Chương 70+71
Chương 70
Tác giả: Đả Cương Thi - Edit: Kaorurits.
Lúc Mã Lễ Ngạo xuống lầu thì nhân tiện giải quyết luôn thiếu niên nhỏ tên là An An đang lảng vảng ở ban công kia.
Trên cổ nó có dấu cắn máu thịt mơ hồ cực kỳ rõ ràng, trên khuôn mặt nhỏ khô quắt cũng bị bắn lên vết máu đỏ tươi.
Mã Lễ Ngạo cuối cùng mang thi thể nó về nhà nó, miễn cưỡng cho nó đoàn tụ cùng ba mẹ, sau đó mới hoàn toàn rời đi.
Điện thoại của tên đàn ông tang thi biểu hiện hôm nay là ngày 19 tháng 10, cũng chính là ngày hôm sau mưa đỏ rơi xuống.
Rõ ràng chỉ qua một đêm mà thôi, thế giới này thật sự giống như lập tức trở nên hỗn loạn, suy bại lên.
Nếu nói chiều hôm qua còn có cảnh sát và nhân viên công vụ của thành phố ra giữ gìn trật tự trấn an dân tâm, như vậy hôm nay sau khi Mã Lễ Ngạo xuống lầu, nhìn thấy đó là đường phố tĩnh mịch chỉ có các xác sống du đãng và các loại ô tô gào thét chạy qua.
Ngẫu nhiên còn có mấy người đi đường tự bọc mình đến kín mít dị thường, đang thật cẩn thận mà thu thập đồ vật trong các cửa hàng từng có tang thi, trên người bọn họ đều mang ba lô lớn nhỏ không đồng nhất, ăn mặc cũng lấy phương tiện dễ ma sát là chính. Hiển nhiên là sau khi thu thập xong đồ thì phải nhân tiện thoát đi, có lẽ xe của bọn họ ở ngay xung quanh.
Xem ra có không ít người trải qua hỗn loạn chiều qua và đêm qua đã quyết định muốn chạy trốn. Mặc kệ là trốn đi nơi nào, ít nhất không thể ở nơi có nhân khẩu dày đặc hiện tại này.
Mà Mã Lễ Ngạo quay đầu nhìn về quanh bốn phía, phát hiện ở tòa nhà cao có không ít người từ trong cửa kính đóng chặt nhìn xuống bên dưới xem xét tình huống. Bọn họ hiển nhiên cũng cảm nhận được không khí biến hóa, lại không có cũng đủ dũng khí rời đi trước, trong lòng còn kỳ vọng quốc gia hoặc là người khác cứu viện.
Mã Lễ Ngạo thu hồi ánh mắt, chuẩn bị đi ra đường cái tim một phương tiện thay cho đi bộ. Không biết là do tiểu khu cũ xưa này ít người, hay là tang thi cũng ghét bỏ cái nơi cũ nát nhỏ xíu này, dù sao ở trong tiểu khu, Mã Lễ Ngạo vậy mà không có nhìn thấy tang thi quanh quẩn du đãng, chỗ gác cổng của tiểu khu có mấy con tang thi lượn lờ, nhưng con đường bọn chúng hành tẩu vẫn là rất có quy luật —— trước tiên hướng bên trái đi đến cuối, lại quay ngược lại đi sang bên phải. Nắm giữ tốt thời gian đại khái là có thể trực tiếp tránh được bọn chúng.
Mã Lễ Ngạo nghĩ như vậy liền chuẩn bị một hơi chạy qua khu gác cổng, kết quả bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân thịch thịch thịch truyền đến từ phía sau. Anh quay đầu liền đối diện với một người bọc mình đến kín mít, mang khăn trùm đầu, cặp mắt giấu trong khe hở làm Mã Lễ Ngạo nhìn một chút liền nhận ra gã chính là người đàn ông từ kẹt cửa đối diện, lúc này người này cõng một cái ba lô lớn, không nói một lời mà đi theo phía sau Mã Lễ Ngạo, nhìn thấy anh dừng lại thế nhưng cũng dừng lại theo, nhìn trái nhìn phải nhìn sau nhưng chính là không nhìn Mã Lễ Ngạo.
Mã Lễ Ngạo nhìn gã.
“Anh là tính toán đi theo tôi sao?”
Người đàn ông không nói lời nào.
Mã Lễ Ngạo bước một bước sang bên cạnh tránh đường ra: “Hoặc là tôi chặn đường đi của anh?"
Người đàn ông giống như là hoàn toàn không nghe được Mã Lễ Ngạo nói, vẫn đứng ở tại chỗ bất động.
Mã Lễ Ngạo duỗi tay sờ sờ đầu tiểu kim long đang quấn trên cổ tay, sau đó xoay người định tiếp tục về đi phía. Vào thời điểm anh cử động, người đàn ông mang ba lô cũng cử động theo.
Mã Lễ Ngạo nghe tiếng bước chân phía sau, chậm rãi lộ ra một nụ cười giả lả.
Anh muốn nhìn xem người này rốt cuộc muốn đi theo anh làm gì. Muốn ôm đùi sao? Nhưng phương pháp ôm đùi chính xác hẳn là nên tham khảo đàn em số một của anh, mà không phải như bây giờ, không nói một lời còn mang bộ dáng như đại gia vậy.
Có điều nói không chừng người này thật sự chỉ là tiện đường với anh, muốn kết bạn thôi thì sao?
Mã Lễ Ngạo ngắm chuẩn thời cơ lúc ba tang thi ở chỗ gác cổng đi bên cuối bên phải thì nhanh chóng mở cửa tiểu khu ra, dùng tốc độ cực nhanh xông ra ngoài. Nhưng dù anh có nhanh cũng cũng phát ra động tĩnh, ba tang thi kia trong nháy mắt này gào rống nhào lên, hơn nữa không chút do dự truy đuổi theo Mã Lễ Ngạo.
Chờ sau khi tang thi ở cửa tiểu khu đều bị Mã Lễ Ngạo dẫn đi rồi, người đàn ông bao bọc kín mít kia mới hơi phát run mà nhanh chóng xông ra ngoài. Nhưng gã lại thông minh mà không trực tiếp chạy xa rời đi, mà là thật cẩn thận mà rơi phía sau Mã Lễ Ngạo và tang thi đi theo sau anh càng ngày càng nhiều, hô hấp thô nặng.
Hôm qua, Lỗ Phan tận mắt nhìn thấy thanh niên ở đối diện sau mưa tạnh mưa thì chạy ra ngoài rồi chạy về, lúc anh ta trở về, trong tay còn cầm đồ ăn và thuốc men.
Mà buổi sáng hôm nay, Lỗ Phan lại nhìn thấy thanh niên nhà đối diện xen vào việc người khác, cứu người phụ nữ trên lầu kia, gã vốn tưởng rằng thanh niên đó chết chắc rồi. Nhưng cuối cùng từ trong phòng đi ra vẫn là thanh niên khiêng mèo trên vai đó.
Lỗ Phan liền xác định thanh niên này chắc chắn là có chút bản lĩnh.
Cho nên gã quyết định đi theo thanh niên rời khỏi tòa nhà này, bởi vì thể chất của gã hằng năm ru rú trong nhà xem phim, Lỗ Phan rõ ràng mình tuyệt đối rất khó đi đến địa điểm an toàn. Thậm chí là muốn từ trên đường an toàn tìm một phương tiện thay đi bộ cũng khó, nhưng nếu đi theo thanh niên này, nói không chừng là có thể dùng anh ta dẫn dắt sự chú ý của tang thi, chế tạo cơ hội cho mình.
Cho nên Lỗ Phan từ lúc bắt đầu liền không tính toán phản ứng Mã Lễ Ngạo.
Gã chỉ cần im lặng không hé răng vẫn luôn đi theo phía sau anh ta, người này cũng không có cách nào với gã, không phải sao.
Gã làm như vậy cũng không xem như hố người, dù sao thanh niên kia kiểu gì cũng muốn đi ra ngoài, anh ta đi ra ngoài thì nhất định sẽ gặp phải tang thi. Chuyện này chẳng quan hệ gì với gã.
Lỗ Phan cũng không phải không nghĩ tới chuyện ôm đùi. Có thể tưởng tượng nhưng Lỗ Phan vẫn là từ bỏ, rốt cuộc chuyện ôm đùi này phải cúi đầu khom lưng bưng trà đưa nước với người khác không nói, bị người ôm thực lực chung quy nên rất mạnh. Nhưng tuy rằng thanh niên kia đã giải quyết nam tang thi nổi điên, nhưng chỉ nhìn bộ dáng mi sụp mắt nhíu của anh ta, nhìn kiểu gì cũng không giống như người lợi hại chân chính.
Loại người này, đại khái chính là pháo hôi sẽ có cảnh trong cốt truyện đi.
Lỗ Phan nghĩ đến trên tay mình có bộ tụ tiễn* mua trên mạng, còn có côn giật điện co duỗi được, cảm thấy mình mới là vai chính thực thụ.
(*một loại cung/nỏ nhỏ giấu trong ống tay áo)
Mà càng làm cho gã xác định điểm này chính là, thanh niên kia lúc chạy phía trước còn thuận đường mở ra một chiếc xe việt dã xa hoa ven đường, hai tang thi trong xe liền theo đại đội tang thi nhằm về phía anh ta, để lại chiếc xe việt dã nhìn thôi đã thấy dễ lái và rắn chắc kia.
Đôi mắt như khe hở của Lỗ Phan càng thêm híp lại, nhìn trái nhìn phải thấy tang thi đã bị Mã Lễ Ngạo dẫn đi, dùng tốc độ nhanh nhất trèo lên chiếc xe việt dã kia, sau đó đóng lại cửa xe hai bên sườn.
Vì thế, thời điểm Mã Lễ Ngạo kéo một đám tang thi chạy về, liền thấy được chiếc xe việt dã bị anh nhìn trúng đã có gã đàn ông đi theo sau mình ngồi rồi, người này còn so nhếch môi chĩa ngón giữa lên với anh lúc anh nhìn qua.
Giây tiếp theo, chiếc việt dã này liền chạy băng băng ngay trước mũi anh, để lại một đường khói xe.
Huyền Nhị bị ngón giữa này chọc tức mà grào một tiếng, phun ra một quả cầu năng lượng nhỏ màu đen với mông xe, đáng tiếc xe chạy trốn quá nhanh mà quả cầu của nó tốc độ quá chậm, cuối cùng quả cầu đen rơi xuống mặt đất, biến thành một hố sâu.
Ngay cả Tiểu Lan trên cổ anh cùng tiểu kim long trên cổ tay anh cũng cuốn lấy chặt hơn xíu, có thể thấy được thủ thế “chỉa ngón giữa” ngày, đại khái đã sớm đã đi ra khỏi Trái Đất hướng đến toàn vũ trụ.
Mã Lễ Ngạo ngăn cản động tác cào bả vai mình của Huyền Nhị, bước chân chuyển động giống như một dân chơi parkour* chuyên nghiệp, mượn lực vài cái liền nhảy lên nóc nhà bên cạnh.
nóc nhà thượng.
(*Parkour (phát âm tiếng Pháp: [paʁkuʁ]) là một phương thức huấn luyện sử dụng vận động bắt nguồn từ tập luyện kỹ năng tránh vật cản của quân đội. Thường hay nhảy qua các tòa nhà)
Lúc này tang thi đại khái đều là sơ cấp, không có tang thi tiến hóa, ngoại trừ chịu khiêng chịu đánh một chút thì thật ra không khác con người nhiều lắm. Tất nhiên cũng…… rất khó có thể lên nóc nhà.
Sau đó Mã Lễ Ngạo liền ngồi xổm trên nóc nhà vươn ngón tay ra.
Anh còn gãi cằm nhỏ của Huyền Nhị: "Tức cái gì mà tức? Ba con thì người xui xẻo hay chuyện xui xẻo gì mà chưa thấy qua?"
“Ba ở Trái Đất gọi xe mà mười lần có bốn lần nổ lốp, ba lần bị người ta giành, hai lần ngồi với tội phạm bỏ trốn, còn có một lần…… Chậc.”
"Không phải cũng sống đến giờ sao? Lần này bị cướp xe trước thì cũng có sao đâu. Hơn nữa lái xe bất lợi cho việc tìm người của ba, cũng bất lợi cho đồng đội tìm ba, cho nên chúng ta vẫn là dùng công nghệ cao Trái Đất đi.”
【 Ờmmmm? Tui muốn biết còn có một lần nữa là cái gì? Chung quy cảm giác là trải nghiệm cực kỳ không ổn á. 】
【 Ha ha ha vừa rồi tôi đếm đếm thử, như vậy tính lên Tiểu Mã ca ở Trái Đất gọi xe trước nay không thuận lợi lần nào sao? Cho nên anh ấy đi làm hay tan ca đều là đi bộ hả? 】
【 Lầu trên cậu nói đúng một nửa, tớ là đồng nghiệp của Tiểu Mã ca nè. Đại đa số thời gian anh ấy không ra khỏi cửa, bởi vì anh ấy là giáo viên tài chính dạy online. 】
Khi khán giả thảo luận công việc và vụ bắt xe của Mã Lễ Ngạo, Mã Lễ Ngạo đã vẽ ra phương tiện giao thông trong lý tưởng của anh.
Chỉ là khi phương tiện này xuất hiện thời điểm, làn đạn trong nháy mắt an tĩnh lại xíu.
【 Là tui nhìn lầm rồi hay là lý giải sai rồi? Thứ đồ kia…… Là cái ván trượt hả? 】
【…… Ặc, đại khái là ván trượt dài hơn rộng hơn, thậm chí còn có cái ghế nhỏ co duỗi và tay cầm? Nếu nói như vậy không bằng trực tiếp vẽ cái xe điện loại nhỏ cho rồi!! 】
【 Không không không, chú ý lời Tiểu Mã ca vừa mới nói đi! Anh ý nói phải dùng công nghệ cao Trái Đất, tui cảm thấy cái này có khả năng không quá giống công nghệ cao mà tui tưởng….】
【 Không hiểu sao cứ thấy quen quen? 】
Vào thời điểm làn đạn cuối cùng liên tiếp bắn ra, Mã Lễ Ngạo đứng lên ván trượt rộng ước chừng gấp đôi ván trượt bình thường, lớn lên thêm thô dài hơn, hít sâu một hơi nhảy lên đi rồi trượt đi.
Sau đó……
Từ phía sau ván trượt phun ra hai dòng khí cực kỳ mãnh liệt, sau khi cao cao lướt qua đàn tang thi mắt trừng mồm há, đón gió truy đuổi mặt trời (?) rồi chạy vèo lên phía trước không còn bóng dáng.
Tốc độ đó, đại khái không kém xe đua là bao đi.
Làn đạn an tĩnh một hồi lâu.
Rồi sau đó tập thể bộc phát ra tiếng thét chói tai hâm mộ ghen ghét chanh chua.
【 A a a a này mẹ nó là "ván trượt tử vong của học sinh tiểu học"* mơ ước đó a a a!! Tui nằm mơ cũng muốn có ván trượt năng lượng mặt trời tua bin phun khí đó!! Còn ngã kiểu gì cũng không hư được nữa!!! 】
(*hình như trong một phim nào đó cũ lắm rồi, mình tìm không ra)
【…… Lầu trên bình tĩnh một chút, giờ bồ nhìn nhìn lại màn hình đi. Tiểu Mã ca sửa lại ván trượt tử vong của học sinh tiểu học rồi, bên trên còn nhiều ra một cái ghế có thể co rút lại đó. 】
【 Đúng, còn có cái tay cầm khống chế phương hướng nữa. 】
【……】 này đã không phải ván trượt tử vong của học sinh tiểu học nữa, này mẹ nó là cái xe ca tốc không thân xác còn gì!
Bởi vì có hơi mệt mà ngồi trên ghế co duỗi của ván trượt, Mã Lễ Ngạo bình tĩnh mà lướt về phía trước.
Anh lấy kỹ xảo tinh vi (?) tránh thoát một một con tang thi rít gào nhào lại đây trên đường phố.
Thậm chí rất nhanh anh đã thấy được chiếc xe việt dã cao cấp mà tên đàn ông bịt kín mít lái đi, Tiểu Mã ca lộ ra một nụ cười mỉm hoàn toàn không mang thù của loài nấm, tay ván trượt nghiêng về bên trái một cái, hắn liền trực tiếp vọt tới phía trước chiếc việt dã kia. Rồi sau đó, trong ánh mắt không thể tin tưởng của gã trùm kín, Mã Lễ Ngạo nghiêng người nghiêng đầu, đáp lễ một thủ thế thăm hỏi mà toàn vũ trụ đều hiểu lại với gã.
Xe việt dã đương trường trượt dài, suýt nữa là lật xe.
Lúc gã trùm kín phản ứng lại đây thì Mã Lễ Ngạo đã chỉ còn lại khói xe. Mà lúc này, Mã Lễ Ngạo bảo Huyền Nhị móc từ ba lô ra loa quảng trường khuếch đại âm thanh ra, một bên chú ý tình hình giao thông phía trước, một bên e hèm hai tiếng thử giọng.
“Ừm, e hèm e hèm?”
"Đàn em nhóm lửa chuyên nghiệp, chuyên gia không khí về nuôi nấm, nhân viên mát xa tê dại tóc đỏ, cùng với nhà chế tạo dịch dinh dưỡng trồng nấm chuyên nghiệp. Cùng nhau thương lượng kế sách lớn nuôi nấm làm giàu vượt ải."
"Mấy lời trên là vô nghĩa, chiêu mộ đồng đội, đánh tang thi. Xin cảm ơn.”
Sau đó, đoạn lời nói【 Đàn em nhóm lửa chuyên nghiệp……】 theo loa công suất, một đường đi theo ván trượt cải tiến hô suốt một đường.
Cực kỳ giống rao ve chai cùng với hột vịt lộn, hột vịt dữa, trứng cút lộn, bắp xào đê... ê... ê
Tác giả có lời muốn nói:
Mã Lễ Ngạo: Ván trượt công nghệ cao Trái Đất.
Trái Đất: Không cám ơn, tạm thời không có công nghệ cao vậy à.
Mã Lễ Ngạo: Mua ti vi mua tủ lạnh mua quạt bàn quạt trần mua….. sai rồi, mua đồng đội.
Đồng đội:…… Anh vẫn là đi thu mua rách nát đi.
Hết chương 70.
▬▬▬▬▬𝓚𝓪𝓸𝓻𝓾𝓡𝓲𝓽𝓼▬▬▬▬▬
Chương 71
Tác giả: Đả Cương Thi - Edit: Kaorurits.
Xe scooter* hình thức phun khí tự động của Mã Lễ Ngạo trên con đường tràn đầy xe cỡ lớn và tang thi du đãng cực kỳ bắt mắt.
(*nó là xe scooter thiệt nha, mà đoạn trên tác giả bảo ván trượt cải tiến thôi, đoạn này mới bắt đầu gọi đúng tên nè)
Cho dù là xe việt dã cải tạo lại kiên cố xa hoa xe như thế nào, dưới sự phụ trợ của chiếc xe con linh hoạt này đều có vẻ quá cồng kềnh quá cố sức.
Hơn nữa xe scooter gắn loa công suất lớn không ngừng tuần hoàn truyền phát tin, làm các tang thi vốn ăn không ngồi rồi đều không chút do dự quay đầu nhằm về phía đồ ăn tự bại lộ ra sự mỹ vị của mình này, trên đường phố không có bao nhiêu người liền hình thành một cảnh tượng kỳ lạ ——
Mã Lễ Ngạo ngồi trên xe scooter siêu cấp chạy đằng trước, một đám tang thi điên cuồng kêu grào grào truy đuổi phía sau. Có điều đuổi tới một nửa thì các tang thi bởi vì tốc độ không đuổi kịp xe scooter của Mã Lễ Ngạo nên lại lần nữa mất đi mục tiêu, ước chừng chạy như điên hơn một phút sau liền tiếp tục biến thành tang thi lảng vảng, thoạt nhìn dáng vẻ rất có phần ấm ức cộng thêm không được thông minh.
Cảnh tượng kỳ lạ như vậy làm người lái xe trên đường nhìn đến không nhịn nổi há to miệng, cũng không biết là cảm thán thanh niên này gan lớn mười phần, hay là ở trong lòng lén lút hâm mộ anh có được chiếc xe scooter linh hoạt như vậy.
Đương nhiên, cũng có người không cho là đúng.
“Chiếc xe của cậu ta tuy rằng linh hoạt hơn xe chúng ta một chút, nhưng mà phòng ngự gần như bằng không! Cậu ta không có gặp được tình huống bị tang thi vây công phạm vi lớn, bằng không tuyệt đối là con đường chết.”
“Không giống chúng ta, dù có bị tang thi vây quanh, chỉ cần chúng ta không mở cửa xe thì lũ tang thi kia cũng không có cách nào với chúng ta. Cho nên nếu là lựa chọn, tôi nhất định sẽ lựa chọn ngồi xe của chúng ta.”
Nói chuyện chính là một cô gái đẹp tóc xoăn dài nhuộm đỏ, lúc cô nói như vậy còn đặc biệt nhìn thoáng qua người đàn ông cao lớn anh tuấn Trương Minh đang lái xe.
Người đàn ông này là hàng xóm đối diện nhà cô, chức vụ vốn là một quán quân đấu võ cực kỳ lợi hại. Chỉ cần đi theo anh ta, cô nhất định có thể bình an tới được căn cứ quân bộ phía tây có lực phòng ngự mạnh nhất, hơn nữa nếu trên đường cô cố gắng hơn một chút, nói không chừng còn có thể trực tiếp ôm lên một cái đùi, như vậy chẳng sợ đến căn cứ quân bộ rồi, cuộc sống kế tiếp và an toàn trong căn cứ cũng không cần quá lo lắng nữa.
Có điều, cô gái tóc đỏ nhìn thoáng qua ghế phụ và chỗ ngồi bên cạnh, không quá vừa lòng mà bĩu môi. Nơi đó là vợ và em trai Trương ca. Thằng em trai kia cứ nhìn chằm chằm vào cô, cũng rất dễ giải quyết, nhưng người vợ kia thì cô phải suy nghĩ thêm biện pháp.
Lời cô gái tóc đỏ nói được Trương Đào bên cạnh tán đồng. “Thằng nhóc kia chính là đang làm màu ra vẻ! Xe chúng ta là xe đã cải tạo qua, có thể trực tiếp tông bay tang thi. Cho dù có tang thi chặn đường cũng không sợ, nhưng xe scooter của thằng nhóc đó là tuy rằng chạy trốn mau, nhưng là gặp được chỗ nhiều tang thi tôi xem nó qua kiểu gì? Phía trước chính là cầu lớn vượt sông, trên đó chắc chắn có rất nhiều tang thi chặng đường! Tôi cũng không tin nó còn có thể qua đó?”
Bởi vì bốn người này lái xe cải tiến tính năng rất tốt, tốc độ cũng vẫn luôn vẫn duy trì cao tốc, cho nên chiếc xe cải tiến này vẫn luôn đi treo sau xe scooter của Mã Lễ Ngạo mà không bị mất dấu.
Mã Lễ Ngạo bằng vào scooter linh hoạt né tránh lũ tang thi, tại đây trước mặt chiếc xe việt dã cải tiến này đều bị trực tiếp đâm bay ra ngoài, như vậy thoạt nhìn hiển nhiên vẫn là xe việt dã cải tiến càng thêm an toàn rồi.
Thậm chí Trương Đào còn đang lén lút nguyền rủa trong lòng cho scooter của Mã Lễ Ngạo đột nhiên hao hết năng lượng không thể chạy, sau đó anh liền trực tiếp rơi vào vòng vây tang thi, rốt cuộc khoe khoang không nổi nữa.
Đáng tiếc scooter của Tiểu Mã ca là ván trượt công nghệ cao nạp điện bằng năng lượng mặt trời, hơn nữa dù không có mặt trời mà trời đầy mây, nhưng chỉ cần ban ngày có ánh sáng, scooter đều có thể hấp thu năng lượng bình thường vận hành. Thậm chí, dù là buổi tối nó cũng có thể tiếp tục chiến đấu hăng hái —— bởi vì scooter này là nạp điện năm phút, trượt suốt hai giờ, phiên bản khoa học kỹ thuật siêu cấp!
Rất nhanh Mã Lễ Ngạo liền thấy được phía trước hiện ra cây cầu lớn vượt sông, tình huống trên cầu quả nhiên giống như lời Trương Đào trên xe việt dã đã nói, có rất nhiều tang thi chặn đường.
Nhưng trên cầu không riêng gì có rất nhiều tang thi chặn đường, cây cầu này còn kẹt xe nghiêm trọng —— Mã Lễ Ngạo nhìn sơ sơ, trên cầu ít nhất có ba chỗ tai nạn giao thông liên hoàn va chạm Chẳng sợ này ba chỗ gặp tai nạn xe cộ không ở cùng một khu vực, lại cũng gần như phá hỏng cả nhịp cầu.
Càng làm người ta cảm thấy phát lạnh trong lòng chính là, ở nơi phát sinh tai nạn xe cộ có rất nhiều tang thi lảng vảng, vào thời điểm xe scooter mang theo loa công suất lớn của Mã Lễ Ngạo xông tới, lũ tang thi du đãng đó trước tiên liền quay đầu nhìn về phía Mã Lễ Ngạo.
Bình tĩnh như Tiểu Mã ca cũng hơi hơi giật khóe miệng một chút.
Huyền Nhị lăn lộn trên vai Mã Lễ Ngạo, còn dùng móng vuốt vỗ vỗ cái loa khuếch đại âm thanh.
Ý tứ biểu đạt cực kỳ rõ ràng, tự ba chiêu họa cho mình đó?
Dưới cái nhìn chăm chú, của những người đào vong trong ngồi trong xe mang thần sắc không giống nhau, Mã Lễ Ngạo hít sâu một hơi, đè ép tay vịn và ghế co duỗi lại, nhanh chóng hoàn thành chuyển hóa từ scooter về ván trượt. Sau đó thân thể anh hơi nghiêng, chân phải dùng sức dẫm mạnh một cái phía sau ván trượt, chiếc ván trượt công nghệ cao có quăng kiểu gì cũng không hỏng này dưới tác động phun mạnh của dòng khí phía sau liền nháy mắt nhảy lên, khó khăn lắm cọ qua đầu đám tang thi xông tới, giữa chừng để lại hai đường khói xe màu đen và bóng dáng đẹp trai lưu loát của Tiểu Mã ca.
Ồ, anh đương nhiên không có trực tiếp bay lượn giữa không trung rồi.
Mã Lễ Ngạo chỉ là trượt một khoảng giữa không trung, sau đó tìm được rồi một điểm dừng chân gần như không có tang thi rồi tiếp tục tiến lên phía trước, sau đó lại lặp lại nhảy lên, trượt, rơi xuống… một loạt động tác mà thôi.
Nhưng chính là ba cái động tác vô cùng đơn giản như vậy, liền dễ như trở bàn tay mà ném toàn bộ nhóm người đào vong từ sớm đã đi lên cầu lớn vượt sông, lại bởi vì tai nạn xe cộ tang thi đổ kín đường mà không tài nào đi tiếp được lại phía sau.
Xe việt dã của bọn Trương Minh dù có chịu đông như thế nào đi chăng nữa, cũng là không có khả năng phá ra tất cả xe chặn phía trước.
Có điều, cũng coi như là duyên phận đặc biệt đi.
Vốn dĩ nhóm người đào vong đi lên cầu này đều đã có ý tưởng muốn từ bỏ từ cầu đi đến khu hướng tây rồi, kết quả ván trượt và loa công suất lớn của Tiểu Mã ca sống sờ sờ dẫn đi một tảng lớn tang thi, hiện tại chỗ phát sinh tai nạn xe cộ tuy rằng còn có xe chặn đường, cũng đã gần như nhìn không thấy tang thi nữa. Kế tiếp chỉ cần mọi người đồng lòng hợp lực di chuyển những xe cộ cản đường đó đi một hai chiếc, la có thể tiếp tục đi rồi!
Tuy rằng tất cả mọi người cảm thấy có chút nguy hiểm, nhưng cũng không thể dừng lại mãi ở đây.
Vì thế, cuối cùng dưới sự dẫn đường làm gương cho binh sĩ của Trương Minh và vợ anh ta, ước chừng người trên mười mấy chiếc xe này hiểm hiểm mà dời xe đi, nhân tiện giết chết mấy con tang thi, lại tiếp tục lên đường.
Bởi vì mọi người đồng lòng hợp lực di chuyển chiếc xe thông qua cầu lớn, mười mấy chiếc xe này liền cam chịu trở thành một đoàn xe.
Lại bởi vì bắt đầu hành động trước tất cả chính là Trương Minh, mà Trương Minh thoạt nhìn chính là một người đàn ông thân thể cường tráng và rất có sức quyết đoán, người của đoàn xe liền tạm thời lấy Trương Minh là chủ.
Trương Đào ngồi trong xe nhìn thấy bộ dáng tất cả mọi người anh gã nói gì thì mọi người đều nghe nấy, nhìn cô gái gã theo dõi lại nhìn chằm chằm đại ca của mình, vốn dĩ tâm tình cực kỳ không tốt trở nên càng thêm không xong.
Gã cúi đầu không tiếng động mà thử nhe răng, một tên vũ phu chỉ biết đánh nhau như anh gã rốt cuộc có cái gì tốt? Ở hiện tại trong hoàn cảnh này, biết đánh nhau có lẽ sẽ rất tiện lợi, nhưng chân chính muốn sống sót sống tốt vẫn là phải dựa vào đầu óc.
Trương Đào lại nhìn thoáng qua cô gái tóc đỏ đầy mắt là sùng bái bên người. Rất nhanh, rất nhanh thôi gã sẽ làm những người này biết, giá trị vũ lực không đại biểu được cái gì, trí tuệ mới là vương bài.
Ước chừng đi như vậy hơn ba giờ, thời gian đã tới hơn giữa trưa một chút.
Lúc này không riêng gì xe mọi người cần bổ sung một chút xăng dầu năng lượng, người đào vong cũng cần được nghỉ ngơi.
Cuối cùng thông qua máy liên lạc trong xe, Trương Minh quyết định để đoàn xe dừng lại tu chỉnh một chút ở một trạm xăng dầu phía trước.
Bởi vì bản thân trạm xăng dầu có lưới hợp kim rắn chắc ngăn cách bốn phía, bọn họ chỉ cần dẫn đầu tiến vào trạm xăng dầu sau đó nâng hàng rào lưới hợp kim lên, là có thể đủ bảo trì ít nhất hai ba tiếng đồng hồ không bị tang thi công kích truy đuổi lại đây, có thể thoải mái nghỉ ngơi một chút.
Chỉ là, khi xe của bọn họ đi được đến trạm xăng dầu kia, lại phát hiện lưới hợp kim của trạm xăng dầu đã được nâng lên rồi. Ít nhất có trên trăm con tang thi đang gặm cắn lưới hợp kim, mà lướt qua lũ tang thi đó, bọn Trương Minh thấy được Mã Lễ Ngạo đang ở bên trong ăn đồ nướng BBQ?!
Đám người Trương Minh: “……”
Mã Lễ Ngạo đang cắn xuống một xâu thịt dê nướng: “……” Hình như anh đặc biệt có duyên với nhóm người ngày à nha?
Thời điểm Trương Đào kéo cửa sổ xe, loáng thoáng nhìn thấy Mã Lễ Ngạo đang ăn BBQ, cảm thấy phổi của mình sắp bị tức đến nổ tung.
Cái con hàng làm màu đáng chết này tại sao âm hồn không tan vậy?! Sao đo đến chỗ nào cũng gặp phải nó? Chẳng lẽ nó đang cố ý muốn khoe ra với gã à?!
Trương Đào hiện giờ cũng là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, gã thích tự ra vẻ, nhưng đặc biệt chán ghét người khác ra vẻ trước mặt gã.
“Anh, chúng ta không ngừng ở đây! Trực tiếp đi đến chỗ tiếp theo đi!” Trương Đào nghiến răng nghiến lợi mở miệng.
Nhưng Trương Minh lại lắc lắc đầu: “Không được, liên tục lo lắng đề phòng lái xe hơn ba giờ, mọi người đều cần nghỉ ngơi. Hơn nữa chúng ta đi vào chỗ này trước đó không nghĩ sẽ bị người ta chiếm rồi, bây giờ những chiếc xe phía sau đều cùng lại đây, dù có muốn rời đi thì cũng rời đi không được.”
Trương Minh nhìn lũ tang thi đã nhào lên xe bọn họ, nhìn nhìn Mã Lễ Ngạo đứng trên đất trống nhìn bọn họ, trong lòng hạ quyết định.
Mà vợ anh ta trực tiếp duỗi tay lấy tay anh ta, “Anh không cần đi! Anh lên tiếng nhờ cậu ta một chút là được! Em cảm thấy cậu thanh niên kia hẳn là người tốt.”
“Cậu ấy sẽ bằng lòng giúp chúng ta.”
Ấn Tiểu Nhã nói như vậy, ánh mắt nhìn về phía chồng mình.
Trương Minh nghe xong thì dừng một chút, sau đó anh ta nghĩ nghĩ mở ra cửa sổ mái ở trên đỉnh của xe việt dã, vươn đầu kêu lên từ xa với Mã Lễ Ngạo: "Vị tiên sịn trong trạm xăng ơi! Có thể hỗ trợ mở lưới hợp kim một chút được không? Chúng tôi là dân thành phố bình thường, chúng tôi muốn bổ sung nguồn năng lượng một chút, nghỉ ngơi một chút thôi!”
Thật ra trong lòng Trương Minh đã có tính toán bị cự tuyệt rồi, anh ta nói như vậy cũng bất quá là vì để vợ đừng hy vọng nữa thôi.
Rốt cuộc dẫu thanh niên này là một người tốt, nhưng một khi cậu ta mở lưới hợp kim ra, mấy trăm con tang thi quanh đây có xác suất rất lớn sẽ toàn bộ nhằm phía cậu ra, vào thời điểm an toàn sinh mệnh của mình bị uy hiếp, dù có là người tốt cũng sẽ không…. Ặc?
Trương Minh còn chưa nghĩ hết trong lòng đâu, liền nhìn thấy cái lưới hợp kim phía trước chậm rãi lùi về dưới mặt đất!
Ánh mắt anh ta lộ ra một tia không thể tin tưởng, qua giây tiếp theo lại phản ứng cực nhanh dẫm vào chân ga, trực tiếp xông về phía tang thi, vọt vào trạm xăng dầu!
Nhưng hai mắt anh ta lại gắt gao nhìn chằm chằm Mã Lễ Ngạo đang ăn đồ nướng. Lúc này, đồ nướng trên giá BBQ đã bị Mã Lễ Ngạo nhanh chóng thu lại, sau đó cậu ta cứ tay trái cầm một que nướng, tay phải cầm một que nướng khác chạy như bay vòng vòng quanh trạm xăng.
Đến lúc này, Trương Minh thật ra nhìn ra được vì sao thanh niên này dám tự mình dẫm lên ván trượt lên đường —— anh ta phát hiện thanh niên này tốc độ phản ứng và tốc độ chạy đều nhanh đến cực hạn.
Thậm chí Trương Minh không xác định nếu mình đối chiến với thanh niên, anh ta có thể thắng được thanh niên này hay không. Tuy rằng anh ta đối sức mạnh và thuật đấu vật của mình đều cực kỳ có tin tưởng, nhưng nếu tất cả công kích của anh ta đều không thể công kích đến kẻ địch, như vậy anh ta lợi hại cũng cùng lắm là bài trí mà thôi.
Sau đó toàn bộ người đoàn xe, bao gồm cả Trương Minh liền nhìn thanh niên cầm que nướng kia, chạy chạy chạy rồi dẫn mấy trăm con tang thi ra khỏi trạm xăng dầu.
Mà vào lúc một tang thi cuối cùng cũng chạy theo ra ngoài, trong một chiếc xe việt dã có một người che mặt chạy như bay ra, dùng tốc độ nhanh nhất nâng lưới phòng hộ hợp kim lên một lần nữa.
Mọi người ở đoàn xe vào thời điểm này đều nhẹ nhàng thở ra, Trương Minh lại đột nhiên đứng lên nhíu mày nhìn về phía người đàn ông nâng lưới hợp kim phòng hộ lên.
“Anh không nên nâng lưới phòng hộ lên ngay lúc này, thanh niên kia còn chưa về!”
Nhưng Lỗ Phan lại cũng không thèm để ý đến anh ta, không nói một lời bắt đầu ăn gì đó.
Trương Minh nhíu mày đi đến bcs Lỗ Phan, chuẩn bị một lần nữa thu hồi lưới hợp kim, lúc này Lỗ Phan lại mở miệng: “Bây giờ anh mở lưới hợp kim ra là muốn hại chết mọi người sao?!”
“Thật vất vả chúng ta an toàn, tang thi cũng đều đi ra ngoài, bây giờ trên lưới hợp kim kia còn bò mấy chục con tang thi, anh thu hồi lưới hợp kim thì ai đi đánh tang thi? Anh sao?”
Trương Minh tiếp tục nhíu mày: “Nhưng nếu không phải thanh niên đó hạ lưới hợp kim xuông, hiện tại bị tang thi vây quanh chính là chúng ta. Chúng ta đây là đang làm chuyện lấy oán trả ơn.”
Lỗ Phan nghĩ đến hình ảnh trước đó gã bị dựng ngược lại ngón giữa, ánh mắt lộ ra ngoài khăn trùm đầu lộ ra vài phần ác độc:
“Anh đừng có lôi tôi vào, tôi lại không bảo nó cứu tôi. Hơn nữa lại không phải tôi bảo nó buông lưới hợp kim. Chính nó ngu thì trách ai?"
"Không phải nó chạy được lắm sao? Không phải ván trượt của nó chạy nhanh như bay à? Ha! Vậy để nó chạy đi! Nó lợi hại vậy, chắc chắn có thể bỏ xa lũ tang thi, sau đó lẫn nữa bò lại thôi mà."
Sắc mặt Trương Minh lúc nghe được lời Lỗ Phan nói lập tức trở nên khá khó coi, nhưng Lỗ Phan nói lại được không ít người trong đoàn xe tán đồng.
“Đúng vậy cậu trai. Cậu nhóc vừa rồi trông chạy rất được đó, cậu ta linh hoạt như vậy, chắc chắn sẽ không bị cắn đâu!”
“Người tài giỏi thường nhiều việc mà, chúng ta đều không phải người trẻ tuổi như nó, thân thể tốt còn chạy trốn mau. Nếu nó có thể dẫn dắt tang thi rời đi thì để nó dẫn nhiều một chút, chờ nó trở về chúng ta đều sẽ cảm tạ nó.”
“Đúng vậy đúng vậy, tôi thấy trên vai thằng nhóc đó còn khiêng một con mèo con nữa, nếu thật sự không được thì ném văng con mèo ra hấp dẫn sự chú ý của tang thi cũng được mà! Hơn nữa nếu cậu ra còn có công phu ăn que nướng, chuyện này đối với cậu ta mà nói chắc chắn cũng không phải chuyện lớn lao gì.”
Những người này một đám từng câu đều nói như lẽ đương nhiên, giống như Mã Lễ Ngạo đi vào trạm xăng dầu này chính là chuyên môn thủ địa bàn và mở cửa cho bọn họ vậy.
Tuy ngày thường Trương Minh không phải một người nói nhiều, nhưng ngay lúc này cũng có chút áp lực không được tức giận trong lòng. Anh ta không hề nhìn những kẻ ích kỷ này nữa, mà là quay đầu nghiêm túc nhìn về hướng Mã Lễ Ngạo dẫn dắt tang thi rời đi.
Anh ta cực kỳ cường ngạnh mà đẩy Lỗ Phan đang đứng cạnh nút khống chế lưới hợp kim ra, hiển nhiên là tính toán chỉ cần Mã Lễ Ngạo chạy về tới nơi thì anh ta sẽ mở lưới hợp kim ra ngay.
Lỗ Phan đối với hành vi như vậy cực kỳ bất mãn, nhưng khi Trương Minh tung một quyền liền đánh nghiêng một cây cột sắt bên cạnh, Lỗ Phan câm miệng.
Chỉ là ánh mắt của Lỗ Phan cùng không ít người trong đội ngũ nhìn về phía Trương Minh liền mang theo chút địch ý và không tán đồng. Vốn dĩ bọn họ còn trông cậy vào người này dẫn dắt bọn họ đi đến nơi an toàn địa phương cơ, nhưng hiện tại xem ra, một người không màng đại cục như thế là không thể làm đội trưởng của bọn họ.
Mã Lễ Ngạo rất nhanh cũng vọt trở về trong sự chờ đợi của mọi người, lúc này que nướng trên tay anh đã mất đi một nửa. Còn có một nửa khác bị anh chộp trong tay, có vẻ như không có thời gian ăn.
Lúc Trương Minh nhìn thấy Mã Lễ Ngạo thì trên mặt lộ ra một nụ cười tươi như con người rắn rỏi của anh ta, tươi cười này làm Mã Lễ Ngạo nghĩ tới Trương Mãnh Trương ca rắn rỏi ở lại cửa thứ ba.
Khi anh nhìn thấy Trương Minh muốn ấn xuống cái nút hạ lưới hợp kim thì trực tiếp xua tay lắc đầu với anh ta, sau đó dưới chân anh đột nhiên gia tốc, ngay trước mắt bao người, một chân dẫm lên giữa lưới hợp kim, sau đó nhẹ nhàng nhảy tung người một cái giữa không trung, cứ như vậy nhảy vọt qua lưới hợp kim cao tầm hai mét, trực tiếp tiến vào trạm xăng dầu.
Một loạt động tác này của anh thật sự là rất soái khí, làm không ít cô nàng trong đoàn xe đều hai mắt tỏa ánh sáng. Nhưng anh càng là như vậy thì càng làm Trương Đào và Lỗ Phan tức giận, chột dạ. Mọi người rõ ràng đều là người hơn hai mươi tuổi, sao chỉ có mỗi mày lại lợi hại như vậy cơ chứ?!
Có điều, trong lòng nghĩ chính là một chuyện, sau khi Mã Lễ Ngạo trở về, biểu hiện ứng đối của bọn họ lại là một loại thái độ khác. Tuy rằng bọn họ đều không thích Mã Lễ Ngạo, nhưng lúc này bọn họ đều rất rõ ràng, không thể trêu chọc thanh niên này.
Dù không muốn thừa nhận, nhưng thanh niên này cũng xác thật rất lợi hại.
Mã Lễ Ngạo cứ như vậy xem như miễn cưỡng gia nhập vào đoàn xe này.
Anh chỉ là muốn thu thập càng nhiều tin tức và điều kiện vượt ải trong các người thường mà thôi.
Anh tin tưởng mỗi người anh gặp được ít nhiều đều có chứa một ít manh mối và sắp xếp. Dù nhóm sinh mệnh tang thi ban đầu không có đầu óc gì, nhưng qua nhiều năm tiến hóa như vậy, lại đã là nền văn minh cấp mười, hết thảy những gì bọn họ làm hẳn là đều có thâm ý.
Mã Lễ Ngạo biết đám người Trương Minh, Trương Đào, Ấn Tiểu Nhã cùng với cô gái tóc đỏ Thục Na.
Đương nhiên anh cũng gặp được cái tên đàn ông bịt kín nhìn trộm ở cùng tòa nhà với anh, từ khi tiến vào thì cách mình rất xa kia.
Mã Lễ Ngạo nhìn gã một cái, thu hồi ánh mắt.
Anh và tên rình coi này cũng có duyên quá nhỉ, thật giống như người này là chuyên môn xuất hiện tăng thêm khó khăn cho anh và vào thời điểm mấu chốt đẩy anh một cái vào chỗ chết vậy.
Có điều Mã Lễ Ngạo cũng không để ý Lỗ Phan, anh đem ánh mắt đặt trên người vợ Trương Minh - Ấn Tiểu Nhã.
Anh không nghĩ tới Ấn Tiểu Nhã thế nhưng là một nghiên cứu viên ngành virus sinh vật. Mà Ấn Tiểu Nhã chính là một trong các nghiên cứu viên tham dự nghiên cứu virus tang thi, đang tính toán đi viện nghiên cứu căn cứ quân bộ phía tây.
Mã Lễ Ngạo chớp chớp mắt.
Cho nên, thành công đưa Ấn Tiểu Nhã đến viện nghiên cứu căn cứ quân bộ, hẳn là một trong các nhiệm vụ bị che giấu của anh. Hoặc là nói, một trong các nhiệm vụ của tất cả dũng sĩ tham gia vượt ải.
Mã Lễ Ngạo tin tưởng không riêng gì mình gặp được người như Ấn Tiểu Nhã, đại khái nhóm dũng sĩ cùng thành phố, bao gồm mấy người đồng đội của anh, hẳn là đều sẽ gặp được cùng loại người thường có thể giải quyết chuyện tang thi tiến hóa.
Mà những người thường này cuối cùng có thể tồn tại được bao nhiêu, có lẽ chính là điểm mấu chốt trong nhiệm vụ thứ nhất của thành phố Tang Thi.
Làm sao chứng minh loài người mạnh hơn tang thi?
Muốn chứng minh không phải những dũng sĩ ngoại lai như bọn họ, mà là loài người vốn thuộc về thành phố này, tinh cầu này.
Vì thế, sau khi xác định thân phận của Ấn Tiểu Nhã, Mã Lễ Ngạo liền quyết định gia nhập vào đoàn xe.
Anh ít nhất cần bảo đảm an toàn sinh mạng cho Ấn Tiểu Nhã.
Chỉ là hiểu này đó rồi anh vẫn là có chút nghi hoặc, nhân viên người thường đang đào vong có điểm đặc biệt này hẳn là không khó phát hiện, mà lấy năng lực hiện có của các dũng sĩ, thành công đưa nhân viên đặc biệt đến căn cứ quân bộ là một việc rất đơn giản.
Nhiệm vụ như vậy, đáng giá để bọn họ hao phí thời gian ba tháng sao?
Hay là nói, chỗ khó là tìm ra vua tang thi giấu trong đám người?
Vào thời điểm Mã Lễ Ngạo ở yên tại chỗ nhịn không được nghĩ đông nghĩ tây, bỗng nhiên nhạy bén mà cảm giác được một luồng kình phong nhào về phía anh và Ấn Tiểu Nhã bên này.
Kỹ năng thiên phú của anh phát động trong nháy mắt, bay lên tung một chân liền đá ngã người đàn bà trung niên đang đánh tới Ấn Tiểu Nhã.
Đám người vốn đang bình tĩnh trong nháy mắt này nổ tung.
Con trai của người đàn bà trung niên kia tức khắc giận dữ: “Mày vậy mà đá mẹ tao?! Mày muốn chết sao?!"
Con trai người đàn bà trung niên một bên mắng Mã Lễ Ngạo, một bên muốn đi dìu mẹ hắn, kết quả giây tiếp theo hắn cảm thấy bụng đau đớn một trận, trơ mắt nhìn cảnh vật xung quanh lùi lại, sau đó nặng nề mà dừng lại trên mặt đất —— hắn vậy mà cũng bị đá bay ra ngoài rồi?!
Thanh niên này thậm chí cũng chưa kịp chửi ầm lên với Mã Lễ Ngạo, tiếng thét chói tai bên kia đã vang lên hết đợt này đến đợt khác.
“A a a a! Sao lại thế này!!”
“Trời ơi sao tự nhiên tấn công người? Các ngươi rốt cuộc là bị tang thi cắn từ hồi nào!!”
“A a a mau cút mau cút ra!!”
Mã Lễ Ngạo xoay người, đồng tử co chặt, anh nhìn thấy gái tóc xoăn dài màu đỏmột bên thét chói tai vọt vào trong lồng ngực Trương Minh, đồng thời một cánh tay khác hung hăng đẩy Ấn Tiểu Nhã một chút, trực tiếp đẩy cô về phía một con tang thi vừa mới lộ ra răng nanh và thi đốm màu đỏ!
Mã Lễ Ngạo trong nháy mắt ném dao ăn ra chạy đến bên kia, nhưng tốc độ của ann thoạt nhìn vẫn là chậm một giây.
Đúng lúc này, mây đen giăng đầy trên bầu trời bỗng nhiên đánh xuống một luồng tia chớp màu tím, vô cùng tinh chuẩn mà đánh vào đầu tang thi kia. Tang thi động tác nhanh nhẹn trong nháy mắt liền cứng còng cả người không thể động đậy, Ấn Tiểu Nhã cũng bị Trương Minh nhanh chóng kéo ôm vào người.
Tốc độ chạy vội của Mã Lễ Ngạo trong nháy mắt này liền chậm lại, trên mặt anh rốt cuộc lộ ra một tia mỉm cười.
“A, nhân viên mát xa tê dại của em đến rồi."
Xuất hiện đầu tiên chính là chị gái có năng lực nuôi nấm siêu quần, thật là quá hạnh phúc.
Rồi sau đó, trong mớ hỗn loạn này, một thân ảnh màu đỏ lửa linh hoạt mà nhảy qua lưới hợp kim vọt lại đây. Eustalia giơ một chân lên cao cao, trực tiếp đá ngã lăn một con tang thi muốn công kích Mã Lễ Ngạo.
“Nha, nấm Tiểu Mã.”
Mã Lễ Ngạo: “Chị!”
Hết chương 71.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro