tóm tắt: màu hồng. với eunho, màu hồng là màu của tình yêu. dịu dàng, ấm áp và đáng yêu - một màu sắc luôn khiến cậu liên tưởng tới bamby
note: - angst - căn bệnh hanahaki - một căn bệnh hiểm nghèo được sinh ra từ mối tình đơn phương, khiến cho người bệnh ho ra hoa - người dịch sử dụng lowercase
dịch bởi • mê size gap của eunby vãi • bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác
mọi người đọc xong thì đừng quên vào link ao3 để lại cho tác giả 1 kudos nhé https://archiveofourown.org/works/47455819/chapters/119589964#workskin
Tên truyện: Hóa ra tôi mới là mối tình đầu của ảnh đế.Tác giả: Da Thanh Oa.Tình trạng: Hoàn edit.Số chương: 67 chương.Bìa: Cielo.SênhThể loại: nguyên sang, ngôn tình, hiện đại, xuyên sách, giới giải trí, HE.…
EDIT TỪ CHAP 103- hếtTên : Toàn năng trung đơn Tác giả : Điệp Chi LinhThể loại : Nguyên sang, Đam mỹ, Tương lai , HE , Tình cảm , Võng du , Xuyên việt , Ngọt sủng , Esports , ABO , Cường cường , Chủ thụ , Sảng văn , Trò chơi , Kim bài đề cử 🥇 , Kim Bảng 🏆 , 1v1⚠️ Bản edit phi lợi nhuận chưa có sự đồng ý của tác giả , vui lòng KHÔNG REUP !⚠️ truyện ĐANG TRONG QUÁ TRÌNH BETA, vẫn còn sai sót, mn thông cảm nhó 🫶🏻…
Thể loại: Fanfic, H, Ngược trước Hường sauTaehyung: Đừng làm ra vẻ mặt khó coi đó, để tôi cho cô biết xen vào chuyện của tôi thì sẽ có hậu quả gì.Seona: Cậu muốn gì ?!Taehyung: Em sẽ biết ngay thôi kitten ah!Seona: Buông tôi ra!Taehyung: Muộn rồi...!!!…
Xuyên vào truyện người lớn giành trai với nam chínhTựa gốc: Ở tổng thụ văn đoạt vai chính côngTác giả: Từ CửuChuyển ngữ: Andrew PastelQT Convert: o0okanakao0o Số chương: 424 (tính cả pn)Thể loại: H văn, chủ thụ, xuyên nhanh, hệ thống, np, HEVăn án: Ảnh đế Đường Đường là nhân vật lót đường trong một quyển truyện tổng thụ. Kết cục trong truyện là bị một tên vai chính thích giả nhân giả nghĩa giẫm đạp để đi lên, thân bạn danh liệt, nhưng không ngờ, cốt truyện lại vỡ nát....Sau khi xuyên qua Đường ảnh đế bắt đầu cuộc sống mặt ngoài tỏ vẻ không muốn đâu, bên trong lại sung sướng kêu vang.…
Hán Việt: Ngoan, Hống TaTác giả: Dạ Tử TânThể loại: nữ truy, hào môn thế gia, 2S, hài hướcĐộ dài: 50c chính văn+20c phiên ngoạiEdit: Yin & Yang【1 】 "Nếu như anh thích một người thì anh sẽ làm gì?" Cố Ngôn Thanh: "Nghĩ hết tất cả biện pháp. . . để cô ấy theo đuổi anh." 【2 】 Tần Noãn viết thư tình cho Cố Ngôn Thanh, vẫn chưa nhận được câu trả lời. Kết quả mấy ngày sau, cô nhìn thấy Cố Ngôn Thanh tới nhà mình làm khách. Cô hạ quyết tâm, kéo người vào thư phòng: "Em viết thư tình cho anh vì sao không trả lời lại?" Cố Ngôn Thanh: "Nhiều lắm, không thấy." Tần Noãn ấp úng: "Chuyện là, nhà hai chúng ta cũng đã biết nhau, nếu không anh xem xét một chút, cho em đi cửa sau, làm bạn gái của anh?"Anh bị cô ngăn cửa, bên tai phiếm hồng, ý cười nhàn nhạt: "Được." 【3】 Tần Noãn vẫn cảm thấy bạn trai của mình rất nghèo, trong lúc học đại học làm không biết bao nhiêu là việc. Cô an ủi anh: "Thật ra anh không cần liều mạng như vậy, tương lai em nuôi anh là được rồi." Mãi đến một ngày, anh dẫn cô đi gặp người lớn trong nhà. Nhìn giữa sườn núi lại có một ngôi biệt thự xa hoa đang tọa lạc, còn có rất nhiều người giúp việc đứng chào đón bọn họ, cô như đang nằm mơ. Tần Noãn: "Thái tử gia của tập đoàn Đằng Thụy, mỗi ngày làm rất nhiều việc, còn nói với em mình thiếu tiền?" Cố Ngôn Thanh tựa vào cửa sổ, có chút phiền muộn: "Nếu lập nghiệp không thành công thì phải kế thừa gia nghiệp, áp lực tâm lý rất lớn." Tần Noãn: "..." Em tức giận, anh liệu mà dỗ em cho tốt đấy ! ! ! ! ! ! ! --…
"Anh hùng"? "Anh hùng"..... Là cái gì?Hy sinh rồi sẽ nhận lại được gì?Cho dù có cố gắng đến đâu, những thứ đã định sẵn vẫn như cũ, không lay động. Cậu không muốn hy sinh vào những thứ vô bổ của thế giới bất lương này nữa!!!Cái gì mà anh em, rồi gia đình trong bang chứ?Bọn họ đi quá xa rồi.....Con đường mà cậu từng ngày nặng xây tay đến rỉ máu, họ lại không nhìn. Lại đi dấn thân vào con đường đầy gai không biết đường là gì.......... Bỏ cuộc thôi.......Ánh mắt hào quang gì chứ? Tinh thần không từ bỏ là cái gì?Thôi đủ rồi.... Từ nay cậu sẽ dừng lại. Cậu sẽ bỏ rơi họ, không có liên hệ gì nữa....Họ đi đường của họ.... Cậu đi đường của cậu....Nước sông không phạm nước giếng, cá không ngoi lên bờ. Thân ai nấy lo, cậu không muốn chịu hết tất cả nữa. Thật lạc lõng!!!Chỉ là.... TẠI SAO?!?!?Ánh mắt cầu xin sự cứu rỗi của họ khiến cậu lại lung lay ý chí.... Họ muốn cậu cứu họ sao? Đùa đấy à?...... Đừng dừng lại....."Mọi người, đừng bỏ cuộc. Bỏ cuộc chính là sự cô đơn..... HÃY NHÌN TAO! TAO SẼ CỨU BỌN MÀY DÙ CÓ CHẾT THÊM LẦN NỮA!!!!"…