Chương 4: Thành công làm Mạnh tổng chú ý
Edit: Yuu.
Nơi ở của diễn viên quần chúng, Hàn Luật kéo Lâm Tảo ra phía sau.
Lâm Tảo thấy được đôi chân dài trước mắt.
Người đàn ông mang đôi giày da sáng bóng như muốn tỏa sáng, chân thật dài.
Lâm Tảo cúi đầu ngồi xuống.
Hàn Luật đóng cửa xe.
Lâm Tảo nhìn chị họ ở bên ngoài, đến khi Tần Lộ ngồi vào chỗ bên cạnh tài xế, Lâm Tảo mới yên lòng.
Tần Lộ so với Lâm Tảo càng khẩn trương hơn nhiều.
Lâm Tảo ngốc, căn bản không biết Mạnh Hoài An mời mình đi ăn tối là có ý gì, trong đầu nghĩ làm sao để chị họ đừng vứt cô một mình ăn cơm với người xa lạ. Nhưng Tần Lộ biết, càng biết càng khẩn trương lại vừa hưng phấn, tựa như chờ mong đã lâu cuối cùng thần may mắn cũng ghé mắt đến mình, Cô hi vọng thần sớm ban cho mình nhiều may mắn, lại sợ mình không cẩn thận nói nhầm làm sai chuyện gì đó chọc giận tới thần, thần lại vứt bỏ cô mà đi.
Bởi vậy, tuy chưa từng ngồi xe sang trọng bao giờ nhưng Tần Lộ đối với chiếc xe Rolls-Royce Phantom trong truyền thuyết này tràn ngập tò mò, cũng không dám làm chuyện gì mắc lỗi, cố gắng duy trì hình tượng.
Phía sau, hàng ghế trước đã chặn tầm nhìn của Lâm Tảo đối với Tần Lộ, Lâm Tảo không cách nào kêu gọi chị họ hỗ trợ mình, lực chú ý liền chuyển ra bên ngoài cửa sổ.
Lâm Tảo nhìn ra ngoài, những chiếc xe taxi khác thật đơn giản, chỗ cánh cửa nơi Lâm Tảo đang ngồi có hai ô để đồ được bọc da, bốn sợi dây chuyền kim cương sáng loáng đang để chỗ đó.
Dây chuyền kim cương rất xinh đẹp, chắc hẳn rất đắt.
Lâm Tảo đột nhiên có chút hoảng, Mạnh Hoài An đem dây chuyền để ở chỗ này, không sợ cô trộm sao?
Lâm Tảo chắc chắn sẽ không trộm, cô cũng không muốn để chủ nhân của sợi dây chuyền này vì một số động tác của cô mà hiểu lầm cô ăn trộm, thế là Lâm Tảo dịch chuyển một chút, đến khi không thể dịch chuyển tiếp nữa,lúc này mới dừng lại, sau đó mắt nhìn phía trước, cũng không tiếp tục nhìn vào cánh cửa xe nữa.
"Tặng cô."
Bên tai đột nhiên vang lên giọng nói lạnh như băng, Lâm Tảo giật nảy mình, vừa nghiêng đầu, liền thấy một gương mặt lạnh lùng uy nghiêm.
Buổi sáng Lâm Tảo gặp Mạnh Hoài An ở studio, lúc ấy cách khá xa, hiện tại gần trong gang tấc, Lâm Tảo mới phát hiện người đàn ông này thật là đáng sợ. Không phải nói Mạnh Hoài An xấu đến dọa người, kỳ thật rất rất rất đẹp trai, nhưng Mạnh Hoài An quá lạnh lùng, nhất là đôi mắt nặng nề đang nhìn cô. . .
Lâm Tảo không dám nhìn lần thứ hai, theo bản năng cúi đầu xuống.
Cô bây giờ, có chút giống một đứa trẻ năm-sáu tuổi, phát hiện trong nhà có một ông chú hung dữ, tiền bị dọa không dám cử động, lông mi dài chớp chớp, nhưng mà không dám nhìn bên trái, cũng không dám nhìn bên phải.
Lâm Tảo mặc một cái váy trắng viền ren, bởi vì cúi đầu, mấy sợi tóc dài rũ xuống bên mặt, một gương mặt trắng nõn bị ép phải nhu thuận. Mạnh Hoài An chú ý tới, tóc của Lâm Tảo rất mảnh, chắc hẳn sờ tới sờ lui sẽ rất mềm.
Ánh mắt đảo qua cái cô thon dài, Mạnh Hoài An đột nhiên nghiêng người về phía Lâm Tảo.
Lâm Tảo bị dọa đến không dám hô hấp.
Bên trên, lúc Mạnh Hoài An mở miệng nói chuyện thì Tần Lộ đã vụng quay xuống mấy lần, thoáng nhìn Mạnh Hoài An, trong lòng Tần Lộ căng thẳng, phía trước là hai người đang sống sờ sờ, chẳng lẽ Mạnh Hoài An liền muốn dùng sức mạnh với em họ cô sao?
Tần Lộ gấp đến nỗi đổ mồ hôi trán.
Gấp đến nỗi không dám làm gì.
Phía sau, Lâm Tảo ngồi sát vào thành ghế, không dám thở mạnh, trơ mắt nhìn Mạnh Hoài An lấy một sợi dây chuyền trong bốn sợi, đeo lên cổ cho cô.
Lâm Tảo: . . .
Thật là cho cô?
Nhưng hắn tại sao lại đưa cho cô?
Lâm Tảo nắm lấy sợi dây chuyền trước ngực, nhỏ giọng nói: "Cái này quá quý giá, tôi không thể nhận."
Tần Lộ: . . . Thì ra là tặng quà.
Đây là lần đầu tiên Mạnh Hoài An đeo dây chuyền cho một cô gái, thao tác không quá thuần thục, nhưng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của Lâm Tảo, Mạnh Hoài An phát hiện hắn không cảm thấy ghét mà còn có chút hưởng thụ.
"Đây là quà gặp mặt." Chỉnh lại dây chuyền cho cô, Mạnh Hoài An không cho cự tuyệt nói.
Lâm Tảo cắn môi một cái.
Tần Lộ luôn nói cô ngốc, nhưng cô không ngốc tới nỗi cái gì cũng không hiểu.
Hai tháng này chị họ nói rất nhiều với cô về mấy chuyện lùm xùm của các nữ diễn viên, tần suất nhắc tới nhiều nhất chính là bồi ngủ.
Chị họ cô có đôi khi rất xem thường những nữ diễn viên kia, có đôi khi còn nói loại hành vi này cũng bình thường, đều là nhu cầu của mọi người, đàn ông thì được sắc đẹp, phụ nữ được cơ hội. Chị họ còn nói, nếu như dung mạo của cô ấy đẹp, gặp được loại cơ hội này thì khả năng cũng sẽ tiếp nhận, nếu không mất đi cơ hội liền không còn gì cả, chỉ sợ đắc tội với kim chủ, về sau sẽ khó sống.
Lâm Tảo không muốn bồi ngủ nhưng cô muốn quay phim.
Mục tiêu thấp nhất của Lâm Tảo là mua được một ngôi nhà trong thành phố, trang trí các kiểu đại khái cần năm trăm ngàn đi.
Nếu như bây giờ Lâm Tảo có năm trăm ngàn, ncô sẽ vung dây chuyền trả lại cho Mạnh Hoài An rồi xuống xe, nhưng cô không có, cho nên, Lâm Tảo tạm thời không thể đắc tội Mạnh Hoài An.
Xoa mặt dây chuyền kim cương trong tay, Lâm Tảo quyết định tùy cơ ứng biến, trừ phi Mạnh Hoài An thật muốn cưỡng ép, cô sẽ liều chết phản kháng.
"Cảm ơn." Lâm Tảo nhỏ giọng nói.
Mạnh Hoài An nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, rất hài lòng.
Hắn thích yên tĩnh, nếu như cô rõ ràng thích sợi dây chuyền này mà lại kệch cỡm từ chối, sẽ rất không đáng yêu.
Chiếc xe màu đen bình ổn lại đi trên đường, Lâm Tảo cúi đầu, nhìn tay để trên đầu gối.
Thì ra chị họ nói là sự thật, đàn ông có tiền đều thích ngắm phụ nữ.
Cái này Mạnh Hoài An có tiền như vậy, khẳng định là ....dân không vừa.
Hắn cùng mấy diễn viên đóng vai háo sắc trong đoàn phim không khác là bao, khác biệt duy nhất chính là mặt của hắn.
.
Minh Phẩm là nơi truyền hình Nam PHương dùng để chiêu đãi khách quý, bày tiệc tùng, kiến trúc kiểu Trung Hoa, bảo mật cực tốt, nghe nói những người làm trong đó phải kí hợp đồng rất nghiêm ngặt, nếu có nhân viên công tác dám can đảm đem chuyện đời tư của khách truyền ra ngoài, chỉ cần bị phát hiện, liền phải bỏ ra một số tiền kếch xù bồi thường tiền vi phạm hợp đồng.
Minh Phẩm còn có thẻ hội viên, thẻ bạc thì phải hẹn trước 24h mới có chỗ, thẻ vàng thì chỉ cần đặt chỗ sẽ có luôn.
Theo Tần Lộ biết, tiểu hoa đang bạo Hà Tinh Tinh đang giữ thẻ bạc, Trương đạo đại khái là thẻ vàng.
Chạng vạng sáu giờ tối, chiếc xe màu đen dừng trước cửa Minh Phẩm thu hút bao sự chú ý.
Tiếp tân ra tới, Tần Lộ trông thấy Hàn Luật từ trong xe đưa ra một cái thẻ đen.
Tần Lộ: . . . Thẻ đen ứng với ưu đãi thế nào a?
Tiếp tn6 trông thấy thẻ đen, cũng không có nhận, trực tiếp cho một chiếc xe nhỏ phía trước dẫn đường cho khách quý.
Mấy phút đồng hồ sau,chiếc xe dừng trước một căn nhà nhỏ, chung quanh hoa cỏ đầy màu sắc, tuyệt không có người khác
Tần Lộ: Thêm kiến thức!
Hàn Luật xuống xe trước, chạy tới mở cửa cho người phía sau.
Lâm Tảo xuống xe, nhìn Tần Lộ.
Tần Lộ thấy Mạnh Hoài An đi vào trong, cô mới lặng lẽ lại gần, một bên kéo Lâm Tảo chậm rãi đuổi theo vừa nói thì thầm: "Đừng sợ, tới bây giờ Mạnh Hoài An cũng không có tai tiếng gì, đến các buổi tiệc rượu cũng không mang theo bạn gái, phóng viên chụp được có 2 nữ minh tinh mời rượu hắn, hắn trực tiếp cự tuyệt, không cho đối phương mặt mũi. Trong giới ai cũng đều nói hắn không gần nữ sắc, theo chị thì có tám phần là sự thật."
Lâm Tảo quét mắt nhìn bóng lưng của người đàn ông phía trước, không tin lắm: "Vậy anh ta mời em ăn cơm làm cái gì? Còn tặng em quà gặp mặt quý giá như vậy?"
Tần Lộ sớm nhìn thấy sợi dây chuyền kim cương kia, ghen tị không được.
Đổi thành cô, ước gì Mạnh Hoài An đối mới mình có ý khác cũng không được, em họ thật ngốc.
"Khả năng thật sự thích cách biểu diễn của em." Tần Lộ chột dạ an ủi nói.
Lâm Tảo: . . .
"Tần tiểu thư, Lâm tiểu thư bồi Mạnh tiên sinh dùng cơm, chúng ta ở phía trước tùy tiện ăn một chút, có thể chứ?" Hàn Luật đột nhiên đi tới, cười nhìn Tần Lộ nói, " Tôi muốn bàn về sự phát triển sau này của Lâm tiểu thư, được chứ?."
Mắt Tần Lộ sáng lên, chỉ là. . .
Cô lo âu nhìn về phía Lâm Tảo.
Lâm Tảo cảm thấy, nếu như Mạnh Hoài An nhất định phải ép buộc mình, chị họ có hay không ở đây cũng như vậy.
Cô nhìn Lộ gật gật đầu.
Nhìn em họ dù bất an nhưng khuôn mặt vẫn cố tỏ ra dũng cảm, Tần Lộ tâm tình phức tạp, đứa nhỏ này đoán chừng rất nhanh liền đã trưởng thành rồi.
Sau ba phút, Lâm Tảo cùng Mạnh Hoài An ngồi đối diện nhau bên bàn ăn cạnh cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là một vườn hoa, ánh nắng chiều từ đầu tường chiếu xuống, vườn hoa tĩnh mịch lại ấm áp.
Mạnh Hoài An tựa hồ đang nhìn cô, Lâm Tảo không dám nhìn thẳng, giả bộ tò mò nhìn vườn hoa.
trước mặt mỗi người bày menu.
"Thích cái gì cứ trực tiếp gọi." Mạnh Hoài An nhìn chằm chằm Lâm Tảo nói.
Lâm Tảo lật thực đơn.
Thực đơn văn hay chữ đẹp, không biết hình ảnh có phải là đã xử lý qua, Lâm Tảo lật vài tờ, mỗi món đều kích thích lấy vị giác của cô.
Chịu đựng nuốt xúc động lại, Lâm Tảo lật lật, đột nhiên nhìn thấy một nồi lẩu.
Ớt tràn ngập, lập tức làm dây thần kinh của cô căng lên!
Mạnh Hoài An là người sạch sẽ, nếu như cô ăn uống miệng dính đầy dầu, Mạnh Hoài An còn hạ thủ được sao?
Mặc kệ có thể thành công hay không, thử một chút cũng không sao.
Tay nhỏ chỉ vào thực đơn, Lâm Tảo khẽ cắn môi, ngẩng đầu lên nói, đôi mắt ươn ướt nhìn Mạnh Hoài An.
Bụng dưới của hắn siết chặt.
Bên tai giống như vang lên âm thanh chọc người kia: "Tướng quốc" .
Ánh mắt đảo qua bộ dáng tiểu yêu tinh của Lâm Tảo, Mạnh Hoài An xác định hỏi: "Muốn ăn lẩu?"
Lâm Tảo nhẹ gật đầu.
Mạnh Hoài An: "Vậy liền gọi đi."
Lâm Tảo mừng thầm.
Người phục vụ tựa hồ không có chút nào kinh ngạc với hai vị khách quý này, kịp thời lấy ra ipad, ấn mở vào cột món lẩu, mời khách quý gọi đồ ăn kèm.
Dùng Ipad chọn món mặc dù nhanh gọn, nhưng ít dùng, tại Minh Phẩm, chỉ có khi khách gọi lẩu mới dùng dến.
Vì Mạnh Hoài An không có ý kiến gì với khẩu vị của cô, Lâm Tảo không khách khí chút nào gọi một đống lớn những thứ cô thích ăn , vừa gọi vừa chỉ thực đơn.
Mạnh Hoài An đang nghe "Sò huyết" liền nhíu mày lại.
Người phục vụ biết ai mới thật sự là khách quý, chú ý tới biểu lộ của Mạnh Hoài An hắn nhẹ giọng nhắc nhở Lâm Tảo: "Thật xin lỗi, ngày hôm nay sò huyết hết hàng ."
Lâm Tảo thất vọng "A" một tiếng , cô siêu cấp thích sò huyết, mỗi lần ăn lẩu đều muốn gọi.
Cũng may còn có cái khác ăn ngon.
Mạnh Hoài An chỉ yên lặng mà nhìn.
Lâm Tảo rốt cục cũng gọi xong, Mạnh Hoài An ra hiệu người phục vụ đi chuẩn bị, hắn không tiếp tục thêm đồ ăn.
Lâm Tảo mơ hồ đoán được hắn không thích ăn lẩu.
Như vậy này càng tốt hơn.
Song khuỷu tay dựng ở trên bàn, Lâm Tảo lại sinh một kế, lấy điện thoại di động ra chơi tiếp.
Cô ghét nhất lúc ăn cơm mà chị họ chơi điện thoại không để ý tới cô, hiện tại cô cũng làm như thế, Mạnh Hoài An khẳng định không thích.
Tiện tay ấn mở Weibo, Lâm Tảo đắc ý nghĩ.
Đối diện, Mạnh Hoài An nhìn cô gái nhỏ đối diện mình rồi nhếch miệng: "Add Wechat đi."
Theo như quan sát, Mạnh Hoài An đã xác định hắn sẽ cùng Lâm Tảo duy trì một mối quan hệ.
Cắm vào phiếu tên sách:
Tác giả có lời muốn nói:
Đáng thương cho Tảo nhất định không ngờ rằng, Mạnh bá tổng sẽ phá lệ thưởng thức dáng vẻ châm lửa nồi lẩu của cô ~
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro