Dưới tán hoa đào

Đêm hôm ấy sau khi mang y trở về giường nghỉ ngơi, thì Lăng Cửu Thời đã chong đèn mà đọc sách đến tận khuya, vừa đọc vừa nghĩ đến cách pha chế loại thuốc mới, có thể giảm bớt phần nào sự đau đớn khi tiếp xúc, nhưng mà với số sách mà cậu đang có hình như là vẫn chưa thể cho cậu một đáp án ưng ý, Lăng Cửu Thời thầm nghĩ nếu như lúc trước chăm chỉ học thêm một chút thì bây gờ đã không phải đau đầu như vậy.

Trời đã quá nữa khuya đến lúc này Lăng Cửu Thời cũng không gắng gượng nổi nữa mà bắt đầu thu dọn mớ sách vở cùng với những lọ thuốc về chỗ cũ rồi lặng lẽ đến giường mà quan sát y một chút, có lẽ tác dụng thuốc quá mạnh nên y hình như trong giấc ngủ gương mặt xinh đẹp vẫn có chút không thoải mái.

Lăng Cửu Thời đặt tay lên trán hắn thăm dò thử một chút, rồi nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc đang buông thả tên trên gương mặt y, nếu không vì cái gương mặt này thì Lăng Cửu Thời đã phải suy nghĩ lại có nên cứu hắn không nữa.

Đang chạm lên gương mặt y thì bàn tay Lăng Cửu Thời đột nhiên bị hắn giữ chặt lấy, Lăng Cửu Thời nhất thời giật mình vừa cố gỡ bàn tay kia mà vừa cất tiếng.

-"Ấy.....đại hiệp.....của ta ơi.....buông tay ra nào ..ta ..không chạm vào mặt ngươi nữa đâu"

Nhưng cánh tay ấy vẫn cứ siết chặt lấy cổ tay Lăng Cửu Thời đến mức đỏ cả lên, người đang nằm trên giường kia bỗng nhiên lại cất giọng yếu ớt.

-"Ta...ta lạnh..."

Lăng Cửu Thời quay sang nhìn hắn một lát.

-"Ngươi lạnh sao...đợi một chút ta....ta đắp chăn cho ngươi"

Đắp xong một lớp chăn Lăng Cửu Thời mới chầm chậm nói khẽ vào tai người kia:

-"Chăn ta đã đắp cho ngươi rồi đấy, giờ ngươi đã đỡ hơn chưa?"

Nhưng hắn ta lại chậm rãi lắc đầu khiến Lăng Cửu Thời có chút gấp gáp, động tác gỡ tay hắn mỗi lúc càng nhanh hơn.

-"Thế...thì ngươi mau buông tay, ta đi lấy thêm chăn cho ngươi"

Lăng Cửu Thời lại định rời đi nhưng tay cứ bị túm như thế cuối cùng thì đành bất lực mà ngồi luôn lên giường, chất vấn y.

-"Ngươi rốt cuộc là muốn gì, nói mau ta còn phải ngủ nữa"

Đến lúc này người kia y mới cất tiếng khó khăn.

-"Ôm ta..được không...lạnh..."

Lăng Cửu Thời có chút bất ngờ với câu nói của y nhưng vì cơn buồn ngủ đang kéo đến muốn híp cả mắt lại nên cậu đành gật đầu lia lịa.

-"Được được...ta ôm ngươi một lát, nhưng ngươi phải buông tay ta ra trước đã"

Lăng Cửu Thời ngay lập tức mà vén chăn chui vào nằm cạnh bên hắn, hai tay còn chậm rãi luồn qua ôm cả cơ thể mong manh của y vào lòng mình, cảm thấy cơ thể y lúc này lạnh buốt, Lăng Cửu Thời lại cảm giác có chút xót xa, cậu càng siết chặt lấy y hơn, mong có thể dùng hơi ấm từ mình để sưởi ấm người bên cạnh, bàn tay chốc lát còn xoa lên lưng y, khẽ nhắm mắt lại thì thầm với người trong lòng.

-"Ôm người chặt một chút thì sẽ không lạnh nữa, mau ngủ đi"

Còn về phía y sau đã cảm nhận được sự ấm áp từ Lăng Cửu Thời thì cơ thể cũng nhẹ nhàng thả lỏng, y choàng tay mà ôm lấy Lăng Cửu Thời cảm nhận lấy mùi hương thảo dược thoang thoảng toát ra từ cậu ấy rồi cũng nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi vừa thức giấc thì đập vào mắt vào mắt Lăng Cửu Thời là hình ảnh người kia đang say ngủ trong lòng cậu, cậu chầm chậm nhớ lại những chuyện tối qua, trong thoáng chốc trên gương mặt lại có chút ngại ngùng. Lăng Cửu Thời nhẹ nhàng gỡ tay của người kia đặt xuống giường rồi rón rén bước về phía cửa.

Sau khi rửa mặt xong thì cậu cũng nhanh chóng vào bếp mà nấu ít thức ăn cùng một nồi thuốc nhỏ, xong xuôi mọi việc ở bếp xong thì Lăng Cửu Thời mới từ từ mà mang một ấm trà với ít bánh hoa quế cùng vài quả đào ra chiếc bàn đá dưới cây đào mà ngồi nhâm nhi một lát, từng tia nắng sớm len lỏi qua từng kẽ lá chiếu lên người Lăng Cửu Thời khiến cậu có một cảm giác vô cùng dễ chịu.

Một lát sau từ phía cửa phát ra tiếng động, Lăng Cửu Thời lúc nay mới thức tỉnh đưa mắt nhìn sang thì thấy y đang từ từ bước tới, đôi tay y đang giơ vào khoảng không, ngay lập tức Lăng Cửu Thời bước vội lại gần định cầm lấy tay hắn dìu đi nhưng khi tay vừa chạm đến người y thì Lăng Cửu Thời đã bị y không thương tiếc mà tóm lấy rồi quăng vào cửa.

Lại bị đánh, gương mặt Lăng Cửu Thời ngày càng biến sắc, cậu là đang điên dần lên.:

-"Cái tên khốn khiếp này,ngươi đánh người đánh đến nghiện rồi à"

Lăng Cửu Thời lúc này ngồi trên nền đất ấm ức mà nhìn hắn, rõ ràng là cậu đang tận hưởng "một buổi sáng thư giãn " nhưng vừa thấy được hắn suýt chút thì xém "ra đi thanh thản".

Người kia y lúc này mới nhận ra là Lăng Cửu Thời, liền đưa tay vừa dò tìm cậu vừa lên tiếng.

-"Ta xin lỗi, ta vẫn chưa quen việc có người chạm vào mình"

Lăng Cửu Thời ngồi dưới đất liền dũa mỏ mà thầm mắng y:

-"Cái tên này rõ ràng là đã ôm ngủ luôn rồi mà còn bày đặt quen với không quen, xíaaaaaaa"

Nghe tiếng thì thầm y lại bắt đầu hỏi tiếp.

-"Ngươi là đang nói gì thế?"

Lăng Cửu Thời lúc này ngưng mắng trong lòng, chìa tay ra mà nắm lấy bàn tay của hắn, chậm rãi đứng lên, nói một cách bất lực vào tay người tai người bên cạnh:

-"Ta đang nói là lần sau ngươi có thể động khẩu trước rồi động thủ sau không, xương cốt của ta sắp bị ngươi đánh gãy hết rồi, ta thê thảm quá mà thiếu hiệp ,ta cứu ngươi mà cứ như là đang mắc kiếp nạn ấy"

Người kia y sau nghe nghe Lăng Cửu Thời than vãn thì liền gật đầu, khoé môi y khẽ nhếch lên đáp.

-"Được thôi"

Lăng Cửu Thời nghe thế thì liền kéo  hắn lại chiếc bàn đá, đặt hắn ngồi xuống đấy rồi nhẹ nhàng rót một chung trà đặt vào tay hắn:

-"Vừa pha đấy, uống thử xem"

Y cầm lấy chiếc chung vân vê trên tay, hướng về Lăng Cửu Thời lên tiếng hỏi:

-"Đây là gì?"

Lăng Cửu Thời cắn lấy một miếng đào rồi vừa nhai vừa trả lời lại y:

-"Thuốc độc đó, uống đi"

Người kia môi khẽ nhếch lên mà đưa chung trà lên môi hớp nhẹ một ít.

-"Ngươi dám sao?"

Lăng Cửu Thời nhìn hắn im bặt, ừm thì có không dám, nhưng mà nói cụ thể hơn là có chút không nỡ ấy, gương mặt đẹp vậy lỡ độc chết rồi thì tiếc lắm a~~~~

Trời cũng dần nắng lên Lăng Cửu Thời mới đi vào trong mà mang mớ thảo dược ra phơi, sẵn tiện mang ra cho hắn một bát thuốc đặt trên bàn, rồi kéo đĩa đào cùng bánh quế lại gần hắn.

-"Thuốc đây này, nếu đắng qua thì ăn tạm thứ bên cạnh nhé, ta đi một lát"

Nói rồi thì cậu nhanh chóng mà bày mớ thảo dược của mình ra khắp sân, chốc lát còn chăm chú nhặt lấy nhưng miếng thảo dược bị lẫn trong giỏ rồi mới nhẹ nhàng treo chúng lên mái hiên, công việc xong xuôi thì cậu lại vào nhà mà lấy theo một chiếc cuốc nhỏ cùng với giỏ hạt mang ra góc sân đào bớt một lát rồi cẩn thận mà cho những hạt giống vào đấy.

Trời càng lúc càng nắng to hơn, Lăng Cửu Thời mới dừng lại một chút đưa tay mà lau đi những giọt mồ hôi trên trán, khẽ lướt sang nhìn y đang ngồi im như tượng ở đấy, rồi mới cất tiếng vọng sang:

-"Tên kia, mau uống thuốc đi"

Người kia sau khi nghe tiếng kêu thì cũng đưa tay lên chậm rãi lần mò đến chén thuốc, thổi nhẹ lấy vài cái rồi đưa lên môi, Lăng Cửu Thời thấy hắn nghe lời như thế thì liền mỉm cười rồi tiếp tục công việc trồng trọt của mình.

Lát sau Lăng Cửu Thời mới mệt mỏi mà bước lại gần cây anh dào, vứt cả giỏ đồ nghề xuống đất, cả người cậu tựa vào thân cây nghỉ ngơi một lát , ánh mắt cậu lại dán dán lên người y chăm chú quan sát một lúc rồi mới cất tiếng.

-"Tên mặt lạnh, hôm nay ngươi thấy thế nào"

Người y nghe tiếng gọi thì đưa tai sang nghe ngóng một lát rồi mới từ từ đáp lại:

-"Khá hơn nhiều rồi"

Lăng Cửu Thời lúc này mới tỏ ra vui vẻ một chút, ít ra thì chút y thuật của cậu cũng không đến nỗi nào, cậu liền tiến về phía đối diện ngồi xuống, tay rót lấy một chung trà mà đưa lên môi hớp nhẹ rồi lại rón rén nhìn sang y.

-"Ngươi có muốn ăn đào không?"

Cậu cầm lấy một quả đào mà nhét vào tay hắn rồi nhanh chóng rụt tay lại cất giọng ngập ngừng.

-"Ta tên...Lăng Cửu Thời, còn ngươi ngươi tên gì?"

Người kia cầm lấy quả đào trong tay xoay tròn một chút rồi mới lên tiếng.

-"Lan Chúc"

Sau khi nghe tên y Lăng Cửu Thời mới ngừng lại suy nghĩ một chút rồi đột nhiên lên tiếng:

-"Cái tên này nghe có chút giống tên nữ nhân nhỉ, Lan Chúc~~Lan Chúc~~Lan Chúc a~~"

"Bốp" Ngay lặp tức có một quả đào bay thẳng vào đầu Lăng Cửu Thời, rồi chậm chậm lăn xuống đất.

Trong khi Lăng Cửu Thời còn đang ôm đầu mà xoa cho bớt đau thì y bên này lại đang ngồi bắt chéo chân mà phủi phủi đôi tay vài cái rồi hé môi doạ lại Lăng Cửu Thời.

-"Còn gọi nữa ta đánh chết ngươi?"
------------------------
Muốn viết lãng mạng mà đời khum cho phép🤣

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro