Chương 28: Dung Chiêu phúc hắc...
Trans: DuongChan
Những người nghe thấy lời Vu Hoan vừa nói đều có vẻ mặt sợ ngây người.
Trước nay chưa từng gặp người cầu xin được chết cả...
Huống chi người này lúc trước vẫn luôn kiêu ngạo đến mức trở thành nữ nhân không biết xấu hổ.
Chênh lệch này quá lớn, bọn họ không có phản ứng kịp.
"Tôi không hề ngăn cô."
Dung Chiêu lui về sau một bước, Vu Hoan mất điểm tựa liền ngã xuống đất.
Quỳ rạp trên mặt đất, vẻ mặt Vu Hoan phẫn nộ ngửa đầu trừng hắn, "Ai cho ngươi di chuyển."
Dung Chiêu lại lui về sau một bước, nghiêm túc nói: "Cô cũng đâu có nói không cho tôi di chuyển đâu."
Xốc bàn, cao lãnh lúc trước đâu rồi?
Có phải người bị đánh tráo rồi không nên mới phúc hắc như vậy!
Đáy lòng Vu Hoan rống giận một phen, mặt vô cảm ngồi thẳng xuống đất, căn bản không có ý tứ gì cả, làm người xem bốn phía sửng sốt.
Cô nương này, tốt xấu gì cô cũng nên chú ý hình tượng một chút chứ!
Một đại cô nương, lớn lên tuy rằng không phải là quốc sắc thiên hương, khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng thanh lệ động lòng người, tú sắc khả xan, cần thiết phải lăn lộn hình tượng của mình vậy sao?
Nếu Vu Hoan nghe thấy những lời nói này, nhất định sẽ không lưu tình chút nào mà cười lạnh trào phúng, "Hình tượng? Cái thứ đó thể ăn sao?"
Che xiêm y lại, lúc này Vu Hoan mới phi thường đại gia hướng tới chỗ Diệp Lương Thần vẫy tay, "Này, Diệp thiếu gia, ngươi ngồi xuống đây, chúng ta tiếp tục nói."
Diệp Lương Thần hóa đá trong không khí, nói cái lông à!
"Bách Lý cô nương, có thể cho ta hỏi trước không?"
Vu Hoan chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, một cổ âm hàn thoảng qua gáy.
Vu Hoan run lập cập, tâm tình không ngừng tụt xuống, trực tiếp giáng đến giá trị âm.
Vốn dĩ đã lạnh, mẹ nó còn muốn ngột ngạt à!
Từ từ, hình như có chỗ nào đó không đúng.
Tầm mắt Vu Hoan thong thả dừng ở trên thanh kiếm đen trong tay Phong Khuynh Dao, thanh kiếm này...
Sao lại phát ra hơi thở như vậy?
Đang nghĩ ngợi, thân mình đột nhiên nhẹ bỗng, cả người đều bị nhấc lên.
"Dung Chiêu, ngươi có bệnh à!"
"Thần Khí kia có vấn đề."
Dung Chiêu làm lơ con ngươi đang rực lửa của Vu Hoan, đem nàng giam cầm bên người.
"Muốn nói gì."
Vu Hoan trợn mắt với Dung Chiêu một cái, từ lúc bắt đầu thanh Thần Khí này biểu hiện ra ngoài đều khác thường.
Đầu Phong Khuynh Dao đầy hắc tuyến nhìn hai kẻ đối diện ngươi một câu ta một câu, tỏ vẻ cực kỳ buồn bực.
Có thể nghe người ta nói được không!
Còn các người muốn thảo luận thì nói nhỏ thôi, nơi này nhiều người mà!
Thần Khí đâu phải loại đồ vật có thể tùy tiện nói bậy trước công chúng
sao?
Phong Khuynh Dao cảm thấy sai lầm lớn nhất của mình là gặp gỡ Vu Hoan, từ khi gặp nàng, sinh hoạt của cô liền rơi vào nước sôi lửa bỏng.
"Diệp Lương Thần, Nguyên Thanh ở đâu?"
Phong Khuynh Dao tới gần Diệp Lương Thần.
Trong lòng hắn chỉ để tâm đến mỗi Thần Khí trong tay Phong Khuynh Dao, nhìn thấy nàng tới gần, đôi mắt sáng như sao.
"Khuynh Dao yêu Hứa Nguyên Thanh đến vậy sao?"
Dư quang của Diệp Lương Thần nhìn lướt qua hai kẻ đang đấu khẩu ở phía đối diện, khóe miệng cong lên vài phần.
"Đúng, ta yêu hắn."
Cô nguyện ý vì hắn trả giá bằng sinh mệnh, sao lại không yêu?
Thời điểm Phong Khuynh Dao trố mắt, tựa hồ nhìn thấy trong mắt Diệp Lương Thần nhanh chóng hiện lên một mảng hàn quang.
Ngực càng thêm đau đớn, căn bản cô không có cơ hội phản ứng.
"Thu."
Vu Hoan đang nắm vạt áo của Dung Chiêu, một cánh tay khác đang trong tư thế đánh xuống.
Nghe thấy thanh âm như vậy, nàng đột nhiên đẩy Dung Chiêu ra, quay đầu lại nhìn.
Diệp Lương Thần rất nhanh ôm lấy Phong Khuynh Dao cực nhanh nhảy lên tòa lầu, rồi nhanh chóng biến mất.
Vu Hoan cứ như vậy trơ mắt nhìn thân ảnh kia biến mất.
"Không đuổi theo?"
Dung Chiêu thong thả sửa sang lại xiêm y, giống như kẻ muốn tìm Thần Khí không phải hắn.
Vu Hoan mặc lại áo ngoài, hừ lạnh một tiếng, "Đuổi theo cái con khỉ ý, lạnh như vậy, ta không muốn cử động."
Đầu Dung Chiêu đầy hắc tuyến, cái biểu cảm cô trưng ra cả nửa ngày đó chỉ là vì chẳng muốn cử động, mà không phải có lý do nên không đuổi ư?
Đại ca chớ nói Nhị ca, hai người này làm gì có dáng vẻ muốn tìm Thần Khí chứ?
Vu Hoan nhìn nhìn bốn phía, Phong Vân vừa rồi đã đuổi theo Diệp Lương Thần ra ngoài, cho nên lúc này chỉ còn có nàng và Dung Chiêu.
"Vừa rồi ngươi không bất hòa với ta, Diệp Lương Thần cũng sẽ chẳng có cơ hội bắt Phong Khuynh Dao đi, mặc kệ ngươi, tự đi mà đuổi theo."
Vu Hoan đùn đẩy trách nhiệm cho Dung Chiêu.
Dung Chiêu bị đổ vỏ: "..."
Cái này mà cũng có thể trách hắn?
Trốn tránh trách nhiệm cũng đừng sạch sẽ như vậy chứ.
"Là do ngươi khơi mào trước."
"Ây, ngươi còn hăng hái thế, vừa rồi nếu không chọc giận ta, ta nháo với ngươi sao? Phong Khuynh Dao sẽ bị bắt đi à?"
"Tôi nói thật."
"Ta nói nhé Dung Chiêu, chuyện này ngươi không phụ trách cũng phải phụ, là ngươi sai..." Blah blah.
Để chốt lại vấn đề, hai người lại tiến hành cuộc thảo luận dài một nén hương, kết quả cuối cùng chính là hai người chầm chậm truy đuổi với nhau...
Cứ theo tốc độ này, Diệp Lương Thần có thể giết chết Phong Khuynh Dao và phanh thây vứt xác rồi, có khi đã tắm rửa một cái và ăn một bữa cơm mà vẫn dư dả thời gian.
Nhưng mà hai người này tỏ vẻ không để bụng một tý nào, đối với bọn họ mà nói Thần Khí ở trong tay ai đều giống nhau cả.
Dù sao thì cuối cùng cũng cướp, cùng lắm là đổi đối tượng thôi.
Hướng Diệp Lương Thần chạy là cửa thành Vu Hoan vừa đến đó đã không muốn tiếp tục đi rồi.
Cảnh tượng trong và ngoài thành hình thành hai cục diện đối lập.
Rõ ràng cùng là một bầu trời, lúc này bầu trời ngoài thành bầu trời trong xanh, ánh mặt trời chiếu khắp, núi non xa xa đều phủ một lớp ánh sáng vàng nhạt.
Bên trong thành lại đầy mây đen bao phủ, luồng khí lạnh trải rộng.
Quỷ dị tới cực hạn.
"Tổ tông... Ô ô ô ô... Người lại vứt bỏ tôi."
Tiếng quỷ khóc sói gào vang lên, Vu Hoan liền cảm giác được cẳng chân trầm xuống, một hơi thở mang khí âm hàn quen thuộc thoát ẩn thoát hiện.
Vu Hoan nhấc chân liền đá vào hắc ảnh đang ôm đùi mình vào ngực, mặt đầy ghét bỏ, "Khóc cái rắm, lão tửl còn chưa chết đâu."
Diêm Tố khóc như hoa lê đái vũ, có thể nhìn thấy được cả nước mắt cứ tuôn dài như mì sợi trêm thân ảnh gần như trong suốt đó.
Hắn dễ dàng sao!
Ở đầu tường Phong gia bò suốt một đêm, vừa rồi còn tý nữa đã bị sét đánh, ô ô, sao hắc có thể xui xẻo như vậy.
"Tổ tông..."
Diêm Tố cắn môi, đáng thương kêu.
Vu Hoan định nói một câu nhưng sau đó liền ngậm miệng, ngược lại nhìn đông nhìn tây.
Nàng mơ hồ cảm thấy mình đã quên cái gì, hóa ra là cái hồn ma này.
Diêm Tố khóc lóc kể lể đêm qua và cả hôm nay hắn làm gì để tìm nàng, đáy lòng Vu Hoan có chút chột dạ, mắt cứ hết ngắm cảnh đẹp bên đông rồi lại bên tây.
"Tổ tông... tôi... tôi thiếu chút nữa đã không gặp được người, sét kia đánh thật quá dọa người mà..."
Vu Hoan cực kỳ ôn nhu nâng Diêm Tố từ trên mặt đất dậy, nhẹ nhàng nói, "Sao, ngươi lại ở chỗ này?"
Thanh âm rên rỉ Diêm Tố của đột nhiên im bặt, nước mắt trên khóe mi muốn rớt cũng không được, giương miệng, biểu cảm sợ ngây người.
Một hồi lâu, Diêm Tố mới ngượng ngùng cúi thấp đầu xuống, run run nói: "Tôi... Tôi đuổi theo tổ tông tới."
Vu Hoan ha hả hai tiếng, thu hồi tay mình, "Cho ngươi một cơ hội nữa, nói tử tế."
Mắt nàng đâu có mù, rõ ràng mình đưa lưng về phía cửa thành, mà nàng cũng chưa hề khỏi thành!
Vẻ mặt Diêm Tố nhanh chóng héo như cà tím, mười ngón tay đan chặt, thân ảnh không ngừng run run.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro