Chương 1 - Phần Ba🌸

"Đinh đinh đang đang."

Những cảnh quay hôm nay đặc biệt khiến người ta mệt mỏi mà, đều là cảnh võ thuật.

Đây là ý nghĩ trong đầu Trương Triết Hạn lúc đang nằm trên mặt đất giơ kiếm ngăn cản địch nhân tấn công.

"Tốt, không tồi, tiếp tục, tay để cao chút."

"Người bên trái cũng đi lên đi."

Mùa hè đến rồi, Trương Triệt Hạn cũng vào đoàn quay phim được hai tháng rồi.

Trong bộ phim mới này anh diễn vai tướng quân. Phân cảnh hôm nay anh phải liều chết giết địch thề sống chết bảo vệ tổ quốc, quay từ buổi chiều đến tối muộn, thể lực của Trương Triết Hạn có chút không chống đỡ nổi.

"Được rồi! Phân cảnh cuối cùng. Mọi người kiên trì một chút."

Khóe miệng Trương Triết Hạn vẫn còn máu tươi vị nước đường, hai tay giơ kiếm, chặn lại nhát kiếm bổ từ đỉnh đầu xuống, chậm rãi nhắm mắt lại. Đúng vậy, đây là phân cảnh cuối cùng rồi, chính là cảnh tướng quân chết trận trên chiến trường, áo choàng bọc thi, khụ khụ, nửa câu sau liền không cần nói nữa.

Đợi vài giây, lực độ chống trên kiếm một chút cũng không rút đi, còn càng ngày càng nặng, Trương Triết Hạn nghĩ thầm, nhóm diễn viên quần chúng thật chuyên nghiệp, vì vậy cũng gồng cơ bắp cánh tay, thanh kiếm nắm trong tay cầm càng chắc.

"Ngao ngao, ngao ngao." Bên tai truyền đến âm thanh kỳ quái, còn mang theo một mùi hôi thối càng ngày càng gần.

Trương Triết Hạn trong lòng cảm thấy kỳ quái, mở to mắt. Một khuôn mặt không có ngũ quan bị bọc bởi lớp vải dính đầy máu đen xuất hiện trước mắt Trương Triết Hạn, so với phim kinh dị còn kinh dị hơn, Trương Triết Hạn sợ đến mức tay run lên, kiếm trên tay liền không cầm chắc được, trên cánh tay cứ như vậy bị cắn một cái, máu tươi nháy mắt ứa ra.

Tình huống gì thế này?! Này là thứ gì?

Đám quái vật chen chúc mà đến cũng không để Trương Triết Hạn nghĩ nhiều, anh nghiêng người một cái tránh khỏi bàn tay con huyết sắc, nhanh nhẹn từ trên mặt đất bò dậy.

Vọt ra được vài bước, anh phát hiện nơi này là một cái đại viện tử, trong viện có rất nhiều quái vật, trong miệng chúng phát ra tiếng ô ô, trong tản viện tỏa ra mùi hôi thôi khiến người khác cảm thấy buồn nôn.

Mấy thứ này, sao có thể giống dược nhân như vậy? Đây là đang quay cái gì thế?

Trương Triết Hạn quay đầu nhìn xung quanh, cách đó không xa có một nam tử mặc thanh y, thân hình thon dài, mi thanh mục tú, lớn lên rất là đẹp.

"Tuấn Tuấn?!"

Trương Triết Hạn dị thường khiếp sợ, theo bản năng hô lên một cái tên.

Nam tử kia nghiêng đầu đi đến, mang cút nghi hoặc nhìn anh, nhẹ nhàng nhướng mày.

"Ôn Khách Hành?"

Nhìn người trước mặt, trực giác nói cho Trương Triết Hạn biết đây không phải Cung Tuấn, là một người khác. Trương Triết Hạn cũng không biết tại sao, bản thân lại gọi một tiếng "Ôn Khách Hành".

Người trước mặt giống như nghe thấy chuyện dị thường vui vẻ, hắn tươi cười, mặt mày đều mang theo vui mừng, vui vẻ mà đáp một câu:

"Ở đây. A Nhứ, ngươi gọi tên ta, sao có thể dễ nghe như vậy."

Trương Triết Hạn còn chưa kịp nói gì, đã bị Ôn Khách Hành ôm eo, chân dùng sức giầm, bay ra sân.

Trương Triết Hạn còn chưa phục hồi lại tinh thần, vẫn còn đang khiếp sợ, một câu cũng không nói, liền cứ như vậy bị Ôn Khách Hành ôm eo, hai người dán vào nhau thật sự rất gần, bay lên trời.

Đêm lạnh như nước, an tĩnh như băng, chỉ có tiếng gió ngang qua, cùng tiếng chân người kia đạp lên cành lá. Người ôm anh kia tựa như không tốn chút sức lực nào, nhánh cây cũng như mượn lực cùng nhau rơi xuống đất.

Trương Triết Hạn ngẩng đầu nhìn dây cáp treo, cái gì cũng không thấy. Anh nhìn nện bước biến hóa kia, cảnh sắc bị bỏ lại phía sau kia, hồi tưởng lại đám quái vật ban nãy, một câu cũng không nói lên lời. Bởi vì anh không biết bản thân nên kinh ngạc cảm thác trước khinh công chi diệu này hay là khiếp sợ trước cái tình cảnh xuyên qua của chính mình.

Ôn Khách Hành trước mặt này, hắn chính là Ôn Khách Hành thật sự, nhìn mấy động tác nước chảy mây trôi này, nhìn khinh công không phải người bình thường có thể làm được, tuyết đối không phải một người bình thương chân tay không phối hợp như Cung lão sư có thể bắt trước được.

Mình xuyên qua! Đây là kết luận không thể đáng tin hơn Trương Triết Hạn rút ra từ lúc anh được trải nghiệm ở trong rừng bị gió thổi đến tóc tai rối mù, từ lúc thân thể vi phạm định luật Newton ở trong rừng cây ngảy trái nhảy phải. Hơn nữa, còn là xuyên đến [Sơn Hà Lệnh].

Nhưng Trương Triết Hạn còn không kịp tự hỏi đây là chuyện gì, bản thân làm thế nào xuyên qua, tại sao lại xuyên qua, vì sao lại xuyên đến [Sơn Hà Lệnh], anh liền phát hiện chân mình đã chạm đất, theo tư thế biến hóa, một trận đau nhức từ vai lưng truyền đến.

Trương Triết Hạn thấp giọng hừ một tiếng, lập tức bị Ôn Khách Hành đỡ đến một khúc cây ngồi xuống.

"A Nhứ, sao ngươi lại không cẩn thẩn như vậy. Ta tới giúp người xem xem."

Tình cảnh này, Trương Triết Hạn quả thực rất quen thuộc. Này không phải phân đoạn fan thuộc làu làu thoại hay sao?

Lúc quay cảnh này cũng không quá thân với Cung Tuấn, ngượng ngùng có, nhưng lại rất muốn ở trước mặt đối phương biểu hiện ra sự "chuyện nghiệp", cho nên mặc dù bên cạnh có nhân viên công tác đang nhìn, lúc ấy cũng không quá xấu hổ, nhưng thật ra đến lúc bản thân xem được bản chiếu hoàn chỉnh, lại ngăn không được lõ tai nóng lên một chút.

Chẳng nhẽ, tiếp theo thật sự phải trải nghiệm bị nam nhân này......

Da đầu Trương Triết Hạn có chút tê dại, anh vươn tay, tận lực dùng ngữ khí bình tĩnh nói,

"Đưa ta dao găm, ta tự mình làm."

"A? A Nhứ sao biết ta có dao găm?"

Ôn Khách Hành vừa nói vừa lấy dao găm trong ống tay áo ra đưa tới.

Ta đương nhiên biết, ta còn biết tiếp theo ngươi định, Trương Triết Hạn vừa duỗi tay tiếp nhận chủy thủ vừa liếc mắt trừng Ôn Khách Hành một cái, làm Ôn Khách Hành khó hiểu mà nhìn anh.

Trương Triết Hạn cầm lấy chủy thủ chuẩn bị rút ra, lại bị tay Ôn Khách Hành đè lại.

"Ngươi muốn làm sạch vết thương? Để ta giúp ngươi? A Nhứ, ngươi có sợ đau không? Sợ thì cứ nói, ta liền cho người mượn cánh tay để cắn."

Trương Triết Hạn mặt không đổi sắc nhìn Ôn Khách Hành đem lời thoại lúc đóng phim một năm trước của Cung Tuấn nói không sót một chữ nào, trong lòng thầm mặc niệm, Trương Triết Hạn a Trương Triết Hạn, phải nhịn xuống, đừng dỗi hắn, đây là Ôn Khách Hành thật, không phải Cung Tuấn.

Anh liếc mắt nhìn Ôn Khách Hành rồi rút dao găm ra. Cánh tay đau đến độ có chút tê rần.

Nhìn ba miệng vết thương màu đỏ đen, Trương Triết Hạn đột nhiên cảm giác chính mình có chút lơ đãng.

"A Nhứ? Sao vậy?"

Nhìn con dao trên tay Trương Triết Hạn vẫn ngừng trên không trung chậm chạp không có ý hạ xuống, Ôn Khách Hành có chút nghi hoặc hỏi.

"Không......" Chữ thứ hai Trương Triết Hạn còn không kịp nói ra, đã bị người trước mặt điểm huyệt đạo.

"Biết A Nhứ ngươi sợ đau, vẫn là để ta giúp ngươi đi."

Ôn Khách Hành nói xong cầm lấy dao găm trong tay Trương Triết Hạn, đứng dậy, nửa ngồi xổm xuống bên cạnh anh, ngẩng đầu nhìn anh một cái, cầm dao găm, cúi đầu, bắt đầu nghiêm túc xử lý vết thương.

Nhìn Ôn Khách Hành dán môi lên miệng vết thương, Trương Triết Hạn vẫn nhịn không được mà nhúc nhích cánh tay, nhưng lại bị Ôn Khách Hành đè lại.

Nhìn môi lưỡi của nam nhân này tiếp xúc thân mật với da thịt mình, cho dù biết rõ hắn là đang giúp mình trị thương, thẳng nam Trương Triết Hạn vẫn là cảm thấy cả người không thoải mái, huống chi ngươi trước mắt này không phải là Cung Tuấn đang diễn Ôn Khách Hành. Nhưng Trương Triết Hạn thật sự không biết độc này phải xử lý như thế nào, cuối cùng cũng chỉ có thể duy trì dáng ngồi cứng đờ, hai mắt không hề chớp nhìn chằm chằm Ôn Khách Hành đang nửa ngồi xổm trước mặt mình.

Thẳng đến lúc máu trên miệng vết thương đều chuyển về màu đỏ tươi, Ôn Khách Hành mới xé vạt áo mình, giúp Trương Triết Hạn băng bó miệng vết thương.

A, cái này không giống cảnh từng diễn trước đây? Hắn không phải giúp mình hút máu độc trên vai sao? Giây tiếp theo Trương Triết Hạn thật muốn vả cho mình một cái, thật là nghĩ cái gì thì cái đó tới, sớm biết thế đã không nghĩ đến rồi.

Ôn Khách Hành băng bó xong liền đứng lên trờ về ngồi bên cạnh anh, bắt đầu cởi thắt lưng, chậm rãi mở vai áo bị dính máu ra.

Trương Triết Hạn muốn bảo dừng, nhưng đây là viêt thương thật, hơn nữa độc trên miệng vết thương đúng là muốn mạng người, chính mình lại với không tới, vẫn là để hắn giúp đi. Vì thế, lông mày nhiu càng chặt hơn, nhưng vẫn duy trì dàng ngồi như cũ.

Ôn Khách Hành thủ nhất đề khởi, đao liền rơi xuống, Trương Triết Hạn hít ngược một hơi khí lạnh, thật sự rất đau. Sau đó, anh cảm nhận được bờ môi ôn nhuận dán lên da thịt mình. Miệng vết thương có chất lỏng gì đó bị hút ra, khiến cho từng cơn đau đớn truyền đến, nhưng khiến Trương Triết Hạn anh cảm thấy càng quỷ dị chính là cảm giác môi lưỡi người kia nhẹ liếm lên vai anh.

Lúc đóng phim Tuấn Tuấn chỉ làm bộ làm dáng, cũng không thật sự đụng đến anh, hiện tại là bản cảm giác chân thực, thật sự quá quỷ dị.

Trương Triết Hạn, nhịn xuống nhịn xuống, bảo vệ tính mạng quan trọng, nam tử hán đại trượng phu co được dãn được, không nên vì trúng độc mà bỏ mình a.

Trương Triết Hạn cứ như vậy gắt gao nắm chặt tay áo, đợi rất lâu, lâu đến nỗi anh còn cho rằng Ôn Khách Hành có phải hút độc đến trúng độc rồi bỏ mạng hay không.

Cho đến khi anh chuẩn bị mở miệng nói ra ý nghĩ trong đầu mình, cảm xúc ôn thuận trên vai liền thay đổi, cũng là ấm ấm, nhưng lại có chút ươn ướt, như linh xà du tẩu trên làn da không bị thương của mình.

Trương Triết Hạn như hóa đá tại chỗ, miệng hơi hơi giương lên, trong đầu bị khiếp sợ đến trống rỗng.

Một lúc lâu, anh mới phản ứng lại. Là đầu lưỡi? Ôn Khách Hành ngươi dùng đầu lưỡi liếm ta?! Trương Triết Hạn cảm thấy lông tơ dựng ngược cả lên, toàn thân lạnh toát.

Một bàn tay đột nhiên tiến tới xoa eo anh, giống như muốn đem người vốn dĩ không thể động đậy là anh đây giữ chặt hơn. Trương Triết Hạn cả người run lên một chút.

Hôm nay mình gặp phải cái xui xẻo gì thế này, đầu tiên là mệt muốn chết, tiếp theo là gặp phải đám dược nhân ghê tởm kia suýt chút nữa mất mạng, hiện tại lại giặp phải sắc lang.

Môi lưỡi người kia không có ý muốn dừng lại. Một cái tay khác bắt đầu đem áo trong mở ra, cảm xúc ôn nhuận bắt đầu truyền từ vai lưng đến.

"Ôn Khách Hành! Ngươi đủ chưa!"

Một tiếng rống này chỉ đổi lại tiếng Ôn Khách Hành trầm thấp cười.

Trương Triết Hạn trong lòng tức giận, bị đùa giỡn cũng không nói, đánh cũng không đánh lại, mắng hắn, người ta còn không biết da mặt là cái gì. (Này mà là Chu Tử Thư hàng thật giá thật thì con Ôn có mà mơ làm càn được như vậy nhó 😊))))))

Trương Triết Hạn đột nhiên cảm thấy toàn thân một trận tê dại rất nhỏ, huyết đạo được giải, anh đứng lên kéo lại y phục của mình, hung tợn mà hướng Ôn Khách Hành rống lên một tiếng: Cút!

Sau đó xoay người tránh đi.

Nhìn A Nhứ bảo chính mình cút sau đó liền tránh khỏi mình, Ôn Khách Hành cảm thấy A Nhứ thật sự quá đáng yêu. Tuy rằng y vẫn không chịu lau đi lớp dịch dung người khác không nỡ nhìn thẳng kia đi. Hắn vui vẻ mà cúi đầu cười.

-Còn tiếp-

P/s: đừng ai hỏi tôi rốt cuộc là hai người này xuyên qua kiểu gì, vì giờ tôi cũng hoang mang lắm :))))

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro