Không Hỏi Phật Đà

Thời điểm diễn ra sau khi Chu Tử Thư chữa khỏi thất khiếu tam thu đinh.

Ôn bạc đầu bị điên!

Sinh ra là người, chết thành quỷ, ta điên cũng chỉ vì người.

Trời còn sớm, Chu Tử Thư vẫn còn say ngủ, gương mặt bình thường luôn mang đầy vẻ thanh tuấn nhưng nghị bây giờ vì ngủ say mà lại trở nên vô cùng ôn nhu. Ôn Khách Hành tay chống đầu tinh tế ngắm nhìn Chu Tử Thư đang nằm bên cạnh hắn, cành nhìn càng thích, càng chẳng nỡ rời đi. Hắn cảm thấy A Nhứ của hắn vừa nhu tịnh giống như hồ nước tĩnh lặng mùa xuân, lại thanh khiết tựa đóa hoa nhai thơm bạch hương, một nụ cười cũng có thể trở thành viên đá rơi xuống, trở thành làn gió mùa xuân ấm áp mà minh diễm, gợn sóng, lay động trái tim hắn, chỉ là thân thể vì chịu đựng thất khiếu tam thu đinh mà trở nên thon gày đơn bạc, Ôn Khách Hành bất giác nhớ đến hình ảnh Chu Tử Thư tái nhợt nôn từng búng máu ngày trước.

Chỉ vài tháng trước, Chu Tử Thư đi đường cũng rung rẩy lung lay, ăn nhai cái gì cũng chẳng cảm nhận được mùi vị, ngũ cảm suy giảm, đau đớn đến ướt đẫm mái tóc, gặm nhấm toàn thân. Nhưng người mày vẫn luôn là cắn răng nhịn nại yên lặng chịu đựng, bất chấp môi chẳng còn chút huyết sắc, ngay cả đôi mắt nhìn vạn vật cũng mờ nhòe. Y cũng chẳng mở miệng nói một câu khó chịu.

Trái tim Ôn Khách Hành như bị cào cấu, những hình ảnh ấy, hắn một giây cũng không muốn một lần nữa nhìn thấy.

Hắn đau lòng mà ôm A Nhứ của hắn, tay vuốt ve đôi xương hồ điệp mà hắn yêu nhất, nhất định hắn sẽ dẫn A Nhứ du ngoạn khắp nhân gian, ngắm vạn cảnh đẹp, thưởng thức tất thảy những thức rượu ngon, đương nhiên, lần này hắn không cần dùng tiền của A Nhứ.

Chu Tử Thư bị cái ôm này đánh thức, nhưng mắt vẫn chưa muốn mở. Y mơ mơ màng màng mà đem chính mình dùi vào lòng ngực Ôn Khách Hành, tay ôm lấy eo người kia, chân không an phận mà cọ cọ.

"A Nhứ, tỉnh rồi sao?" Ôn Khách Hành dụi đầu vào cổ Chu Tử Thư, đem Chu Tử Thư càng ôm chặt vào lòng mình.

"Ư. Ngươi... Sao vậy?" Chu Tử Thư nhận ra người bên mình có điểm không bình thường, nháy mắt liền thanh tỉnh, vội vàng đẩy Ôn Khách Hành ra, nhìn xem sắc mặt người nọ.

Ôn Khách Hành tránh ánh mắt, không chịu cho Chu Tử Thư xem.

Ôn Khách Hành trong mắt Chu Tử Thư, chính là một kẻ ngốc, gặp chuyện ủy khuất vẫn sẽ cười hề hề nhưng sau lưng lại như đứa trẻ ba tuổi mà tìm cách chơi xấu lại, bực tức thì đi giết người, vui vẻ liền vểnh đuôi đắc ý, so với kẻ điên quả giống nhau. Nhưng khi tên tiểu tử điên này chân chính gặp chuyện khổ sở, lại đem chính mình giấu đi, vững chắc đóng kín cánh cửa chính mình, không chịu để lộ mảy may một chút tâm trạng thật, Chu Tử Thư vận lực bức bách Ôn Khách Hành nhìn mình, kinh ngạc phát hiện, đáy mắt Ôn Khách Hành lại là một mảnh đỏ tươi.

Trái tim Chu Tử Thư rung lên một nhịp, chính y trải qua tang thương, bản thân tay cầm kiếm nâng lên buông xuống cũng qua một kiếp nhân sinh, y biết rõ giang hồ hiểm ác, sớm từ lâu chẳng còn nhẫn nại trước nước mắt kẻ khác, nhưng Ôn Khách Hành lại chẳng phải là người khác.

"Lão Ôn, ở đây chỉ có ta, ngươi có thể không cần chịu đựng. Muốn nói liền nói, muốn khóc liền khóc, ta không ép ngươi." Chu Tử Thư vương tay vỗ về Ôn Khách Hành tóc trắng xõa tung. Đầu bạc như tuyết, hai mắt đẫm lệ ửng đỏ, một trắng một đỏ làm Chu Tử Thư có chút hoảng hốt cay mắt.

Y biết, Ôn Khách Hành một dáng vẻ điên khùng này, đều là vì y.

Một đêm đầu bạc, dùng cái chết để đánh đổi mạng y trở về. Kẻ điên Ôn Khách Hành, một tay cầm quạt nhuốm máu mà trấn áp ba nghìn ác quỷ Phong Nhai Sơn, cả vạn chúng sinh triều kiến, thần quỷ không tha. Hắn sớm đã phụ quan âm, không tin phật đà, một thân hình y, tóc bạc như tuyết, bừa bãi vừa trào phúng trêu đùa, lại thô bạo mà đầy trời sát phạt, đem cả giang hồ ô uế mà tẩy sạch một lần nữa.

Kẻ điên ấy, vậy mà trước mặt ấy vậy mà trước mặt y vẫn luôn cẩn cẩn dực dực mà trao cho y một tâm ngộ hoàn chỉnh, ôn nhu.

Yêu hắn

Chu Tử Thư nhẹ nhàng mà vén sợi tóc trên trán Ôn Khách Hành, người này đột nhiên nắm góc áo Chu Tử Thư, kéo y vào lòng ngực một lần nữa, đầu chui vào hổm cổ Chu Tử Thư mà nức nở ra tiếng. "A Nhứ... Suýt chút nữa... Ngươi liền... Ngươi liền bỏ ta" Ôn Khách Hành thanh âm nghẹn ngào, cổ họng phảng phất dâng lên khối máu bầm.

Hắn bắt lấy tay Chu Tử Thư, không cho sờ lung tung trên tóc mình, không nghĩ đến lại làm Chu Tử Thư càng đau lòng. Hắn vốn thường nói tỏ ra chính mình chịu ủy khuất, đòi hỏi A Nhứ quan tâm hắn, thực ra, như bây giờ, chỉ cần một chút, là quá đủ với hắn rồi.

Chu Tử Thư nhẹ nhàng vỗ vai Ôn Khách Hành, khẽ khàng hôn lên mái tóc bạc của tên ngốc kia. Cái hôn nhẹ nhàng mang hơi ấm, như bông tuyết trắng khẽ khàng rơi xuống, mềm mại, quyến luyến và không buông. Cơ thể vốn đang cứng còng của Ôn Khách Hành vì động tác này mà hơi rung động một chút, lập tức, ôm chặt Chu Tử Thư hơn nữa, ánh mắt cũng trở nên bướng bỉnh mà đỏ đậm, giống như đứa trẻ sợ bị vứt bỏ.

Chu Tử Thư nhắm mắt lại, trong lòng cũng chẳng dễ chịu, đột nhiên có chút mờ mịt hỏi người kia."Lão Ôn, nếu ta thật sự đã chết, ngươi sẽ thế nào?"

Ôn Khách Hành trầm mặc, ngón tay cuộn lại nắm chặt vạt áo Chu Tử Thư, hắn hơi bỉu môi, làm ra vẻ không thèm suy nghĩ về vấn đề này. Cũng là không dám nghĩ.

Nhân sinh thiên hạ, hướng về phía trước là trèo cao hư không, nhìn xuống dưới là lầy lội chìm nổi, kẻ là anh hùng huyết quang mười dặm, kẻ làm lãng khách thiên nhai không hỏi kiếp phù du. Nhân sinh ngàn vạn con đường, ngàn vạn cách sống, nhưng không có A Nhứ, hắn nên sống thế nào?

Chu Tử Thư chính mình chọc đúng chỗ đau của Ôn Khách Hành, đành vội vàng nói "Không sao, ngươi không cần..."

Nhưng Chu Tử Thư còn chưa nói xong, Ôn Khách Hành chậm rãi mở miệng. "Nếu giết hết yêu ma quỷ quái có thể làm ngươi sống, ta liền giết hết yêu ma quỷ quái."

"Ngươi ấy à..." Chu Tử Thư đột nhiên có chút căng thẳng.

"Nếu giết hết thiên hạ thương sinh có thể cứu ngươi, ta liền giết hết thiên hạ thương sinh."

"..."

"Ta trời sinh quỷ sát, không hỏi phật đà, cũng chẳng cầu phi tiên, càng không tin số mệnh. Phàm là kẻ sống ở đời, ta muốn liền giết."

"......."

Vạn vật dưới chân, cuộc đời này nợ hắn. Miếu đường không nơi nào chứa, hắn liền thản nhiên hướng Minh Vương.

Ném bỏ đi lớp ngụy trang, Ôn Khách Hành hắn vốn chẳng biết từ bi hỉ xả.

Ánh mắt Ôn Khách Hành trở nên điên cuồng mà hỗn độn, đáy mắt đỏ ngầu, càng làm thêm vẻ quỷ mị hung hăng, ngang ngược, dở bỏ lớp da người xuống, ngay cả khóe miệng cũng treo lên vạn phần rạng rỡ.

Nhưng cuối cùng, hắn lại rũ mắt xuống, vẻ điên loạn đáy mắt giây lát liền biến mất không còn một mảnh, thay vào đó, là ủ rũ thất bại đến vô tận.

Hắn thấp giọng ngập ngừng nói "Nhưng giết bọn chúng cũng vô ít."

"Nếu ngươi thực sự chết thật, chính là ta bất luận có làm ra chuyện gì, cũng chẳng thể làm ngươi sống lại"

"...."

"Hơn nữa, ngươi, không thích ta giết người."

"Cho nên, có lẽ ta sẽ điên điên khùng khùng mà sống, điên điên khùng khùng mà nhớ kỹ ngươi, sau đó liền điên điên khùng khùng mà tìm một nơi đem chính mình chôn xuống, tìm ngươi."

Nói xong câu này Ôn Khách Hành liền không nói chuyện nữa, Chu Tử Thư lại càng không thể nói gì hơn.

Qua hồi lâu, Chu Tử Thư có chút chua xót mà khéo miệng gợi lên ý cười nhàn nhạt, cọ cọ tóc người kia nói. "Ngươi... Đúng là một kẻ điên."

Ôn Khách Hành tóc bạc bay tứ tán, hắn xoay người đem Chu Tử Thư áp chế dưới thân, người trong lòng hắn một thân tơ lụa quần áo tán loạn, hai người đều hít thở nặng nề. Hắn cúi đầu, có chút nặng nề mà hôn lên đôi môi mỏng bạc nhược kia, cho tới cuối cùng, A Nhứ của hắn, A Nhứ của hắn vẫn ở đây.

Vào thời khắc tiến vào, Ôn Khách Hành chợ ngừng lại, cẩn thận mà hôn lên đôi xương hồ điệp xinh đẹp kia, đẩy vào, Chu Tử Thư bị kích thích này tựa hồ như mất đi lí trí, ánh mắt híp lại nắm chặt tấm khăn trải giường dưới thân.

Người điên này, đúng là điên, điên thật sự. Canh ba bốn khắc, tuyết trắng bên ngoài bay tán loạn thành từng đoàn chẳng ngừng lại, xoay tròn, đậu xuống cành mai đỏ thẩm nơi góc sân vừa bung nở, đỏ rực rỡ, kiều diễm.

"Tế vũ tà phong nhân tiểu hàn, đạm yên sơ liễu mị tình than
Nhập hoài thanh lạc tiệm mạn mạn
Tuyết mạt nhũ hoa phù ngọ trản, liệu nhung hao duẩn thí xuân bàn".

Bất quá y sẽ chẳng buông tay kẻ điên này.

Tới cuối cùng, hai kẻ ăn ấm chán chê ôm lấy nhau, Ôn Khách Hành còn không an phận mà cọ chân Chu Tử Thư. Chu Tử Thư toàn thân đau ê ẩm, toàn thân như tan thành từng mảnh, khó khăn lắm mới nhịn được suy nghĩ đem tên bạc đầu này đá quách cuống giường.

Nhưng

Gió lùa qua khe cửa quét đi một hồi tâm bát nháo. Chớp mắt truyện cũ cũng trôi qua trong chớp mắt, được cơn gió nhẹ này thổi bay, Chu Tử Thư trong lòng thở một hơi, nghiêng đầu nhìn Ôn Khách Hành nói

"Lão Ôn, chi bằng chúng ta, cùng đi du ngoạn nhân gian."

----- END -----

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro