Chương 14+15
Chương 14
Tác giả: Đả Cương Thi - Edit: Kaorurits.
(Cám ơn Mèo Hói đã giúp mình beta)
Mã Lễ Ngạo vô cùng dễ dàng biết vị trí cửa hàng của lão Booker từ chỗ người máy màu hồng.
Hơn nữa bởi vì cây đá quý Tiểu Lan, người máy màu hồng còn đặc biệt nhắc nhở Mã Lễ Ngạo không cần trả giá với lão Booker.
"Nền văn minh Máy Móc chúng ta trước nay nói một không hai, giá cả bán ra đều sát giá trị của bản thân sản phẩm nhất, bán bằng lương tâm. Hoàn toàn không giống nền văn minh Thực Vật, bọn đó định giá đồ vật cao đến không thể hiểu được hoặc là siêu cấp thấp, một đám gia hỏa không có khái niệm tiền tài gì. Cũng không giống nền văn minh Động Vật, bọn gian thương lấy hàng kém thay hàng tốt, cậy thế ép giá kia."
"Cho nên, nếu anh trả giá với người của nền văn minh Máy Móc, sẽ có tỉ lệ nhất định chọc giận đến họ. Nhưng nếu anh có thứ quý giá bán ra thì không tính trong đó, chẳng hạn như Tiểu Lan xinh đẹp đáng yêu nè."
Mã Lễ Ngạo gật gật đầu, đối người máy màu hồng tỏ vẻ cảm ơn, sau đó liền trực tiếp đi về hướng cửa hàng của lão Booker.
Người máy màu hồng ở sau lưng anh máy móc dặn dò anh nhất định phải giấu cho kĩ cây đá quý Tiểu Lan, mà lúc này, trên làn đạn tất cả đều là bình luận của nền văn minh Thực Vật và Động Vật.
【 Người máy nói hươu nói vượn! Nền văn minh Thực Vật bọn này tất nhiên là biết định giá rồi, chỉ là các ngươi không hiểu chỗ cao quý hay thối nát của những vật phẩm đó mà thôi!! 】
【 Người máy đáng chết không thể ăn! Nền văn minh Động Vật bọn ta sẽ không lấy hàng kém thay hàng tốt và ỷ đông ép giá! Bọn ta mua số lượng nhiều muốn mua giá sỉ chẳng lẽ không nên sao?! 】
【......】 người Trái Đất yên lặng nhìn trộm, chỉ dám ở trong lòng trộm bấm cái like cho nền văn minh Máy Móc.
Mã Lễ Ngạo và Vương Khiếu Hổ đi trên đường toàn bằng kim loại ước chừng hơn hai mươi phút, thì đến cửa hàng của lão Booker.
Cửa hàng này nằm ở bên phải phố chính, chiếm cứ một khu vực tương đối lớn, ngay trên cửa lớn còn có bốn chữ to màu vàng【 Cửa hàng Booker 】 , bên cạnh còn có một cái màn hình điện tử chữ chạy chạy, bên trên giới thiệu hàng giảm giá hôm nay hoặc là các sản phẩm mà cửa hàng đề cử.
Trước khi Mã Lễ Ngạo tiến vào cửa hàng thì nghiêm túc nhìn nhìn màn hình điện tử kia, rồi sau đó phát hiện cửa hàng giảm giá đẩy mạnh tiêu thụ thế nhưng đều là các loại vũ khí máy móc mà anh cho rằng rất đắt tiền.
Ngược lại, vật phẩm bị đặc biệt giới thiệu lại là một vài thực vật, đá năng lượng và kim loại quý hiếm mà anh cho rằng trong thành phố Máy Móc sẽ hoàn toàn không có.
Trong đó, được 【 Cửa hàng Booker 】 đề cử long trọng nhất là một cây đá quý sinh mệnh "Bản phục chế nguyên hình tỉ lệ 1:10 của Thánh kỵ sĩ Langdon Dahl", giá bán 1300 đồng năng lượng.
Khi nhìn mô hình cây đá quý sinh mệnh chân chính phỏng chế cao, ngoại trừ độ lớn ra thì gần như có thể lấy giả đánh tráo kia xuất hiện trên màn hình, Mã Lễ Ngạo vi diệu mà dừng một chút, duỗi tay sờ sờ cái miệng túi áo choàng màu xám bạc của mình.
Nơi đó có Tiểu Lan bị rút nhỏ lại cất vào chậu hoa không gian.
【 Như vậy thì có vấn đề đây, rõ ràng cửa hàng thành phố Máy Móc có sản phẩm phục chế nguyên hình của Thánh kỵ sĩ Langdon Dahl bản thu nhỏ, sao người máy màu hồng còn chịu bỏ ra 1300 đá năng lượng mua cái lá của cái cành khô Mã Lễ Ngạo vẽ ra kia chứ?! Rõ ràng là có lựa chọn càng tốt hơn, không phải sao? 】
Người phát ra làn đạn này chính là cỡ chữ đen nhỏ nhất của người Trái Đất.
Sau đó các loại chữ to đủ mọi màu sắc liền xoát đầy màn hình.
【 Đừng có lấy cái loại vật chết ghép nối giả mạo này so với Tiểu Lan của bọn ta! 】
【 Người Trái Đất ngu xuẩn! Quả nhiên là vô pháp nhận thấy được sự khác biệt giữa chính phẩm và giả mạo! 】
【 Chẳng sợ Tiểu Lan có xấu...... Thật xin lỗi Thánh kỵ sĩ Langdon Dahl, không phải em đang nói anh đâu, nhưng nó cũng là một cây đá quý sinh mệnh sống sờ sờ! Những sản phẩm phỏng chế khác có thể kết quả sao? Tiểu Lan có thể! Sản phẩm phỏng chế khác mùa xuân mọc ra lá cây mùa thu sẽ rụng lá sao? Tiểu Lan có thể! 】
【 Bằng không các ngươi cho rằng tại sao người máy màu hồng sẽ bằng lòng giao dịch? Chẳng lẽ một sản phẩm phỏng chế có ngoại hình đơn giản là có thể lừa gạt sinh mệnh nền văn minh đẳng cấp cao? Ngây thơ! 】
【 Cây đá quý Tiểu Lan bị vẽ ra kia, chẳng sợ không phải chủng loại hoàn toàn giống cây đá quý sinh mệnh như Thánh kỵ sĩ Langdon Dahl, ít nhất cũng là tồn tại cực kỳ tiếp cận sinh mệnh của ngài ấy! Người máy màu hồng nhìn thấy nó tất nhiên đã giám định qua, bằng không mi thật sự cho rằng cái cành khô cũng có thể quý giá như vậy à? Thật xin lỗi Thánh kỵ sĩ, không phải tôi đang nói ngài đâu! 】
【 Xì, vấn đề đơn giản như vậy cũng không biết, ta cảm thấy người Trái Đất hết cứu nổi rồi. Dù cuối cùng bọn họ có thể thành công vượt ải gia nhập liên minh vũ trụ, cũng phải bắt toàn dân học bù mới được. 】
Người Trái Đất: 【......】 Các người đều là nền văn minh đẳng cấp cao, không thể trêu vào, không thể trêu vào còn không được sao QAQ.
Lúc này Mã Lễ Ngạo cũng suy nghĩ vấn đề được thảo luận trong làn đạn, nhưng anh hiển nhiên không có loại chần chờ và khó hiểu như các đồng bào Trái Đất. Cũng chỉ suy nghĩ nửa phút mà thôi, Mã Lễ Ngạo liền tự gật gật đầu nói một câu: "Thứ đồ chỉ có bề ngoài tinh mỹ mà không có linh hồn này, làm sao có thể so sánh với Tiểu Lan độc nhất vô nhị của tôi?"
"Bề ngoài hoa lệ rồi cũng sẽ thối nát, chỉ có linh hồn là quý giá nhất."
Người Trái Đất: 【......】 Anh đơn thuần là bởi vì tự tin mù quáng với kỹ thuật vẽ linh hồn của mình đi!!!
Sau đó một làn đạn nửa trong suốt thật lớn chiếm cứ màn hình phát sóng trực tiếp.
【 Con người này ta thích! Y nói ra bản chất của sinh mệnh Thể Ý Thức bọn ta!! Thể xác là cái gì! Tinh thần và linh hồn mới là hết thảy! 】
Nền văn minh Thực Vật: 【 Thể ý thức cút đi. 】
Nền văn minh Động Vật: 【 Thể ý thức cút đi. 】
Nền văn minh Máy Móc: 【 Thể ý thức cút đi.】
Nền văn minh Tang Thi: 【 Thể ý thức cút đi. 】
Nền văn minh Trùng Tộc: 【Thể ý thức cút điiii! 】
......
Nhìn chữ cút đầy màn hình, người Trái Đất lần đầu tiên gặp được tồn tại bị các nền văn minh đẳng cấp cao ghét bỏ nhất trong vũ trụ - thể sinh mệnh Ý Thức.
Người Trái Đất: Không dám đụng, không dám đụng. Sao còn có nền văn minh Tang Thi với Trùng Tộc xuất hiện vậy!! Vừa nhìn là thấy rất đáng sợ đó!
Lúc này, Mã Lễ Ngạo đã đi vào cửa hàng lão Booker, vừa vào cửa anh liền thấy được cây đá quý sinh mệnh bản phỏng chế rực rỡ tỉ lệ thu nhỏ kia. Không thể không thừa nhận mô hình cây đá quý sinh mệnh này hoa lệ tinh mỹ, nhưng Mã Lễ Ngạo chỉ nhàn nhạt nhìn thoáng qua liền dời ánh mắt đi, còn duỗi tay vào trong túi sờ sờ Tiểu Lan của mình.
"Con vẫn là cái cây mà ba ba yêu nhất!"
Vừa rồi anh còn quên nói, Tiểu Lan dù chỉ là một cái cây có tám cành le que, nhưng toàn bộ cây cũng đang tản ra ánh sáng nhạt làm người ta thấy thoải mái an bình.
Langdon Dahl: "......" Khụ, này cũng không cần.
"Hoan nghênh quý khách. Hiếm khi có dũng sĩ loài người tiến vào cửa hàng Booker, tôi là ông chủ cửa hàng lão Booker, xin hỏi quý khách có yêu cầu gì?"
Một người máy cả người ánh vàng lấp lánh thân sĩ lễ phép đi tới. Nó có một mái tóc ngắn vàng kim loại, được cố định chỉnh tề trên đầu và bề ngoài vàng kim, trên mũi còn mang một cái mắt kính gọng vàng, thoạt nhìn thế nhưng rất có mùi vị thân sĩ trí thức.
"Tôi đề cử trái cây tươi, món ngon thỏ hoang biến dị và gà tây cuồng bạo mới vừa nhập hàng, đều là đồ ăn ngon miệng phẩm chất hoàn mỹ, có thể bổ sung giá trị sinh mệnh và linh lực nha. Một phần chỉ cần 10 đồng năng lượng mà thôi."
Mã Lễ Ngạo nghĩ tới hai bao tải khoai lang đỏ, khoai tây và thịt thỏ ở phòng khách sạn có hoa viên kia, lễ phép cự tuyệt: "Cảm ơn, nhưng tôi muốn vũ khí máy móc bên ngoài đang giảm giá đẩy mạnh tiêu thụ. Ngài cũng biết đấy, chúng tôi vừa mới tiến vào thành phố Máy Móc, cấp bậc và thực lực đều rất khó tự bảo vệ mình cùng với hoàn thành nhiệm vụ, cho nên tôi muốn mua lượng lớn vũ khí máy móc."
Ông chủ Booker đẩy một chút mắt kính kim loại trên mũi, sau đó lộ ra một nụ cười mỉm máy móc: "A, một dũng sĩ thông minh. Đây xác thật là một phương pháp rất không tồi. Hơn nữa cậu đã tìm đúng người rồi, cửa hàng của tôi có vũ khí máy móc đầy đủ nhất. Chỉ là tuy rằng đang giảm giá, nhưng súng máy laser giá rẻ nhất cũng cần 5 đồng năng lượng, không biết vị dũng sĩ này có thể mua bao nhiêu cái?"
Biểu cảm của ông chủ Booker mang theo vài phần kiêu căng: "Tôi xin nhắc nhở hữu nghị, muốn giết chết một vị tội phạm máy móc cấp D cần ít nhất 10 súng máy laser không ngừng bắn phá."
Cho nên nghèo quá thì đừng nói cái gì mua vào lượng lớn. Một dũng sĩ loài người mới vừa vào thành thì có thể có bao nhiêu đồng năng lượng?
Sau đó, ông chủ liền nhìn thấy hai mắt thanh niên đối diện vốn hơi uể oải ỉu xìu đột nhiên trừng lớn, giây tiếp theo anh tiện tay vung lên: "Vậy lấy cho tôi 100 cái trước đi!"
【6666! 】【 Huhuhu Tiểu Mã ca của tui tài đại khí thô!! 】【 Quỷ nghèo chảy xuống nước mắt hâm mộ! 】【 Ha ha ha người máy kia ngốc ra luôn rồi! 】
Lão Booker: "???"
"Tiên sinh, cậu nói cậu muốn bao nhiêu cơ?"
Mã Lễ Ngạo nghĩ nghĩ lại lắc lắc đầu: "100 cái không tiện cầm cho lắm, có vũ khí nào lợi hại hai ba cái là có thể giết tội phạm máy móc cấp D không? Có thì lấy tôi 10 cái đi."
Lão Booker: "......"
"Là tôi thất lễ." Kính gọng vàng của lão Booker lóe lóe, tròng mắt màu vàng kim phía dưới mắt kính cũng bắt đầu sáng lên: "Không nghĩ tới là khách hàng lớn!"
"Khách nhân xin đi theo tôi, để tôi giới thiệu kĩ càng tỉ mỉ một chút vũ khí cao cấp của thành phố Máy Móc Tội Ác bọn tôi, bảo đảm làm thực lực của ngài tăng nhiều!!"
Sau đó, khán giả Trái Đất liền cùng Mã Lễ Ngạo Vương Khiếu Hổ tham quan một đợt các loại vũ khí cao cấp do nền văn minh Máy Móc cấp chín chế tạo ra.
"Đây là súng năng lượng vật chất ám, một kích có thể nháy mắt hạ gục tội phạm máy móc cấp B. Giá 5000 đồng năng lượng."
"Đây là súng Plasma tầm sâu, một kích có thể giết chết tội phạm máy móc cấp C. Giá bán 2500 đồng năng lượng."
"Đương nhiên dựa theo nhu cầu của khách hàng, tôi còn phải long trọng giới thiệu súng năng lượng laser mạch xung này! Chỉ cần một kích là có thể giết chết tội phạm máy móc cấp D, chỉ cần 1300 đồng năng lượng là ngài có thể đưa nó về nhà! Mua nó mua nó mua nó đi?"
Mã Lễ Ngạo trong túi vừa vặn có 1300 đồng năng lượng: "......" Nếu không phải tài khoản trò chơi không có khả năng bị nhìn trộm, tôi hoài nghi ông nhìn lén ví tiền của tôi đó.
Rốt cuộc, dũng sĩ Mã Lễ Ngạo nghe xong giới thiệu, cuối cùng vẫn tiêu 500 đồng năng lượng mua 100 súng laser được giảm giá đặc biệt, sau đó lại tiêu 300 đồng năng lượng mua hai khẩu súng laser ly phân tử, bắn 3 lần mới có thể chết một tội phạm máy móc cấp D.
Còn lại 500 đồng năng lượng, lấy tính tình sống yên ổn nghĩ đến ngày gian nguy của Mã Lễ Ngạo, quyết định để dành lại để chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.
Chờ hai người bọn họ rời khỏi cửa hàng Booker, mặt không biểu cảm, lão Booker lãng phí nước miếng đứng trước cửa vui sướng khi người gặp họa, nói:
"Quên nói với quý khách. Tất cả vũ khí mua sắm ở thành phố Máy Móc Tội Ác đều không thể mang ra khỏi thành phố Máy Móc, vào một khắc vượt được ải kia, chúng sẽ tự động bị tiêu hủy."
Mã Lễ Ngạo cõng 50 cây súng laser: "......"
"Có lẽ ngài có thể mua sắm một cái ba lô không gian, đặc sản của nền văn minh Máy Móc chúng tôi! Bên trong có không gian mười mét khối có thể đặt súng laser, chỉ cần 250 đồng năng lượng nha!"
Mã Lễ Ngạo quay đầu nhìn người máy màu vàng hai mắt tỏa ánh sáng kia, mí mắt gục xuống, tang hết mặt mày nhìn lão:
"Ông thấy tôi lớn lên nhìn 250* lắm sao?"
(*250: phát âm tiếng Trung là đồ ngốc)
Lão Booker: "......"
Toàn bộ người Trái Đất: 【......】
Mã Lễ Ngạo: "Tôi chỉ tang thôi, chứ không có ngu."
Ba lô không gian gì đó, anh về rồi tự vẽ chẳng lẽ không ngon hơn sao?!
Nếu không phải sợ mình vẽ súng laser hoặc là pháo năng lượng có khả năng tạc nổ ngược lại mình vào thời điểm mấu chốt, thì cả vũ khí máy móc anh cũng sẽ không mua!
Lúc này anh rất chán ghét nền văn minh Máy Móc, loại chủng tộc theo đuổi hoàn mỹ, cái gì đã tốt còn muốn tốt hơn, nếu là thế giới ma pháp, trên tay anh đây là một cây ma trượng đỉnh cấp ấy chứ.
【 Tui dám cá! Ánh mắt Tiểu Mã ca nói anh ý phải đi về tự vẽ cái ba lô! Chờ mong.jpg! 】
Hết chương 14
-------゚°☆☆° ゚゚°☆☆° ゚-------
Chương 15
Tác giả: Đả Cương Thi - Edit: Kaorurits.
Mã Lễ Ngạo và Vương Khiếu Hổ cõng hai cái bao tải to trở về, trên đường gặp gỡ không ít dũng sĩ vượt ải hôm nay tiến vào thành phố Máy Móc Tội Ác.
Bọn họ dáng vẻ vội vàng trông như đều rất sốt ruột lên đường, nhưng khi nhìn thấy Mã Lễ Ngạo và Vương Khiếu Hổ vác bao tải, thật ra lại lộ ra ánh mắt có vài phần đánh giá và tò mò.
Vào ngày hôm qua, trang web chính phủ các quốc gia Trái Đất đã công bố phương pháp dừng chân ở thành phố Máy Móc của Mã Lễ Ngạo, hơn nữa còn cập nhật "điểm an toàn" trước kia có khả năng sẽ xuất hiện nguy hiểm, thông báo khắp nơi.
Trên cơ bản, nhóm dũng sĩ vào ngày 2 tháng 6 hôm nay tiến vào Trò Chơi Dũng Sĩ Trái Đất, chỉ cần nhặt đủ rác rưởi máy móc thì sẽ không cần giống như trước kia, tránh trong kho hàng rác rưởi nữa.
Đương nhiên, cũng bởi vì chuyện này nên trên cơ bản, người toàn cầu đều biết dũng sĩ Hoa Quốc Mã Lễ Ngạo phát hiện ra điểm này.
Mã Lễ Ngạo hoàn toàn không biết gương mặt tang mà anh tuấn này của anh đã bị chính phủ các phía treo ở trang đầu cả ngày, còn giống như phạm nhân bị truy nã toàn cầu, xung quanh đánh dấu vài điểm chú ý ——
【 Dũng sĩ Hoa Quốc Mã Lễ Ngạo:
1. Năng lực đặc biệt: vật vẽ ra trở thành sự thật, năng lực cụ thể và tình trạng thăng cấp chờ xem xét.
2. Tính cách: vô cùng không chủ động, hư hư thực thực có chủ nghĩa bi quan, tự hạ thấp mình và các khuynh hướng mặt trái khác. Nhưng lưu giữ lương tri của con người, dưới tình huống không ảnh hưởng bản thân đối với dũng sĩ xung quanh có thái độ thân thiện. Quan sát nhạy bén, chú ý cẩn thận, thực lực cũng không tính đặc biệt mạnh mẽ, nhưng đầu óc thông minh.
3. Kiến nghị: Nếu trên đường vượt ải gặp được anh ấy, có thể xem xét xin giúp đỡ. Khác: Căn cứ xem đồng bạn Vương Khiếu Hổ đã thành công, suy đoán thích hợp là tỏ ra thảm có lẽ càng có thể được trợ giúp. 】
Bởi vì cũng không biết mấy chuyện này đó, cho nên làm anh trên đường trở về lại nhiều lần bị dũng sĩ nước ngoài mới tiến vào quay đầu 180 độ lại nhìn, anh cảm nhận được cảm giác cực kỳ không khoẻ.
Mã Lễ Ngạo chậm rãi dừng bước chân, sau đó trong ánh mắt nghi hoặc khó hiểu của Vương Khiếu Hổ trực tiếp duỗi tay vẽ ra vòng tròn lớn giữa không trung, lại vẽ hai hình tròn nhỏ, một hình tam giác và một hình chữ nhật nằm ngang, cuối cùng vẽ hai cái dây hình bầu dục bên cạnh vòng tròn lớn, mới buông tay mình xuống.
Sau đó, dưới cái nhìn chăm chú của tất cả người đang xem phát sóng trực tiếp, vòng tròn lớn nhỏ tam giác chữ nhật kia rất nhanh liền hiện ra diện mạo chân thật của nó—— kia thế nhưng là một cái mặt nạ có dây thun để đeo?!
Không không không, đó hẳn là mặt nạ phòng hộ bộ mặt luôn.
Còn là màu xám kim loại.
Sau khi Mã Lễ Ngạo duỗi tay đem mặt nạ bảo hộ kia trực tiếp tròng lên mặt mình, anh mới vừa lòng gật gật đầu, nói với Vương Khiếu Hổ đang khiếp sợ: "Không sao, vẽ cái mặt nạ bảo hộ chắn một chút, anh có chút sợ xã hội. Mất có 1 điểm linh lực thôi, cậu có muốn không?"
Vương Khiếu Hổ nghĩ nghĩ, quyết định theo sát bước chân đại ca: "Dạ muốn!"
Sau đó, trên đường liền nhiều ra hai dũng sĩ vượt ải vác bao tải to, mang mặt nạ bảo hộ, rất giống mới vừa đi ăn cướp về.
Ít nhất không giống như Cái Bang nữa.
【 Ha ha ha ha ha má ơi cười chết! Ha ha ha ha ha! Trời má sợ xã hội, mặt nạ bảo hộ này thật sự là quá tà tính! 】
【 Trời ơi tui phải quỳ Tiểu Mã ca mới được, tui còn đang suy nghĩ người xem phát sóng trực tiếp hôm qua phỏng chừng đều biết Tiểu Mã ca tồn tại, sợ là hôm nay ảnh sẽ không được an bình, chắc chắn sẽ có rất nhiều người tìm ảnh học theo hổ ngốc đi ôm đùi, kết quả! Kết quả ha ha ha ha ảnh tự vẽ cho mình cái mặt nạ bảo hộ! Này mẹ nó bảo mấy người muốn ôm đùi kia còn chơi kiểu gì? 】
【 Quỳ +1, nhưng mà đôi mắt tôi nói nó cũng chịu thương tổn á! Xin hãy trả lại Tiểu Mã ca vừa tang vừa đẹp vừa thông minh lại đi, tui đi làm lén lút xem phát sóng trực tiếp trong giờ làm, không phải vì ngó cái mặt nạ bảo hộ linh hồn này của anh ấy mà a a a! 】
Khán giả trên làn đạn dở khóc dở cười, mà nhóm dũng sĩ tiến vào thành phố Máy Móc lại có phần ngơ ngác.
Nhóm dũng sĩ nước ngoài cho rằng người Hoa Quốc đều lớn lên như nhau còn ổn, nhìn thấy Mã Lễ Ngạo Vương Khiếu Hổ khiêng bao tải, mang mặt nạ bảo hộ, khoác áo choàng nhiều lắm là ánh mắt kinh dị dòm bọn họ vài lần rồi nhanh chóng rời đi, mà một vài người Hoa Quốc thiệt tình đánh chủ ý muốn tới bên này ôm đùi thì lại rất khó chịu.
Những người này từ sớm đã chờ bên cạnh khách sạn Ký Ức Màu Hồng hoặc là kho hàng rác rưởi đối diện, trong lòng đã nghĩ kỹ lý do rồi, trên có mẹ già 80 bệnh nặng, dưới có con nhỏ gào khóc đòi ăn, cùng đường mới vào trong trò chơi liều một phen vân vân.
Mỗi người đều cảm thấy lý do của mình vô cùng đầy đủ, đều cảm thấy mình so với Vương Khiếu Hổ còn thảm hơn ba phần. Nếu Mã Lễ Ngạo có thể bởi vì Vương Khiếu Hổ thảm mà giữ Vương Khiếu Hổ lại bên người, sao không thể giữ thêm một người như họ? Hơn nữa, bọn họ cũng không phải cái gì cũng không làm, bọn họ cũng là có năng lực đặc biệt mà. Mọi người hợp tác cùng nhau vượt ải mới là tốt nhất, không phải sao?
Có vài người tính nết vô lại còn nghĩ trong lòng, nếu Mã Lễ Ngạo không muốn mang theo gã, vậy gã cứ thủ tại chỗ này một ngày hai ngày ba ngày bốn ngày năm ngày, còn mỗi ngày quỳ xuống, cũng không tin người trẻ tuổi kia có thể da mặt dày như vậy. Nhân dân cả nước đều đang nhìn nó kia kìa!
Những người này nghĩ đến đặc biệt tốt đẹp, liền chờ Mã Lễ Ngạo và Vương Khiếu Hổ tự mình đưa tới cửa. Nhưng khi nhìn thấy hai người mang mặt nạ bảo hộ màu xám vác bao tải từ rất xa đi tới kia, tất cả chuyện tốt bọn họ tưởng tượng đều không dùng được.
Muốn nhào lên đi bán thảm ôm đùi, chung quy cũng phải đúng người chứ?
Hai tên gia hỏa vác bao tải này nhìn rất giống Mã Lễ Ngạo và Vương Khiếu Hổ, nhưng mang mặt nạ bảo hộ bọn họ thấy không rõ mặt nha!!
Lỡ như hai tên này không phải bản tôn mà muốn theo chiều gió chiếm tiện nghi những người khác thì làm sao bây giờ?! Dù hai người kia đúng là phải, vậy... vậy cũng không tiện trực tiếp nhào lên nha! Lỡ đâu đối phương sống chết cũng không thừa nhận, bọn họ còn có thể xông lên lột mặt nạ bảo hộ của người ta ra hay gì?
Vì thế mọi người ngo ngoe rục rịch cũng chỉ có thể trơ mắt mà nhìn hai người mang mặt nạ bảo hộ vác bao tải này đi vào khách sạn Ký Ức Màu Hồng, hơn nữa ở trong lòng mắng to tên dũng sĩ không dám lộ chân kia.
Giấu đầu lòi đuôi tính là dũng sĩ thật sự gì? Có bản lĩnh gỡ mặt nạ bảo hộ xuống coi!!
Mã Lễ Ngạo quay đầu liếc nhìn mấy dũng sĩ Hoa Quốc ánh mắt lập loè một cái, lại giơ tay kéo kéo kéo mặt nạ bảo hộ của mình.
Đừng ôm tôi, không có kết quả đâu.
Trước nay đều không có chúa cứu thế gì cả, có thể cứu vớt mình chỉ có chính mình thôi các đồng chí.
【 ha ha ha Tôi nhìn thấy vài cá nhân lộ ra ánh mắt thất vọng, bọn họ đều là mấy tên muốn ôm đùi đi? Xì, chính mình không nỗ lực chỉ biết nghĩ ôm đùi người khác, thật sự cho rằng đây là chơi trò chơi à?! 】
【+1, người tiến vào trò chơi có chút đánh giá bản thân đi. Bây giờ tui nhìn cái mặt nạ bảo hộ kia thật là quá thuận mắt ha ha ha! 】
Không nói những người muốn ôm đùi không thành đó, Mã Lễ Ngạo cùng Vương Khiếu Hổ trở về liền bắt đầu làm quen với súng laser bọn họ mới mua về.
Súng laser thật sự là một thứ tốt đơn giản dễ học, còn mang chức năng tự động nhắm chuẩn, thao tác dành cho đồ ngốc, chỉ cần bóp cò súng một cái là có thể xông lên liền. Hai mắt Vương Khiếu Hổ tỏa ánh sáng mà thay phiên vuốt 100 khẩu súng laser kia, giống như đang sờ vợ tương lai yêu dấu nhất của cậu.
【 A a ô ô! Tôi mẹ nó hâm mộ! Giá trị con người tôi mấy trăm vạn còn chưa có sờ qua súng laser thật sự a a a! 】
【 Ai mà không chứ, nhà tôi mấy chục nơi ở đất kinh thành*, tôi cũng không có súng laser á. 】
(*ý chỉ Bắc Kinh)
Các anh đàn ông con trai Trái Đất nhìn phát sóng trực tiếp, để lại nước mắt chua như nước chanh.
Mà Mã Lễ Ngạo lúc này cũng đã nằm vào khoang nghỉ ngơi, anh còn thuận tay đem Tiểu Lan cùng vào khoang nghỉ ngơi, bộ dáng anh ôm cây đá quý an bình nằm xuống cực kỳ giống ma cà rồng tiến vào quan tài của mình.
Trải qua thời gian một buổi sáng, Mã Lễ Ngạo phát hiện giá trị linh lực của anh từ 0 khôi phục lại 24 điểm. Nhưng dựa theo phía chính phủ cấp ra số liệu giá trị linh lực mỗi giờ khôi phục 2 điểm, giá trị linh lực bây giờ của anh hẳn là chỉ 12 điểm mới phải.
Chỉ hơi tưởng tượng, Mã Lễ Ngạo liền biết giá trị linh lực nhiều thêm kia hẳn nên quy công cho ai.
Cho nên Mã Lễ Ngạo liền ôm Tiểu Lan cùng nhau tiến vào khoang nghỉ ngơi, trước khi nghỉ ngơi còn đặc biệt từ trên xuống dưới mà sờ sờ chạc cây Tiểu Lan, đầy mặt cha già từ ái: "Bé lớn ngoan của ba ba, ba biết là con độc nhất vô nhị, không giống người thường còn đặc biệt hiếu thảo nữa!"
Trách không được mọi người đều thích Langdon Dahl, cây đá quý sinh mệnh có thể bán lá lấy tiền, có thể khôi phục linh lực còn có thể trấn an nhân tâm như vậy, cho anh nguyên một mảnh rừng rậm anh cũng không ngại nhiều đâu!
Langdon Dahl phân ra một chút ý thức quan sát bên này: "......"
Nghiêm túc tính lên mà nói, y cũng đủ là tổ tông của người Trái Đất này đi. Thôi, kẻ vô tri thì vô tội.
Mã Lễ Ngạo làm một set nghỉ ngơi toàn phần hai giờ, hơn nữa nhờ Tiểu Lan khôi phục cộng vào, chờ khi anh từ khoang nghỉ ngơi ra tới thì giá trị linh lực đã khôi phục lên 64 điểm.
Sau đó lại ăn khoai tây thịt thỏ nướng mà Vương Khiếu Hổ dùng đầu bếp người máy làm thành cơm trưa, giá trị linh lực của anh đã đạt tới 70 điểm.
Mã Lễ Ngạo cảm thấy đã tới thời điểm đổi cái bao tải Cái Bang quá bắt mắt kia rồi.
Mà lúc này, khán giả chờ đợi trước màn hình phát sóng trực tiếp cũng đồng thời ngồi ngay ngắn lại!
Bọn họ đã sớm muốn nhìn họa sĩ linh hồn có một sự tự tin mù quáng đối với kỹ năng vẽ của mình - Tiểu Mã ca sẽ vẽ ra ba lô dạng gì!
【 đánh cuộc 100 đồng tiền, tui cảm thấy ảnh có khả năng sẽ trực tiếp vẽ một cái hình chữ nhật và hai mảnh vải. 】
【 Ha ha không đánh cuộc. Tôi cũng cảm thấy cậu ta vẽ không ra thứ tốt gì. Nhưng mà chung quy còn tốt hơn cái bao tải! 】
【 Nhưng tôi cảm thấy Tiểu Mã ca có thể là muốn vẽ ba lô không gian, nhưng ba lô không gian anh ấy làm sao vẽ ra nhỉ? 】
Trong lúc mọi người thảo luận cùng chờ đợi, Mã Lễ Ngạo nâng ngón tay của mình lên, không có bất luận do dự gì mà vẽ giữa không trung một hình chữ nhật tương đối mượt mà, cộng thêm hai đường cong liên tiếp trên dưới hình chữ nhật, lại vẽ trên ba lô một đường ngang và vòng tròn nhỏ tỏ vẻ là khoá kéo, ba lô này cũng đã được vẽ ra rồi.
【 Y...... Đứa con ba tuổi nhà tôi còn vẽ đẹp hơn cậu ấy nữa! 】
【 Lầu trên đừng nói chuyện, con nhà bạn vẽ ra có thể lấy mang trên người được sao? 】
【 Ý! Sao cậu ấy còn viết một chữ "Không" lên ba lô vậy? Đây là để trang trí hả? 】
Không ai trả lời người hỏi.
Bởi vì, Tiểu Mã ca đã trả lời.
"Được rồi, viết lên một chữ 'không', đây là ba lô không gian rồi."
"Hổ Tử lại đây, đem súng laser để vô trong xem, anh xem coi để được bao nhiêu khẩu?"
【...... Thần cmn viết một chữ 'không' lên ba lô thì chính là ba lô không gian! Tui đây nếu viết trên trán chữ 'vương', tui có phải chính là vua bách thú không*?! Nếu tui viết trên mặt chữ 'hầu', vậy có phải là tui có thể làm Tề Thiên Đại Thánh?! 】
(*trên trán con hổ có vằn đen chữ Vương)
【 Nhưng mà súng laser thật sự bị nhét vào rồi. 】
【 Nhưng mà súng laser thật sự bị nhét vào rồi. 】
【 Nhưng mà súng laser thật sự bị nhét vào rồi, này đã là khẩu thứ 10. 】
【 Cậu ấy thành công rồi. Đó chính là ba lô không gian. 】
Mọi người người Trái Đất: Đùuuu!
Hết chương 15.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro