tro tàn không tắt
Ánh trăng lạnh lẽo rọi qua song cửa, in bóng Hoàng Tinh đang cặm cụi trước bản đồ quân sự. Ngón tay thon dài lướt trên những đường nét thành trì, nhưng tâm trí lại đâu đâu. Một tuần sau khi trở về kinh thành, mối quan hệ giữa hắn và Khâu Đỉnh Kiệt đã thay đổi theo cách khiến hắn không ngờ tới.
Mỗi lần y chạm vào hắn, đều mang theo sự thèm muốn đến đau đớn. Mỗi cái nhìn của y đều chất chứa sự kìm nén khó nhọc. Như thể con thú dữ đang cố gắng thu móng vuốt, nhưng ánh mắt vẫn lộ ra sự chiếm hữu tàn bạo.
Hoàng Tinh thở dài, xoay người định đứng dậy thì đột nhiên —
Một mảnh giấy cuộn tròn xuyên qua lớp giấy dầu, cắm phập xuống bàn gỗ ngay trước ngón tay hắn. Trái tim Hoàng Tinh đập loạn, tay phải đã nắm chặt chuôi đoản đao. Cửa sổ trống không, chỉ có gió đêm lùa vào mang theo hơi lạnh.
"Hoàng Tinh, mạng sống của ngươi không đáng giá bằng một sợi tóc của Khâu Đỉnh Kiệt. Canh ba đêm mai, ta sẽ để ngươi chứng kiến y chết trong vòng tay ngươi."
Mực đỏ như máu loang trên nền giấy trắng. Hoàng Tinh thở gấp, từng sợi thần kinh căng như dây đàn. Mùi thuốc độc lưu ly thoang thoảng - thứ độc dược chỉ có trong cung cấm.
"Không ổn rồi..."
Hắn vội vã xoay người, nhưng đã muộn.
Ba bóng đen như ma mị đã đứng sau lưng. Tên đầu đảng cười khẩy: "Thông minh như ngươi, không ngờ lại dễ bắt đến thế."
Hoàng Tinh rút đoản đao, nhưng một đòn đá nhanh như chớp đã khiến vũ khí văng khỏi tay. Một cú đấm mạnh vào bụng khiến hắn quỵ xuống, máu ứa ra khóe môi.
"Đưa hắn đi," giọng nói lạnh băng vang lên, "Chủ nhân muốn gặp."
---
Trong phòng họp, Khâu Đỉnh Kiệt bỗng đứng bật dậy.
Tim đau nhói, như có lưỡi dao đâm vào. Mồ hôi lạnh toát ra. Một cảm giác bất an khủng khiếp xâm chiếm — tựa như có thứ gì đó thuộc về y đang bị xâm phạm.
"Thống lĩnh?" Viên tướng già lo lắng.
"Hoàng Tinh..." Khâu Đỉnh Kiệt thều thào, mắt đảo điên, "Hoàng Tinh gặp nguy!"
Y xô đổ ghế, phi thân về phía tây viện. Cánh cửa phòng Hoàng Tinh mở toang, nến tàn lụi, chiến trường thu nhỏ đổ vỡ tan tành. Và trên bàn, có mảnh giấy đe dọa cùng vệt máu loang lổ.
Một tiếng gầm thét phát ra từ sâu trong cổ họng Khâu Đỉnh Kiệt: "Điều động toàn bộ cấm quân! Phong tỏa kinh thành! Tìm hắn cho ta!"
Khi quân lính chạy đi, y đấm mạnh vào tường, nắm đấm rỉ máu. Sự chiếm hữu mà y kìm nén bấy lâu giờ bùng lên thành cơn thịnh nộ. Hoàng Tinh là của y, chỉ của một mình y. Không ai được phép đụng vào.
---
Căn hầm tối, mùi máu và mồ hôi.
Hoàng Tinh bị trói chặt vào cột đá, máu từ vết thương trên trán chảy xuống làm mờ mắt. Người đàn ông áo gấm đen cười nhạt: "Ngươi chính là mồi nhử hoàn hảo nhất."
"Y sẽ không đến," Hoàng Tinh khạc máu, "Y không ngốc như ngươi nghĩ."
"Ồ? Vậy sao?" Tay áo gấm vung lên, "Hãy xem khúc kịch hay này."
Cánh cửa hầm đá ầm ầm mở ra. Bóng người thân thuộc hiện ra trong ánh đuốc, kiếm trong tay sáng lấp lánh.
"Buông hắn ra." Giọng Khâu Đỉnh Kiệt lạnh thấu xương.
Hoàng Tinh gào lên: "Khâu Đỉnh Kiệt, đây là bẫy!"
Nhưng đã muộn. Hai chục sát thủ từ trong bóng tối nhảy ra. Tay áo gấm cười lớn: "Chào mừng đến với cái chết của chính mình, thống lĩnh!"
Khâu Đỉnh Kiệt không nói thêm lời nào. Ánh mắt y giao nhau với Hoàng Tinh. Trong khoảnh khắc ấy, Hoàng Tinh thấy rõ sự điên cuồng trong mắt y — không chỉ là tức giận, mà là sự chiếm hữu đến phát điên.
Rồi y lao vào.
Kiếm quang lóe lên như tia chớp trong đêm. Mỗi đường kiếm là một mạng người. Máu văng tung tóe, tiếng kêu thảm thiết vang khắp hầm đá. Khâu Đỉnh Kiệt chiến đấu như mãnh thú, mắt đỏ ngầu, tóc xõa tung. Y không chỉ giết — y xé xác, như muốn hủy diệt tất cả những gì dám đe dọa thứ thuộc về mình.
Mười tên, mười lăm, hai mươi... Xác chết chất đống.
Tay áo gấm hoảng sợ, dao găm kề vào cổ Hoàng Tinh: "Dừng lại! Không ta giết hắn!"
Khâu Đỉnh Kiệt dừng chân, kiếm trong tay vẫn rỉ máu.
"Buông kiếm!" Tay áo gấm gào lên.
Kiếm rơi xuống đất với tiếng vang lạnh lùng. Khâu Đỉnh Kiệt từ từ quỳ xuống.
"Đúng rồi, quỳ xuống đi!" Tay áo gấm cười điên cuồng.
Nhưng trong tích tắc đó, Hoàng Tinh đã dùng hết sức đạp mạnh vào bàn chân hắn. Tay áo gấm mất đà, dao găm lệch khỏi cổ. Một nhánh trường thương từ trên trần nhà đâm xuống, xuyên qua vai hắn.
"Không thể nào..." Tay áo gấm trợn mắt nhìn cây thương.
Khâu Đỉnh Kiệt đã đứng dậy, nhặt lại trường kiếm: "Ngươi tưởng ta đến mà không có chuẩn bị?"
Hóa ra, khi ánh mắt hai người giao nhau, Hoàng Tinh đã hiểu ý. Cú đạp chân là tín hiệu để đội cấm vệ thân tín mai phục trên trần nhà hành động.
---
Trở về phủ, bình minh ló dạng.
Khâu Đỉnh Kiệt ôm chặt Hoàng Tinh trên giường bệnh, tay run run băng bó từng vết thương. Nhưng không giống mọi khi, những cử chỉ này mang theo sự thô bạo khó tả. Như con thú đang cố kìm nén bản năng.
"Ta xin lỗi," giọng y nghẹn ngào, nhưng ánh mắt lại cháy lên ngọn lửa chiếm hữu, "Ta đã không bảo vệ được ngươi."
Hoàng Tinh mỉm cười, tay nâng khuôn mặt đẫm nước mắt của y: "Chính ngươi đã cứu ta."
"Không," Khâu Đỉnh Kiệt lắc đầu, mắt không rời khỏi cổ hắn — nơi vết máu đã khô, "Ngươi đã cứu lấy chính mình. Và cứu cả ta."
Y cúi xuống, môi chạm nhẹ lên vết thương trên cổ Hoàng Tinh. Một nụ hôn mang theo sự thèm muốn và đau đớn. "Nhưng ngươi phải hiểu," giọng y trầm thấp, "Ngươi là của ta. Chỉ là của ta."
Hoàng Tinh không trả lời, chỉ đưa tay vuốt mái tóc y. Trong lòng hắn dâng lên một cảm giác phức tạp — vừa sợ hãi, vừa đồng cảm, lại vừa có chút mê đắm.
Ánh bình minh xuyên qua song cửa, rọi lên hai bóng người ôm chặt lấy nhau. Trong lò sưởi, những thanh củi cuối cùng bùng cháy thành tro tàn, nhưng hơi ấm vẫn còn đó.
Bởi tình yêu của họ, như ngọn lửa âm ỉ giữa đống tro tàn, chưa bao giờ thực sự tắt. Và sự chiếm hữu — thứ sức mạnh nguyên thủy nhất — sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêu đốt trong lòng họ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro