Chap 24 - Ngày Valentine

Trans by Alex Keeble.

Cuối cùng thì cũng đã đến. Ngày thánh Valentine chính thức bước vào cổng trường Hogwart, quét toàn bộ ngôi trường vào vòng xoáy của sự lãng mạn. Đi bộ xuống những hành lang, bạn có thể nhìn thấy các dấu hiệu của nó như: những bông hoa hồng, những món quà nhỏ, những cái ôm ấp, những cái nắm tay... Nếu như thấy nhiêu đó vẫn chưa đủ, thì thần tình yêu luôn luôn bay trên cao sẵng sàn bắn những mũi tên đỏ lấp lánh lên tất cả mọi người trong trường.

Tuy nhiên, không phải tất cả mọi người đều ở tâm trạng dành cho tình yêu. Ron vẫn hờn dỗi về thứ bảy lãng mạn, tiếp tục lờ đi Hermione khi cô nàng đến chào hỏi cậu, Harry và Ginny ở sân Quidditch vào buổi sáng (Gryffindor vừa mới hoàn thành một phiên họp huấn luyện vào sáng sớm)

Để làm cho vấn đề tồi tệ hơn, Draco là một đứa láo toét gây khó chịu (có nghĩa là bản thân cậu ta ấy) và chế nhạo Harry về việc họ có giờ thực hành Quidditch sớm hơn. Hermione mất nhiều thời gian để giải quyết tranh cãi giữa cậu trai tóc vàng nhà Slytherin với ba người bạn Gryffindor.

"Kế hoạch đi chơi của mấy bồ tối nay là gì?" Hermione hỏi khi đầu tất cả mọi người đều đã nguội đi đáng kể. Họ đang đi bộ về lâu đài và Hermione đang nói chuyện với Harry và Ginny (Ron đã cố tình rớt lại một quãng ở phía sau)

"Thực ra mình sẽ đi chơi với ai đó" Harry thừa nhận, hai gò má hơi đỏ lên.

"Cái gì?" Hermione và Ginny kêu lên đồng thanh. Đây là một sự phát hiện đối với các cô gái và hai cô đang nhìn chằm chằm Harry há hốc. Ron đã biết vài thứ về vụ này, trông mặt cậu không có gì tỏ ra bất ngờ. Cậu ta hờn dỗi hơn trước nữa (nếu đó là có thể).

"Một đứa con gái đồng ý đi chơi với mày hả, Potter?" Draco cười khẩy như một thú tiêu khiển "Cô ta chắc phải bị tâm thần!"

Hermione thúc cùi chỏ vào xương sườn Draco "Nói cho bọn mình biết là ai đi, Harry!" cô hỏi, thật sự khá quan tâm.

Harry hắng giọng lo lắng: "Đó.. đó là Luna" cậu kết câu thật nhẹ.

"Mày biết gì không, tao đã đúng!" Draco cười khúc khích "Cô ta thật sự có chút vấn đề thần kinh"

"Thôi đi, Malfoy!" Hermione cáu kỉnh "Đừng có thô lỗ như vậy!"

Ginny, người đã im lặng bất thường nãy giờ, ném cho Harry một cái nhìn. "Em không biết là Luna đã quan tâm đến anh"

"Cô ấy không có đâu" Harry nói nhanh, má cậu lại đỏ nhanh lần nữa "Đó không phải là một cuộc hẹn nghiêm túc hay là gì.."

Cô gái trẻ nhất gia đình Weasley đã không bị thuyết phục mấy.

"Cô ấy hỏi anh khá bất ngờ hôm qua. Muốn anh dạy cô ấy bay. Anh không chắc chắn lắm.." Harry tiếp tục, liếc nhìn xung quanh đầy do dự.

"Aww, không phải ngọt ngào quá rồi sao?" Draco nói trong giọng the thé "Potter ủy mị chỉ cho cô gái điên bé nhỏ của mình cách bay"

Lần này, Draco nhận được một cú huých cực mạnh từ Hermione mà cậu biết chắc rằng mình sẽ gãy vài cái xương.

Buổi điểm tâm ở bàn Slytherin thật là khác vào sáng nay. Hermione mất một lúc để nhận ra rằng đó là vì Pansy không đeo theo Draco như con đĩa sáng nay. Thay vào đó, mặt khỉ Slytherin bám đuôi lại tìm thấy một nạn nhân mới – Vincent Crabbe.

Cô ả ngồi theo đường chéo của Draco, cố vuốt ve cánh tay của Crabbe và cười khúc khích vào tay cậu ta đều đặn. Pansy dường như đã tìm thấy cho mình một cuộc hẹn hò, nhưng Hermione dường như cảm thấy tiếc cho ả khi mà Crabbe nhìn như không có khả năng đáp lại những cử chỉ thân thiết của ả. Hầu như không.

Và, thật sự mà nói là, Crabbe là thứ tệ hại nhất cho một cuộc hẹn hò (ngoài Goyle). Nếu mà Pansy có ý định làm cho Draco ghen (mà rõ ràng là cô ả đang rất cố gắng làm vậy) thì ả nên tìm một cuộc hẹn tốt hơn.

Sau bữa ăn sáng, sự tiến bộ của Pansy trên Crabbe đã không được chú ý tới, kể cả Draco lẫn Crabbe. Khi Draco đứng dậy rời khỏi bàn ăn, Pansy ném cho cậu một cái nhìn khiến cả địa ngục đóng băng. Thật không may là chàng trai Slytherin tóc vàng đã không thấy điều đó.

Phần còn lại của ngày hôm đó trôi đi khá nhanh chóng, trước khi Hermione kịp nhận thấy điều đó, cô đã ở trong phòng sinh hoạt chung của Thủ lĩnh, với một thời gian ít ỏi để chuẩn bị cho cuộc hẹn với Viktor.

"Ta thật sự rất thích ngày Valentine!" Godric Gryffindor bộc lộ tràn trề từ chỗ của mình ở phía trên lò sưởi, trông vui vẻ một cách đặc biệt vào hôm nay "Ông có thấy vậy không?"

"Ta không thực sự thích nó lắm!" Salazar Slytherin nhận xét, vặn vẹo gương mặt mình trong sự ghê tởm "lãng mạn đi đến một điểm mà nó đơn giản là trở nên buồn nôn"

"Ồ, đừng hành xử như một tấm chăn ướt như vậy, Salazar!" Gofric Gryffindor cười khúc khích "Ông chua chát vậy là vì ông chưa có một cuộc hẹn thôi, không như ta..."

"ông có một cuộc hẹn hò sao?" Draco hỏi.

"Đúng vậy, với một bức chân dung đẹp, ở tầng thứ năm" người sáng lập Gryffindor nói với Draco đầy tự hào "Rõ ràng cô ấy thấy ta khá dũng cảm và rạng ngời!"

Salazar khịt mũi: "Tôi cảm thấy chứng buồn nôn lại tăng rồi"

"Oh chuyện đó thật là tuyệt vời đấy!" Hermione mỉm cười với Godric Gryffindor. "Tôi hy vọng ông có một cuộc hẹn tốt đẹp!"

"Chắc chắc rồi, Hermione!" Ông tươi cười đáp lại. "Và ta hy vọng ngươi cũng vậy" Cùng lúc đó, ông biến mất từ bức chân dung của mình.

"À tiện nói luôn" Draco liếc nhìn xuống đồng hồ "Cô đã chuẩn bị sẵn sàng chưa Granger? Tôi không muốn trễ cuộc hẹn với Simone ở tiền sảnh"

Hermione cau mày vì sự đề cập đến cô gái nhà Ravenlaw: "Tôi chắc rằng cậu đang muốn chết được vì gặp cô ấy!" Cô nói ủ rũ và đứng lên khỏi ghế ngồi.

Đảo mắt vài vòng, Hermione tự mình đi đến phòng của Draco.

"Sao chúng ta lại hướng về phòng tôi vậy? Cô quên là phòng của cô lên bằng cầu thang khác rồi sao?" Draco cau mày "Tôi hiểu là cô đang rất vui vì gặp Krum và tất cả... nhưng điều đó không có nghĩa là cô quên cách đi lên phòng riêng của mình chứ?"

Hermione dừng lại bên ngoài cánh cửa phòng Draco và nhìn chằm chằm vào cậu. "Cậu không cần phải thay quần áo sao?"

"Tất nhiên là có. Nhưng sao cô không thay trước?"

"Không. Cậu cứ thay trước đi!"

Draco nhìn Hermione đầy tò mò: "Tại sao?"

"Vì tôi đang ở trong tâm trạng rất là tốt đẹp"

"ừ phải, và tôi là một nàng tiên nhỏ bé" Draco lầm bầm "Nghiêm túc đi, Granger! Chuyện gì đang xảy ra vậy?"

Hermione thở dài: "Hãy nhìn xem, tôi là một đứa con gái..."

"Mừng là cô nhận thấy điều đó"

"... và tôi nghĩ mình sẽ mất nhiều thời gian hơn để thay quần áo. Vậy có nghĩa là cậu thay xong rồi chờ tôi, hơn là tôi chờ cậu"

Draco dành thời gian để xem xét việc này. Chuyện đó cũng có lý. Tỏ ra lịch sự khi chờ cô ấy, nhưng sau đó không bao giờ thèm chờ đợi nữa?

"thôi được rồi!" Cuối cùng cậu nói, theo yêu cầu của cô. "Tôi sẽ thay đồ trước. Sau đó chúng ta qua phòng cô"

Mở cửa phòng mình, Draco bước vào cùng với Hermione. Cậu đến bên tủ của mình, mở nó ra thô bạo và nhanh chóng lấy ra bộ quần áo đã treo sẵn. "Tôi cần tắm một chút!" Cậu nói với người bạn đồng hành khi bước chân vào phòng tắm "Tôi phải trông tươi mới một chút để gặp Simone chứ!"

"ÔI sao cũng được. Chỉ cần nhanh lên thôi!" Hermione càu nhàu khi cô ngồi xuống vị trí bình thường của mình bên cạnh bồn tắm.

Cô nghe tiếng nước từ vòi hoa sen chảy và trong vài phút sau thì có mùi của bong bóng xà phòng – mùi bạc hà pha lẫn với một số mùi nhẹ nữa mà cô không thể xác định là gì.

Hermione ngồi trong im lặng, chờ đến khi Draco tắm xong. Cô rất biết ơn khi mà tiếng nước đã ngừng chảy và cô vừa đứng dậy thì cái màn tắm đã mở ra. "Cuối cùng, cậu cũng..."

Cô không thể hoàn tất câu nói của mình vì trước mặt cô không phải là những gì mà cô nghĩ mình sẽ nhìn thấy.

Đứng đó là Draco Malfoy, không có gì ngoài chiếc khăn buộc quanh hông. Mái tóc ướt của cậu bao quanh gương mặt, trong khi nước thi nhau chảy xuống cổ, ngực và chảy nghiên trên thân, từng giọt lấp lánh trong ánh sáng của căn phòng. Đó thật là một cảnh khó kềm chế và Hermione không thể nào dứt mắt ra khỏi nó được.

Đừng nhìn nữa, Hermione! Thôi nhìn cậu ta chằm chằm đi! Cô tự mắng mình. Đâu phải là mình chưa từng thấy cậu ta không mặc áo bao giờ chứ!

"Tôi đã có bằng chứng về việc cô nhìn tôi chằm chằm rồi đó, biết chứ!" Draco uể oải nói, bước ra khỏi bồn tắm.

Lời tuyên bố của cậu làm Hermione thôi nhìn nữa. Cô tự nguyền rủa mình trong đầu và thấy má mình hơi nóng lên cùng với sự bối rối cực độ: "Tôi.. tôi không có nhìn cậu chằm chằm..!"

"Cô không nói dối được trong những tình huống như vầy đâu!"

Hermione chọn cách giữ im lặng.

Draco nhìn Hermione đang bối rối, cậu nở nụ cười nửa miệng quen thuộc. Đôi mắt nâu của cô nhìn quanh khắp căn phòng tắm rộng rãi, nhưng nó lại từ chối tiếp xúc với cậu một lần nữa. Cô mím chặt môi lại nhiều lần, để rồi màu hồng trên hai gò má cô càng lúc càng hồng thêm.

"Tôi không nghĩ là cậu lại muốn đi ăn tối như vậy?" Cô nói bình tĩnh, đã tìm được tiếng nói của mình. Nhưng đôi mắt cô vẫn từ chối tiếp xúc với Draco.

Draco dựa người vào bức tường bên cạnh: "Tại sao không chứ?" cậu hỏi đầy tự mãn "Tôi nghĩ rằng Simone sẽ thấy tôi rất tuyệt. Cô không nghĩ vậy sao?"

"Thôi tâng bốc mình đi!"

"Động chạm quá, Granger" cậu nói, cố tâng mình lên lại "Tôi nhận ra rằng mình phải cạo râu, và tôi không muốn làm hỏng quần áo mình"

"Bộ cậu cạo râu tệ lắm sao?" Hermione ném cho cậu cái nhìn dò hỏi.

Draco nhún vai và đi đến cái bồn rửa tay. "Tai nạn xảy ra. Để phòng ngừa thôi. Tôi quyết định không mặc bộ quần áo mà tôi đi ăn tối nay để cạo râu!". Nhìn xuống những chai lọ bên cạnh bồn rửa, cậu chọn cái chai màu xanh "Bên cạnh đó, cô nên biết ơn khi mà tôi xuất hiện với cái khăn của tôi" Cậu bôi bọt cạo râu lên má và cằm mình "Thông thường, khi tôi ở một mình, tôi hay đi bộ xung quanh mà không có gì trên người đâu"

Hermione rúm người và thấy má mình lại bắt đầu phát nóng trở lại "Nhiều thông tin quá, Malfoy. Quá nhiều thông tin"

Cười toe toét, Draco lau những bọt cạo trên má mình bằng chiếc khăn khô xanh đang nằm cạnh bồn rửa (không cần thiết sử dụng lưỡi dao để cạo trong thế giới phù thủy) và vỗ nhẹ vào má sau khi cạo xong. "Bây giờ, quay lại Granger. Tôi cần thay quần áo của mình. Trừ khi cô muốn tiếp tục nhìn, thì tôi cho phép đấy" cậu nói thêm với một nụ cười ranh mãnh.

Nhăn mặt, Hermione quay ngược lại và lầm bầm trong hơi thở: "Hết sức là vui đùa nghịch ngợm ngày hôm nay phải không? Có thể, vì cậu ta sẽ gặp Simone hôm nay."

"Cô đang nói gì đó?"

"Không!"

"Cô có thể nhìn được rồi. Tôi xong rồi nè"

"Quần jeans à?" Hermione hỏi khi cô quay lại, cố gắng không tập trung vào thực tế là trông Draco rất tuyệt. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi màu xanh lá đậm, với các nút chỉ cài đến ngực, phủ trên một cái quần jeans xanh hơi sờn chỉ. Tóc của cậu đã được tạo một phong cách ẩm ướt trên đầu và cậu không nỗ lựa mấy để chải gọn lại những sợi tóc vàng rơi trước trán.

"Ừ, họ gọi nó như vậy" Draco trả lời, nhìn xuống chiếc quần denims. "Theo ý kiến riêng của tôi, nó là một phát minh lớn tiếp theo trong giới thời trang phù thủy. Tôi đang có một chiếc đầu tiên, trên thực tế là vậy" cậu phun một số loại nước hoa vào người "Làm thế nào mà cô biết về nó?"

"ồ, tôi có nghe nói về nó thôi" và tôi cũng sở hữu một cái. Hermione quyết định rằng không nói với cậu quần jeans có nguồn gốc từ Muggle là một ý tưởng tốt.

Sau khi đã hài lòng về vẻ ngoài và mùi hương của mình, Draco mang một đôi giày đen và đi theo Hermione để cô có thể thay quần áo ở phòng mình. Họ được chào đó bởi Jinx, đang nằm trên giường, đối diện cửa.

"Tôi nói, đó thật sự là một phép lạ!" Jinx kêu lên khi hai vị Thủ Lĩnh vừa bước vào.

Hermione đóng cửa lại sau lưng: "Cái gì?"

"Tóc vàng hoe thật sự trông đứng đắn tao nhã vào hôm nay đó" Jinx nói hài lòng.

Draco cong hàng chân mày lên và lắc đầu: "Thật ngạc nhiên làm sao khi ngươi có thể vừa khen vừa chê người khác cùng lúc!"

"Cái đó gọi là tài năng, chàng trai của tôi ạ!" Jinx trưng ra một nụ cười tự mãn "Tôi có những kĩ năng mà cậu không thế nào biết được"

"Ừ, ngươi có nhiều phẩm chất mà ta không thế hiểu được" Draco khịt mũi.

"Tôi là một thứ cụ thể tinh vi và phức tạp, tôi có thể nói gì được chứ?" Jinx thở dài "Không như một gã tóc vàng cụ thể mà tôi biết ở đây.."

"Vui lòng không gây chiến lúc này. Cả hai người." Hermione cảnh báo khi cô lục tủ quần áo của mình, chọn ra một bộ trang phục và giấu nó khỏi tầm nhìn. Lê bước vào nhà vệ sinh, cô ra hiệu cho Draco làm theo. "tôi cần tắm một chút, cậu biết đó"

Không muốn làm bẩn quần jeans mới của mình khi ngồi trên sàn của nhà vệ sinh, Draco biến chiếc lược chải tóc của Hermione thành cái ghế và ngồi trên nó trong phòng tắm.

Draco chờ đợi toàn bộ 25 phút khi Hermione tắm. Sau đó cô xuất hiện trong trang phục áo thun cũ và quần short, đang nắm một mớ quần áo trong vòng tay mình.

"Krum sẽ không quá ấn tượng về cuộc hẹn hò này nếu cô mặc thứ đó đâu" Draco nhận xét, biến cái ghế lại thành cái lược và trả cho cô.

Hermione lướt qua cậu và mùi hoa oải hương và hoa hồng tràn ngập vào mũi cậu. Cô có một mùi hương thật dễ chịu.

"Đừng ngớ ngẩn vậy!" Cô nói, đi đến bồn rửa tay. Cô đặt quần áo trong tay mình lên thanh vịn nằm cạnh khu vực bồn rửa. "Tôi chỉ cần làm một vài điều trước khi tôi thay bộ quần áo mà tôi thật sự mặc" Cô đưa cây đũa phép lên tóc ướt và lẩm bẩm một câu thần chú. Trong vài giây, nó trở nên khô ráo, và vẫn xoăn hơn bao giờ hết. "Giờ thì thôi tự hỏi cậu có thể xoay mặt lại để tôi thay đồ được hay không."

Thở dài, Draco quay lưng lại và tự hỏi tại sao phụ nữ lại mất một thời gian dài để mặc quần áo. Cậu nghe tiếng lách cách của chai lọ, tiếng bước chân và tiếp theo là một mùi hương. Chuyện này đã tiêu tốn nửa giờ rồi.

Khi mà Draco đang nghĩ (mỉa mai) là cậu nên mang theo sách giáo khoa vào phòng tắm để đọc thì cậu nghe Hermione hô: "Accio Boots!"

Một đôi giày đen bay nhanh vào phòng tắm (Hermione đã dùng phép thuật để mở cửa) gần như làm Draco đập mặt xuống sàn khi nó hạ cánh ở phía sau.

Nguyền rủa, cậu quay lại đối mặt với chủ của đôi giày: "Thành thực mà nói Granger, cô.."

Cậu dừng lại giữa câu và dành thời gian còn lại để nhìn cô. Mái tóc nâu của cô dường như mềm và mượt hẳn, như trở nên hiền lành và tinh tế bao quanh gương mặt cô, với một chút trang điểm nhẹ làm nổi bật các nét đẹp trên mặt. Đơn giản, hai bông tai màu hồng lủng lẳng trên tai cô, phù hợp với cái áo len hồng mà cô mặc ngoài. Một cái váy xòe màu đen bao quanh eo cô và dừng lại trên gối và dưới đó, cô mặc một cái leggings đen. Và trên hết, đôi giày boot đen gần như giết chết Draco khi nó bao bọc chân cô lên đến gối.

Năm chữ: Cô ấy trông rất đẹp!

"Tôi đã có bằng chứng về việc cậu nhìn tôi chằm chằm rồi đó!" Hermione nói lại lời Draco đã nói trước đó, cảm thấy hơi lâng lâng dưới cái nhìn của Draco.

Cậu nhìn đi vội vàng, giả vờ đang quan tâm lắm đến gạch lót tường. Đáng ngạc nhiên, cậu không bị vặn vẹo thêm gì nữa.

"Chúng ta đi chứ?" đó là một câu hỏi tu từ từ Hermione, vì cô không chờ cậu trả lời đã bước vào phòng ngủ của mình. Ở đó, cô mở tủ và lấy ra một chiếc áo khoác màu đen có hoa văn màu hồng. Cô mặt nó rồi bỏ vào tủ áo thun và cái quần short ban nãy.

"Hermione, trông bạn thật là đẹp quá sức" Jinx nhận xét khi cô cầm nó ta khỏi giường "Đánh cho chàng Krum chết ngất luôn!"

Chủ chiếc nhẫn tâm trạng cười bẽn lẽn: "Tôi không có ý định làm cho ai chết đâu, Jinx. Bây giờ, tôi sẽ cho bạn vô trong ngăn kéo, được không?"

"Không, không được đâu. Tôi muốn đi!" Jinx phản đối "Tôi đã nghĩ rằng bạn sẽ đưa tôi đi chứ!"

"Tôi nghĩ rằng sẽ tốt hơn nếu bạn ở lại đây" Hermione nói. Cô sẽ gặp khó khăn nếu Draco cãi nhau với nó. Chỉ Merlin mới biết sẽ có khó khăn gì xảy ra nếu mang Jinx theo "Một vài giờ thôi mà"

Jinx hờn dỗi: "Tốt thôi, cứ mà đi tới cái cuộc hẹn chết tiệt đó đi! Tôi sẽ ở lại trong cái nhà tù nhỏ này vào ngày Valentine"

"Xin lỗi, Jinx" Hermione cười nhẹ, cảm thấy có lỗi "Tôi sẽ đưa bạn ra vào ngày mai mà"

Jinx nở một nụ cười nhỏ, cân xứng. Nó không thể giận chủ sở hữu quá lâu. "Tôi sẽ nhớ mấy từ này của bạn!" nó nói trước khi ngăn kéo được đóng lại.

"Tôi có hẹn gặp Simone ở tiền sảnh" Draco thông báo với Hermione mà không cần hỏi cô. Cậu thoáng nhìn đồng hồ: "Tôi nghĩ là chúng ta sẽ đến sớm. Tôi hẹn cô ấy khoảng 15 phút nữa"

Hai người bọn họ rời khỏi ký túc xá Thủ lĩnh vài phút trước và đang đi bộ về tiền sảnh cho cuộc hẹn của Draco. Các hành lang trong trường Hogwart hôm nay yên tĩnh đến kì lạ. Thông thường, vào thời điểm này buổi tối, các học sinh thường đố xuống Đại sảnh đường ăn tối. Tuy nhiên hôm nay mọi người đã dành cả tối của mình cho những cuộc hẹn hò của họ.

"15 phút? Và cậu sợ là cậu trễ cuộc hẹn với Simone yêu dấu của cậu hả?" Hermione nói, giọng cô sắc lẻm "Ý tôi là, tôi biết cậu đang háo hức và tất cả mọi thứ.. nhưng không phải cậu hối thúc tôi vì cô ấy đó chứ?"

Draco ném cho cô gái tóc nâu một cái nhìn giễu cợt: "Cô có vấn đề gì với Simone à?"

"Sao tôi lại có vấn đề gì với cô ta? Tôi chỉ vừa mới biết cô ấy"

"Chính xác, nhưng cách cô nói thì có vẻ không thích cô ấy cho lắm"

"Cậu đang hoang tưởng đó"

"Tôi sao?"

"Chắc chắn" Hermione xác nhận với một cái gật đầu.

"Tôi chỉ đơn giản tưởng tượng là do cô không được yêu mến bằng cô ấy"

"Chỉ đơn giản tưởng tượng thôi"

Draco khoanh tay lại và kiểm tra Hermione cẩn thận: "Sao tôi không tin cô được nhỉ?"

"Cậu nên học cách tin tưởng nhiều hơn"

"Cho tôi biết sự thật đi. Vấn đề của cô với Simone là gì? Ngoại trừ thực tế là cô ta đẹp hơn cô, tất nhiên"

Mặt Hermione đỏ hết cả lên vì giận: "Xin lỗi, cậu là ai mà chỉ trích cái tôi nhìn nhận chứ? Cậu là đồ nông cạn hời hợt, chỉ biết bề ngoài nên cậu không có tư cách phán xét tôi. Và như tôi đã nói, tôi không có vấn đề gì với bạn gái cậu. Tôi không quan tâm đẹp nhiều hơn cô ta bao nhiêu"

"Bộp chộp quá!" Giọng Peeves dội lại qua hành lang trống rỗng khi nó bay lên cao, cười điên cuồng làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người. "Hư hỏng, hư hỏng. Tụi mày cãi nhau và Valentine hả? Và vào ngày Valentine sao?" Rồi nó hát một bài hát về Valentine, rằng đó là ngày lễ tình yêu và ngày đó không cần cãi nhau hay gì.

"Vậy nên tụi mày thấy đó.." con ma nói ranh mãnh sau khi hát xong bài ca của nó "Lũ bộp chộp không nên tranh luận hôm nay, tụi mày nên làm tìnnnnhhhhhhh..."

Draco ngần ngại khi nghe âm thanh đó và Hermione cũng thấy vậy.

"Để chúng tôi một mình, Peeves!" cô Thủ lĩnh nữ sinh nói, trong nỗ lực làm cho con ma rời đi

"không cho đến khi mấy đứa bộp chộp nói cho ta về cục cưng yêu dấu... hun..." Peeves trả lời, cong môi lên để tạo ra âm thanh.

"Quên điều đó đi, Peeves!" Draco chế giễu.

"Tại sao nó để ý bắt chúng ta hôn nhau chứ?" Hermione càu nhàu nhẹ đủ để Draco nghe thấy.

Draco nhún vai, ngụ ý là chẳng biết cóc khô gì về vụ này. Cậu bắt đầu đi bộ tiếp và ra hiệu cho Hermione làm theo. Có thể con ma sẽ quên cái ý tưởng đó đi và rời khỏi tụi nó.

"Một nụ hôn dễ thương... một cái hôn hít nhăng nhít..." Peeves kêu gọi, vẫn trôi lềnh bềnh theo cả hai đầy mong đợi, đôi mắt ma quỷ mở to đầy nghịch ngợm.

Khá bất ngờ, nó thu nhỏ khoảng cách với Draco và Hermione, ngăn chúng đi xa hơn. Nó cười toang hoác một cách huyên náo khi dồn cả hai học sinh đến góc tường, và lấy ra Bom Phân từ trong túi mình.

"Hôn-hôn hay Bom-Phân?" nó nói, cười toe toét từ tai sang tai, cố nói giọng âu yếm.

Rên rỉ, Draco nhìn trừng trừng vào con ma đang lơ lửng trên đầu. Cậu nhận ra rằng đây là lần đầu tiên cậu đứng trước một sự chọn lựa kể từ hồi Giáng Sinh, khi mà cậu nhận được khó khăn với Hermione. Peeves lặp một thói quen giống nhau, chỉ trừ bây giờ, không có tầm gửi treo trên đầu. Cậu cũng nhớ lại rằng sau đó, khi đã được lựa chọn, cậu đã thầm chọn nhận Bom Phân phun khắp người còn hơn là hôn cô gái bên cạnh mình, mặc dù con ma không biết về quyết định này.

Bây giờ, bề ngoài và mùi hương giống như một triệu galleons, Draco không chắc chắn lắm nếu như phải hứng chịu mùi nồng nặc của phân.

"Tụi tôi vẫn không muốn, Peeves!" Hermione thực tế đã la hét "Vậy nên biến đi trước khi bọn tôi gọi Nam tước Đẫm máu!"

"Nam tước đang ở xa, rất xa vào đêm nay" Peeves cười khẩy, tay vẫn giữ chặt Bom Phân trước lời đe dọa của hai người. Đó không còn là nỗi sợ của nó đêm nay nữa.

Trước khi nghĩ ra bất cứ điều gì để mắng chửi con ma tinh quái, Hermione cảm nhận thấy Draco đang kéo cánh tay cô, buộc cô phải đối mặt với cậu. Cô cho rằng cậu muốn nói với cô điều gì đó, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt cậu nhích về phía cô và Peeves chuẩn bị ném bom phân từ trên cao, cô nhận ra ý định của cậu. Có vẻ như cậu đã chọn lựa trong hai phương án của Peeves, chọn thứ không liên quan đến Bom Phân.

Máu dồn lên gương mặt Hermione và cô cảm thấy tim mình đập loạn xạ. Cô nhận thấy rằng cô nhất thiết phải đi ra khỏi chỗ này, thoát ra khỏi cái níu tay của cậu, nhưng có một cái gì đó đã làm cô bất động. Có thể đó là hơi thở nóng hổi cậu phà vào má cô, có thể đó là do mùi hương quyến rũ của cậu, hoặc có thể là cô cũng muốn...

Hermione bị đánh thức khỏi sự mơ tưởng khi Draco buông tay cô ra và quay mặt đi.

Điều gì trên đời khiến mình cố gắng làm vậy chứ? Cậu tự hỏi mình một cách hoang mang, không thế tin những gì bản thân gần như sắp làm ban nãy. Điều đó đã xảy ra với cậu chỉ cách vài phút trước khi bị ném với Bom Phân và đó không phải là một việc lớn sau tất cả trò này; tất cả những gì bạn cần là một cầu thần chú đơn giản để dẹp cái mớ hỗn độn này đi. Mình.. mình đã cố gắng muốn hôn cô ấy? Mình hoàn toàn bấm nút tắt cái đầu mình rồi sao? Mình đang nghĩ gì vậy chứ?

Suy nghĩ của Draco bị cắt ngang khi một vụ khó khăn rơi ngay trên đầu cậu, sau đó cậu cảm thấy một chất nhờn nhỏ giọt xuống mặt, cổ, cánh tay và áo sơ mi của cậu.

Rõ ràng, Peeves đã giữ lời. Con ma bay lên cũng với tiếng hú hét hân hoan và bay về hướng ngược lại.

"Kinh quá! Peeves chết tiệt!" Draco nguyền rủa "Cái thứ điên khùng gàn dở ấy đã làm hỏng tóc và quần áo của tôi! Granger, cô có thể lấy cây đũa phép của tôi ra khỏi túi tôi được không? Tôi có thể làm một mình, nhưng tay tôi đang dính đầy bom phân này..."

Một làn sóng giận dữ không thể kiểm soát được dâng trào trong người Hermione.

Cậu ta thà nhận Bom Phân còn hơn hôn cô? Đúng, chỉ cần một câu thần chú dễ dàng là có thể làm sạch được nó, nhưng vẫn còn mùi hôi thối, ghê tởm mà chúng ta đang nói đến ở đây! Nếu nó không tồi tệ lắm, nếu Draco không làm vậy, sau khi đã làm cho cô tin rằng cậu chọn cách hôn cô, nhưng bây giờ, cậu ta lại có gan để yêu cầu cô lấy cây đũa phép của cậu ra khỏi túi? Ha!

Hermione muốn rằng mùi hăng hắc của Bom Phân sẽ không bao giờ rời bỏ cậu, ngay cả khi dùng bùa để cọ rửa. Cô không quan tâm nếu cô phải chịu đựng sự hôi thối trong cả cuộc đời còn lại của mình.

"Này, Granger, cô có nghe tôi không đó?"

"Cậu có thể vui vẻ mà lấy nó cho mình!" Hermione tranh cãi kịch liệt. Cô không muốn gi hơn là dậm chân đi khỏi đó, nhưng cái Còng Tay Tình Yêu không cho phép cô làm vậy. Để bây giờ, cô thấy hài lòng về bản thân khi chọn các nhìn chằm chằm vào không gian xung quanh, từ chối nhìn vô cậu ta.

Draco nhìn Hermione, cau mày: "Tôi không cần lấy đũa phép của cô một cách khó khăn như vậy. Tôi sẽ tự làm một mình" Chạm vào túi, cậu lấy ra cây đũa phép của mình và thực hiện một loại bùa. Ngay lập tức, những đống Bom Phân hôi thối biến mất khỏi người Draco và cậu lấy lại bề ngoài và mùi hương tuyệt vời trở lại.

Không chờ đợi người đối tác của mình di chuyển, Hermione bắt đầu đi về phía tiền sảnh. Hoặc đi xa hơn cậu một chút. Cô chắc chắn rằng mình có một khoảng cách tốt đối với Draco, cô không ở trong tâm trạng muốn có một cuộc chuyện trò với cậu – dù có cãi nhau hay không.

Mình đã làm gì chứ? Draco tự hỏi khi cậu như chạy theo mới bắt kịp được Hermione. Mỗi lần cậu lại gần cô, cô lại nhanh chóng đi nhanh hơn khỏi cậu, duy trì khoảng cách giữa hai người. Cậu nhìn cô chằm chằm, lông mày khẽ nhíu lại. Cô cãi nhau với cậu là chuyện chấp nhận được. Nhưng cô im lặng bất thường sau đó lại là vấn đề.

Không có thời gian hỏi cô về những chuyện đó, họ đã đến tiền sảnh và Simone đang chờ ở đó.

Ban đầu, cô thấy hơi ngạc nhiên vì Simone xuất hiện. Cô đã có dự kiến một nửa là Pansy đã cấu xé cô gái Ravenlaw này thành nhiều mảnh vì đã bắt mất anh yêu Draco của ả.

Vậy mà bây giờ, Simone đứng đó trong một tư thế mà chỉ làm xấu thêm tâm trạng của cô. Chết tiệt, cô ta đã đẹp sẵn rồi. Cô ta đứng đó, mặc một chiếc váy ngắn màu xanh xám nhấn mạnh đôi chân của mình, phủ lên một lớp màu nâu đậm, mang một đôi boots da lộn cao đến đùi. Mái tóc vàng dâu của cô gái được cột lên thành kiểu đuôi ngựa cao, và bông tai hình vòng lớn lủng lẳng trên tai. Trang điểm gương mặt, tạo khối làm cô ta trông nổi bật hơn. Hermione không thể nhìn thấy phần trên vì nó được che bởi một cái áo len màu nâu đỏ khoác ngoài.

"Em thật là đẹp!" Draco chào đón hớn hở, đi vượt qua Hermione, người đã dừng lại một phút từ khi thấy Simone. Cậu đặt ngay một nụ hôn lên môi cô gái.

"Cám ơn" Simone trả lời, cười khi cô lau vết son môi của cô khỏi đôi môi của Draco. "Anh cũng trông hết xảy!" cô nháy mắt, cùng với nụ cười điệu đàng.

"Chào, Simone." Hermione mạo hiểm lớn tiếng, khiến cho sự hiện diện của cô được để ý hơn một chút.

"Oh!" Simone dường như giật mình trong vài giây trước sự hiện diện của Hermione. Mất một ít thời gian để cô ta nhận ra rằng Hermione đi cùng với họ. "Xin chào, Hermione, xin lỗi, tôi đã không nhìn thấy bạn ở đó"

Hermione cố nặn ra nụ cười: "Ồ, không sao"

Draco choàng cánh tay của mình (cánh tay không dính với cái Còng tay tình yêu) quanh eo của Simone. "Vậy, chúng ta sẽ gặp đối tượng hẹn hò của cô ở đâu, Hermione?" Draco hỏi, liếc nhìn Hermione.

"Ở Hogsmeade." Hermione trả lời lạnh lùng "Gần quán Ba cây chổi"

"Chúng ta sẽ đi ăn tối sau đó chứ?" Simone truy vấn.

"Chúng ta sẽ quyết định khi chúng ta gặp Vik – đối tượng hẹn hò của tôi" Hermione nói với cô ta vội vàng.

Simone gật đầu: "Ok, sau đó chúng ta sẽ đi tiếp"

Việc đi bộ tới Hogsmeade khá tốt. Hermione đi tụt lại phía sau Draco và Simone, hai người hành động như thể người yêu lâu ngày không gặp. Có động chạm, ôm ấp, trao đổi những cái hôn nhỏ và cười khúc khích. Cô Thủ lĩnh nữ sinh cố hết sức để nhìn xung quanh nhưng việc đó cứ diễn ra trước mắt. Điếu đó chứng tỏ đó là một việc khó khăn nếu họ muốn chứng tỏ cho người khác thấy (đặc biệt là Hermione) những gì họ đang làm.

Sau khi trải qua một khoảng thời gian gần như là vô tận, họ cuối cùng cũng đến nơi. Tuy nhiên, những hành vi ngớ ngẩn đó không dừng lại ở đó. Hermione nhìn quanh tìm Viktor, nhưng không thấy dấu hiệu nào của anh ấy quanh quán Ba Cây Chổi. Cô tự hỏi là cô có nhận được một điểm hẹn không đúng hay không.

"Herm-own-ninny?" Một người nào đó đang gọi từ con hẻm tối bên cạnh quán rượu.

Hermione nhận ra tiếng nói ấy cùng lúc. Không có sự nhầm lẫn về giọng nói, cũng như cách phát âm có vấn đề này.

"Viktor?" Hermione kêu lên, đi về phía con hẻm "Anh ở đó hả, Viktor?"

Dáng người cao, gầy của vị tầm thủ đội Bulgaria bước ra khỏi bóng tối, nở một nụ cười rộng đến mang tai khi nhìn thấy Hermione. Anh quỳ xuống trước mặt cô trong một chuyển động nhanh đến kinh ngạc, cầm tay cô và đặt lên đó một nụ hôn nhỏ. "Em trông đẹp quá, Herm-own-ninny" anh nói, với một giọng đặc sệt Bulgaria.

"Herm-own-ninny?" Draco cười ha hả "Đó là Hermione. Ngay cả tôi, và tất cả mọi người đều biết điều đó"

Hermione ném cho Draco một cái nhìn sắc nhọn: "Tôi nghĩ là dễ thương với cái cách mà anh ấy phát âm nó" cô cáu kỉnh

"Dễ thương hả?" cậu Thủ lĩnh nam sinh khịt mũi: "Cô có khẩu vị lạ quá, Granger"

Viktor, người có biểu hiện khó hiểu về cuộc trao đổi trên, đã đứng lên khỏi mặt đất và xem xét kĩ lưỡng Draco. "Cậu" anh nói, tiến một bước lại gần cậu ta "Tôi nhớ cậu, từ khoảng thời gian tôi ở Hogwarts.

Draco nở nụ cười kiêu ngạo với sự thừa nhận từ Viktor. Cậu xòe bàn tay mở rộng với tuyển thủ Bulgaria: "Draco Malfoy" cậu nói "Nhà Slytherin. Anh đã ở trong kí túc xá của tôi trong giải đấu Tam Pháp Thuật"

Viktor bắt tay Draco vững chãi, nhận thức được màu xanh xám trên gương mặt cậu "Ừ ừ, bây giờ tôi có thể nhớ lại" anh nói với một cái gật đầu "Cậu là cậy bé thường hay lẽo đẽo sau tôi khắp lâu đài"

Hermione khá thành công khi che giấu nụ cười thỏa mãn trên môi cô khi trông thấy gương mặt như bị xì hơi của Draco.

"Anh không phải là người hài hước cho lắm" Draco nói, cố gắng che đậy sự thất vọng bằng một nụ cười căng thẳng "Đây là bạn gái tôi, Simone"

Cô gái nhà Ravenlaw, người đã nói nói được câu nào vì sốc và kính sợ khi thấy Viktor, đã suýt ngất đi khi anh đến bắt tay cô.

"Xin chào, Simone" anh nói "Thật là vinh hạnh khi gặp cô"

"Oh, đó là niềm vinh hạnh của em mà" Simone thở hổn hển, chân cô bật lên như quả bóng. Cô bắt tay với Viktor nồng nhiệt đến nỗi Hermione sợ rằng cô ta sẽ không bao h buông tay ấy chứ.

"Nhiêu đó đủ rồi, Simone" Draco nói cay đắng, gỡ tay cô gái ra khỏi chàng tầm thủ.

"Bạn đã không cho tôi biết bạn hẹn hò với Viktor Krum!" Simone kêu ré lên.

Hermione cho phép mình cười tự mãn và khoác tay với Viktor, không nói gì.

"Bình tĩnh nào! Anh cho là em đang hẹn hò với anh mà" Draco thì thầm vào tai Simone đang khẩn trương, người đang cố gắng tự trấn tĩnh lại mình.

"Herm-own-ninny" Viktor nói, quay sang nhìn cô "Em đả không nói vứi anh là có nhữn người bạn này đi vứi em. Anh đã nghĩ rằng chĩ có hai chúng ta thôi chứ." Rõ ràng, anh đã không nhìn thấy cái Còng Tay tình yêu kéo dài giữa hai vị Thủ Lĩnh.

Hermione thở dài, đột nhiên cảm thấy tội lỗi vì không nói với Viktor về tình trạng của cô trước đây. Anh đã lập kế hoạch để có một buổi tối một mình với cô, mong chờ nó, và cô đã hủy hoại nó. "vâng, Viktor" cô bắt đầu ngượng ngùng "Em có một tình hình nhỏ"

"Tìn hìn gì? Anh không hiểu, Herm-own-ninny"

Nâng cổ tay trái mình lên, Hermione đã đem cái Còng Tay tình yêu vào tầm nhìn của Viktor.

Viktor nói gì đó bằng tiếng Bulgaria khi đôi mắt đen của anh dừng lại trên dải băng bạc ở cố tay phải Draco. "Đây là một cái Còng Tay tình yêu" anh nói lại bằng tiếng Anh "Làm thế nơù mà em có nó?"

"Bọn em thật sự không biết, Viktor. Bọn em thậm chí không biết ai đã gửi nó cho mình" Hermione cảm thấy xấu hổ khi phải nói dối anh, nhưng không thể nói cho anh nghe sự thật được khi mà có Simone xung quanh. "Em xin lỗi, lẽ ra em nên nói trước với anh"

Viktor mỉm cười với Hermione, áp vào má cô bàn tay của anh "Được rồi mà, Herm-own-ninny! Đừng để điều này làm hỏng bữa ăn tối của chúng ta. Anh chỉ đơn giản là hạnh phúc khi thấy em"

Draco quắc mắt chú ý nhìn từ phía sau.

Hermione nhe răng cười trở lại, biết ơn rằng anh đã hiểu. Cô nắm tay anh bằng chính tay mình "Cảm ơn anh, Viktor" cô nói "Bây giờ chúng ta sẽ đi ăn tối chứ?"

"Anh đả đi qua một nhà hàn quen khi anh đến đơi" Viktor nói "Nó được gọi là Cỏ Bốn Ná, hay một cái gì đó. Chúng ta đến đó chứ?"

"Cỏ Bốn Lá. Đó là một nhà hàng mới!" Hermione nhìn quanh cả đám "Tôi không ngại ăn ở đâu đâu"

"Trừ khi đó là một nơi lãng mạn" Draco nói lè nhè, hít mạnh nơi cổ Simone.

Hermione nheo mắt nhìn họ, quyết định đi sát hơn Viktor.

Nhìn thấy cô làm vậy, Draco để ngón tay của mình chạm vào một phần khác trên cổ Simone, tạo ra một tiếng cười khúc khích nhỏ từ cô gái tóc vàng dâu.

Đáp lại, Hermione thôi nắm tay Viktor, để anh đặt cánh tay quanh eo mình và tựa đầu vào vai anh.

Thật sự là một đêm dài đây.

End chap 24.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro