lạc lòng

Hoàng Tinh vốn tự nhận mình là kẻ giỏi nhất trong trò chơi thao túng lòng người. Từ nhỏ, hắn đã học cách đọc vị cảm xúc qua ánh mắt, qua hơi thở, qua những rung động vô thức của cơ thể đối phương. Hắn biết khi nào nên tiến, khi nào nên lùi, khi nào nên để một câu nói lơ lửng như mồi nhử. Nhưng trước mặt Khâu Đỉnh Kiệt, tất cả những kỹ xảo ấy dường như đều trở nên vô dụng.

Y khiến hắn… chệch nhịp.

Chiều hôm ấy, cung đình bỗng chốc hỗn loạn. Một phe phản nghịch âm mưu hại Thái tử trong lễ tế Thiên đàn, nhưng kế hoạch bị bại lộ. Đao kiếm vung loạn, máu tanh nồng nặc. Hoàng Tinh vốn chẳng cần xuất hiện nơi ấy — hắn chỉ là kỹ nam của Vọng Dục Lâu, đâu phải cận vệ hoàng tộc. Ấy vậy mà khi thấy một tiểu thái giám chừng mười lăm xuân xanh sắp bị loạn quân chém trúng, bản năng trong hắn trỗi dậy.

Hắn xông tới, đỡ đòn cho đứa trẻ. Lưỡi đao sắc lẹm cắt ngang bờ vai, máu đỏ tươi lập tức nhuộm thấm áo lụa.

Tiểu thái giám sợ hãi khóc lóc, Hoàng Tinh chỉ đẩy nhẹ y ra sau, giọng lạnh lùng: "Chạy đi."

Mãi đến khi loạn quân bị dẹp yên, Hoàng Tinh mới cảm nhận rõ cơn đau nhức buốt nơi vai. Hắn ép chặt vết thương, chậm rãi bước về phủ Thống lĩnh cấm quân. Mỗi bước chân nặng trĩu, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Thế nhưng hắn chẳng kêu đau lấy một lời.

Cánh cửa phòng hắn mở ra, Khâu Đỉnh Kiệt vừa trở về sau cuộc dẹp loạn, y không tìm thấy hắn trong cung, liền vội thúc ngựa quay về phủ tìm hắn. Ánh mắt y dừng lại nơi vết máu đỏ thẫm trên vai Hoàng Tinh, sắc mặt lập tức biến đổi.

"Ngươi—" giọng Khâu Đỉnh Kiệt run run, "ngươi làm sao thế?"

Hoàng Tinh gượng cười, tựa người vào khung cửa. "Chỉ là vết thương nhỏ."

"Nhỏ?" Khâu Đỉnh Kiệt bước nhanh tới, giọng thoáng chút giận dữ lẫn hoảng hốt.

"Máu chảy dường ấy mà bảo là nhỏ? Ngươi coi thường tính mạng mình lắm sao?"

Hoàng Tinh hơi bất ngờ trước phản ứng dữ dội của y. Vốn dĩ y luôn điềm tĩnh, luôn lạnh nhạt, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt kệ sự đời. Vậy mà giờ đây, đôi mắt Khâu Đỉnh Kiệt long lanh một thứ cảm xúc hắn chưa từng thấy — sợ hãi.

Sợ hãi vì hắn.

"Ngồi xuống", Khâu Đỉnh Kiệt ra lệnh, giọng cứng nhắc nhưng đôi tay lại run nhẹ khi đỡ Hoàng Tinh vào trong.

Căn phòng nhỏ tràn ngập hương thảo dược. Hoàng Tinh ngồi xuống ghế gỗ, để mặc Khâu Đỉnh Kiệt cởi áo ngoài cho hắn. Khi lớp vải cuối cùng được gỡ ra, vết thương dài hiện rõ trên làn da trắng nõn của Hoàng Tinh. Máu vẫn còn rỉ từng giọt.

Khâu Đỉnh Kiệt thở gấp, cắn môi kìm nén cảm xúc. Y nhúng khăn vào nước ấm, nhẹ nhàng lau sạch máu quanh vết thương. Nhưng tay y run đến nỗi khăn rơi xuống đất tới hai lần.

"Đỉnh Kiệt." Giọng Hoàng Tinh trầm xuống, mang chút trêu đùa. "Tay ngươi run thế?"

"Im đi!" Khâu Đỉnh Kiệt quát nhỏ, nhặt khăn lên tiếp tục công việc.

Hoàng Tinh im lặng, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào khuôn mặt y. Từ hàng mi cong, sống mũi thẳng tắp, đến đôi môi mỏng đang căng thẳng. Khoảng cách giữa họ quá gần, gần đến mức hắn có thể nghe rõ hơi thở của Khâu Đỉnh Kiệt — vội vã, không đều đặn.

Khâu Đỉnh Kiệt giỏi cầm kiếm cũng giỏi cầm kim, mẹ y là người của Thái y viện, từ nhỏ y đã được bà dạy cách băng bó, bắt mạch, sắc thuốc, khâu vết thương. Nếu không trở thành thống lĩnh cấm quân, y nghĩ chắc bây giờ bản thân đã trở thành một lương y, mỗi ngày khám bệnh cho dân nghèo. Thế nhưng lần này, khi cầm kim chỉ khâu vết thương trên vai Hoàng Tinh, tay y lại run. Mũi kim đâm lệch một chút, Hoàng Tinh nhăn mặt nhưng không kêu đau. Khâu Đỉnh Kiệt giật mình, môi tái nhợt.

"Xin lỗi... ta..."

"Không sao," Hoàng Tinh nói, giọng dịu dàng lạ thường. "Ngươi đừng sợ, ta không đau."

Nhưng Khâu Đỉnh Kiệt biết hắn đang nói dối. Y nhìn thấy hàm răng Hoàng Tinh nghiến chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Y cảm thấy như có thứ gì đó siết chặt lồng ngực.

Khi băng bó xong, Khâu Đỉnh Kiệt thở phào nhẹ nhõm. Nhưng y vẫn không rời khỏi vị trí quỳ trước mặt Hoàng Tinh. Cả hai im lặng, không khí trong phòng trở nên nặng nề, đặc quánh.

Hoàng Tinh đột nhiên đưa tay không bị thương, nắm lấy cổ tay Khâu Đỉnh Kiệt.

"Đỉnh Kiệt," Hắn gọi, giọng trầm khàn, "Ngươi đau lòng vì ta?"

Khâu Đỉnh Kiệt giật mình, cố rút tay lại nhưng Hoàng Tinh lại giữ chặt không cho y thoát.

"Ta hỏi ngươi," Hắn áp sát, hơi thở ấm áp phả vào tai y, "Ngươi có đau lòng vì ta không?"

Lý trí của Khâu Đỉnh Kiệt như bị thiêu đốt. Y ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Tinh — nơi chất chứa đầy dục vọng, khiêu khích, và một thứ gì đó còn nguy hiểm hơn.

"Ngươi..." Giọng y run rẩy, "Ngươi đừng có..."

Nhưng Hoàng Tinh kéo tay y lại, đặt lên ngực mình — nơi trái tim đang đập cuồng loạn.

"Cảm nhận được không?" Hắn thì thầm. "Nó đập như thế... là vì ngươi."

Đó chính là giọt nước tràn ly.

Khâu Đỉnh Kiệt mất hết kiềm chế. Y giật mạnh cổ áo Hoàng Tinh kéo xuống, môi áp sát vào môi hắn — không dịu dàng, cũng không do dự. Đó là nụ hôn dữ dội như trừng phạt, như thể y muốn trút hết sự phẫn nộ, hoảng loạn, và khát khao đã dồn nén bấy lâu.

Hoàng Tinh giật mình trong chốc lát, rồi ngay lập tức đáp trả. Hắn buông tay, một tay ôm lấy eo thon của Khâu Đỉnh Kiệt kéo sát vào lòng, tay còn lại luồn vào tóc y, giữ chặt lấy đầu để nụ hôn thêm sâu.

Lưỡi hắn xâm chiếm miệng y, cuốn lấy, kích động. Khâu Đỉnh Kiệt rên khẽ trong cổ họng, hai tay vô thức bám chặt vào vai hắn — rồi giật lại khi chạm vào vết thương.

"Đừng dừng," Hoàng Tinh thở gấp, giọng khàn đặc. "Đừng ngừng lại..."

Khâu Đỉnh Kiệt hôn hắn như kẻ sắp chết đuối, như thể hơi thở của Hoàng Tinh là thứ duy nhất giữ y sống. Nhiệt độ trong phòng bỗng tăng vọt. Mồ hôi, hơi thở, tiếng tim đập — tất cả như hòa quyện như vào làm một.

Nhưng khi lý trí dần trở lại, Khâu Đỉnh Kiệt bỗng đẩy Hoàng Tinh ra. Y đứng bật dậy, mặt đỏ bừng, môi sưng đỏ, mắt long lanh ánh lệ.

"Ta..." Y lắc đầu, lùi lại phía sau. "Ta không... không nên..."

Hoàng Tinh cũng bàng hoàng. Hắn chạm vào môi mình, vẫn còn cảm nhận được hương vị của Khâu Đỉnh Kiệt — ngọt ngào lẫn đắng cay. Hắn vốn định trêu chọc, định khống chế, nhưng cuối cùng chính hắn lại bị cuốn theo.

Khâu Đỉnh Kiệt quay lưng, giọng run rẩy: "Ngươi... ngươi nghỉ ngơi đi. Vết thương đừng đụng nước."

Rồi y vội vã bước ra ngoài, để mặc Hoàng Tinh ngồi lại một mình trong căn phòng đầy hương thảo dược.

Tối hôm ấy, Khâu Đỉnh Kiệt đứng trước tấm gương đồng trong phòng. Y nhìn khuôn mặt mình — môi đỏ ửng, mắt vẫn còn vương chút nước. Y đưa tay chạm vào môi.

"Không được để hắn điều khiển," Y lẩm bẩm, giọng run run. "Không được... không được..."

Nhưng ngón tay y vẫn vô thức vuốt nhẹ nơi vừa được hôn, như muốn khắc ghi cảm giác ấy.

Y nhắm mắt, thở dài.

Lồng ngực nặng trĩu một thứ cảm xúc mà y không dám gọi tên.

Bên ngoài cửa sổ, trăng sáng vằng vặc. Gió đêm mang theo hương sen từ hồ cung, nhưng chẳng thể xua tan cơn nóng vẫn còn âm ỉ trong người Khâu Đỉnh Kiệt.

Y biết rằng, từ giây phút này trở đi, mọi thứ đã thay đổi.

Và…. Y chẳng thể nào quay lại được nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro