18. Caffe sữa; Tỏ Tình
Mọi chuyện rồi cũng chỉ còn là quá khứ, những cơn sóng dữ đã dần lắng xuống. Tôi làm theo lời đề nghị của cậu, khép lại mọi thù hận. Gia đình tôi và cả nhà Mai giờ đều đã biết hết mọi chuyện, nhưng tôi quyết định rút đơn kiện. Mai vẫn còn quá trẻ, chưa đủ tuổi để chịu trách nhiệm hình sự hoàn toàn, nên chỉ bị tuyên án treo sáu tháng. Nghe nói, mùa đông năm sau, cô ấy sẽ trở lại nước ngoài cùng với gia đình.
Tôi đứng giữa trời đông lạnh, nhìn cái lạnh giữa cái không khí giáng sinh này mà lòng chẳng còn luyến tiếc gì nữa. Những cảm xúc hỗn loạn, những nỗi giận dữ, giờ đây tan biến cùng gió. Dẫu sao, người mà trái tim tôi luôn hướng về vẫn đang ở đây, ngay bên cạnh.
Thế là đủ.
23 tháng 12.
Vài bài kiểm tra nhàm chán cuối cùng cũng kết thúc. Với cái đầu hơn người như tôi, dù có phải chịu đựng cơn đau nhức từ chấn thương, những con số và công thức kia cũng chỉ như muỗi đốt mà thôi.
À, quên, cũng đã gần một tháng kể từ ngày câu lạc bộ của chúng tôi tham gia thi đấu cùng các trường khác. Hôm đó, tôi đã dốc hết sức mình, không giữ lại chút gì... Còn giải thưởng thì... ừm, chắc không cần nhắc cũng biết rồi nhỉ.
" Thế đéo nào mà mày vẫn nhất khối thế Đăng?"
" Đó giờ vậy rồi mà bất ngờ làm gì ?"
" Tao cứ tưởng nó bị u cái đầu vậy thì học sẽ ngu chứ "
" Học thì không chịu học mà ở đó cứ trù tao "
" Hehe không sao xé nháp thoi kì 2 gỡ "
.
" Toán cậu mấy phẩy "
" À được 8,5 "
" Giỏi lắm rồi, cậu tiến bộ hơn rồi đấy "
Tôi nghiêng người, hạ giọng. Ánh mắt khẽ dừng lại trên khuôn mặt cậu. Một tay chống cằm, như cố giữ vẻ bình thản, tay còn lại không cưỡng lại được mà nhẹ nhàng vuốt qua từng lọn tóc mềm mại thoảng mùi hoa hồng. Mùi hương ấy gợi lên sự dịu dàng quen thuộc, làm lòng tôi chùng xuống trong khoảnh khắc.
Cậu chẳng nói gì, chỉ để mặc tôi tự do với hành động của mình, như thể cả thế giới ngoài kia chẳng còn ý nghĩa. Giữa bầu không khí tĩnh lặng, từng cử chỉ nhỏ nhặt cũng hóa thành lời lẽ khó diễn tả, khiến tôi chẳng muốn rời khỏi giây phút này dù chỉ một khắc.
" Này, lần sau ngủ dậy đừng có chải đầu nhớ!"
" Cậu vẫn còn đau đầu lắm đúng không? giỡn gì không ấy "
" Khỏi gần 1 tháng rồi mà cứ nhắc "
" Xía "
" Tại là, lúc tôi rảnh thế này thì cậu cứ để cái tóc rối đi tôi nghịch một hồi là mượt ngay "
" Cậu tự nghịch tóc của mình đi "
" Nghịch của cậu vui hơn chứ, mà cậu sài hãng dầu gì mà thơm thế nhỉ "
Khẽ rút tay về, nhưng chẳng thể ngăn bản thân cúi xuống, ghé sát hơn vào mái tóc của Hùng. Hương thơm quen thuộc từ mái tóc ấy như mê hoặc, kéo tôi lại gần đến mức cảm nhận được đôi môi mình chạm nhẹ lên từng sợi tóc mềm mại. Cảm giác ấy không chỉ chạm vào làn da mà còn len lỏi sâu vào lòng, khiến nhịp tim tôi khẽ rối loạn. Tôi chẳng dám nhúc nhích thêm, chỉ lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy mãnh liệt ấy, như muốn ghi dấu một điều gì đó chỉ thuộc về chúng tôi.
Hùng ngồi yên, không phản ứng, như thể sự va chạm của tôi đã làm cậu đông cứng lại. Đôi vai cậu khẽ run, nhưng cậu không hề né tránh, cũng chẳng cất lời. Lợi dụng cơ hội, tôi đẩy đầu cậu vào phía mình mà đặt nhẹ nụ hôn lên đấy, nhanh đến nổi khiến Hùng chẳng phản ứng kịp.
" Vì cậu tiến bộ hơn nên thưởng đấy " - Tôi nháy mắt.
" NÈEEE ! cậu dám "
Cậu đánh 'yêu' tôi một phát đau điếng, nhưng tôi không để ý, chỉ mỉm cười rồi tiếp tục chọc cậu, khiến không khí giữa chúng tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn. Cái cười của cậu, dù có chút bất mãn, nhưng cũng đủ để làm tôi cảm thấy như mọi thứ xung quanh đều dịu lại, như thể những căng thẳng vừa rồi đều tan biến trong khoảnh khắc ấy.
" Đm hai dứa mày im cho bố học "- Dương
___________________
Tôi vẫn luôn là người chở cậu ấy đi lên trường để tập nhảy ở câu lạc bộ, dù trời mưa hay nắng, dù có bao nhiêu việc bận rộn, tôi vẫn luôn sẵn sàng. Đơn giản chỉ vì tôi muốn nhìn thấy cậu ấy vui, nhìn thấy niềm đam mê trong ánh mắt khi cậu ấy bước vào phòng tập.
" Hai em tới rồi ạ "
" Vào đi "
" Này, không phải buổi trước anh Vũ bảo được nghỉ 1 tuần à, sao nay lại gọi mọi người lên làm gì "
" Đéo biết, đáng lẽ được ngủ rồi đấy "
" Đủ rồi đúng chứ !? nghe anh thông báo "
" Dạaaaaa"
" Tiết mục tháng trước chúng ta thi, tiếc là nó không nằm trong top 10... nên là trường mình thua..."
" Thấy chưa, biết ngay mà "
" Xem tiết mục của trường người ta thấy mà ham "
" Tao thấy trường mình biểu cũng được mà, hôm đó thằng Hùng bung skill bên khác lác mắt luôn "
" Trường mình thua...nhưng mà thua thế đéo mà được!!! không nằm top 10 mà là top 3 cụ thể top 1 mấy đứa ơiiiii !!! "
" Vãi l !!! thật à anh Vũ !!"
" CLM "
" Ừ thật mà, sáng nay anh vừa nhận kết quả! Câu lạc bộ mình top 1 !!!!!!! "
Chúng tôi há hốc mồm khi biết rằng phải tận 1 tháng sau mới nhận được tin câu lạc bộ mình đoạt giải. Cả đám nhảy cẫng lên, nhưng riêng tôi lại thấy chuyện này quá đỗi bình thường. Vì sao ư? Thắng là điều hiển nhiên mà. Nếu hôm đó không phải Hùng đứng ra nhảy chính, liệu có ngày hôm nay không chứ? Cậu ấy chính là chìa khóa, là người đưa chúng tôi đến chiến thắng này. Tôi nhớ lại hôm đấy cả đám bên clb nhảy đứa nào cũng như rùa nhảy.
" Suỵt suỵt!! im lặng cho khối chiều học "
" Anh mở xem thử họ thưởng gì đấy !!"
" E hèm... Chúc mừng câu lạc bộ âm nhạc và câu lạc bộ nhảy trường THPT Nguyễn Huệ đoạt giải nhất về phần trình diễn năm 2016 để khích lệ tinh thần của học sinh sẽ tổ chức buổi cắm trại 2 ngày 1 đêm ngày 25 tháng 12 năm 2016. "
" Yeahhhhhhh, vậy là hai ngày nữa đó tụi mày!!"
Tôi vui chứ? Dĩ nhiên rồi, công sức của cả nhóm cuối cùng cũng được đền đáp. Nhưng Hùng, cậu ấy lại vui hơn thế nữa. Ánh mắt cậu, tròn xoe và rực rỡ, không thể giấu được niềm phấn khích. Tôi nhìn vào đó, thấy mọi cảm xúc dâng trào trong từng tia bừng lên. Còn với tôi, thời gian như chảy qua từng ngón tay, và tôi nhận ra rằng mối quan hệ này không thể cứ mãi mờ mịt, cứ chập chờn như vậy. Tôi không muốn để những khoảnh khắc quý giá trôi qua mà không dám nắm lấy, không dám nói ra những điều đã nằm trong trái tim mình.
Món quà mà tôi dành cho cậu từ khi mới bắt đầu thích cậu, tôi còn chưa kịp trao cho cậu một cách đàng hoàng. Có lẽ, đây chính là thời điểm mà ông trời đã chờ đợi để chúng ta hiểu rõ tình cảm của nhau. Mỗi khoảnh khắc trôi qua, tôi cảm nhận được sự gần gũi, như một sợi dây vô hình nối chúng ta lại gần nhau hơn, và giờ đây, tôi không còn sợ hãi hay ngần ngại nữa. Tình cảm này, dù chưa nói ra, nhưng đã rõ ràng trong từng cử chỉ, từng ánh mắt của chúng ta.
" Nếu tôi tỏ tình, cậu sẽ đồng ý đúng không Hùng ?"
__________________________
25 tháng 12.
Trời càng trở lạnh, cái gió se se ấy như muốn nhắc nhở tôi rằng mùa Giáng Sinh đã đến. Tôi không biết năm nay mình có phải đón Giáng Sinh một mình không, nhất là khi cậu đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Câu lạc bộ của chúng tôi quyết định chọn Ba Vì làm điểm đến để dựng trại, một nơi không chỉ để trải nghiệm mà còn để những kỷ niệm mới được hình thành.
Tôi tưởng tượng rằng không biết tối nay cảnh quan ở đây đẹp như thế nào khi những ánh đèn nhấp nháy của đêm Giáng Sinh dường như không còn lạnh lẽo nữa khi có sự hiện diện của cậu bên cạnh.
" Mấy đứa, nhớ đi loanh quanh đây cấm đi sâu vào trong đấy nhớ "
" Dạ !"
" Hùng à, cậu ra đây mình nhờ chút "
" Ah tôi tới đây "
" Đăng êi, mày đéo thấy người người nhà nhà đi dựng lều mà mày ngồi viết qq gì đấy ?" - Dương
" Mày dựng hộ tao "
" Nhanh lên, không tối tao đá mày ra khỏi lều đấy nhá "
" Đây, sủa lắm. Làm gì?"
" Mày giữ đầu đó để tao đóng đinh "
Mấy hoạt động ngoài trời như thế này thật sự không phải gu của tôi, nhưng nhìn cậu, tôi chẳng thể không thấy thích thú. Cậu lao động hăng say, đôi mắt sáng rực rỡ mỗi khi nhìn thấy tôi đang vội vã hoàn thành chiếc lều. Dù vậy, tôi vẫn không thể dứt ánh mắt khỏi cậu. Hùng cười, nụ cười ấy làm tim tôi chợt đập mạnh. Cậu là một ngọn lửa trong đêm lạnh giá, thuần khiết và ấm áp đến lạ. Đâu có lý do gì để tôi không yêu cậu, không phải sao?
Hùng đứng giữa không gian đầy hơi lạnh của Ba Vì, ánh mắt cậu sáng tỏa ra cái nét của sự hồn nhiên, đôi má ửng đỏ vì cái lạnh nhưng lại càng làm nổi bật vẻ đẹp hút người của cậu. Những sợi tóc đen hơi xòa xuống trán, tựa như những đường nét mềm mại của bức tranh chưa vẽ xong.
Chúng tôi nhìn nhau.
Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực khi bắt gặp cái liếc nhìn của Hùng. Ánh mắt ấy như muốn đùa giỡn với tôi, đầy khiêu khích và mê hoặc. Cậu ấy cứ thế cố tình di chuyển, để ánh mắt chạm vào tôi, rồi lướt qua một cách vô tình, như thể đang khơi dậy một cảm giác khó tả trong lòng tôi. Mỗi lần ánh mắt của cậu ấy lướt qua tôi, tôi lại cảm nhận được sự rung động không thể nào giải thích được, như thể cả thế giới chỉ có tôi và cậu trong khoảnh khắc đó.
" Cậu được lắm !"
Phải đến khi trời sập tối, chúng tôi mới lo xong chỗ ngủ. Hơn hai mươi con người từ hai câu lạc bộ quây quần lại bên nhau, ánh mắt chờ đợi dõi theo anh Vũ nhóm lửa.Cơ thể tôi dường như được sưởi ấm từ khi tiền bối Vũ nhóm lửa. Tôi ngồi lặng lẽ, cảm nhận từng làn nhiệt len lỏi qua da thịt, xua đi cái lạnh giá của buổi tối. Trong khoảnh khắc ấy, không chỉ cơ thể được sưởi ấm, mà dường như trái tim tôi cũng được chạm đến bởi một hơi ấm rất khác, một hơi ấm đến từ phía ' người ấy '.
Chúng tôi ngồi cách nhau một khoảng, nhưng khoảng cách ấy dường như chẳng thể ngăn tôi dõi theo cậu. Hùng ngồi đối diện, bên kia vòng lửa, ánh sáng cam vàng loé lên phản chiếu trên gương mặt cậu. Đủ xa để không chạm tới, nhưng cũng đủ gần để tôi có thể thu trọn từng khoảnh khắc của cậu vào đôi mắt mình. Mỗi lần cậu khẽ cười hay nghiêng đầu trò chuyện, tôi lại không kìm được mà nhìn mãi, như sợ nếu lơ là, tôi sẽ đánh mất hình ảnh ấy.
" Mấy đứa ăn gì thì ra xe lấy thêm nhé, còn lại để trưa ngày mai nữa "
" Vãi òn, củ khoai tao vừa nướng đây đâu rồi ?"- Dương
" Tao ăn rồi " - Quân
" Má thằng lợn này !!! "
" Thôi không giành nhau, khoai trên xe vẫn còn nhiều mà"
Gương mặt cậu gượng gạo làm tôi không khỏi chú ý, ánh mắt né tránh, đôi vai khẽ co lại như muốn thu mình vào một góc. Hùng- cậu cúi đầu, nhìn xuống đất, tựa như đang giấu đi điều gì đó. Tôi định tiến lại gần hỏi han, nhưng không gian xung quanh quá náo nhiệt, không cho phép tôi chen vào khoảnh khắc lặng lẽ của cậu.
Chỉ khi đưa mắt quan sát, tôi mới nhận ra lý do. Một trong số những người ở đây đang phì phèo điếu thuốc. Gió lạnh lùa qua, vô tình cuốn theo những đợt khói xám, hướng thẳng đến chỗ cậu đang ngồi. Cậu nhích mình qua một bên, gương mặt thoáng nhăn nhó, có lẽ khó chịu từ lâu nhưng vẫn không dám nói gì. Tôi siết chặt tay, đôi chân như muốn bước đến che chắn cho cậu khỏi thứ mùi khó chịu ấy.
Trực tiếp đứng dậy để xoá tan đi cái không khí không mấy vui vẻ gì của cậu.
" Anh Vũ này, anh ra chỗ khác hút được không ấy?"
" Ừ sao đấy "
" Bạn em nó không đang không khoẻ nên hít vào nó khó chịu "
" Ừ vậy anh xin lỗi nhớ, anh bỏ luôn đây "
" Vậy em cảm ơn nhé !"
Khoảng một lúc sau, cậu dường như mới trở lại dáng vẻ bình thường. Thấy chưa? Cậu chẳng cần phải nói ra điều gì, tôi cũng đủ hiểu cậu khó chịu vì điều gì, thích hay không thích những thứ nhỏ nhặt nhất. Chỉ cần nhìn ánh mắt, cử chỉ của cậu là tôi rõ ngay.
Cũng kỳ lạ thật, chỉ một chi tiết nhỏ như thế thôi, nhưng hễ cậu không thoải mái, lòng tôi cũng chẳng yên. Như thể mọi cảm xúc của cậu đều khắc sâu vào trái tim tôi, từng chút một, khiến tôi chẳng thể làm ngơ dù là chuyện bé xíu nhất.
" Này đừng đi loanh quanh nữa, vào ngôì cùng với mọi người đi "
" Đây là niên khoá đầu tiên mà trường mình đoạn giải, anh rất mừng cho chúng ta !! nhất là Hùng, ban giám khảo rất là thích em nên là sự thành công này có một phần lớn về công sức của em đấy "
" Húuuuu
" Húuuu đúng là bạn tôi " - Quân
Tôi vỗ tay còn lớn hơn mọi người nữa.
Cậu ngại đỏ cả mặt.
" Hôm nay là Giáng Sinh đấy, đừng nói chúng mày quên luôn điều gì rồi nhá "
" Đâu có đâu anh, tụi em chuẩn bị hết rồi "
Tôi không biết chỗ khác như thế nào nhưng Giáng Sinh ở chỗ tôi luôn có một 'tục lệ' mà năm nào cũng diễn ra. Mỗi năm, vào ngày này, phải chuẩn bị quà, hông nhất thiết phải là thứ gì to lớn, nhưng phải có thứ gì đó để trao cho người thân, bạn bè, thầy cô và những người đặc biệt. Tôi đã chuẩn bị một món quà, một món quà đã từ lâu nhưng tôi đã giữ gìn nó để đợi ngày hôm nay, nhưng không ai biết cả. Cái cảm giác này làm tim tôi đập nhanh hơn, một nỗi hồi hộp dâng lên, khiến tôi khó lòng tập trung vào bất cứ việc gì khác.
Món quà ấy, dù nhỏ bé, nhưng chứa đựng tất cả những gì tôi chưa bao giờ dám thổ lộ. Cảm giác ấy thật lạ lẫm, vừa căng thẳng, vừa phấn khích.
" Em trước !! em có quà muốn tặng bạn Tuấn "
" Uồiiiiii ditme otp tao tặng nhau "
" Tao cảm ơn nha, tao cũng có quà tặng mày, Phương à "
" Hai đứa mày đang đóng phim ngôn tình à ? cút xuống cho người khác "
" Em tặng quà cho anh đấy anh Vũ !!"
" Năm nay anh còn được tặng quà nữa cơ à"
" Em cũng tặng cho anh nè ! "
" Trời ơi mấy đứa rủ nhau đi mua xà bông tặng anh à. ㅋㅋㅋㅋㅋㅋㅋ "
.
" Uầy vãi chắc tao đéo ai tặng quá 2 đứa mày ơi " - Dương
" Mày xem mấy năm trước mày có tặng ai đâu mà bây giờ đòi "- Quân.
" QUÂN !"
" Vãi- hả..."
" Tôi tặng ông bánh tôi tự làm nhá "
" Bà tặng tôi à? thật hả ????? "
" Đúng vậy, năm trước định tặng ông rồi nhưng năm nay mới chung câu lạc bộ "
" Vậy tôi xin, cảm ơn bà nhiều nhớ "
Tất cả lần lượt tặng cho nhau những món quà ấm áp nhất. Cuối cùng, ba chúng tôi, tôi – Hùng – Dương vẫn ngồi im thin thít. Mọi ánh mắt dường như đều đổ dồn về phía chúng tôi, nhưng không ai lên tiếng. Dương, với vẻ mặt chẳng có chút nhiệt tình nào, có vẻ như không hề bận tâm. Còn Hùng, tôi chỉ thấy cậu hơi gượng gạo, ánh mắt của cậu lảng đi một cách có phần thờ ơ.
Ai không biết thì không nói, nhưng tôi không phải kiểu người quên quà, giống như Dương đâu. Mặc dù vậy, cái cảm giác này thật sự rất lạ, không phải vì tôi ngại tặng quà cho người khác, mà là ngại phải đối diện với sự thật đang đến gần. Dây thần kinh ngại ngùng của tôi cứ như chùng xuống mỗi khi nghĩ đến món quà đang giấu kín trong lều. Quá đông người ở đây, mà tôi thì không muốn cái không khí này trở nên ngượng ngập.
" 3 đứa sao đấy ?"
" Em tặng cho người không có ở đây ạ " - Tôi
" Vậy Hùng ?"
" Em cũng thế..."
Tôi nhìn Hùng.
Hùng cũng nhìn tôi.
" À à được rồi, vậy thì vừa ăn vừa uống chứ nhỉ !?"
Tôi lo lắng rằng mọi thứ sẽ không diễn ra như kế hoạch đã chuẩn bị, cảm giác bất lực khiến tôi chỉ biết ngồi yên, không thể cử động. Xung quanh, mọi người thoải mái rút ra những ly đồ uống có cồn, từng người một, rồi chậm rãi thưởng thức, còn tôi chỉ biết im lặng, nhìn họ mà không thể tham gia vào cuộc vui ấy.
Ấy thế mà tôi cứ tưởng cậu cũng giống như tôi, ai ngờ cậu lại vẫn có thể vui vẻ cùng bọn họ mà không chút ngại ngùng. Từng ngụm, từng ngụm, Hùng cứ thế uống cạn ly Kombucha, không hề do dự. Còn tôi, đứng đó, cảm giác ghen tị và bực bội dâng lên. Đã thế thì tôi trừng mắt làm gì? Cậu muốn vui vẻ à? Được thôi, tôi sẽ uống cùng cậu, xem thử ai trong chúng ta sẽ gục trước!
Nhưng tôi biết rõ mình không giỏi uống, cuối cùng đành phải chịu thua. Dù sao, tôi vẫn còn tỉnh táo, chỉ là đầu óc có chút lơ mơ, không đến mức như cậu. Còn Hùng, cậu ấy cứ như hòa làm một với bữa tiệc, nụ cười trên môi chưa từng tắt, ánh mắt long lanh đầy say mê. Nhìn cậu ấy, tôi không biết là do rượu hay do chính bản thân mình cảm thấy lạc lõng giữa đám đông này.
11 giờ đêm, chỉ còn ánh sáng le lói từ đám lửa nhỏ đang dần tàn, thứ duy nhất đủ sức soi rõ gương mặt của cậu. Gương mặt ấy, dưới ánh lửa mờ nhạt, như ẩn chứa cả ngàn điều chẳng thể nói ra, vừa gần gũi lại vừa xa cách đến lạ kỳ.
" Này Đăng...mày tỉnh mà ha ực... tao lôi thằng lợn Dương vào ngủ trước ực... nha "
" Ừ ngủ trước đi "
Từng người một nằm lăn lóc trên nền đất, như thể bữa tiệc đã vắt kiệt sức lực của tất cả. Đáng lẽ chúng nó sẽ chẳng đến mức say xỉn như thế, nhưng vì uống quá đà, đứa nào đứa nấy đều phải tự lết về chỗ ngủ. Vài đứa không thể tự mình đứng vững, đành phải nhờ đến tôi để vác về, nếu không thì chắc chúng nó cũng nằm bừa ngoài trời lạnh, mặc kệ bản thân bê bết giữa màn đêm.
Còn cậu và tôi. Chỉ hai người.
Hùng ngồi đó, gật gù trong cơn say nhưng ánh mắt vẫn mở, cố định hướng về phía tôi. Tôi thầm nghĩ, liệu cậu sẽ nhìn tôi như thế được bao lâu? Năm phút chăng? Hay kéo dài đến mười phút? Ánh mắt ấy, dù mơ màng, vẫn khiến tôi không thể rời đi, như thể giữa chúng tôi vừa có một trò chơi im lặng mà tôi không nỡ phá vỡ.
Tôi biết cậu không say đến mức mất kiểm soát, ánh mắt kia vẫn còn sự tỉnh táo, sự cố ý. Nếu không, làm sao cậu có thể tự mình đứng dậy, bước thẳng về phía tôi mà không hề loạng choạng? Cậu ngồi xuống ngay cạnh, gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở nhẹ nhàng của cậu. Cảm giác ấy, như thể cậu đang tìm kiếm một chỗ dựa, mà không cần nói ra lời nào, tôi đã hiểu rằng chỗ dựa ấy chính là tôi.
" Cậu còn tỉnh không vậy?"
" Tôi tỉnh "
" Cậu uống nhiều lắm rồi đấy "
" Tôi ngồi đây một lát thôi "
Cậu nhẹ nhàng dựa đầu lên vai tôi, một hành động đơn giản nhưng lại mang đến cảm giác lạ lẫm chưa từng có. Chưa ai từng khiến tôi ngỡ ngàng đến vậy, và cũng chưa ai khiến tôi thấy trái tim mình loạn nhịp như thế. Vì chính cậu là người chủ động, nên sự gần gũi này càng làm tôi bối rối. Tôi chỉ biết đưa tay lên ôm lấy lồng ngực, thầm nhắc nhở trái tim đang cuồng loạn ấy, đừng đập mạnh thêm nữa, kẻo cậu sẽ nghe thấy mất.
" Cậu mệt à ?"
" Ừ, nhưng cậu đừng bảo đưa tôi vào lại lều vì tôi muốn ngồi đây lâu một lát. Cậu có đuổi tôi không ?"
" Tôi không đuổi, ai lại đuổi cậu chứ "
Tôi khẽ nhấc đầu cậu ra, dù chỉ nhẹ thôi nhưng cũng đủ khiến lòng tôi dậy lên chút luyến tiếc. Thế nhưng, chợt nhớ ra đây chính là cơ hội hiếm hoi để trao món quà mà tôi đã ấp ủ từ lâu, tôi nhanh chóng đứng dậy, gần như vội vàng chạy vào lều. Bên trong, chiếc túi giấy nhỏ nằm ngay ngắn, chứa đựng điều ngọt ngào mà tôi đã chuẩn bị, nhưng lại chẳng đủ can đảm để đưa suốt cả buổi tối. Cầm chiếc túi trong tay, tôi hít một hơi sâu, tự nhủ đã đến lúc rồi.
Hùng ngồi đó cứ như là sắp ngủ gật tới nơi rồi.
Tôi quay trở lại chỗ cũ, lòng có chút hồi hộp khó tả. Ngồi xuống cạnh cậu, tôi chậm rãi lôi món quà từ trong túi ra, đôi tay khẽ run lên trong thoáng chốc. Nhìn gương mặt cậu, tôi chỉ biết thầm mong rằng cậu sẽ thích, dù chẳng dám nói thành lời. Một món quà nhỏ bé, nhưng lại gói ghém tất cả những điều tôi muốn gửi gắm đến cậu.
" Cái này tôi mua lâu rồi, nhưng giờ mới tặng cậu được "
Chiếc khăn choàng len màu xanh đậm, món quà mà tôi đã tự tay chọn mua cho cậu từ rất lâu, giờ đây nằm gọn trong tay tôi. Tôi nhìn nó, lòng bỗng thấp thỏm tự hỏi: liệu cậu còn nhớ đến nó không nhỉ? Hay nó chỉ đơn thuần là một món đồ bị lãng quên trong ký ức của cậu? Dù sao đi nữa, tôi vẫn hy vọng rằng, một lần nữa, chiếc khăn này sẽ mang đến cho cậu chút ấm áp mà tôi muốn gửi gắm.
Tôi nhẹ nhàng quấn quanh cổ cậu vì người cậu bây giờ cũng đã lạnh toát lên rồi.
" Quà giáng sinh đấy nhớ "
" Chẳng phải cậu bảo tặng cho người không phải trong nhóm à "
" Tôi đã bao giờ xem cậu là một người bạn cùng nhóm đâu chứ "
" Vậy là gì? "
" Người đặc biệt "
" Đặc biệt như thế nào? "
" Hơn là bạn "
.
Cậu lôi chiếc móc khoá hình con cá mập ra đưa ra trước mặt tôi giống như đang đáp lại tình cảm của tôi
" Tặng cậu "
" Sao lại là cá mập "
" Móc khoá cặp với con gấu của tôi "
" Sao lại tặng tôi?"
" Vì cậu cũng là người đặc biệt "
Trái tim tôi lúc này đập rộn ràng từng hồi, như muốn phá vỡ cả lồng ngực. Không gian yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ từng nhịp thở của mình, từng hơi đều đặn nhưng dường như không còn thuộc về tôi nữa. Trong cái tĩnh lặng đó, hơi thở của chúng tôi hòa quyện vào nhau, mờ nhạt nhưng lại rõ ràng đến lạ. Như thể chỉ cần thêm một giây nữa thôi, tôi sẽ chẳng còn giữ nổi những cảm xúc đang dâng trào trong lòng.
" Cậu thích tôi không?" - Hùng
" Có "
" Nhiều không ?"
" Cậu say rồi Hùng "
" Tôi không có say mà !?"
" Mặt cậu đỏ hết luôn rồi này "
Tôi nhìn Hùng, gương mặt xinh đẹp ấy gần đến mức tôi có thể cảm nhận hơi thở của cậu, gần đến mức tôi cảm giác chỉ cần một chút nữa thôi là có thể đè cậu xuống ngay bây giờ. Cảm giác ấy, không chỉ là sự khao khát, mà còn là sự bất lực khi trái tim không thể ngừng thổn thức, khi lý trí đang cố gắng ngăn lại những cảm xúc đang bùng cháy trong tôi.
Tôi cố gắng đưa cậu một cốc nước lọc, mong rằng nó sẽ giúp giải bớt chút men trong người, nhưng tôi biết đó không phải là cách tốt nhất. Người say thường rất lì lợm, không dễ dàng gì nghe lời khi cơ thể vẫn đang tìm kiếm thứ khác để làm dịu cơn say. Cậu nhìn tôi, ánh mắt hơi mơ màng, nhưng tôi vẫn không thể không cảm thấy lo lắng.
Tôi chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ngậm một ngụm nước rồi từ từ đưa môi mình chạm nhẹ vào môi cậu, như một cách để truyền nước vào người Hùng. Tôi biết đây là giới hạn của bản thân, nhưng cũng chỉ có cách này mới giúp cậu tỉnh lại. Nhẹ nhàng, tôi kéo đầu cậu về phía mình, hơi tách đôi môi cậu để dễ dàng đưa nước vào. Đôi mắt tôi vẫn mở, không rời khỏi cậu, theo dõi từng chuyển động, cho đến khi cậu nuốt hết nước, tôi mới nhẹ nhàng rời môi, lòng ngập tràn cảm xúc khó tả.
Hùng mở mắt nhìn tôi, đôi môi vẫn giữ nguyên tư thế đó, khiến tôi không thể nào rời mắt được. Có lẽ vì đã giữ cậu quá chặt, nên khi buông môi cậu ra, một vài giọt nước vẫn còn vương quanh đôi môi, đang thở ngắt quãng, như thể cậu vẫn chưa hoàn toàn tỉnh lại. Cảm giác đó, vừa gần gũi, vừa đầy lạ lẫm, khiến tôi chẳng thể nào dứt khỏi sự cuốn hút trong ánh mắt và hơi thở ấy.
" Cậu..hôn...tôi à...?" hơi thở nhỏ dần.
Hùng nhìn tôi với ánh mắt khác, một ánh mắt không còn sự mơ màng nữa mà là sự kiềm chế đầy giận dữ. Tôi biết rõ cậu sẽ chẳng vui gì với hành động của tôi, nhưng khi định rút lui, một bên tay cậu bỗng nắm chặt phần tóc gáy của tôi, kéo người tôi sát lại gần cậu, như thể sắp chiếm lấy tôi để trả đũa. Cảm giác bị áp đảo, gần như không thể thở nổi, nhưng lại khiến tim tôi đập nhanh hơn, ngập tràn cảm xúc khó nói thành lời.
Rồi, trong không gian tĩnh lặng đó, môi cậu nhẹ nhàng chạm vào môi tôi, mềm mại nhưng cũng đầy ấm áp, như một lời mời gọi không thể từ chối. Chẳng vội vã, chỉ là sự gần gũi, khiến tôi cảm nhận được từng nhịp thở của cậu, từng cảm xúc dâng trào. Tôi không thể kìm nén được, đôi mắt tôi nhắm lại, để cho cảm giác ngọt ngào ấy lan tỏa, chỉ còn lại môi cậu và tôi hòa quyện vào nhau trong một khoảnh khắc đầy mê hoặc.
Tôi túm lấy mái tóc cậu, giữ chặt như muốn khoảnh khắc này mãi không thể tách rời. Trong đầu tôi chẳng nghĩ đến điều gì khác ngoài cậu, ngoài cảm giác này, ngoài sự gần gũi đang dâng trào. Trái tim này, giờ đây, chỉ thuộc về cậu, và đôi môi này cũng chỉ muốn trao hết tất cả những gì ngọt ngào nhất, những cảm xúc chân thành nhất mà tôi có thể dành cho cậu.
Tôi tách môi cậu ra để chỉ muốn đính chính một chuyện.
" Còn cậu?....cậu thích tôi chứ ?"
" Tôi thích Đăng..."
" Tôi cũng vậy, tôi thích cậu "
Chúng tôi trao nhau nụ cười thỏa mãn, nụ cười như một lời khẳng định, như một lời hứa. Giờ đây, tôi đã thành công, cuối cùng cũng lấy được trái tim của cậu, và mọi thứ xung quanh như ngừng lại trong giây phút đó. Những cảm xúc lắng đọng, sâu sắc, như thể cả thế giới này chỉ còn lại tôi và cậu mà thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro