nợ máu nợ tình
Hoàng Tinh nhận ra mình đã thật sự thuộc về Khâu Đỉnh Kiệt.
---
Ánh bình minh lọt qua khe cửa sổ, rọi lên gương mặt Khâu Đỉnh Kiệt đang chìm trong giấc ngủ. Vết bỏng trên lưng vẫn còn đau đớn, nhưng sự mệt mỏi đã đưa y vào giấc ngủ sâu — giấc ngủ đầu tiên sau nhiều đêm thao thức.
Hoàng Tinh ngồi bên giường, tay vẫn nắm chặt tay y, cả đêm không rời. Suốt đêm qua hắn không chợp mắt, chỉ ngồi đó, nhìn y thở, đếm từng nhịp tim, như sợ nếu chợp mắt, y sẽ biến mất.
Bỗng nhiên, Khâu Đỉnh Kiệt cựa mình, nhíu mày, miệng lẩm bẩm điều gì đó. Hoàng Tinh cúi xuống, lắng nghe:
"Đừng... đừng đi... Hoàng Tinh... đừng chết..."
Tim hắn thắt lại. Ngay cả trong cơn mộng mị, y vẫn canh cánh lo âu cho hắn.
Hoàng Tinh vuốt ve tóc y, thì thầm:
"Ta ở đây. Ta không đi đâu cả."
Giọng nói như có ma lực, Khâu Đỉnh Kiệt dần trở nên yên bình, nét mặt thư thái. Bàn tay y vẫn nắm chặt tay hắn, như sợ buông ra là mất.
Hoàng Tinh nhìn bàn tay đó — bàn tay từng chém giết vô số người, bàn tay lạnh lùng đến rợn người trên chiến trường — nhưng khi nắm lấy tay hắn lại run rẩy, dịu dàng như sợ làm hắn đau.
Ta đã sa vào ngươi rồi, hắn nghĩ, sa không lối thoát.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Một cận vệ bước vào, khom người:
"Bẩm Hoàng công tử, A Hồng đã tỉnh, bà muốn gặp cậu."
Hoàng Tinh nhìn Khâu Đỉnh Kiệt lần nữa, rồi nhẹ nhàng buông tay, đứng dậy. Nhưng ngay lập tức, bàn tay y siết chặt lại, không chịu buông.
Hắn quay lại, thấy y vẫn nhắm mắt, nhưng tay đang nắm chặt hắn.
"Đỉnh Kiệt," hắn gọi khẽ, "Ta chỉ đi một lát thôi."
Không có hồi đáp. Nhưng bàn tay vẫn không buông.
Hoàng Tinh mỉm cười, cúi xuống hôn lên trán y:
"Ta hứa sẽ trở lại. Ngươi cứ ngủ tiếp đi."
Bàn tay từ từ buông lỏng. Hoàng Tinh rời đi, nhưng không biết rằng ngay khi cánh cửa đóng lại, Khâu Đỉnh Kiệt đã mở mắt — ánh mắt lo âu dõi theo bóng lưng hắn.
---
Phòng A Hồng.
Bà nằm trên giường, mặt vẫn còn xám xịt vì khói, nhưng đã tỉnh táo. Khi thấy Hoàng Tinh bước vào, mắt bà rưng rưng:
"Tinh nhi..."
Hoàng Tinh chạy đến, quỳ xuống bên giường, nắm lấy tay bà:
"A Hồng... Cô không sao chứ?"
"Cô không sao," bà mỉm cười yếu ớt, vuốt ve tóc hắn, "Nhờ con... và người ấy."
Hoàng Tinh cắn môi, nước mắt tuôn trào:
"Ta xin lỗi... Vì ta mà Vọng Dục Lâu..."
"Không phải lỗi của con," A Hồng lắc đầu, "Đó là âm mưu. Bọn chúng muốn tiêu diệt chứng cứ về phe phản nghịch, và... chúng biết con đang giúp thống lĩnh. Chúng muốn đánh vào điểm yếu của cả hai."
Hoàng Tinh nghiến răng:
"Ta sẽ tìm ra bọn chúng. Ta sẽ trả thù."
"Con sẽ làm được mà," A Hồng nói, "Nhưng không phải một mình. Con có người ấy rồi."
Hoàng Tinh ngước lên, nhìn bà.
A Hồng mỉm cười:
"Cô thấy cách y nhìn con. Cách y bất chấp tính mạng để cứu cô, chỉ vì cô quan trọng với con. Người đàn ông ấy... yêu con đến mức có thể chết vì con."
"Ta biết," Hoàng Tinh thì thầm, "Và ta... cũng vậy. Ta không thể tưởng tượng một ngày không có y."
A Hồng nắm chặt tay hắn hơn:
"Vậy thì đừng buông tay. Người như thế hiếm lắm. Hãy giữ chặt lấy."
Hoàng Tinh gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một nỗi lo:
"Nhưng... ta sợ ta sẽ làm tổn thương y. Danh tiếng của y, sự nghiệp của y... tất cả đang bị đe dọa vì ta."
"Vậy thì hãy mạnh mẽ lên," A Hồng nói, giọng nghiêm khắc, "Hãy trở thành người xứng đáng đứng bên cạnh y. Không phải kẻ cần được bảo vệ, mà là người bảo vệ y."
Hoàng Tinh sững sờ. Bà nói đúng. Suốt thời gian qua, hắn cứ để Khâu Đỉnh Kiệt bảo vệ, cứu giúp, che chở. Nhưng y cũng cần được bảo vệ. Y cũng có lúc yếu đuối.
Ta phải mạnh hơn. Vì y.
---
Buổi chiều hôm ấy.
Hoàng Tinh trở về phòng, thấy Khâu Đỉnh Kiệt đã tỉnh, đang cố ngồi dậy dù vết thương còn đau đớn. Hắn chạy đến:
"Ngươi làm gì vậy? Nằm yên xuống!"
"Ta cần... đi kiểm tra quân doanh," Khâu Đỉnh Kiệt nói, nhưng giọng yếu ớt.
"Không cần!" Hoàng Tinh đẩy y nằm xuống, "Ngươi đang bị thương! Quân doanh có phó tướng lo. Ngươi phải nghỉ ngơi!"
"Nhưng—"
"Không có nhưng!" Hoàng Tinh lần đầu tiên dùng giọng điệu mệnh lệnh với y, "Ngươi nghỉ ngơi, ta sẽ lo liệu tất cả."
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn vào ánh mắt quyết tâm ấy, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa... cảm động. Đây là lần đầu Hoàng Tinh chăm sóc y như vậy — không phải kiểu dịu dàng, mà là kiểu... chiếm hữu.
"Ngươi định làm gì?" y hỏi.
"Ta sẽ đi tìm manh mối về kẻ phóng hỏa. Ta sẽ—"
"Một mình à?" Khâu Đỉnh Kiệt nhíu mày, "Nguy hiểm."
"Ta biết. Nhưng ta không thể cứ để ngươi bảo vệ mãi. Ta cũng phải bảo vệ ngươi."
Khâu Đỉnh Kiệt im lặng, nhìn hắn. Rồi y khẽ cười — một nụ cười hiếm hoi:
"Ngươi muốn bảo vệ ta?"
"Phải," Hoàng Tinh nói, giọng nghiêm túc, "Bởi vì ngươi là của ta. Và ta không để ai làm tổn thương ngươi."
Cả hai im lặng. Rồi Khâu Đỉnh Kiệt kéo hắn xuống, ôm chặt:
"Được thôi. Nhưng ngươi phải hứa — không đi một mình. Mang theo cận vệ. Và nếu gặp nguy hiểm, ngươi phải chạy ngay. Hiểu chưa?"
Hoàng Tinh gật đầu, ôm lấy y:
"Ta hứa."
Họ ôm nhau một lúc, rồi Hoàng Tinh kéo ra, ánh mắt nghiêm túc:
"Nhưng bây giờ, ngươi phải nghe lời ta. Nằm yên, uống thuốc, ăn cháo. Không được cãi."
Khâu Đỉnh Kiệt cười:
"Ngươi đang ra lệnh cho ta đấy à?"
"Đúng vậy," Hoàng Tinh cúi xuống, áp sát mặt y, "Có ý kiến gì không?"
Khâu Đỉnh Kiệt nhìn vào ánh mắt quyết đoán ấy, trong lòng nóng ran. Đây là lần đầu Hoàng Tinh tỏ ra... chiếm hữu. Và y thích điều đó.
"Không có," y thì thầm, "Ta nghe lời ngươi."
Hoàng Tinh mỉm cười, hôn nhẹ lên môi y — một nụ hôn nhanh, nhưng đủ khiến Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt.
"Ngoan lắm," hắn nói, rồi đứng dậy, đi ra ngoài, để lại y ngồi đó, choáng váng.
Hắn vừa... hôn ta? Và ra lệnh cho ta?
Khâu Đỉnh Kiệt chạm vào môi mình, cảm thấy nóng bừng. Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ — không phải tức giận hay bực bội, mà là... thích thú.
Hắn đang thay đổi. Đang trở nên mạnh mẽ hơn. Và ta... thích điều đó.
---
Đêm hôm ấy — khu phế tích Vọng Dục Lâu.
Hoàng Tinh đứng giữa đống tro tàn, nhìn nơi từng là mái nhà của hắn. Giờ chỉ còn vài bức tường đen xém và mùi khói đặc quánh.
Hắn quỳ xuống, nhặt một mảnh gỗ cháy — trên đó còn vết khắc chữ "Hoàng". Đây là tấm biển hiệu phòng hắn ngày xưa.
"Ta sẽ tìm ra kẻ đã làm chuyện này," hắn thề, "Và ta sẽ khiến chúng trả giá."
Bỗng nhiên, tiếng bước chân phía sau. Hắn đứng dậy, rút đoản đao, quay lại—
Khâu Đỉnh Kiệt bước ra từ bóng tối, tay chống kiếm, mặc áo đen, dù vẫn còn bị thương nhưng vẫn đứng thẳng.
"Sao ngươi lại tới đây?" Hoàng Tinh chạy đến, "Ta bảo ngươi nghỉ ngơi mà!"
"Ta nghỉ rồi," Khâu Đỉnh Kiệt nói, "Cả nửa canh giờ."
"Đó không phải là nghỉ ngơi!"
"Nhưng ta không thể để ngươi đi một mình," y nói, bước lại gần, "Ngươi hứa sẽ không đi một mình."
Hoàng Tinh cắn môi, biết mình thua. Hắn thở dài:
"Ngươi thật... bướng bỉnh."
"Ta học từ ngươi."
Họ nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Giữa đống tro tàn, tiếng cười của họ như tia sáng nhỏ trong bóng tối.
Khâu Đỉnh Kiệt bước lại, đứng bên cạnh hắn, nhìn đống phế tích:
"Đây từng là nơi ta gặp ngươi lần đầu."
"Ừ," Hoàng Tinh gật đầu, "Nơi ngươi muốn bắt ta."
"Và nơi ta... bị ngươi bắt."
Hoàng Tinh quay sang nhìn y, thấy ánh mắt dịu dàng đang nhìn mình. Hắn bước lại gần, chạm tay vào má y:
"Đỉnh Kiệt, ta muốn nói một điều."
"Cứ nói đi."
Hoàng Tinh hít sâu, rồi nói, từng chữ nghiêm túc:
"Từ nay, ta sẽ không chỉ là kẻ được ngươi bảo vệ. Ta sẽ là người bảo vệ ngươi. Ta sẽ mạnh mẽ hơn để đứng bên cạnh ngươi — không phải sau lưng ngươi."
Khâu Đỉnh Kiệt sững sờ, trong lòng dâng trào cảm xúc. Y chưa bao giờ nghe Hoàng Tinh nói với giọng điệu quyết đoán như vậy.
"Ngươi đã đủ mạnh rồi," y nói.
"Chưa," Hoàng Tinh lắc đầu, "Nhưng ta sẽ trở nên mạnh hơn nữa. Vì ngươi."
Khâu Đỉnh Kiệt không chịu nổi nữa. Y kéo hắn vào lòng, ôm chặt:
"Ta không cần ngươi phải bảo vệ ta. Ta chỉ cần ngươi ở bên ta."
"Ta sẽ ở bên ngươi," Hoàng Tinh ôm lấy y, "Và ta cũng sẽ bảo vệ ngươi."
Họ ôm nhau giữa đống tro tàn, dưới bầu trời đầy sao. Nơi đây từng là khởi đầu của họ, giờ là kết thúc của một chương — và khởi đầu của chương mới.
"Đỉnh Kiệt," Hoàng Tinh thì thầm bên tai y, "Ngươi có biết không? Lúc nãy, khi nhìn ngươi nằm trên giường, bị thương vì ta... ta nhận ra một điều."
"Điều gì?"
Hoàng Tinh kéo ra, nhìn vào mắt y, nụ cười thoáng qua:
"Ta xong đời rồi. Ta sa vào ngươi rồi. Không còn lối thoát."
Khâu Đỉnh Kiệt cũng cười, đưa tay lên vuốt tóc hắn:
"Vậy thì đừng thoát. Cứ sa vào ta. Như ta đã sa vào ngươi."
Hoàng Tinh ngước nhìn y — nhìn ánh mắt đầy yêu thương, nhìn nụ cười dịu dàng, nhìn vết thương trên người y vì mình. Và hắn hiểu — hắn không chỉ sa vào y.
Hắn đã thuộc về y.
---
Trên đường về, Khâu Đỉnh Kiệt bỗng lên tiếng:
"Hoàng Tinh, có một điều ta phải nói với ngươi."
"Gì thế?"
Y dừng bước, quay lại, ánh mắt nghiêm túc:
"Từ nay về sau, nếu ngươi muốn đi đâu, ngươi phải hỏi ý kiến ta trước. Nếu ngươi muốn gặp ai, ta phải biết. Nếu ngươi—"
Hoàng Tinh bật cười, bước lại gần, đặt ngón tay lên môi y:
"Ngươi đang... ghen đấy à?"
Khâu Đỉnh Kiệt đỏ mặt:
"Ta không—"
"Có," Hoàng Tinh cười, ánh mắt tinh nghịch liếc nhìn đường xương quai xanh lộ ra từ cổ áo y, "Và ta thích điều đó."
Y định cãi lại, nhưng Hoàng Tinh đã hôn lên môi y một cái thật nhanh, nhẹ, như trêu chọc.
"Ta hứa," hắn thì thầm, "Ta sẽ chỉ đi với ngươi. Chỉ gặp người ngươi cho phép. Chỉ nhìn ngươi."
Khâu Đỉnh Kiệt không biết nên tức giận hay vui mừng. Y chỉ biết, trái tim đang đập loạn xạ vì người đàn ông trước mặt.
"Ngươi thật... không thể cứu vãn," y lẩm bẩm.
"Ta biết," Hoàng Tinh cười, khẽ cắn tai y — một thói quen mới hắn vừa hình thành, "Giống hệt như ngươi."
Và khi họ bước đi trong đêm, bàn tay nắm chặt nhau, không ai buông tay — họ đều biết rằng:
Họ đã thuộc về nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro