16
“A… ?” Thiếu niên nghe không hiểu lời Madara nói.
“Ta đã không còn là Nyanko-sensei của ngươi.” Madara xoay người sang chỗ khác, như vậy thì nhìn không nhìn thấy khuôn mặt kinh ngạc của thiếu niên.
“Không phải Nyanko-sensei…” Đó là gì. Yêu quái sao?!
Yêu quái chắc sẽ không khóc.
Chỉ có Nyanko-sensei mới có thể gọi mình là “Natsume”.
Chỉ có Nyanko-sensei mới có thể biến thành con người đẹp đẽ như vậy.
Thầy không phải Nyanko-sensei, thì còn có thể là ai?
“Natsume không phải là ngươi không thích yêu quái sao.”
“Natsume không phải từ nhỏ ngươi đã ghét phải nhìn thấy yêu quái sao.”
“Natsume không phải ngươi luôn muốn làm người bình thường sao.”
Vậy thì Natsume, tại sao còn muốn tới tìm ta.
“Hữu nhân sổ ta có thể trả lại cho ngươi, vậy thì chúng ta sẽ thanh toán xong mọi thứ.”
Ngươi không thể sống trong thế giới của yêu quái.
Yêu quái cũng không thể ở bên con người quá lâu.
Thời gian của mỗi sinh vật là khác nhau, con người luôn rời đi trước tiên.
Madara từ phía sau lấy ra Hữu nhân sổ, đưa tới trước mặt Natsume.
Hữu nhân sổ màu xanh biếc, đại biểu cho một mùa hè tuyệt vời.
Thiếu niên vung tay lên, Hữu nhân sổ bị đánh rơi, bị gió thổi di chuyển, vang lên những tiếng soạt soạt. Cực kỳ giống thanh âm thời gian trôi đi.
“Nyanko-sensei… Lúc đầu là thầy nói sẽ làm vệ sĩ của tôi.” Thiếu niên lắc đầu, mắt đầy lệ, lại từ đầu đến cuối không có chảy xuống.
“Ta đã nói ta không phải Nyanko-sensei gì cả!” Madara tức giận gầm nhẹ.
“Vậy tại sao tôi lại biết thầy…” Thiếu niên như là lẩm bẩm một mình những lời vô nghĩa.
“Vậy tại sao tôi sẽ thấy cô đơn như vậy…”
Natsume nở nụ cười.
“Ngược lại, một ngày nào đó tôi cũng sẽ không nhìn thấy yêu quái nữa.”
“Một ngày nào đó tôi cũng sẽ trải qua cuộc sống của một người bình thường.”
“Như vậy, làm phiền rồi –”
Natsume cúi đầu. Chậm rãi xoay người đi. Cũng không có cầm Hữu nhân sổ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro