vạch giới cấm

Nhu cầu chiếm hữu càng trở nên mãnh liệt, như ngọn lửa âm ỉ cháy trong đêm đông, chờ cơ hội bùng lên thiêu rụi mọi lý trí.

---

Ánh bình minh lọt qua khe cửa sổ, rọi lên gương mặt Hoàng Tinh đang chìm trong giấc ngủ. Những vết bầm tím trên gò má đã nhạt dần, vết thương trên trán được băng bó cẩn thận, nhưng nét mệt mỏi vẫn còn in hằn trên khuôn mặt.

Khâu Đỉnh Kiệt ngồi bên giường, thức trắng đêm. Ánh mắt y không rời khỏi từng hơi thở của Hoàng Tinh, như thể chỉ cần chớp mắt, hắn sẽ tan biến thành khói.

Ba ngày qua, y không bước chân ra khỏi căn phòng này. Không họp bàn quân sự, không dự triều nghị. Mọi báo cáo đều bị y xua đuổi bằng giọng điệu lạnh băng: "Ta đang bận."

Bận canh chừng người y yêu.

Hoàng Tinh cựa mình, từ từ mở mắt. Ánh mắt hắn mờ ảo trong giây lát rồi dần tập trung, gặp phải ánh nhìn của Khâu Đỉnh Kiệt. Y vẫn ngồi đó, tư thế bất động, quầng thâm in rõ dưới đáy mắt.

"Ngươi... chưa ngủ sao?" Hoàng Tinh khẽ hỏi, giọng còn khàn đặc.

"Ta ngủ rồi," Khâu Đỉnh Kiệt nói dối một cách vụng về.

Hoàng Tinh nhìn quầng mắt thâm của y, khẽ mỉm cười: "Nói dối tệ lắm."

Khâu Đỉnh Kiệt không đáp, chỉ đứng lên, rót nước ấm, đưa đến tận miệng hắn: "Uống đi."

Hoàng Tinh ngoan ngoãn uống từng ngụm, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi y. Cử chỉ của Khâu Đỉnh Kiệt cẩn trọng đến lạ thường, như đang nâng niu một món đồ sứ quý giá sắp vỡ.

"Ta không yếu đuối đến thế đâu," Hoàng Tinh nói, cố gắng ngồi dậy.

Khâu Đỉnh Kiệt lập tức đặt tay lên vai hắn, ấn nhẹ xuống:

"Nằm yên."

"Nhưng ta—"

"Nằm. Yên." Y không cho phép hắn từ chối.

Hoàng Tinh nhìn y, thấy được trong đáy mắt ấy — sự lo âu, sợ hãi, và... lòng chiếm hữu. Y đang nhìn hắn như một vật sở hữu riêng, kẻ nào dám đụng vào sẽ phải trả giá.

"Khâu Đỉnh Kiệt," Hoàng Tinh nói khẽ, "Ngươi không ổn."

"Ta ổn."

"Không," Hoàng Tinh lắc đầu, "Ngươi không ổn. Ngươi đang... sợ hãi."

Khâu Đỉnh Kiệt im lặng, bàn tay siết chặt chiếc chăn. Hắn nói đúng. Y đang sợ. Sợ đến mức mỗi lần nhắm mắt, cảnh tượng Hoàng Tinh bị trói, bị đánh đập, bị làm nhục lại hiện về. Mỗi lần nghĩ đến việc hắn có thể sẽ chết trong đêm ấy, y cảm thấy như có bàn tay vô hình bóp nghẹt trái tim.

"Ta suýt mất ngươi," giọng y run nhẹ, "Ta không thể... để chuyện đó xảy ra lần nữa."

Hoàng Tinh đưa tay ra, chạm nhẹ vào má y:

"Nhưng ta vẫn còn ở đây."

"Ta biết," Khâu Đỉnh Kiệt nắm lấy bàn tay hắn, đặt lên ngực trái — nơi trái tim đang đập loạn nhịp, "Nhưng nỗi sợ vẫn chưa tan."

---

Hai ngày sau.

Hoàng Tinh đã khỏe hẳn, có thể đứng dậy đi lại. Nhưng Khâu Đỉnh Kiệt vẫn không cho phép hắn rời khỏi Khâu phủ. Không, chính xác hơn — y không cho hắn rời khỏi căn phòng riêng của mình.

Khi y sư đến thăm khám, Khâu Đỉnh Kiệt đứng sát bên, ánh mắt dõi theo từng cử động. Khi bàn tay y sư chạm vào vai Hoàng Tinh để kiểm tra vết thương, y nghiến răng: "Nhẹ tay thôi."

Y sư giật mình: "Thần... thần đang rất cẩn thận rồi, thưa thống lĩnh."

"Chưa đủ."

Hoàng Tinh bật cười. Y đang ghen với cả vị y sư đã ngoài lục tuần.

Khi một cận vệ vào báo cáo công vụ, ánh mắt hắn vô tình liếc nhìn Hoàng Tinh — chỉ một giây – Khâu Đỉnh Kiệt đã đứng lên, chắn giữa hai người.

"Ngươi báo cáo ta hay báo cáo hắn?"

Cận vệ hoảng hốt cúi đầu: "Thần không dám!"

Sau khi mọi người đã đi hết, Hoàng Tinh không nhịn được nữa. Hắn nhìn Khâu Đỉnh Kiệt đang đứng bên cửa, tay khoanh trước ngực như đang canh gác, rồi cười khẽ.

"Ngươi giữ ta như giữ tù nhân vậy?"

Khâu Đỉnh Kiệt quay lại, ánh mắt nghiêm nghị.

"Không phải tù nhân."

"Vậy là gì?"

Y bước lại, từng bước chậm rãi, ánh mắt không rời khỏi hắn. Đến trước giường, y chống hai tay xuống hai bên đầu Hoàng Tinh, cúi người xuống, tạo thành một chiếc lồng vô hình giam hắn bên trong.

"Là giữ mạng," y nói, giọng trầm đầy ám ảnh, "Giữ lý do duy nhất khiến ta còn muốn sống."

Hoàng Tinh nhìn vào đáy mắt sâu thẳm ấy, cảm nhận hơi thở nóng của y phả lên môi mình. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài tấc, đủ để cảm nhận hơi ấm từ cơ thể nhau.

"Đỉnh Kiệt..." hắn thì thầm, "Ngươi đang..."

"Ta đang làm gì?" Khâu Đỉnh Kiệt hỏi lại, ánh mắt lướt xuống đôi môi hắn, lưu luyến một lúc, "Ta đang muốn chạm vào ngươi. Muốn hôn ngươi. Muốn khẳng định ngươi thực sự thuộc về ta."

Hoàng Tinh nuốt nước bọt, tim đập nhanh:

"Vậy... tại sao không làm?"

Câu hỏi như ngòi nổ. Khâu Đỉnh Kiệt cúi xuống, môi gần chạm môi hắn, hơi thở hòa quyện. Bàn tay y nắm chặt khăn trải giường, cơ bắp căng cứng, toàn thân run lên vì nỗ lực kìm nén.

"Bởi vì..." Y thì thầm, giọng khàn đặc, "Nếu ta bắt đầu... ta sẽ không thể dừng lại."

"Ai bảo ngươi phải dừng?"

Khâu Đỉnh Kiệt nghẹn lời, ánh mắt đỏ lên. Y nhìn vào ánh mắt khiêu khích ấy, thấy đôi môi hắn hé mở, mời gọi. Y cúi xuống thấp hơn, môi gần như chạm nhau—

Nhưng rồi y thấy vết bầm trên má hắn.

Thấy băng trắng trên trán.

Thấy dấu vết của những đau đớn hắn vừa trải qua.

Và y dừng lại.

Khâu Đỉnh Kiệt rút lui, đứng thẳng dậy, quay lưng, bàn tay nắm chặt đến trắng bệch.

"Không được. Ngươi vẫn còn bị thương."

Hoàng Tinh sững sờ, ngồi bật dậy: "Khâu Đỉnh Kiệt—"

"Ta ra ngoài một lát."

Y bước đi, không dám ngoảnh lại, vì sợ rằng nếu nhìn thấy hắn, y sẽ mất hết lý trí.

---

Đêm hôm ấy.

Hoàng Tinh không tài nào chợp mắt. Hắn nằm nhìn trần nhà, nghĩ về ánh mắt của Khâu Đỉnh Kiệt — đầy khát khao nhưng cũng chất chứa sợ hãi. Y muốn hắn, nhưng y cũng sợ làm tổn thương hắn.

Ngươi thật là... ngu ngốc.

Tiếng động bên ngoài. Hoàng Tinh ngồi dậy, lắng nghe. Đó là tiếng bước chân — Khâu Đỉnh Kiệt đang đi đi lại lại trước cửa phòng, không đi vào.

Hắn đứng dậy, khoác áo choàng, bước ra ngoài.

Khâu Đỉnh Kiệt đang đứng dưới ánh trăng, tay cầm kiếm, vẫn mặc nguyên áo giáp. Y không quay đầu khi nghe tiếng bước chân, nhưng vai căng cứng.

"Sao không vào nghỉ?" Hoàng Tinh hỏi, bước lại gần.

"Ta đang tuần tra."

"Dối trá," Hoàng Tinh bước thêm một bước, "Ngươi đang trốn tránh ta."

Khâu Đỉnh Kiệt không đáp. Vì đó là sự thật.

Hoàng Tinh đứng sau lưng y, giọng nhỏ nhẹ:

"Ngươi sợ yêu ta đến vậy sao?"

Khâu Đỉnh Kiệt quay lại, ánh mắt rối bời:

"Ta không sợ yêu ngươi. Ta sợ... sợ làm tổn thương ngươi. Sợ mất kiểm soát. Sợ biến thành con quái vật mà ngươi sẽ ghét bỏ."

Hoàng Tinh nhìn vào ánh mắt đau khổ ấy, tim thắt lại:

"Ngươi nghĩ ta yếu đuối đến thế sao?"

"Không—"

"Ngươi nghĩ ta sẽ sợ ngươi?"

"Ta không—"

"Hay là," Hoàng Tinh bước sát hơn, chạm tay vào má y, "Ngươi đang sợ chính mình? Sợ rằng một khi chạm vào ta, ngươi sẽ không muốn buông tay?"

Khâu Đỉnh Kiệt nhắm mắt, hơi thở đứt quãng: "Ta... không biết."

Hoàng Tinh kéo mặt y xuống, trán chạm trán, thì thầm: "Vậy thì ta nói cho ngươi biết: ta không yếu đuối. Ta không sợ ngươi. Và ta muốn ngươi chiếm hữu ta. Hoàn toàn chiếm hữu ta."

Khâu Đỉnh Kiệt mở mắt, nhìn vào ánh mắt chân thành ấy, trong lòng dậy sóng:

"Ngươi không hiểu ta muốn gì. Nếu ta bắt đầu—"

"Ta hiểu," Hoàng Tinh cắt ngang, "Ta biết ngươi muốn khắc dấu lên người ta. Muốn cho thiên hạ biết ta là của ngươi. Muốn nhốt ta lại để không ai nhìn thấy. Ta biết hết. Và ta... bằng lòng."

"Tại sao?" Khâu Đỉnh Kiệt run giọng, "Tại sao ngươi bằng lòng với một kẻ điên cuồng như ta?"

Hoàng Tinh mỉm cười, hôn nhẹ lên sống mũi y:

"Bởi vì ta cũng điên. Thậm chí còn điên hơn ngươi. Ta điên vì người."

Khâu Đỉnh Kiệt không kìm nén được nữa. Y ôm chặt lấy Hoàng Tinh, mặt vùi vào cổ hắn, hít sâu mùi hương khiến y mê đắm:

"Ta sẽ không nhẹ tay đâu."

"Ta không cần ngươi nhẹ tay."

"Ta sẽ không để ngươi rời xa ta."

"Ta không muốn rời xa."

"Ta sẽ ghen với bất cứ ai nhìn ngươi."

"Vậy thì cứ ghen đi."

Khâu Đỉnh Kiệt kéo hắn ra, nhìn vào ánh mắt đầy quyết tâm ấy, rồi cuối cùng đầu hàng:

"Ngươi thật... không thể cứu vãn."

"Ta biết," Hoàng Tinh cười, "Giống hệt như ngươi."

Hắn kéo y vào phòng, nhưng lần này không dừng lại. Hắn ép y xuống giường, động tác vẫn cẩn thận, tránh chạm vào vết thương vì sợ y đau lòng. Môi hắn hôn lên trán, lên mí mắt, lên má, xuống cổ — mỗi nơi đều là sự trân trọng.

"Từ nay về sau," y thì thầm bên tai hắn, "Ngươi không được đi đâu mà không có ta."

"Được," Hoàng Tinh ôm lấy eo y.

"Không được để ai chạm vào ngươi."

"Chỉ mình ngươi."

"Không được nhìn người khác."

"Ta chỉ nhìn ngươi."

Khâu Đỉnh Kiệt hôn sâu, bàn tay ôm cổ hắn, nhưng đúng lúc chuẩn bị tiến xa hơn — y lại dừng lại.

"Sao thế?" Hoàng Tinh hỏi, hơi thở gấp gáp.

"Ngươi vẫn còn bị thương," Khâu Đỉnh Kiệt nói, giọng đau đớn, "Ta không thể... chưa thể..."

Hoàng Tinh cười nhẹ, vuốt ve tóc y:

"Vậy thì chờ. Ta sẽ khỏe hẳn. Rồi ngươi có thể làm bất cứ điều gì ngươi muốn."

Khâu Đỉnh Kiệt gật đầu, ôm chặt hắn vào lòng, không nói thêm lời nào. Chỉ giữ chặt, như sợ nếu buông ra, hắn sẽ biến mất.

---

Nhưng giữa đêm khuya, khi Hoàng Tinh đã chìm vào giấc ngủ, Khâu Đỉnh Kiệt lại trở dậy.

Y khoác áo, bước ra ngoài, đi dạo một vòng quanh phủ.

Không phải vì nhiệm vụ.

Mà vì y sợ.

Sợ nếu ở bên cạnh hắn quá lâu, y sẽ không kiềm chế được.

Sợ y sẽ làm tổn thương người y yêu nhất.

Ta phải mạnh mẽ hơn, phải khống chế bản thân.

Nhưng trong lòng y, ngọn lửa dục vọng vẫn âm ỉ cháy — chờ ngày bùng lên, thiêu rụi mọi lý trí.

Và ngày ấy... không còn xa.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro