chương 14

" Em thích ăn không phải sao?" Yoongi biết cô là một con hàng ham ăn, cũng biết tâm tình của cô không tốt, cho nên mới chuẩn bị đồ ăn để an ủi cô.

Hye Sun ngồi xuống, "Tôi mới vừa ngủ, liền bị đánh thức."

Min Yoongi không nhịn được cười một tiếng, ánh mắt nhìn Go Hye Sun vô cùng ôn nhu.

U Won ngồi ở một bên, có chút ê ẩm nói "Min Yoongi, anh tốt với Sunnie thật đấy."

"Vậy thì sao?" Yoongi nói với Ma U Won " Cô ấy ngoan ngoãn lại hiểu chuyện, ai cấm không được chiều chuộng cô ấy hả? Lúc trước không phải anh chưa từng dỗ dành em bao giờ?"

Người nào đối xử tốt với Go Hye Sun, cô đều sẽ nhớ đến.

Nhưng còn Ma U Won, chỉ sẽ cảm thấy ngươi ta làm hết thảy mọi thứ cho mình đều là điều hiển nhiên, ngay cả câu cảm ơn cũng không có.

Nhắc tới, Min Yoongi cũng không biết mình trước kia là làm sao có thể chịu được Ma U Won.

Có thể là có thêm Go Hye Sun để so sánh, bây giờ nhìn Ma U Won thấy thế nào đều không vừa mắt.

Ma U Won có chút không phục trừng mắt liếc anh ta một cái, cầm một ít thức ăn, đi ra chỗ khác.

Go Hye Sun nhìn lấy bóng lưng của cô ta, cảm giác được thái độ Ma U Won thật giống như đã khá hơn nhiều.

Hye Sun nói " Anh không cảm thấy cô ta đã thay đổi khá nhiều à?"

Yoongi nói "lúc nào Ma U Won cũng như vậy hết, em đối xử tốt với nó một chút, nó lại cảm thấy em dễ bắt nạt, em hung dữ lại thì nó lại im re."

Chỉ có điều bọn họ đều không dám ở ngay trước mặt cô Bong bắt nạt Ma U Won, sợ cô Bong nghi ngờ, cảm thấy bọn họ không chào đón Ma U Won.

Go Hye Sun nhớ tới Ma U Won trước đây phách lối như thế nào, hỏi "Nhưng ngày hôm qua còn không phải như vậy."

"Không có việc gì, chuyện đã qua cũng đừng nghĩ nữa, mau ăn đi, anh đặc biệt để cho người chuẩn bị cho em đống đồ ăn vặt này đấy."

"Cảm ơn." Hye Sun cảm thấy tâm tình u ám của mình có đồ ăn vào giống như cả thế giới đều sáng lên.

Ăn uống xong, Go Hye Sun đi ra bên ngoài đi dạo, sau đó giúp cô Bong chuẩn bị cơm tối hôm nay, mới đi lên lầu, chuẩn bị trở về phòng.

Park Jimin cùng Kim Seok Jin trò chuyện xong đi ra, liền thấy bóng người của Go Hye Sun, hôm nay cô mặc một cái áo lông màu hồng, rất là gai mắt.

Park Jimin cảm thấy mình cần phải nói rõ chuyện của Ma U Won với cô.

Nếu không cô vợ ngu ngốc này lại suy nghĩ nhiều.

Go Hye Sun mới vừa đẩy cửa phòng ra, liền thấy trên thảm có một phong thư, trên đó viết tên của cô.

Gửi cho cô ư?

Go Hye Sun cảm thấy kỳ quái, thời đại nào rồi mà còn có người viết thư?

Cô mở thư ra đọc.

"Hye Sun,

Em biết không?

Thật ra anh vẫn luôn thích em.

Nhìn thấy em cãi nhau với Jimin anh rất đau lòng, cũng rất muốn bảo vệ em.

Em là người con gái tốt nhất mà anh gặp trong đời này!

Nếu như có một ngày, em và Jimin không thể ở bên nhau nữa thì hãy nhớ đến anh, anh sẽ bảo vệ em...

Min Yoongi!"

"..."

Go Hye Sun đọc xong đần mặt ra, chuyện này... Là tình huống gì?

Min Yoongi thích cô ư?

Nếu như cô không hiểu ý sai thì đây là... Đang đào góc tường của Park Jimin sao?

Nhưng anh ta và chồng của cô là anh em tốt cơ mà!

Trước kia anh ta đã từng làm ra chuyện có lỗi với chồng cô, hiện tại anh ta lại thích mình... Nếu để cho chồng của cô biết được, trong lòng anh sẽ khổ sở đến như thế nào?

Mặc dù cô vẫn còn đang cãi nhau với Park Jimin, nhưng ngay lập tức Go Hye Sun liền không nhịn được quan tâm tới lập trường và suy nghĩ của Park Jimin.

Không có cách nào khác, khi đã thật lòng yêu một người thì bạn sẽ luôn đứng trên lập trường của người đó để suy nghĩ.

"Đây là cái gì?" Trong lúc Go Hye Sun còn đang quấn quýt, không biết nên xử lý phong thư này như thế nào thì âm thanh của Park Jimin vang lên sau lưng Go Hye Sun.

Go Hye Sun kinh ngạc nhìn thoáng qua Park Jimin, phát hiện ánh mắt của anh đang nhìn chằm chằm bức thư trong tay cô, anh đã nhìn thấy rồi, cô giấu cũng vô dụng.

Hye Sun nói "Không phải là thứ gì quan trọng cả, cũng không biết tại sao lại ở chỗ này..."

Mặc dù có cãi nhau với Park Jimin, nhưng chuyện bị Min Yoongi tỏ tình này, vẫn làm cho Go Hye Sun có chút không nghĩ tới.

Min Yoongi bình thường thoạt nhìn cũng khá đáng tin nhưng lại vào lúc này, gây ra loại chuyện này.

Hye Sun nhìn Park Jimin, hỏi ý kiến của anh "Em vứt đi nhé?"

Mặc dù nói là một phong tỏ tình, nhưng đối với Go Hye Sun mà nói, cũng không phải là thứ gì quan trọng, cô lại không thích Min Yoongi, đối với anh ta ngày cả một chút hứng thú cũng không có.

Coi như anh ta có nói những lời như vậy ngay trước mắt cô, cô cũng không khả năng đối có bất kỳ ý định gì với anh ta.

Park Jimin mở miệng, "Đưa cho anh. "

Nét mặt của anh rất nghiêm túc, Go Hye Sun yếu ớt mà đem thư đưa cho anh.

Park Jimin mở thư ra nhìn hai lần, đây là... bút tích của Min Yoongi.

Ánh mắt của anh lập tức trở nên ngưng trọng.

Go Hye Sun "..."

Ánh mắt của chồng cô làm cho cô đột nhiên có chút hối hận khi đem thư cho anh nhìn rồi!

Từ khi xảy ra chuyện Clara Lee kia, chồng cô vẫn rất để ý Min Yoongi, hiện tại lại nhìn thấy những thứ này...

Không đợi Go Hye Sun nói cái gì, Park Jimin cầm lấy bức thư rời đi. Go Hye Sun nhìn lấy bóng lưng của anh, có chút lo lắng anh cùng Min Yoongi sẽ xảy ra mâu thuẫn gì.

Sẽ không đánh nhau chứ?

Min Yoongi còn đang nghe điện thoại trong thì nhìn thấy Park Jimin đẩy mở cửa đi vào trong.

"Jimin." Anh ta nhìn về phía Park Jimin, phát hiện biểu tình của Park Jimin rất nghiêm túc, anh ta cùng người bên kia nói một tiếng, cúp điện thoại, đi về hướng Park, " Sao thế?"

Park Jimin đem thư đưa tới trước mặt anh ta, "Anh đã nói những gì với tôi, đây là cái gì, xem ra anh đã quên hết những gì mình nói rồi hả?"

Min Yoongi nhìn bức thư Park Jimin đưa tới, ánh mắt ngạc nhiên, hỏi lại "Đây là cái gì?"

Park Jimin nhìn thấy Min Yoongi giả ngu, phát hiện kỹ xảo của anh ta thật sự càng ngày càng tốt rồi.

Nếu như không phải hôm mình vừa vặn nhìn thấy, khả năng Min Yoongi vẫn còn muốn diễn tiếp vai người tốt này?

Min Yoongi đưa tay ra thư nhận, nhìn thấy chữ viết phía trên, không nhịn được nhíu lông mày lại.

Trong giọng nói của Park Jimin mang theo mấy phần đùa cợt "Một mặt giả bộ quan tâm Sunnie, một mặt đào góc tường của tôi sao?"

Lúc trước Min Yoongi đã từng đảm bảo, anh còn nhớ rất rõ ràng, nhưng bây giờ, Min Yoongi lại quên chuyện chính mình đã từng cam kết.

Anh em cái cóc khô gì, chẳng qua chỉ là một mình mình tình nguyện.

Khả năng ở trong lòng Min gia, căn bản không coi mình ra gì!

"Cậu cảm thấy tôi sẽ làm ra loại chuyện này sao?" Yoongi nhìn Park Jimin, trên mặt tràn đầy vẻ vô tội, "Nếu tôi đã nói sẽ không cướp cô ấy, thì tôi sẽ không bao giờ..."

"Vậy anh nói cho tôi biết, đây là cái gì?" Jimin trực tiếp cắt dứt lời của Min Yoongi, "Bút tích của anh tôi còn không nhận ra sao?"

"..."

Min Yoongi nhìn chữ phía trên bức thư, "Tôi cũng không rõ."

Phảng phất phong thư này, căn bản không phải là anh ta viết.

Park Jimin nói "Công phu giả bộ ngu của anh càng ngày càng cao thâm đấy. Tôi cho là, tôi có thể tin tưởng anh, nhưng không nghĩ tới, là tôi quá ngây thơ rồi. Ở trong lòng anh, khả năng sớm đã không còn người anh em này rồi cũng nên? Đối với anh mà nói, tôi chẳng qua chỉ là chướng ngại vật cản đường thôi phải không?"

"Jimin..." Bộ dạng nổi giận của Park Jimin làm cho Min Yoongi có chút bất an.

"Từ hôm nay trở đi, tôi không quen biết anh nữa. Tôi không có người bạn nào muốn cướp người phụ nữ của anh em tốt của mình."

Chuyện Oh Se Young anh có thể nhịn, bởi vì anh không yêu Oh Se Young, nhưng còn Hye Sun chính là người phụ nữ anh yêu nhất cuộc đời này.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro