lam Trạm ôm Ngụy Anh thật chặc, còn nắm tay truyền linh lực cho hắn, sau khi thấy viện binh đến, Lam Trạm đã đưa Ngụy Anh cho ông còn mình thì trở về Cô Tô. Ta nhíu mày nhưng cũng không nói gì, không sao hắn trở về là tốt rồi..

4.

Những ngày bình yên ngắn ngũi cũng nhanh chóng trôi qua, không ngoài dự đoán Ôn Cẩu- Vương Linh kiều đã tới, ả ta đòi biến Vân Mộng thành trạm dịch qua sát cho Ôn gia, mẹ ta chỉ cười lạnh, ta thấy được sát ý cùng sự căm giận bao nhiêu năm của mẹ bùng phát, lòng ta chợt chùng xuống chưa kịp tiến lên thì mẹ ta đã vung tử điện ra lạnh lùng mà quất thẳng vào Vương Linh Kiều. Sau đó hai bên giao tranh dữ dội, ta chỉ biết sợ ngây người nhìn, thậm chí lúc mẹ ta bế ta cùng Ngụy Anh đi ta cũng không có cảm giác gì hết. Mãi đến khi bà ôm chặc ta vào lòng, nói hai tiếng con ngoan cả người ta mới chấn động, run rẫy không biết nên làm gì cho đúng. Rất đau, mẹ chưa bao giờ ôm ta như vậy cả, cho đến bây giờ ta mới hiểu đó là lần cuối cùng ta nhìn thấy mẹ. Sau đó bà đem ta cùng Ngụy Anh trói lại bằng tử điện rồi thả đi, ta chỉ biết bất lực nhìn theo cái bóng mảnh mai của bà ngày một xa dần mà gào thét: "Mẹ.....mẹ ơi...!!!"

Đúng rồi vẫn còn cha, ta hy vọng gặp cha để cùng đi cứu mẹ, nào ngờ khi gặp được ông chỉ im lặng nhìn ta rồi xoa đầu, dặn dò ta và Ngụy Anh trốn đi tìm tỷ tỷ, ta không hiểu thật sự không hiểu, tại sao bọn họ lại làm như vậy. Ta muốn bên cạnh họ nhiều hơn nhưng tại sao họ lại đẩy ta ra xa, ta không sợ chết, ta không sợ chết. Ta muốn bên cạnh họ nhiều hơn nữa.

Đến khi tử điện thu lại trên tay ta, cả mặt ta đã dại ra, hai đứa nhanh chóng dùng tay chèo ngược lại về Liên Hoa Ổ, đúng rồi về nhà, ta như nổi điên mà ra sức chèo, cha mẹ sẽ không sao hết, sẽ không sao hết, sẽ không....

Tới nơi cảnh vật im lặng đến đáng sợ, cả người ta run rẩy theo Ngụy Anh đến cái cây gần đó nghe lén. Cái giọng nũng nịu của Vương Linh Kiều thật khiến cho ta cảm thấy ghê tởm, ả dính chặt lấy Ôn Triều ra sức kể lể, Ngụy Anh lo lắng liếc nhìn sang ta. ta biết hiện tại chúng ta không thể làm gì, chỉ có thể bất lực tìm kiếm Phụ mẫu, cho đến khi nghe Vương Linh Kiều nói mẫu thân của ta đã chết, lúc đó ta như cái xác không hồn trượt dài xuống cành cây. Ngụy Anh lo sợ cả hai bị phát hiện nên ngay lập tức kéo ta đi, cả mặt hai đứa đều dầm dề nước mắt, ta muốn mẹ muốn cha ta, ta như nổi điên mà muốn xông vào Liên Hoa Ổ, chạy đến bên cạnh hai người và nói đây chỉ là giấc mơ thôi đúng không, cha mẹ sẽ không chết, sẽ không chết....

Ngụy Anh cản ta lại, ta như nổi điên mà túm lấy hắn hét lên, vì sao vì sao ngươi lại cứu Lam Vong Cơ, y chết thì kệ y vì sao lại cứu y để bây giờ cha mẹ ta phải chết, Vân Mộng rơi vào tay Ôn cẩu... ta đã nói ngươi bao nhiêu lần rồi đừng có xen vào chuyện người khác nhưng ngươi không nghe, ha ha ha ha giờ thì sao ngươi thấy chưa?????

Hắn cũng nước mắt đầm đìa đem ta đánh một cái, bảo ta bình tĩnh lại, quân tử trả thù mười năm chưa muộn. Ha bình tĩnh, ta sao có thể bình tĩnh khi chưa thấy hài cốt song thân lần nào, cảm giác chỉ trong một đêm mất đi cha mẹ, ngươi có hiểu được không?? Liệu lúc đó, cha có gặp được mẹ không, có nói câu từ biệt không, ta khóc, vì sao ......vì sao chứ....

Ngụy Anh đem ta chạy đến một cái trấn khác, lúc này ta như một con búp bê mất hồn, mặc cho hắn kéo, thậm chí khi ngủ lúc tỉnh ta thật sự chỉ muốn đánh hắn một trận rồi gào khóc, nhưng hiện tại chúng ta đã chạy lâu như vậy, ngay cả sức lực để nói ta cũng không thể làm được, chỉ đành giương đôi mắt căm tức nhìn chằm chằm vào Ngụy Anh. Hắn thở dài bảo ta chờ ở đây để đi mua lương thực, ta cũng đành nghe theo, chợt phía xa truyền đến một hồi chó sủa, rồi tiếng bước chân dồn dập, cả cái tiếng có chết ta cũng không thể nào quên của Ôn Cẩu, quả nhiên Ôn Triều muốn truy cùng giết tận chúng ta, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu. Nguy rồi Ngụy Anh ở hướng đó, nếu để đám người kia bắt được thì nguy mất, ta đã mất cha mẹ rồi không thể để mất thêm một người thân nào hết nữa, thế là ta không do dự gì chạy về phía đám người kia để đánh lạc hướng bọn họ. Quả nhiên bọn chúng đuổi theo, ta gắng sức mà chạy, dụ bọn chúng ra xa Ngụy Anh càng tốt, nhưng ta và Ngụy Anh đã chạy rất lâu rồi, trong bụng cũng không có gì lót dạ, cả người ta cứ thế nặng dần nặng dần rồi gục xuống. Một bàn tay ghê tởm chụp lấy ta ấn xuống, ta mĩm cười mĩa mai, thật không ngờ là ta sẽ phải chết trong tay Ôn Cẩu, thôi kệ Ngụy Anh không sao là tốt rồi. Nghĩ như thế ý thức của ta cũng ngày một mơ hồ.

5

Lúc ta mơ màng tỉnh dậy, khuôn mặt của Ôn Triều phóng đại ngay trước mặt, ta căm tức mà phỉ phổ trước mặt hắn, hắn cười mĩa mai đem ta ấn xuống mặt đất, nói thật không ngờ đứa con trai duy nhất của Ngu Tử diên lại rơi vào tay ta, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh đi một lát nữa thôi ta sẽ cho cả nhà ngươi đoàn tụ. Ta giật mình nhìn chằm chằm vào hắn, khàn giọng hỏi cha mẹ ta đâu. Hắn chỉ cười gằn đưa cho ta một cây trâm dính máu, là của mẹ, ta căm tức nhìn hắn, muốn giơ chân lên đạp cho hắn một cú thì bị Ôn Trục Lưu giữ lại. Hắn khuôn mặt hả hê nhìn ta chằm chằm, từng lời nói như đâm thủng cả tim ta.

"Ngươi nên thấy khuôn mặt của mẹ ngươi trước khi chết, ha ha ha  ả tiện nhân chút sức lực tàn mà cũng đòi đấu với ta, thật đặc sắc thậm chí ả ta còn gọi tên ngươi trước khi chết, sao nào cảm động không? Tình mẫu tử thiêng liêng quá.. ha ha ha. Vì nể tình Ôn Trục Lưu mà ta cho hắn một nhát đâm chết ả ta, chậc chậc chậc đáng lẽ ngươi nên xem mới phải, thật đáng tiếc"

Hai mắt ta nhòe đi, cắn răng không nói một tiếng, đúng rồi còn cha, cha thì sao....

Ôn Triều như đang diễn một vở kịch đặc sắc mà hắn đóng vai chính, chậm rãi nói từng câu cay nghiệt.

"À Còn Giang Phong Miên, thật tiếc là hắn đến muộn, thậm chí chưa kịp nói với mẹ ngươi một cây thì ả đã chết rồi, hắn chạy tới ôm mẹ ngươi lại trông có vẽ rất đau xót. Thật kì lạ, chẳng phải hắn ta không thích mẹ ngươi hay sao, thậm chí cái tên Ngụy Anh kia lại bị người đời bàn tán đó là con của hắn với Tàng Sắt Tán Nhân cơ mà. Nhưng cũng chẳng liên quan tới ta, dù sao ta cũng đã thỏa ước nguyện cho hắn đi theo mẹ ngươi rồi, sao nào ngươi nên cảm ơn ta mới đúng nhỉ?

Đến lúc này thì ta không nhịn được nữa, dùng hết tất cả sức lực còn lại nhắm thẳng vào Ôn Triều, hắn ta chỉ mỉm cười đứng nhìn, thậm chí là không cần nhúng tay vào. Sau đó ta cảm nhận dược một lực mạnh từ sau lưng ta đánh tới, vô cùng quỷ dị tựa như xuyên qua cả lồng ngực nhưng không, ta chỉ cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc theo sống lưng, rồi dần dần cơ thể như cứng đờ, linh lực cũng từ từ bình ổn cho đến khi không còn chút sức sống nữa, ta mới  quỵ xuống trước mắt tối xầm lại.

Không biết qua bao lâu, ta mới mơ hồ tỉnh lại, từng câu nói của Ôn Triều vẫn còn vang vọng trong đầu ta, vậy là ba mẹ đã.... nước mắt ta lại chảy dài, sau khi cố gắng bình ổn tâm trạng lại, ta mới cảm thấy nơi này có chút gì đó khác thường, không phải là Vân Mộng, không phải nhà...

Chợt một thanh  niên nhìn có vẽ tuấn nhưng hơi ngốc ngốc bước vào phòng, trên tay cầm một chén thuốc, hắn đặt đó và hơi lúng túng nhìn ta, sau đó thì Ngụy Anh bước vào, nhìn hắn có vẻ xơ xác hơn lúc trước, không hiểu sao khi nhìn thấy hắn cơn giận trong ta lại bùng to, không chút ngại ngùng ta lao về phía hắn như một con dã thú bị thương. Ngụy Anh lúng túng ngăn ta lại rồi giải thích sơ sài mọi chuyện. Ha ha ha thật không ngờ, ta căm hận Ôn Cẩu như thế vậy mà bây giờ lại phải dựa vào đó mà kéo dài hơi tàn, Ngụy Anh ngươi được lắm, ngươi có biết người ngươi đang nhờ vả là ai không? Ta tức giận đẩy hắn ra, lảo đảo muốn rời khỏi nơi này. Ta thà chết bờ chết bụi còn hơn là nhờ Ôn Cẩu cứu giúp. Nhưng chưa đi được vài bước, một nữ tử áo bào như rực lữa châm cho ta một nhát, ngay lập tức ta liền mất đi ý thức.

Sau đó ta biết mình bị phế mất kim đan, tin này chẳng khác gì con dao chí mạng lấy luôn một phần hơi tàn của ta, mất kim đan ta lấy cái gì để trả thù, để đòi lại nhà đây????? Chẳng phải là mất mất hết tất cả không còn hy vọng rồi sao? Ta thẫn thờ không thèm ăn uống, cả người như dại ra. Cảm giác thật tốt ha ha ha ha!!!!!! không hiểu sao nước mắt cứ như thế trào ra.

Rồi một hôm Ngụy Anh đến trước mặt ta nói rằng có cách lấy lại kim đan đã mất, nghe đến đó ta chẳng khác gì người chết đuối khỏ sở ôm lấy cọc cứu mạng. Ta điên cuồng hỏi hắn cách chữa trị, Ngụy Anh chỉ im lặng nói ta trước hết phải chăm sóc thật tốt, lấy lại khí lực thì hắn mới giúp ta, ta mạnh mẽ gật đầu, không là gì hết, chỉ cần có kim đan, chỉ cần rữa mối hận này có như thế nào ta cũng đồng ý.

Ngụy anh dắt ta lên một ngọn núi, trước khi đi hắn bịt mắt ta lại, còn nói với ta rằng ta là Ngụy Anh, con của tàng Sắt Táng Nhân nhờ chữa trị mắt, dặn dò sau khi chữa xong thì hội hẹn dưới chân núi nhỏ. Ta ngoan ngoãn nghe theo, quả nhiên khi đi đến đỉnh núi ta mơ hồ nghe thấy một giọng nói của nữ tữ, nàng hỏi đủ điều sau đó lại đưa cho ta ngữi một thứ bột gì đó, ta liền ngất đi. Khi tỉnh dậy ta cảm thấy mình đang nằm trên đĩnh núi, một cỗ linh lực mạnh mẽ vận chuyển trong toàn thân, lòng ta vui mừng khôn xiết quả nhiên kim đan đã được chữa trị, ta nhanh chóng chạy xuống nơi hội hẹn với Ngụy Anh thì không thấy bóng dáng hắn đâu, chờ mãi cũng không thấy người, cứ như vậy một tháng trôi qua.....

6

Cuộc Xạ Nhật Chi chinh bắt đầu, các thế gia liên minh lại để lật đổ Ôn Cẩu. Ta cùng Lam Vong Cơ được giao nhiệm vụ đột kích Ôn Gia. Khi đến nơi, ta cùng Lam Vong Cơ vô cùng ngạc nhiên khi thấy xác Ôn gia chất đầy đất, đã có người thay chúng ta làm nhiệm vụ này, hơn nữa âm khí rất lạnh. Ta chỉ nhếch mép cười gằn, cho dù hắn là ai, đem Ôn cẩu giết sạch thì cũng coi như là bạn, Lam Vong Cơ thì im lặng không nói, y chỉ xem xét xung quanh một hồi rồi lại quay trở về Lam gia, hai ngày sau đó chúng ta mới tiếp tục đuổi theo.

lam Vong Cơ nói phù triện dán trên cửa của ôn gia bị thay đổi, là tà thuật, có người nào đó đã đổi ngược chức năng của phù triện khiến cho nó chiêu tà. Tà, trên đời này còn có thứ tà hơn Ôn cẩu hay sao, hai chúng ta lặng lẽ chạy tới gần một khách điếm gần đó, quả nhiên Ôn Triều và Ôn Trục Lưu đang trốn ở đây, ha ha ha ha ha quả báo quả báo. Nhớ lại những ngày ta cùng Ngụy Anh cực nhọc chạy đến không còn chút lương khô bỏ vào miệng, hiện tại bây giờ xác thực là làm cho ta hài lòng.

Qua loáng thoáng cuộc nói chuyện, chúng ta mới biết có một người âm khí nặng đang truy sát bọn Ôn cẩu......

Sau đó, người kia một thân áo đen từ từ bước lên, dung nhan tuấn mĩ nhợt nhạt, ý cười lạnh lẽo, cả trái tim ta như treo lên. Là Ngụy Anh, nhưng so với trước đây dường như đã thay đổi rất nhiều, hắn không còn là thiếu niên anh tuấn bức người như khi xưa nữa. Chợt trong lòng ta có chút đau.

Ngụy Anh lạnh lùng bước vào, nụ cười lạnh hời hợt trên môi tạo ra một uy hiếp cực lờn, quả nhiên trên người hắn âm khí nặng nề, vậy cũng không khó đoán được người giết sạch đám Ôn cẩu kia là ai. Ta cảm thấy khó chịu, mặc dù thấy hắn an toàn nhưng sự xuất hiện của một tên nhóc quỷ đồng cùng tẩu thi của Vương Linh Kiều mơ hồ khiến cho ta cảm thấy bất an. Quả nhiên chưa đến vài lời, ôn Trục Lưu đã động thủ. Ta và Lam Vong Cơ điếng người, nhanh chóng một chưởng nhảy xuống.

Ôn Triều đã sợ đến ngất xỉu rồi, còn Ôn Trục Lưu thì bị Tử Điện treo lên xà nhà. Không khí xung quanh chợt yên lặng, ta chỉ cảm thấy trong đầu oanh một tiếng vui mừng, không chút ngại ngùng tiến lên đánh một cái vào vai hắn.

Ba người chúng ta nói chuyện, bất quá hiện tại ta chỉ cảm thấy vui, hắn đã quay trở về, nói năng vẫn mang chút cợt ngã như xưa. Tuy vậy nhưng ta vẫn cảm thấy có gì đó kì lạ từ Lam Vong Cơ, cả ánh mắt y từ nãy đến giờ vẫn thủy chung đặt trên người Ngụy Anh, thậm chí còn muốn đem hắn trở về Lam gia. Tất nhiên ta sẽ không để việc đó xảy ra, ta nói với y Ngụy Anh cho dù có đi cùng ai nhưng cũng sẽ không theo ngươi trở về, lúc đó thần sắc y cứng đờ, muốn nói lại thôi. Ta mĩm cười nói Hàm Quang Quân những chuyện còn lại mong ngươi ra ngoài chờ một chút.

Ôn Trục Lưu vẫn bị  tử điện treo lên sàn nhà, ta cười lạnh rút Tam độc ra hướng thẳng về phía Ôn Triều, không chút chần chừ mà đâm một nhát vào bụng của hắn. Ta muốn hắn tỉnh dậy, cảm nhận nổi đau để chết trong từ từ, quả nhiên hắn nhìn ta đầy hoảng loạn, còn khóc lóc cầu xin tha mạng, ta chỉ nhếch mép khinh thường, từng nhát từng nhát một cắt rời đi tứ chi của hắn, khiến hắn kêu gào trong đau đớn rồi chết. Lúc đó một giọt lệ vương trên khóe mắt ta chậm rãi chảy xuống, cha mẹ cuối cùng thì con cũng trả được mối thù này rồi.

--------------Còn nữa------------------













Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro