Chương 64
Chương 64
Tác giả: Đả Cương Thi - Edit: Kaorurits.
Khi thần long màu vàng kim đó hiện ra gần như muốn chiếm cứ toàn bộ không trung thành phố Linh Hồn, tất cả nhân loại và phi nhân loại nhìn chăm chú vào amột màn này đều theo bản năng mà dừng hô hấp lại.
Đó là một bức tranh thần linh giáng thế đến cỡ nào cơ chứ?
Con rồng khổng lồ màu vàng kim xoay quanh trên bầu trời, kéo theo gió mây vần vũ, là chúa tể của hết thảy đất trời.
Tất cả sinh mệnh trong mắt hắn đều là nhỏ bé, cái loại cảm giác tồn tại và uy áp che trời lấp đất này làm toàn bộ sinh mệnh nhìn thấy hắn đều nhịn không được sinh ra ý muốn quỳ lạy.
Cự long sắc vàng từ không trung chậm rãi cúi đầu, hắn hai mắt màu vàng của hắn nhìn hoa viên linh hồn đủ mọi màu sắc, dưới cái nhìn chăm chú kinh hãi của gần hai ngàn thể sinh mệnh ý thức còn sống, mang theo tiếng rồng ngâm kinh thiên động địa, xoay quanh bay vọt thẳng xuống.
Vì thế, toàn bộ thành phố Linh Hồn vốn do hắn mà chấn động.
Chỉ trong khoảnh khắc, hoa viên linh hồn liền thành một mảnh phế tích, những thể sinh mệnh ý thức trong mắt dũng sĩ loài người xem ra vô cùng khó chơi lại còn đáng sợ, cũng tại nháy mắt thần long buông xuống này, một tên tiếp nối một tên mà mai một tiêu tán.
Bọn chúng thậm chí cả dũng khí và sức mạnh để chạy trốn cũng không có, cứng còng tại chỗ, thật ra cực kỳ giống những quả bóng bầu dục màu tím chân chính vẫn không nhúc nhích.
Thần long hiện thế.
Một trận chiến này liền kết thúc.
Chỉ là lúc này, ở hoa viên linh hồn đã thành phế tích, nhóm dũng sĩ loài người cũng vẫn không nhúc nhích đứng yên tại chỗ, thậm chí cúi đầu không dám nhìn quái vật khổng lồ từ trên trời giáng xuống kia.
Rồng là thần linh trong tim mỗi người.
Mọi người sùng bái hắn, tín ngưỡng vào hắn, khát vọng hắn.
Nhưng mà khi hắn thật sự xuất hiện trước mặt bạn, bạn sẽ phát hiện cảm giác kính sợ từ trong ra ngoài, gần như từ trong xương cốt sinh ra này, là vô luận như thế nào cũng không thể vứt bỏ.
Mọi người yêu hắn, cũng sợ hãi hắn.
Mà lúc này, hắn đang bay lửng lơ trước mặt Mã Lễ Ngạo, đôi con ngươi sắc vàng lạnh băng, thậm chí còn mang theo chút xem kỹ và hoài nghi lẳng lặng mà nhìn chằm chằm Mã Lễ Ngạo, phảng phất như giây tiếp theo hắn sẽ mở cái mồm to ra, trực tiếp cắn nuốt lấy con người nhỏ bé có gan triệu hoán thần long này.
Từ thị giác người quan sát, các khán giả ngay lúc này đều đã nhảy lên dịch điện thoại đến chỗ cách bọn họ cực xa, hoàn toàn không dám nhìn thẳng con ngươi màu vàng thật lớn của thần long, thậm chí cả làn đạn đều là nhắm mắt lại đăng lên.
Bọn họ chỉ là cách màn hình đã cảm nhận được áp lực vô cùng lớn, vậy Tiểu Mã ca mặt đối mặt, thậm chí chóp mũi cũng muốn đụng tới chóp mũi thần long thì đang đối mặt với áp lực như thế nào?
【 A a a a Quỳ cho thần long tổ tông, tôi cảm thấy thật đáng sợ a a a! Tiểu Mã ca muốn ứng đối tình huống bây giờ kiểu gì a a a! 】
【 Muốn chết, hiện giờ tui rốt cuộc hiểu tâm thái của Diệp Công* rồi! Thích thần long là thật sự thích, nhưng mà nhìn thấy thần long không quỳ không tè ra quần, vậy một đám tố chất tâm lý mạnh mẽ tới trình độ nào a a a! 】
(*Điển tích "Diệp Công thích rồng" kể rằng Diệp Công từ nhỏ luôn nói rất thích rồng và mọi đồ đạc đều khắc hình rồng; rồng thật trên trời biết chuyện cảm động, bèn từ trên trời giáng hạ xuống nhà Diệp Công; Diệp Công nhìn thấy rồng thật liền sợ hãi quay người bỏ chạy, giống như đánh rơi mất hồn vậy, sắc mặt tái mét, không tự chủ được nữa.)
【 Không không không tuyệt đối không có khả năng là Thần Long Sao Trời chân chính! Giả giả giả giả!! A a a Thần Long Sao Trời lớn gấp mấy trăm lần như vậy như vậy còn ít! 】
Vào thời điểm làn đạn là một mảnh hỗn loạn, Mã Lễ Ngạo lại nở một nụ cười với thần long sắc vàng này. Trên mặt anh không có bất luận thần sắc sợ hãi bất an gì, thậm chí vươn tay phải nhẹ nhàng mà xoa chóp mũi của thần long.
Năng lượng cường đại hơi lạnh lẽo làm anh có loại cảm giác vi diệu, không biết thần long hẳn là bộ dáng gì, nhưng hiện tại cái dạng này thì cực kỳ mỹ lệ và cường đại.
"Giỏi quá chừng."
Thần long cảm thụ được cái tay kia vuốt ve cực nhẹ, trong hai mắt màu vàng xẹt qua một tia cảm xúc không tên, nhưng mà hắn còn chưa kịp nghĩ nhiều hơn, liền nghe được câu nói tiếp theo của chủ nhân cái tay này.
"Bé ba ngoan của ba!"
Trong nháy mắt này, nhóm dũng sĩ vẫn luôn lén lút chú ý bên này suýt chút nữa liền không nhịn xuống muốn quỳ lạy.
Mà vô số người xem phát sóng trực tiếp người thì lại đem đủ loại chất lỏng phun lên màn hình đang xem phát sóng trực tiếp của mình.
Long Uyên không thể hiểu được đã bị triệu tới hơn phân nửa ý thức bản thể: "……"
Vào thời điểm hắn tự hỏi rốt cuộc có nên một ngụm nuốt cái con người dám nhận là cha hắn này luôn hay không, thân hình của rồng khổng lồ vàng kim bỗng nhiên bắt đầu kịch liệt dao động lắc lư lên.
Trong con ngươi rồng lại lần nữa hiện lên thần sắc khác thường, rồi sau đó giây tiếp theo, loại thần sắc khác thường này liền biến mất hầu như không còn, theo đó biến mất còn có thần thái trí tuệ bên trong con ngươi.
Tay Mã Lễ Ngạo vuốt ve chóp mũi thần long dừng lại.
Lại lần nữa đối diện với thần long dao động thân hình kịch liệt, cậu phát hiện ra cảm giác áp bách cực mạnh và nhìn kĩ đó đã biến mất không thấy đâu nữa, tựa hồ trong nháy mắt thần long này đã mất đi "linh hồn", mà hiện tại có vẻ như thân hình của hắn cũng đều bắt đầu tiêu tán.
【 Trời ơi trời ơi trời ơi sao lại thế này?! Sao thân hình kim long tự nhiên liền bắt đầu tiêu tán vậy a a a a! 】
【 Trời mau mau ngẫm lại biện pháp! Thần long cường đại như vậy hoàn mỹ như vậy tuyệt đối không thể để hắn biến mất a a a! 】
【 Đây là bé ba bé ba bé ba đó! Tiểu Mã ca mau mau giữ bé ba của anh lại, không thể để đứa bé mới sinh ra liền chết non chứ a a a! 】
Làn đạn trong một mảnh hỗn loạn kêu to tên Mã Lễ Ngạo, mà Mã Lễ Ngạo hiển nhiên cũng phát hiện điểm này. Dưới tình huống các dũng sĩ khác sốt ruột dậm chân xoay quanh nhìn anh, thậm chí còn kêu tên anh bảo anh nghĩ cách, Mã Lễ Ngạo suy nghĩ cẩn thận một chút.
Thần long này là anh trực tiếp túm ra từ vũ trụ tinh thần của mình, ước chừng bản thân là một tồn tại thể tinh thần hoàn toàn, có thể xuất hiện chính là dựa vào tinh thần lực của anh, mà lấy tinh thần lực của anh bây giờ khẳng định không đủ chống đỡ cho thần long vẫn luôn tồn tại, cho nên phải…… Giúp nó tìm một thân thể.
Vì thế Mã Lễ Ngạo liền vươn tay phải linh hồn* của mình ra.
(*ý anh ở đây là kĩ năng vẽ "họa sĩ linh hồn" xấu gớm của anh ý)
Dưới ánh mắt mọi người không rõ nguyên do, anh bắt đầu vẽ rồng.
Ờm, trước tiên vẽ hai đường uốn lượn thật dài, lại vẽ cái đầu và cái đuôi nhọn, sau đó vẽ trên đầu hai cái sừng giống như cái nĩa hay cái cành khô, cuối cùng vẽ lên bốn cái chân, mỗi chân phải có năm cái móng vuốt, cư như vậy trên cơ bản đã vẽ xong một tiểu thần long rồi!
Bởi vì lúc này đây chỉ là vẽ hình mà không phải vẽ thần, cho nên hoàn toàn không có hao phí bao nhiêu linh lực của Mã Lễ Ngạo, anh chỉ cắn ba viên thuốc là vẽ xong ngoại hình cơ bản này rồi. Vốn đang tính toán bổ sung thêm xíu vảy cho nó, nhưng lúc này thần long sắc vàng kia đã sắp hoàn toàn tiêu tán, Mã Lễ Ngạo nghĩ vảy rồng cũng có thể bổ sung thêm sau, hiện giờ vẫn là cứu gấp linh hồn tinh thần của bé ba nhà anh cái đã!
Vì thế Mã Lễ Ngạo duỗi tay hung hăng trảo lấy con rồng vàng kim khổng lồ sắp tiêu tán kia một cái!
Ý thức thần long sắp tiêu tán liền bị anh nhét toàn bộ vào cái thần thể… tiểu kim long kia.
Vì thế, thần long sắc vàng trước đó còn uy phong lẫm lẫm, hiện giờ liền thành một cái…… tiểu kim long vảy còn chưa được vẽ, sừng như cành cây khô, bốn chân còn dài ngắn không đều giống như hổ què??
【……】
【 Tui muốn nổ mạnh ngay tại chỗ. 】
【 Không, tui sẽ không nổ mạnh ngay tại chỗ, tui sẽ nguyền rủa Trái Đất nổ mạnh ngay tại chỗ!!! 】
【 A a a a tôi mẹ nó thà là thần long sắc vàng vừa rồi kia trực tiếp tiêu tán giữa không trung!! Như vậy hắn trong lòng tôi cũng là bộ dáng vô cùng cường đại mà hoa lệ!! Bây giờ con rắn bốn chân mọc sừng này là cái quỷ gì?! Này mẹ nó là rồng?! Này mẹ nó là rồng hả?! 】
【 Lầu trên mau câm miệng, này không phải rồng, đây là thằn lằn đội cái chạc cây. Nếu mi lại dùng nó ăn vạ đế quốc Thần Long bọn ta, ngày mai ta đứng kế lỗ đen vũ trụ phóng sóng phóng xạ cho mi giờ.
【 Lúc thần long sắc vàng xuất hiện, vậy mà trong nháy mắt tui sinh ra sùng bái và tán thành với kỹ thuật vẽ của Tiểu Mã ca, tui sai rồi tui xin sám hối. Cho nên, vừa nãy quả nhiên là tui bị ảo giác. 】
Mặc kệ làn đạn người xem rối rắm thống khổ hận không thể đập đầu xuống đất như thế nào, bản thân Mã Lễ Ngạo đối với tiểu kim long mình vẽ ra vẫn là rất vừa lòng —— ít nhất so với mấy cái con anh vẽ trong ý thức vũ trụ thì đẹp hơn nhiều! Hơn nữa thân thể có thể cất chứa linh hồn của thần long thì chính là thân thể tốt! Đổi lại là những người khác cũng cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn thần long tiêu tán thôi, làm người phải biết thấy đủ!
Vì thế Tiểu Mã ca liền vươn ra ngón tay nhẹ nhàng điểm điểm sừng rồng trông không khác cái vòng tay bao nhiêu, mặt đầy từ ái lại nói một câu: "Hoan nghênh con nha. Bé ba rồng nhỏ của ba."
"Từ nay về sau con chính là một phần tử của gia tôc Mã thị đó!"
Long Uyên muốn tan biến mà tan biến không được lại lần nữa bị kéo về: "……" Thần mẹ nó từ nay về sau chính là một phần tử trong nhà, tại sao không để hắn chết cho rồi?
Tổn thất như vậy một chút sức mạnh linh hồn như vậy hắn vẫn chịu được, hoàn toàn không muốn để chút xíu sức mạnh linh hồn này tiếp tục tồn tại, ô kê?
Long Uyên liên tiếp ý thức với Long Tam nhìn ngón tay thon dài trắng nõn điểm điểm sừng rồng của hắn, nhịn một giây, nhịn hai giây, rốt cuộc vào giây thứ ba không nhịn nổi, phá lệ phẫn nộ tột đỉnh mà mở ra cái miệng nhỏ tràn đầy răng nanh như bồn máu, như tia chớp cắn lấy ngón tay Mã Lễ Ngạo!
Mã Lễ Ngạo: "……?!"
Mã Lễ Ngạo quăng một cái quăng hai cái quăng ba cái cũng chưa quăng rớt được tiểu kim long đang gắt gao cắn ngón tay anh, thậm chí anh đã vẫy vẫy tiểu kim long giữa không trung muốn vẩy thành cái bông rồi, tiểu kim long vẫn cứ phẫn nộ cắn ngón tay anh không buông.
【 Ha ha ha ha mẹ nó tui cười tui đi toilet!! 】
【 Vừa nhìn là thấy Long Tam Thái Tử của chúng ra không tầm thường rồi! Nó dùng hành động thực tế tỏ vẻ nó còn bé hư hơn Huyền Nhị!! 】
【 Ờmmmm…… Đậu! Tui chịu không nổi đột nhiên cảm thấy con rắn xấu này đáng yêu quá đáng yêu quá! A a a a bé ba của mẹ, tui sống lại gòi!! 】
Vào thời điểm làn đạn cười như điên, Huyền Nhị đang nằm sấp trên vai Mã Lễ Ngạo cũng nằm căn ra cười ngao ngao ngao ngao.
"Ngao ngao ngao ngao!" Ha ha ha ha đệt! Đậu móa!
"Ngao ngao!" Long Uyên, ông cũng có hôm nay!!
"Ngao ô ngao ô ngao ô!" Trước đó cũng không biết là ai nói tuyệt đối sẽ không bị đưa tới ý nhờ!
"Ngao ngao ngao khụ khụ khụ!" Ha ha khụ khụ ông mẹ nó có phải hồi nãy cả bản thể cũng suýt bị đưa tới luôn không?!
"Ngao ngao ngao!" Cười chết tôi cười chết tôi! Cái mặt này của ông đúng thật là vả đến kêu bạch bạch a ha ha ha!
Huyền Nhị điên cuồng lăn lộn cười ngao ô gào gào trên vai Mã Lễ Ngạo, không biết còn tưởng rằng này con hổ con này lên cơn khùng gì.
Vào lúc Mã Lễ Ngạo không thể không duỗi tay trái đi đè lại Huyền Nhị đang cười điên trên vai, tiểu kim long cắn ngón trỏ phải của anh rốt cuộc vào thời điểm này mới buông lỏng miệng rồng ra. Sau đó một giây biến mất, thoáng hiện lên ngay trước mặt hổ con, cái đuôi màu vàng của nó càng nhanh hơn tay trái Mã Lễ Ngạo mà chĩa vào mặt Huyền Nhị——
Trong nháy mắt liền dùng cái đuôi nhọn kia hung hăng quất Huyền Nhị mười mấy phát, một phát cuối cùng hơi dùng quá mức một chút, trực tiếp liền quất hổ con ra khỏi vai Mã Lễ Ngạo luôn.
Mã Lễ Ngạo: "……"
Trước đó cảm thấy thằng lớn với thằng hai hay đánh nhau, hiện tại xem ra, thằng lớn và thằng hai đó chính là chung sống hoà bình kinh điển rồi.
Thằng hai và thằng ba này ở chung một chỗ, không phải là xốc luôn mái nhà đấy chứ?!
Huyền Nhị ngay từ đầu bị đuôi rồng quất đến ngu ra, phản ứng lại đây liền bi ba bi bô rít gào lên một tiếng, duỗi móng vuốt liền muốn cào tiểu kim long. Kết quả tiểu kim long bay lơ lửng linh hoạt tránh né móng vuốt của nó không nói, còn thường thường liền dùng cái đuôi quất miệng hổ con, sau đó còn dùng sừng rồng ủn một chút cái phổi hổ con….
Thằng bé ba mới sinh ra này toàn bộ hành trình một lời chưa thốt, nhưng dùng hành động biểu đạt đầy đủ ra cái gì kêu là khí chất rồng "Rồng tàn nhẫn ít nói", "nói ít làm nhiều".
Hơn nữa, Mã Lễ Ngạo thế nhưng còn từ hành vi nó vả miệng và ủn bụng hổ con trông được ra ý tứ tiềm tàng của nó—— "Ông đây cho mày chừa thói nói lung tung", "Ta ủn cái phổi nhà mi nè!"
Mã Lễ Ngạo nhìn cuối cùng bé hổ bị tiểu kim long hung hăng quất thành một cục, chỉ có thể giãy giụa lung tung duỗi lưỡi trợn trắng mắt, cuối cùng vẫn là giật giật khóe miệng, xách hai tên nhóc quấn thành một nùi này đến trước mặt bé lớn ngoan nhất, thành thành thật thật vây xem toàn bộ hành trình.
Dù sao hai đứa này đánh đến có xé cũng xé không ra, vậy cũng không cần chậm trễ công việc.
"Tới đây, bé ba con nâng cái đầu rồng của con nhìn một chút. Đúng, nhả cái miệng con đang cắn lỗ tai thằng hai ra, nâng cái đầu vàng của con lên một chút đi. Đến xem đại ca của con nè."
Nghe được Mã Lễ Ngạo nói, Long Tam lại hung hăng mà cắn một ngụm lên dái tai Huyền Nhị, trực tiếp cắn lỗ tai bé hổ đến lắc lắc, sau đó mới nâng cái đầu vàng kim cao quý có hai nhánh cây chỉa ra của nó, nhìn về phía cây đá quý Tiểu Lan Phật hệ đang an tĩnh đứng ở một bên.
Tiểu Lan nãy giờ vẫn luôn liều mạng khống chế nhánh cây và lá cây của mình không được run.
Ít nhất không thể làm trò trước mặt hai người kia cười quá lớn tiếng.
Nhưng khi nó chính diện nhìn thấy Huyền Nhị đang cuốn thành hình xoắn ốc, Long Tam trên đầu mọc chạc cây, nó thật sự là không nhịn nổi á!
Langdon Dahl cách biển sao trời mênh mông, ở trong cung điện của mình phụt một tiếng.
Vì thế, Tiểu Lan liền bắt đầu điên cuồng mà run run lá cây và nhánh cây.
Nó không nói gì.
Lại dùng hành động, biểu đạt ra vui sướng khi người gặp họa chân thành nhất của nó.
Long Tam: "……"
Huyền Nhị: "……"
Cuối cùng, dưới cái nhìn chăm chú của hai cậu bạn tốt cách sao trời và phân thân nhỏ, Langdon Dahl rốt cuộc không nhịn nữa, khống chế Tiểu Lan dùng chạc cây vẽ ra một hình ảnh tinh xảo——
Trong hình, hổ con rồng con và cây nhỏ xếp thành một vòng tròn, vô cùng cao hứng đứng chung một chỗ.
Cuối cùng còn đặc biệt chạy theo mô đen vẽ một quả đất làm tâm.
Mã Lễ Ngạo nhìn đến hình ảnh này thì cực kỳ vui mừng, duỗi tay vuốt ve bé lớn ngoan của mình: "Thật không hổ là bé lớn ngoan của ba ba nha!!"
Mà anh nói như vậy, đồng thời dùng ngón tay vẽ bên cạnh hình kia một người que diêm* đang duỗi tay ôm ba đứa nhỏ vào trong lồng ngực.
(*nét vẽ như hình que diêm á, hình tròn thêm mấy gạch làm thân và tay chân)
Sau đó đặc biệt cảm thán nói: "Chúng ta là người một nhà, chính là muốn chỉnh chỉnh tề tề ở bên nhau!"
Tiểu Lan: "……"
Huyền Nhị: "……"
Long Tam mới gia nhập: "……"
Ha, phi!
Tóm lại mặc kệ ba đứa nhot có tình tình nguyện hay không cao hứng hay không, chúng nó đã bị bắt trở thành người một nhà tương thân tương ái.
Ba người Long Uyên vốn liên kết tinh thần với chúng nó cũng rất nhanh liền cắt đứt liên kết, một ải này đã thông qua rồi, bọn họ còn có chuyện càng quan trọng hơn phải làm.
Đặc biệt là Đại hoàng tử điện hạ Long Uyên, có khả năng còn phải trên on đường không ngừng làm công tự hỏi một chút làm sao để thích ứng với thân phận mới của mình, cùng với làm sao đối đãi tiểu kim long xấu quắc bốn chân kéo không đều kia.
Tuy rằng hắn không muốn thừa nhận tiểu kim long cả vảy cũng chưa được vẽ đàng hoàng kia là Thần Long Sao Trời, nhưng thật thần kỳ, sau khi dung hợp một phần ý thức tinh thần của hắn xong, trên người tiểu kim long xấu kỳ xấu cục đó thế mà thật sự nhiều thêm một tia khả năng có thể lên cấp trở thành Thần Long Sao Trời chân chính.
Có lẽ thời điểm nó có được thần thức của mình, chân chính trở thành Thần Long Sao Trời xa xa không hẹn ngày, có điều, hắn cũng thật sự cảm nhận được loại khả năng vi diệu mà cực nhỏ nhoi này.
Đây đại khái chính là nguyên nhân Langdon Dahl và Huyền Khiếu không thể xuống tay hủy diệt hai vật nhỏ kia đi. Tuy bây giờ chúng nó là giả, nhưng có lẽ trải qua chờ đợi dài lâu và cơ duyên trùng hợp, chúng nó chung quy sẽ có một ngày có thể trở thành chân thật.
Chuyện này đối với toàn vũ trụ chỉ có một cây như Langdon Dahl và chủng tộc có số lượng cực nhỏ như Huyền Khiếu mà nói, có lẽ là dụ hoặc không tài nào cự tuyệt được.
Thậm chí còn có hắn, hắn thế mà cũng muốn nhìn một chút con rồng vàng hề hước kia cuối cùng có thể tự sinh ra ý thức của nó không?
Nếu thật sự có một ngày như vậy.
Vậy thì, con người tên là Mã Lễ Ngạo kia có lẽ lại có thể dẫn phát ra một trận chiến tranh vũ trụ thật lớn——
Trống rỗng tạo vạn vật. Đây là năng lực đáng sợ đến cỡ nào lại quý giá đến cỡ nào.
Mà nếu năng lực như vậy không có sức mạnh cường đại bảo vệ, có lẽ sẽ trở thành nguyên nhân tai nạn của con người đó, thậm chí của toàn bộ Trái Đất.
Ngòi bút vàng trong tay Long Uyên dừng lại, hắn bừng tỉnh hoàn hồn, có chút kinh ngạc mình thế mà lại bởi vì nghĩ đến một con người mà ngừng làm việc hết ba phút.
Hắn nhíu mày tiếp tục xem công vụ, nhưng mà ngòi bút vàng của hắn hành tẩu đến một nửa, lại bất tri bất giác dừng lại thêm một lần.
Nhưng dựa theo biểu hiện và lực ý chí tinh thần mà hắn thấy được, con người đó chắc chắn sẽ không để bản thân trở thành đứa trẻ ba tuổi ôm khối vàng.
Cậu hẳn sẽ là một vương giả ôm khối vàng còn khiêng đại đao đến trước mặt người khác.
Long Uyên nghĩ đến đây, khóe miệng hơi hơi ngoéo một cái, nhưng rất nhanh lại bị san bằng.
Người nọ đại khái sẽ không trở thành vương giả, thật sự là giữa các vương giả không có người không có chí lớn cộng thêm lười nhác như vậy.
Chậc.
Ngòi bút vàng của Long Uyên tiếp tục viết xuống, hắn thật sự là nghĩ không rõ, trên đời này sao lại có người muốn làm cây nấm và cá khô như thế.
Lại không phải khí trơ và vật chất tính trơ, tại sao không cần cù như vậy?
Đại hoàng tử điện hạ giống một cái máy làm việc hoàn mỹ nhất ưu tú nhất nghĩ đến điểm này, cau mày hoàn thành tất cả công việc hôm nay.
Mà lúc này ở thành phố Linh Hồn, dũng sĩ diệt đã sắp xếp xong tâm tình kích động gặp đồng bào chiến hữu, chuẩn bị cầm bốn viên đá quý linh hồn rời khỏi thành phố tựa như địa ngục vô tận này.
Bởi vì thần long sắc vàng xuất hiện, 3000 thể sinh mệnh ý thức ở đây bị diệt toàn bộ.
Mà thể ý thức ở đây bị diệt sạch thì gần như thể ý thức khắp cả thành phố Linh Hồn bị diệt sạch.
Có lẽ ở một góc nào đó trong thành phố Linh Hồn còn cất giấu thể ý thức run bần bật, nhưng hiện tại vị trí giữa bọn chúng và con người đã thay đổi, bọn chúng không bao giờ có khả năng như trước nữa, đùa bỡn và kiêu ngạo truy đuổi dũng sĩ loài người để công kích, thậm chí trong thời gian ngắn có lẽ bọn chúng nhìn thấy dũng sĩ loài người cũng sẽ trốn đi theo bản năng.
Dũng sĩ may mắn còn tồn tại cộng lại đạt tới hơn tám trăm người, giữa hơn tám trăm người này có một nửa đều bị thương nặng thậm chí là tàn tật. Nhưng so với những anh kiệt chết trong thành, có thể giữ được một mạng đi đến trấn nhỏ dũng sĩ tiếp theo, thậm chí là trở về Trái Đất gặp một lần người thân bạn bè đã lâu không thể gặp, hơn tám trăm vị dũng sĩ này cũng đã cực kỳ may mắn rồi.
Nhưng mà khi Mã Lễ Ngạo muốn cùng các dũng sĩ khác rời khỏi thành phố Linh Hồn, hai người Kim Xán Xán và Trương Mãnh lại tỏ vẻ muốn ở lại.
"Tiểu Mã ca, sau khi trải qua trạm kiểm soát thành phố Linh Hồn lần này, em phát hiện em thật sự là quá yếu." Trên mặt Kim Xán Xán vẫn là mang theo nụ cười xán lạn: "Rất nhiều lần đều gây thêm phiền toái kéo chân sau mọi người, lòng em rất là áy náy."
"Một ải kế tiếp còn chưa có bất luận một ai đi qua, giữa một thế giới như vậy em tất nhiên cũng sẽ trở thành liên lụy của Tiểu Mã ca. Tuy là em rất muốn ôm đùi Tiểu Mã ca đi theo anh, cùng mọi người tiếp tục, nhưng mà em không thể ích kỷ như vậy."
"Cho nên em muốn ở lại, cùng Mãnh ca tiến hành hai tháng đặc huấn! Hiện giờ thành phố Linh Hồn đã không nguy hiểm như trước nữa, hơn nữa em và Mãnh ca cũng hoàn thành nhiệm vụ tùy lúc có thể rời đi, cho nên nơi này làm địa điểm đặc huấn là tốt nhất. Em cũng tưởng trở thành một chiến sĩ ưu tú, một dũng sĩ trợ giúp người khác, không phải bị người khác trợ giúp. Cho nên Tiểu Mã ca, Hổ Tử ca, em ở lại nha!"
Kim Xán Xán nói tới đây, ánh mắt xinh đẹp rốt cuộc hơi hơi đỏ lên: "Các anh cố gắng tiến lên phía trước đi! Em sẽ nỗ lực huấn luyện, huấn luyện gấp bội, cuối cùng đuổi theo các anh!!"
Trương Mãnh cũng ngay lúc này mở miệng: "Kỳ thật sau khi tôi xuất ngũ thì duỗi tay đánh nhau cũng thấy mới lạ hơn rất nhiều, tới trò chơi này vốn dĩ chính là vì tìm Eustalia, hiện tại tôi tìm được chị rồi, tôi cũng không gấp gáp nữa. Tôi muốn ở lại nơi này chăm chỉ khôi phục huấn luyện một phen, sau đó cùng Xán Xán đuổi theo các cậu."
"Kỳ thật hai người chúng tôi ở lại còn có thể trợ giúp nhóm dũng sĩ tiến vào thành phố Linh Hồn sau này. Thành phố Linh Hồn không có khả năng vẫn luôn trống vắng, có lẽ sau này còn sẽ lại có một đám thể sinh mệnh ý thức đến đi, cho đến lúc này tôi và Xán Xán cũng có thể trợ giúp một chút những người đến sau."
Trương Mãnh và Kim Xán Xán lý do đầy đủ cộng ý chí kiên định. Mã Lễ Ngạo đối diện hai mắt bọn họ, liền biết vô pháp khuyên bảo hay sửa đổi.
Anh cũng lộ ra một nụ cười dịu dàng: "Tôi đây ở trạm kiểm soát phía trước, chờ hai người đuổi theo."
Kim Xán Xán lại cười xán lạn: "Tiểu Mã ca anh yên tâm! Khi gặp lại, em nhất định không phải là Xán Xán chỉ biết thét chói tai nữa đâu."
Sau đó cô lại nhìn về phía Vương Khiếu Hổ sắc mặt có chút chần chờ: "Hổ Tử anh đừng có ngớ ngẩn nha, anh chính là đàn em số một của Tiểu Mã ca, phải bưng trà đổ nước nấu cơm cho anh ấy! Không thể cứ như vậy đi nha. Hơn nữa……"
Vương Khiếu Hổ nhìn Kim Xán Xán: "Hơn nữa cái gì?"
"Hơn nữa…… cái tên không có đầu óc nhu anh, vào lúc chiến đấu và đối mặt nguy hiểm, biểu hiện khá hơn em nhiều."
"Anh cũng nỗ lực hơn em nhiều." Cho nên cô mới có thể rơi xuống xa như vậy.
"Nhưng sau này em sẽ đuổi theo anh." Nhất định.
Vương Khiếu Hổ liền lập tức nở nụ cười: "Vậy được, em phải đuổi kịp anh đó, kịp thì vị trí đàn em số một của anh nhường luôn cho em!"
Trương Mãnh quay đầu nhìn Eustalia. Đôi chị em này phảng phất như ngay lúc này rốt cuộc có ăn ý máu mủ chí thân, chỉ cần liếc mắt một cái đối diện liền đã hiểu tâm tình và ý muốn biểu đạt của đối phương.
Eustalia hừ một tiếng hung hăng vỗ em trai mình một cái bốp: "Con gà yếu xìu em chăm chỉ luyện tập cho chị, chờ lần sau gặp mặt nếu còn căng chưa được mười chiêu đã bị chị đánh bạo, vậy mày cứ chờ bị chị đánh chết đi."
Trương Mãnh: "……" Chị ruột.
Rồi sau đó, Eustalia lại giơ tay câu lấy bả vai Mã Lễ Ngạo, trìu mến mà vỗ vỗ cái đầu của cây nấm hình người này: "Trước lúc đó, chị sẽ thay em chăm sóc tốt cho thằng nhóc này."
Trương Mãnh cười hắc hắc. "Chị ruột!"
Vì thế, dưới cái nhìn chăm chú của Kim Xán Xán và Trương Mãnh, trong ánh mắt của tất cả người xem Trái Đất nhìn lên Thiên Kính, nhóm dũng sĩ đi ra khỏi địa ngục Linh Hồn, mang theo sự rửa tội của máu và linh hồn, rời khỏi thành phố màu trắng không tiếng động, kiên định mà tiến về con đường phía trước.
Thân thể của bọn họ còn ở, linh hồn của chiến hữu vĩnh tồn.
Tác giả có lời muốn nói:
Long Uyên: Hôm nay mình suy nghĩ về người kia hết năm phút.
Long Uyên: Cậu ta quá lười quá cá khô quá nấm.
Long Uyên:…… Đây là bệnh, phải trị.
Mã Lễ Ngạo:???
Huyền Khiếu: Ha ha ha ha! Tui sảng! Kết quả là hắn vẫn là một con rồng bốn chân đầu cắm chạc cây!
Langdon: Ông là cảm thấy tát tai bị tát đến sảng, vẫn là phổi bị ủn sảng hơn?
Huyền Khiếu:……
Ha ha, kỳ thật một chương này hẳn là chia làm hai chương tương đối tốt hơn, không khí không quá giống nhau.
Phó bản thành phố Linh Hồn rốt cuộc viết xong, tương đối tới mà nói thì nội dung khá nhiều, có chút giới thiệu và tự thuật phức tạp một chút. Nhưng bởi vì thành trì này xem như bước ngoặt nhỏ, là nơi đồng đội mới tập hợp, cho nên vẫn là muốn viết.
Bởi vì Kim Xán Xán và Trương Mãnh từ lúc bắt đầu đã không xem như đội viên, cũng không miêu tả quá nhiều về bọn họ, vì thế nên không có gì đặc biệt. Nhưng lần sau xuất hiện, có khả năng sẽ thoáng có chút khác biệt đi.
Xác định đội viên chính thức gồm năm người —— Mã Lễ Ngạo, Lâm Phi Liêm, Eustalia, Vương Khiếu Hổ và tên điên. Cộng thêm ba nhóc nhãi con. Lúc này mới xem như vai chính và vai phụ của truyện.
Ờm, hẹn gặp ở ải tiếp theo.
Tiếp theo, tang thi tiến hóa. Bắn tim.
Hết chương 64.
▬▬▬▬▬𝓚𝓪𝓸𝓻𝓾𝓡𝓲𝓽𝓼▬▬▬▬▬
Ghé ủng hộ bộ mới tui edit Tiểu Thành Hoàng hiện đại nha mọi người. Ô kê lắm á :3
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro