Chương 69: Giải quyết xong một em thị thiếp (1)

Edit: Trangthuchu

"Kính Tâm, có hỏi được thêm cái gì không?" Khúc Đàn Nhi thờ ơ hỏi.


"Chủ tử, cái giường trong phòng Vương gia, nghe nói từ khi Vương gia còn nhỏ đã có. Nô tỳ còn nghe nói, cái giường kia là do một thợ mộc nổi danh bậc nhất kinh thành lúc đó chế tạo."


"Sau đó thì sao?" Khúc Đàn Nhi vừa nghe đã nổi lên hứng thú, lập tức xoay người ngồi dậy, nhìn chằm chằm Kính Tâm, thầm nghĩ có thể lập tức nghe được một chút tin tức, sau đó có thể xông ra tìm người.

"Nhưng mà cái vị thợ mộc kia hiện tại đã không ở kinh thành nữa rồi. Nghe nói là đã về quê, hơn nữa. . . Cái thôn kia nghe nói là cách kinh thành đây rất xa." Câu nói sau cùng Kính Tâm đặc biệt nhỏ giọng, cũng lộ ra vẻ thận trọng từng li từng tí.


"Có xa lắm không?" Khúc Đàn Nhi kiềm chế sự kích động, híp mắt một cái, nguy hiểm mà nhìn Kính Tâm.


"Chính là. . . "


"Khởi bẩm Vương phi, Doãn phu nhân đến. "


Kính Tâm vừa định nói gì đó, còn chưa kịp nói xong đã bị một câu thông báo ở bên ngoài cắt lời.


"Ngươi nói trước đi, đừng quan tâm người bên ngoài. Ngươi đi ra hỏi nhiều người vào, rốt cuộc là hỏi được cái gì, rốt cục là vị thợ mộc kia đã đi về quê ở đâu?" Khúc Đàn Nhi nhìn lướt qua cửa, cũng không có để ý tới, tiếp tục hỏi Kính Tâm.


"Chủ tử, Doãn phu nhân đến rồi. " Kính Tâm cũng liếc nhìn ra cửa, nhỏ giọng nhắc nhở.


"Ừ, ta biết, cứ để cho nàng tachờ, ngược lại người bên ngoài cũng không biết chúng ta đang làm gì. Nói mau, hắn. . . "

"Vương phi, Doãn phu nhân đến rồi. "

"Cái thôn kia là ở. . . \ "


"Vương phi, Doãn phu nhân đến rồi. "


Khúc Đàn Nhi mới vừa nói một câu, nha hoàn bên ngoài liền chen một câu. Sau đó đến khi Kính Tâm mở miệng nói chuyện rồi, bên ngoài lại tiếp tục chen thêm một câu. Hơn nữa, mỗi chen một câu, tiếng sau so với tiếng trước đều lớn hơn rất nhiều, kể cả những người ở ngoài cửa lớn Tuyết Viện ước chừng đều có thể nghe được.


Sau đó. . .


"Doãn phu nhân mời đến. " Kính Tâm nhẹ nhàng mở cửa phòng, cười nhạt mà nhìn mấy người đứng cửa thật lâu, nhẹ thối lui một chút, để người vừa tới tiến đến.


Doãn Hương Nồng hung ác trừng Kính Tâm một cái, sau đó đi vào trong phòng. Chỉ là, sắc mặt lúc đi vào lập tức thay đổi, khóe miệng giương lên, lộ ý cười.

"Nha, ngươi đến rồi. Vừa rồi thực sự thật ngại quá, không cẩn thận ngủ say, Kính Tâm thấy ta đang ngủ, cũng không có đánh thức ta, có phải đã để cho ngươi chờ lâu hay không?" Khúc Đàn Nhi chỉnh trang y phục một chút, bày ra vẻ mặt với tư thế vừa mới ngủ dậy, dường như thực sự không biết bên ngoài có người chờ.

Doãn Hương Nồng tự nhiên phối hợp ngồi xuống, cũng không nói gì, mỉm cười, cũng trực tiếp ngồi xuống chiếc ghế cách nàng không xa.

"Đã để Vương phi trách móc rồi. Chờ Vương phi, đó là nghĩa vụ của muội muội. Nói đến cùng vẫn là muội muội quấy rầy ngài nghỉ ngơi." Doãn Hương Nồng cười. Tuy nhiên cười đến quá giả, khóe miệng đều cứng ngắc.

"Đã biết là quấy rối bản vương Phi nghỉ ngơi, ngươi còn làm? " Khúc Đàn Nhi lười biếng trả lời một câu, thấy Doãn Hương Nồng biến sắc, lại thốt ra nghi vấn, "Vậy không biết ngươi tới có chuyện gì?" Biết rõ còn hỏi, lại còn giả bộ vẻ mặt nghi hoặc.

"Kỳ thực cũng không phải là đại sự gì, chỉ là một chút chuyện nhỏ mà thôi. "


"Ồ, vậy ngươi nói một chút xem. " Khúc Đàn Nhi nhẹ giọng đáp lời.

"Nhưng mà chuyện này, thật sự chỉ có Vương phi tỷ tỷ mới có thể giúp được ta. Có chuyện này muội muội nghĩ mãi không hiểu, không biết là muội muội có phải đã từng đắc tội tỷ tỷ không, mà khiến cho tỷ tỷ đối đãi ta như vậy. " Doãn Hương Nồng không nhanh không chậm vòng vèo nói, không giống như đang hưng sư vấn tội, ngược lại lại có vẻ là đang nói chuyện phiếm vậy.


Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro