Chương 26: Đóng cửa, thực thi gia pháp! (2)
Nàng, nhịn, lắm rồi.
Khúc Đàn Nhi cắn răng một cái, đôi tay khẽ siết chặt lại, cuối cùng vẫn nhanh chóng đem mấy lời muốn chửi đã đến miệng nuốt xuống, tư thế vẫn là ưỡn trực, cái đầu nhỏ bé cúi thấp, chờ ván gỗ thứ ba rơi xuống.
Chỉ là...
\ "Bát vương gia đến. \ "
Đột nhiên, nói thì chậm, khi đó thì nhanh, đại phu nhân tay mới vừa hất lên, còn chưa kịp đánh xuống, bên ngoài bỗng xuất hiện tiếng nói như vậy, liền dừng lại, cũng không thấy vãn rơi xuống
Nghe được tin Mặc Liên Thành tới lúc đó , Khúc Đàn Nhi cũng chỉ khẽ nhếch chân mày, cũng chẳng có bao nhiêu biểu tình, càng không có bao nhiêu quan tâm, nhẹ nhàng ngẩng đầu, khẽ nhếch mắt lên rồi quét qua mấy người trong phòng, hình như chưa thấy vãn gỗ đánh xuống, khóe miệng giơ giơ lên, lại tựa như cười, cười đến lạnh lẽo.
\ "Đại phu nhân, Đàn Nhi vẫn đang chờ người đánh đây. \" Khúc Đàn Nhi mỉm cười, rất tốt bụng mà nhắc nhở đại phu nhân nhanh lên một chút đem ván gỗ mà đánh xuống, da của nàng cũng có thể tạm thời mềm xuống tới, nàng đỡ phải căng cứng cả da lên, khiến người ta đau nhức vô cùng.
\ "Ta chưa phải... \" đại phu nhân khẽ cắn răng một cái.
\ "Bát vương gia đến! \ "
Đại phu nhân vừa muốn đánh, một tiếng nói nữa lại vang lên, hơn nữa, thanh âm cũng càng hơi lớn dần, dường như nói cho mấy người trong phòng này biết, Mặc Liên Thành đã đến gần đây rồi.
\ "Đại nương, ngài mau đánh a !. \" Khúc Đàn Nhi thấy đại phu nhân đang do dự, tuy là bị người đánh thì không dễ chịu, nhưng, đã có ý xấu , vẫn là lại tiếp tục đổ dầu vào lửa, làm cho cơn giận của bà già kia càng cháy bừng bừng.
Mặc Liên Thành tới, nàng ngược lại muốn nhìn một chút, cuối cùng thì cái ván gỗ thứ 3 này đại phu nhân có dám đánh xuống hay không?.
Hiện tại cửa phòng đang đóng , người thì nhốt rồi,nhưng không nhốt được tin tức, nàng đang đánh cược, rốt cuộc thì đại phu nhân có lá gan đó hay không. Dù nói thế nào, trên danh nghĩa,nàng vẫn đường đường là Bát vương Phi.
\ "Đánh không đủ, không đánh chết ngươi, ta... \ "
\ "Bát vương gia đến! ! \ "
Không biết cố ý hay không, vẫn là đúng lúc, cứ đúng lúc đại phu nhân chuẩn bị hạ tấm ván gỗ xuống, ngoài vẫn một giọng nói vang lên như vậy, làm cho ván gỗ trên tây bà ta muốn đánh xuống cũng không được, không đánh, lửa giận trong lòng bà ta làm sao hạ xuống.
Chẳng qua, coi như là đại phu nhân thực sự rất muốn đánh, lúc này lại bỏ lỡ cái cơ hội kia, chỉ vì...
Cửa, một tiếng cọt kẹt mở ra, Mặc Liên Thành đi đến, phía sau còn có Vu Hạo.
Mặc Liên Thành nhẹ nhàng nhướn mày, mắt khẽ đảo qua, các phu nhân trong phòng đang ngồi thì toàn bộ đều đứng lên, hắn cũng không thèm để ý, mà liếc qua, tự nhiên cũng sẽ không bỏ qua vị đại phu nhân thấy hắn tiến đến, liền cầm ván gỗ trong tay vội vàng nhét vào tay quản gia
\ "Bát vương gia tới rồi, đều do bọn hạ nhân, thấy Bát vương gia tới cũng không thông báo một tiếng, Bát vương gia mời ngồi . \" Khúc Giang Lâm phục hồi tinh thần lại, khuôn mặt tươi cười , lập tức đem vị trí của mình nhường lại.
\ "Bát vương gia mời ngồi, thực sự là thất lễ. \" đại phu nhân giả vờ vui vẻ, mắt trừng Khúc Đàn Nhi đang ngoan ngoãn đứng đó, bản mặt già giận dữ, cho Khúc Đàn Nhi một ánh mắt, bất đắc dĩ, Khúc Đàn Nhi vẫn đứng bất động, trực tiếp đem ám chỉ của đại phu nhân vứt đi, không nhìn cũng không đáp.
Bây giờ mới bắt đầu a !, chỉ tiếc, nàng hiện tại phía sau lưng rất đau, tâm tình cũng không thế nào tốt cho được, tạm thời không có có tâm tư đi để ý tới bà ta.
Mà đại phu nhân tiếp tục nháy mắt, Khúc Đàn Nhi ngược lại hướng về phía bà ta cười nhạt, ý định muốn bà ta tức chết.
Bản tiểu thư trí nhớ kém, nghi hoặc, xem không hiểu, không chú ý, bà đột nhiên sao thế?
Lúc này, thấy thế, không chỉ là đại phu nhân, ngay cả Khúc lão đầu tử sắc mặt cũng hơi khó coi đứng lên...
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro