dục vọng vượt giới hạn

Ba ngày sau — biệt viện ven kinh thành.

Khâu Đỉnh Kiệt quyết định đưa Hoàng Tinh rời khỏi doanh trại một thời gian. Không phải để trốn tránh, mà để có không gian riêng tư — không có quân lính, không có triều chính, chỉ có hai người.

Biệt viện nhỏ nằm giữa rừng tre, yên tĩnh đến lạ thường. Tiếng gió thổi qua lá tre tạo thành bản nhạc êm dịu. Một ngôi nhà gỗ giản dị, một ao sen nhỏ, và bầu trời đầy sao.

Hoàng Tinh bước vào, nhìn quanh rồi mỉm cười:

"Đẹp thật. Ngươi tìm được nơi này ở đâu?"

"Đây là nơi ta thường đến khi muốn tĩnh tâm," Khâu Đỉnh Kiệt nói, đóng cửa lại, "Không ai biết nơi này. Chỉ có ta... và giờ là ngươi."

Hoàng Tinh quay lại, nhìn y. Ánh trăng chiếu rọi đổ bóng hai người chồng chéo lên nhau. Y đang nhìn hắn với ánh mắt... khác thường. Không còn lạnh lùng như trên chiến trường, không còn kiềm chế như trong doanh trại.

Đó là ánh mắt của một người đàn ông nhìn người hắn yêu, người hắn khao khát.

"Đỉnh Kiệt," Hoàng Tinh bước lại gần, "Ngươi đưa ta đến đây... có mục đích gì không?"

Khâu Đỉnh Kiệt nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc:

"Ta... ta muốn ở riêng với ngươi. Không có ai làm phiền."

"Chỉ vậy thôi à?" Hoàng Tinh tiến thêm một bước, gần đến mức hơi thở phả vào môi y, "Hay là... ngươi muốn làm điều ta đã nói hôm qua?"

Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt, lùi lại một bước:

"Ta... ta chỉ nghĩ chúng ta nên... dành thời gian bên nhau..."

Hoàng Tinh cười nhẹ, bước theo:

"Ngươi đang né tránh."

"Không—"

"Có," Hoàng Tinh bước sát, ép y vào tường, tay đặt lên thành gỗ hai bên đầu y, "Ngươi đang sợ."

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn vào ánh mắt quyết đoán ấy, tim đập loạn xạ:

"Ta... ta không sợ..."

"Vậy sao tim ngươi đập nhanh vậy?" Hoàng Tinh đặt tay lên ngực y, cảm nhận nhịp tim điên cuồng, "Sao mặt ngươi đỏ? Sao ngươi run?"

Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời được. Vì hắn nói đúng. Y đang run. Không phải vì sợ hãi, mà vì... háo hức và lo lắng lẫn lộn.

Y từng là chiến thần trên chiến trường, giết người không chớp mắt. Nhưng giờ, trước mặt người y yêu, y lại trở nên... yếu đuối.

"Hoàng Tinh," y thì thầm, "Ta chưa bao giờ... làm chuyện này..."

"Ta biết," Hoàng Tinh cúi xuống, môi gần sát môi y, "Nhưng ta ở đây. Ta sẽ dạy ngươi."

"Nhưng... ta là thống lĩnh... ta không nên..."

"Không nên gì?" Hoàng Tinh hỏi, ánh mắt sắc bén, "Yếu đuối trước ta? Để ta chạm vào ngươi? Để ta thấy ngươi... không kiểm soát được bản thân?"

Khâu Đỉnh Kiệt cắn môi, không dám nhìn hắn. Vì đó chính xác là điều y sợ. Y quen với việc kiểm soát mọi thứ, quen với việc mạnh mẽ. Nhưng giờ, hắn đang yêu cầu y buông bỏ tất cả, để hắn dẫn dắt.

"Đỉnh Kiệt," Hoàng Tinh nâng cằm y lên, bắt y nhìn vào mắt mình, "Nhìn ta."

Y ngước lên, gặp ánh mắt dịu dàng ấy.

"Ta không muốn ngươi suốt ngày phải mạnh mẽ" Hoàng Tinh nói, giọng chân thành, "Ta muốn thấy ngươi yếu đuối. Muốn thấy ngươi buông bỏ. Muốn ngươi tin tưởng ta đủ để... cho ta tất cả."

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn vào ánh mắt ấy, thấy tất cả tình yêu, kiên nhẫn, và khao khát. Và y hiểu — hắn không muốn chinh phục y. Hắn chỉ muốn yêu y.

"Ta... sẽ cố," y thì thầm.

Hoàng Tinh mỉm cười, hôn nhẹ lên môi y:

"Đó là tất cả ta cần."

---

Đêm đó.

Họ ngồi bên nhau trong phòng, uống trà, nói chuyện về những điều vặt vãnh. Nhưng không khí trong phòng nóng lên từng phút. Mỗi lần ánh mắt họ chạm nhau, ngọn lửa lại bùng lên.

Hoàng Tinh đặt chén trà xuống, nhìn Khâu Đỉnh Kiệt:

"Ngươi vẫn còn căng thẳng."

"Ta... ta không—"

Hoàng Tinh bước lại, ngồi sát bên y, tay chạm vào vai y:

"Thư giãn. Ta sẽ không làm những gì ngươi không muốn."

Khâu Đỉnh Kiệt quay sang nhìn hắn:

"Không phải ta không muốn. Ta chỉ... không biết phải làm sao."

Hoàng Tinh mỉm cười, tay vuốt nhẹ lên má y:

"Vậy thì để ta chỉ cho ngươi."

Hắn cúi xuống, hôn y, đầy chậm rãi. Bàn tay hắn vuốt lên gáy y, kéo y lại gần hơn. Khâu Đỉnh Kiệt hôn lại, để hắn dẫn dắt, để hắn khám phá.

Hoàng Tinh từ từ đẩy y nằm xuống, cơ thể hắn đè nhẹ lên y. Khâu Đỉnh Kiệt run lên.

"Sợ không?" Hoàng Tinh hỏi nhỏ, môi chạm vào tai y.

"Không," Khâu Đỉnh Kiệt thở gấp, "Ta chỉ... chưa quen..."

"Sẽ quen thôi," Hoàng Tinh cười, hôn xuống cổ y, "Ta sẽ khiến ngươi quen."

Bàn tay hắn từ từ cởi áo y, lộ ra làn da trắng mịn và những vết sẹo từ chiến trường. Hoàng Tinh dừng lại, nhìn những vết sẹo ấy, rồi cúi xuống hôn — hôn từng vết, như muốn xoa dịu mọi đau đớn.

Khâu Đỉnh Kiệt rùng mình, cảm giác lạ lùng lan khắp cơ thể:

"Hoàng Tinh... ta..."

"Shh," Hoàng Tinh đặt ngón tay lên môi y, "Đừng nói gì. Cứ cảm nhận đi."

Đêm đó kéo dài, đầy những cảm xúc mới mẻ. Hoàng Tinh kiên nhẫn, dịu dàng, dạy Khâu Đỉnh Kiệt từng chút một — cách buông bỏ, cách tin tưởng, cách để bản thân yếu đuối trước người mình yêu.

Và Khâu Đỉnh Kiệt, lần đầu tiên trong đời, cho phép mình không phải là thống lĩnh, không phải là chiến thần. Y chỉ là một người đàn ông đang yêu và được yêu.

Khi đỉnh điểm đến, Khâu Đỉnh Kiệt ôm chặt Hoàng Tinh, gọi tên hắn trong hơi thở đứt quãng:

"Hoàng Tinh... Hoàng Tinh... ta..."

"Ta biết," Hoàng Tinh thì thầm, hôn lên trán y, "Ta cũng vậy."

---

Họ nằm ôm nhau, mồ hôi đẫm ướt, hơi thở vẫn chưa ổn định. Khâu Đỉnh Kiệt vùi mặt vào ngực Hoàng Tinh, cảm thấy... an toàn.

"Hoàng Tinh," y gọi nhỏ.

"Ừ?"

"Ta... không biết có thể cảm thấy như vậy."

Hoàng Tinh vuốt tóc y:

"Cảm thấy thế nào?"

"Hoàn chỉnh," Khâu Đỉnh Kiệt nói, giọng run, "Như thể tất cả những mảnh vỡ trong ta cuối cùng đã ghép lại."

Hoàng Tinh ôm chặt y hơn, hôn lên đỉnh đầu:

"Vì ngươi đã tìm thấy nửa kia của mình."

Khâu Đỉnh Kiệt ngước lên, nhìn vào ánh mắt dịu dàng ấy. Hoàng Tinh trêu y:

"Vậy ngươi còn dám nói không động tâm không?"

Khâu Đỉnh Kiệt cười:

"Ta động tâm rồi. Chỉ với mình ngươi thôi."

Nói rồi, y kéo hắn xuống hôn.

"Vậy thì tốt. Vì ta cũng vậy."

Họ hôn nhau dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ, cơ thể quấn lấy nhau, không còn khoảng cách.

---

Sáng hôm sau.

Hoàng Tinh tỉnh dậy trước, nhìn Khâu Đỉnh Kiệt đang ngủ trong vòng tay mình. Y ngủ say, gương mặt thư thái chưa từng thấy. Những nếp nhăn lo lắng trên trán đã biến mất.

Hắn vuốt nhẹ tóc y, mỉm cười:

Ngươi đẹp nhất khi ngủ. Vì lúc đó ngươi không phải giả vờ mạnh mẽ.

Khâu Đỉnh Kiệt từ từ mở mắt, thấy hắn đang nhìn mình:

"Sao... sao ngươi nhìn ta vậy?"

"Vì ngươi đẹp," Hoàng Tinh cười.

Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt:

"Nói lung tung..."

"Không phải lung tung," Hoàng Tinh cúi xuống hôn y, "Là sự thật."

Khâu Đỉnh Kiệt ôm lại, nhưng bỗng nhận ra một điều:

"Hoàng Tinh... ta có hỏi ngươi một điều không?"

"Hỏi đi."

"Đêm qua... ngươi đã từng... làm chuyện này với ai chưa?"

Hoàng Tinh sững sờ, rồi lắc đầu:

"Chưa, dù ta mang danh kỹ nam nhưng chỉ bán nghệ chứ không bán thân, ta chỉ có nhiệm vụ trò chuyện và biểu diễn khi có quan khách tìm đến ta. Ngươi là người đầu tiên. Và là duy nhất."

Khâu Đỉnh Kiệt nhìn vào ánh mắt chân thành ấy, trong lòng dâng trào cảm xúc:

"Nhưng... ngươi rất... giỏi..."

Hoàng Tinh cười:

"Vì ta muốn ngươi cảm thấy thoải mái. Vì ta yêu ngươi."

Khâu Đỉnh Kiệt ôm chặt hắn:

"Ta cũng yêu ngươi. Yêu đến phát điên."

"Ta biết," Hoàng Tinh thì thầm, "Vì đêm qua, ngươi gọi tên ta... mười lăm lần."

Khâu Đỉnh Kiệt đỏ bừng mặt:

"Ngươi... ngươi đếm à?"

"Ừ," Hoàng Tinh cười tinh nghịch, "Và ta thích nghe ngươi gọi. Lần sau ta sẽ khiến ngươi gọi nhiều hơn."

Khâu Đỉnh Kiệt chôn mặt vào ngực hắn, xấu hổ:

"Ngươi... không biết xấu..."

"Với ngươi, ta không cần biết xấu," Hoàng Tinh hôn lên đỉnh đầu y, "Vì ta chỉ muốn ngươi thấy con người thật của ta."

---

Họ ở lại biệt viện ba ngày, ba đêm không rời khỏi nhau. Không có triều chính, không có âm mưu, chỉ có tình yêu và sự gắn kết ngày càng sâu sắc.

Ngày cuối cùng, khi chuẩn bị về kinh thành, Khâu Đỉnh Kiệt nắm tay Hoàng Tinh:

"Ta không muốn về."

"Ta cũng vậy," Hoàng Tinh mỉm cười, "Nhưng chúng ta có trách nhiệm cần gánh vác."

"Ta biết," Khâu Đỉnh Kiệt thở dài, "Nhưng ít nhất... giờ ta đã có ngươi."

"Và ta có ngươi," Hoàng Tinh kéo y vào lòng, " Không còn ranh giới nào nữa."

Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu:

"Không còn ranh giới. Chỉ còn ta và ngươi."

Và khi họ cưỡi ngựa về kinh thành, bàn tay vẫn nắm chặt nhau — họ biết rằng họ đây đã vượt qua ranh giới cuối cùng.

Giờ đây, họ không chỉ là người yêu.

Họ là một.

Về thể xác lẫn tâm hồn.

Và không gì có thể chia cắt họ nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro