14. Bác Sĩ Danh Bước Thêm Bước Nữa
Ngày hôm sau, đoàn công tác sang Thái Lan để khám chữa bệnh miễn phí lên đường. Sân bay có 1 thân ảnh nhỏ bé ôm 1 người tóc nâu mà hôn hít.
- Em đó, đừng để bị ốm.
- Ngốc quá, chồng chị là bác sĩ đó. chị lo cho chị đi kìa, về mà sụt cân là em đánh đòn. - cô ngó đồng hồ, còn 15p nữa nên cố tình ở bên ngoài ôm vợ thêm 1 chút.
- Chị biết ời, hic.....- Nói câu trước câu sau đã muốn khóc. Vợ chồng từ trước tới giờ ăn uống chung, ngủ chung, tự nhiên bây giờ trong nhà còn có 1 đứa đương nhiên là buồn rồi.
- Ngoan, đừng khóc. Về sẽ mua quà cho chị chịu không ? Em vào trong đây. - cô xoa xoa đầu vợ rồi vẫy vẫy tay, cuối cùng ịn vào môi nàng 1 cái thật mạnh rồi đi vào trong, không nhìn lại nữa vì sợ nàng lại khóc cô xót lắm.
Nhã Nghiên trở về nhà lũi thũi đi vào, nhìn đồng hồ tầm 1 tiếng đồng hồ nữa sẽ có tiết học. Haizzzz........nàng khẽ thở dài, thật trống trải.
Đến giờ cơm, nàng mặc quần áo đi học vào xong rồi mò xuống bếp, tìm bừa thứ gì đó ăn cho no bụng rồi đến trường.
Đầu giờ chiều, nàng được Đa Hân và Sa Hạ chở ra quán soup lớn ở gần nhà.
- Chị à, ăn vô đi.Tỉnh Nam đã dặn tụi em phải chăm sóc chị, chị mà ốm là tụi em tới số đó, ăn đi, ăn đi mà chời. - Sa Hạ đẩy tô soup lớn về phía nàng, không ngừng lãi nhãi để dỗ nàng ăn.
Nàng cầm muỗng, nhơi nhơi vào miệng , nhớ chồng quá.
- Xem kìa, mới xa chồng chưa có đến 1 ngày mà nhìn chị tàn tạ thật đó. - Đa Hân húp sùm sụp, ngước lên nhìn bộ dạng của bà chị mình.
- Kệ chuỵ nha. - Nàng trường mắt với 2 đứa nhỏ kia rồi tiếp tục cố gắng ăn thêm chút.
Ăn xong, 2 đứa nhỏ rủ dê nàng đi mua sắm nhưng nàng nào còn tâm trí đi chơi, nên cáo lui. Về nhà sớm.
Chui vào trong chăn, mở facetime lên.
Bên kia sau mấy tiếng tút dài, cũng có người bắt máy. Chồng nàng mặc 1 cái áo thun trơn màu đen và cái quần short đứng cách xa màn hình 1 khoảng, trên cổ còn quấn chiếc khăn tắm.
Vì cũng không có sự khác biệt về múi giờ cho lắm nên 2 người cũng dễ liên lạc với nhau.
- Vợ hư hỏng, có ăn cơm chưa đó ?
- Hứ, không phải em dặn 2 đứa kia kè kè theo chị để chăm chị hay sao ? Làm như chị trẻ con vậy.- Nàng phùng má nhìn chồng mình cách 1 cái màn hình.
- Tại em lo cho vợ thôi. - Cô dùng tay sờ sờ lên màn hình, thật muốn ôm nàng vào lòng.
- Em sang đó rồi sao ? Ở chung phòng với ai ? Ăn chưa ? Có.....
- Được rồi bà xã, em tới chỗ công tác lúc 10h sáng. Bệnh viện đã thuê khách sạn cho bọn em, em ở chung phòng với bác sĩ Châu Hiền và Sáp Kỳ . Đã ăn rồi. - Cô ngồi trên ghế cười cười, còn xoay điện thoại qua phía góc giường nơi đó có 2 người đang ngồi với nhau chơi game. Haizzzz, ai lại sắp xếp cho cô vô cái phòng ác nghiệt này vậy ? Thấy người ta quấn quít, phát hờn.
- Ngoan ngoan lắm, thật nhớ em. - Nàng cầm điện thoại mà tay run run, là vì trời lạnh hay là tại trái tim đang lạnh vì trống vắng ?
- Em cũng nhớ vợ nữa. - Cô mỉm cười, nhìn con thỏ nhỏ nhà cô, thật đáng yêu.
Bọn họ ở đó yến yến oanh oanh suốt gần 2 tiếng đồng hồ. Cuối cùng cô ngó sang màn hình thì đã thấy vợ nhắm mắt thở đều đều. Cô hôn nhẹ vào màn hình rồi thì thầm.
- Ngủ ngon, vợ yêu !
**********
Sang ngày thứ 2, Tỉnh Nam sáng sớm đã phải theo đoàn công tác đi đến 1 vùng nhỏ ở Thái để khám bệnh và phát thuốc.
Người dân ở đây ôn hoà, thân thiện. Mặc dù ngăn trở về ngôn ngữ nhưng bọn họ được khám bệnh miễn phí thì vui lắm. Ai nấy cười nói vui vẻ.
- Nam, chị có mệt không ? - Somi từ đâu chạy đến, tay cầm chiếc khăn, chấm chấm trên trán cô.
- Somi, cô làm ơn tránh qua 1 bên tôi phải làm việc.- Cô né tránh, cũng không nhìn cô ta thêm lần nào.
- Đã tới giờ nghỉ trưa rồi.
- Nhưng còn 2 bệnh nhân.- Cô đẩy tay cô ta ra xa, mặt lạnh lẽo.
Somi phụng phịu đứng bên cạnh, chờ cô khám bệnh. Xong xuôi bệnh nhân đã về hết, Somi mới tiến tới đưa cho cô 1 phần cơm rồi tươi cười.- Nam, chị ăn cơm đi.
- Cô đừng gọi tôi bằng tên thật mật như thế, cảm ơn. - cô nhận lấy, ra phía bàn bên kia ngồi ăn với mấy vị bác sĩ quen.
..............
Tối hôm ấy, tại khánh sạn.
Châu Hiền và Sáp Kỳ đã ra ngoài mua ít đồ, nên chỉ có mình cô ở trong phòng. Nên tranh thủ thời gian facetime với vợ.
Mở mà hình ra, ôi trời 1 con thỏ sướt mướt.Lại giở thói trẻ con khóc lóc rồi đây này.
- Thôi, ngoan đừng khóc.......
- Hức......chị...... ngủ hỏng được......hức........chị nhớ em........hức........
- Em đi làm, ngoan đi chỉ còn 5 ngày nữa thôi. - cô đau lòng hết biết. Để cô vợ bé nhỏ ở nhà, thật tâm cô cũng bồn chồn lo lắng lắm.
Sau 1 hồi tỉ tê to nhỏ, thì con thỏ đó mới im lặng mà dần dần ngủ. Bên kia có âm thâm nhỏ nhỏ phát ra :
- ..........Để những giấc mơ đẹp sẽ luôn bên em.........bé ơi ngủ ngoan trong tiếng ru hời......à ơi......à ơi.......à à......ơi.......chúc vợ ngủ ngon.
( chời má -.-'')
*********
Ngày cuối cùng ở Thái Lan. Chuyến công tác kết thúc viên mãn. Viện trưởng ở bệnh viện Thái Lan đãi bọn họ 1 bữa tiệc lớn. Trong bữa tiệc này, viện trưởng của bệnh viện Time đứng trên bục, bắt tay thâm tình với bác sĩ bên đất nước anh em tuyên bố lí do, thứ nhất là chúc mừng chuyến công tác thành công, còn lí do thứ 2 hết sức quan trọng.
Tỉnh Nam vui như phát khóc. Buổi sáng đã đến Bangkok mua quà về cho vợ và gia đình.
Để xem, mua cho vợ mấy cuốn sách lịch sử Thái Lan, bưu thiếp, tranh ảnh về những địa điểm nổi tiếng ở Thái Lan, và bộ sưu tập trang phục của Thái Lan, chắc hẳn cô vợ sẽ thích lắm đây.
Còn mua cho nàng Sien Savanh ( bò khô ), snack và mớ đồ ăn đặc sản. Còn có lắc tay, dây chuyền, đồng hồ, đều được làm bằng chất liệu chủ bằng vàng, bạc và thiết kế 1 cách tinh xảo với kiểu dáng điệu đà, quyến rũ.
Mua cho ba mẹ và tên Hani đáng ghét vài túi cafe Champaka. Tất nhiên là phải có quà cho 2 đứa em nữa, cô mua rất nhiều xoài cho Sa Hạ còn Đa Hân1 cái máy ảnh.
Đứng đó không lâu, cô bị mọi người lôi nhảy múa, uống rượu. Uống đến nỗi mặt mày đều đỏ ửng lên. Nhưng không sao, lâu lâu vui 1 chút cũng được mà.
.........
Nhã nghiên nằm trần trọc trên giường, ngày mai cô về rồi, hôm nay chắc sẽ có tiệc, có nên làm phiền cô không ? Thôi nghe giọng 1 chút thôi cũng được.
Nghĩ là làm, nàng cầm điện thoại bấm vào danh bạ có chữ " CHỒNG YÊU 💋 " gọi đi.
Tút thật dài, vẫn không ai bắt máy.
Tắt máy điện lại thêm lần nữa. À lần này có người bắt máy, nhưng không phải giọng của chồng cô, là giọng 1 người phụ nữ tiếng cô ta lè nhè, có lẽ đã say.
- Alo......cô là ai vậy ? Tại sao cầm máy chồng tôi ?
- À.....ừm.......tôi là y tá Kim đây.......Hức.......Tỉnh Nam uống rượu nhảy múa quăng điện thoại xuống đất, tôi nhặt được không có gì đâu. - Cô y tá cũng đã ngà ngà say, nói với chất giọng nhựa nhựa.
Nàng thở phào nhẹ nhõm, thì ra là y tá Kim theo nàng biết thì y tá Kim đã có chồng con, lại thân thiện nàng cũng gặp mấy lần, không có gì đáng ngại, nhưng nghe Tỉnh Nam uống rượu thì có chút lo. Không phải đã dặn không được uống rượu rồi hay sao ?
- Uống rượu sao ạ ? - Nàng nhíu mày.
- Ừ.......đúng rồi......hôm nay là ngày vui mà, nên uống 1 chút.......thứ nhất là chúc mừng công tác thành công.....hức......thứ 2 là.....là bác sĩ Danh....bác sĩ Danh quyết định li dị vợ, bước thêm bước nữa với nữ y tá xinh đẹp trong bệnh viện.
* Cạch * - Tiếng điện thoại rơi xuống đất. Thật tang thương.
_________________________________
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro