tay trong tay trước chiều đình
Bước ra ánh sáng, dù bị toàn triều nhìn chằm chằm.
---
Ba ngày sau vụ ám sát.
Sương mai còn đọng trên mái ngói lưu ly, Khâu Đỉnh Kiệt đã đứng trước thềm điện. Áo giáp hắc sắt in bóng lên nền đá hoa, đôi mắt sắc như dao quét qua đám đông quan viên đang xì xào bàn tán. Tin tức về việc y một mình xông vào hang ổ phản nghịch cứu Hoàng Tinh đã khiến cả triều đình dậy sóng.
"Thống lĩnh Khâu thật sự vì một kẻ kỹ nam mà liều mạng..."
"Nghe nói Hoàng Tinh cũng dám húc đầu vào kẻ địch, không phải hạng tầm thường."
Trong góc điện, Hoàng Tinh chỉnh lại áo bào xanh thẫm - bộ quan phục mới được ban. Ngón tay hắn hơi run, nhưng ánh mắt lại kiên định. Hôm nay, hắn sẽ đứng trước triều đình không phải với thân phận kỹ nam, mà là mưu sĩ của cấm quân.
Khâu Đỉnh Kiệt bước tới, tay nắm lấy bàn tay lạnh giá của hắn:
"Sợ gì? Có ta ở đây."
Hoàng Tinh khẽ cười: "Không phải sợ, chỉ là... lần đầu tiên mặc quan phục, cảm thấy không quen."
Y siết chặt tay hắn: "Rồi sẽ quen. Từ nay về sau, ngươi sẽ mặc nó đứng bên ta."
---
Đại điện, chuông trống vang lên.
Khi hai người bước vào, mọi ánh mắt đổ dồn về phía họ. Không còn là cái nhìn khinh bỉ, mà là sự pha trộn giữa tò mò, kinh ngạc và cả e dè.
Hoàng thượng ngồi trên ngai vàng, giọng nặng như chì:
"Khâu Đỉnh Kiệt, Hoàng Tinh, các ngươi có biết tội mình không?"
Khâu Đỉnh Kiệt quỳ xuống, nhưng lưng vẫn thẳng: "Bệ hạ, thần chỉ biết mình có tội vì đã để kẻ phản nghịch đe dọa an nguy của triều đình."
Một lão thần bước ra: "Thống lĩnh nói hay lắm! Nhưng ngươi vì tư tình mà lao vào bẫy địch, chẳng phải là đem thân thể mạng sống của mình ra đùa giỡn sao?"
Hoàng Tinh đột nhiên cất tiếng: "Xin bệ hạ cho phép thần được nói."
Cả điện im bặt. Một kẻ xuất thân kỹ viện dám lên tiếng nơi triều đường là chuyện chưa từng có.
Hoàng thượng gật đầu: "Cho ngươi nói."
Hoàng Tinh đứng dậy, áo bào xanh thẫm phất phơ: "Thưa lão đại nhân, nếu thống lĩnh Khâu không vì 'tư tình' mà lao vào hang cọp, thì làm sao có thể phá được ổ phản nghịch đã mai phục nhiều năm? Nếu không có 'tư tình' ấy, làm sao có thể bắt sống tên đầu sỏ Lưu Tam?"
Hắn bước về phía trước, từng bước chậm rãi: "Tình yêu không làm con người ta yếu đi, mà khiến họ có thêm lý do để sống và chiến đấu. Thống lĩnh Khâu trước kia chiến đấu vì mệnh lệnh, giờ đây y chiến đấu vì có điều đáng để bảo vệ. Đó mới chính là sức mạnh thật sự."
Một võ tướng trẻ bỗng vỗ tay: "Nói hay! Ta từng chứng kiến thống lĩnh Khâu chiến đấu, trước kia y như cái máy giết người, giờ đây mới thật sự là một con người!"
Khâu Đỉnh Kiệt quay sang nhìn Hoàng Tinh, ánh mắt dịu lại: "Hoàng Tinh nói không sai. Thần từng nghĩ mình chỉ cần một mình một kiếm là đủ. Nhưng giờ thần hiểu, có người đứng bên cạnh mới thật sự là sức mạnh."
Hoàng thượng trầm mặc hồi lâu, rồi bỗng cất tiếng: "Vậy trẫm hỏi các khanh, nếu một ngày phải lựa chọn giữa triều đình và tình yêu, các khanh sẽ chọn ai?"
Khâu Đỉnh Kiệt không chớp mắt: "Thần chọn cả hai."
"Ồ?"
"Bệ hạ, Hoàng Tinh chính là người đã nhiều lần hiến kế giúp triều đình. Tình yêu của chúng thần không những không hại triều đình, mà còn làm lợi cho xã tắc. Vậy tại sao phải lựa chọn?"
Hoàng Tinh quỳ xuống: "Thần xin thề, sẽ dùng hết khả năng phò tá thống lĩnh, bảo vệ giang sơn. Nếu có ngày thần trở thành gánh nặng cho thống lĩnh, thần sẽ tự biết đường rút lui."
"Không cần!" Khâu Đỉnh Kiệt đột nhiên nắm chặt tay hắn, "Ta không bao giờ để ngươi rời đi."
Cả điện lại một lần nữa xôn xao. Hành động này của Khâu Đỉnh Kiệt rõ ràng là thách thức triều đình.
Nhưng hoàng thượng bỗng cười lớn: "Tốt! Rất tốt! Trẫm cần chính là sự chân thành như các khanh!"
Hoàng thượng đứng dậy: "Từ hôm nay, Hoàng Tinh chính thức nhậm chức Nhị phẩm Tùy quân Tham mưu, được quyền tham dự mọi nghị sự quân cơ."
Rồi nhìn thẳng vào Khâu Đỉnh Kiệt: "Còn ngươi, phải nhớ kỹ lời hôm nay. Đừng để trẫm thất vọng."
---
Khi hai người bước ra khỏi điện.
Ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu xuống khiến Hoàng Tinh nheo mắt. Hắn cảm thấy như vừa trải qua một giấc mơ.
"Chúng ta... thật sự thành công rồi sao?"
Khâu Đỉnh Kiệt không trả lời, chỉ đưa tay lau khóe mắt hắn: "Ngươi khóc rồi."
Hoàng Tinh mới nhận ra mình đã khóc. Hắn cười qua làn nước mắt: "Là tại nắng quá chói thôi."
"Ừ, là tại nắng." Khâu Đỉnh Kiệt mỉm cười, kéo hắn vào lòng.
Giữa sân rồng rộng lớn, trước ánh mắt của trăm quan, họ ôm chặt lấy nhau. Lần này, không còn ai dám lên tiếng chê cười.
Một thái giám già đi ngang qua, khẽ thở dài: "Trời xanh có mắt, cuối cùng cũng có người hiểu được lòng nhau."
---
Đêm đó, trong phủ,
Hoàng Tinh ngồi bên cửa sổ ngắm trăng. Chiếc áo quan phục được treo trang trọng trên giá.
"Vẫn cảm thấy như đang mơ."
Khâu Đỉnh Kiệt ôm hắn từ phía sau: "Đây không phải mơ. Đây là kết quả xứng đáng cho sự dũng cảm của ngươi."
"Không," Hoàng Tinh quay lại, ánh mắt lấp lánh, "Đây là kết quả của tình yêu chúng ta."
Họ hôn nhau dưới ánh trăng, cởi bỏ lớp áo ngoài, để cơ thể hòa làm một. Lần này không còn vội vã, mà chậm rãi thưởng thức từng khoảnh khắc.
"Đỉnh Kiệt," Hoàng Tinh thở dốc, "Ta hứa sẽ trở thành chỗ dựa xứng đáng của ngươi."
Khâu Đỉnh Kiệt hôn lên môi hắn: "Ngươi đã là chỗ dựa của ta, từ lâu rồi."
---
Sáng hôm sau, Hoàng Tinh tỉnh dậy thấy Khâu Đỉnh Kiệt đang ngồi bên bàn viết, chăm chú xem binh thư. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ in bóng y lên sàn nhà.
"Ngươi dậy sớm thế?"
Khâu Đỉnh Kiệt quay lại, ánh mắt dịu dàng: "Ta muốn nhìn ngươi ngủ thêm chút nữa."
Hoàng Tinh bật cười, đứng dậy khoác áo: "Từ nay về sau, ta sẽ cùng ngươi xử lý chính sự."
"Ừ," Khâu Đỉnh Kiệt kéo hắn vào lòng, "Chúng ta cùng nhau xử lý chính sự"
Hai bóng người in lên nền trời xanh thẫm, như đôi cánh bồ câu giữa trời cao. Con đường phía trước còn dài, nhưng giờ đây họ đã có thể nắm tay nhau bước đi, không cần giấu giếm, không cần sợ hãi.
Bởi vì tình yêu của họ, cuối cùng đã được cả thiên hạ chứng kiến.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro