Chương 21.2: Cô ấy là bạn gái của tôi (2)
Tiêu Chỉ Hàn uể oải ngồi dựa vào tường, mắt liếc thấy Trì Ý đang múa bút thành văn làm bài tập, cậu nghe thấy nội dung thảo luận phía trước nhưng không tham gia vào, chợt lơ đãng nhìn thấy động tác viết chữ của Trì Ý dừng lại.
Sau đó cậu nghe thấy cô hít sâu một hơi, đứng dậy cầm một quyển sách để trên bàn, ném thẳng về phía nữ sinh đang nói.
“Ai thế! Lên cơn điên gì vậy?” Nữ sinh sờ chỗ đau vừa bị ném trúng, quay đầu hỏi.
Trong lớp không có mấy người để ý đến màn này, lần này tất cả đều bị hấp dẫn, trao đổi ánh mắt với nhau.
So với cả lớp đang ngồi, một mình Trì Ý đứng trông rất nổi bật.
Nữ sinh lập tức nhắm ngay mũi nhọn vào Trì Ý, nhất là nhìn thấy dáng vẻ của cô trông không giống vô ý, lời nói ra cũng không hề khách khí: “Trì Ý, cậu có bệnh à? Ném sách vào người tôi làm gì?”
Ánh mắt Trì Ý lạnh như băng nhìn cô ta, đây là lần đầu tiên Tiêu Chỉ Hàn nhìn thấy dáng vẻ lạnh lùng như có thể đông chết người của Trì Ý.
“Cậu có biết lời cậu vừa nói sẽ gây ra hậu quả gì không? Sỉ nhục anh hùng quốc gia, cậu thấy rất ngầu?”
Cô không muốn gây sự chú ý trong lớp, chuyện của Thẩm Tiêu Vân lần trước là ngoài ý muốn, thế nhưng lần này thì khác, cô không thể nhịn được.
Nữ sinh cũng biết trên mạng có nhiều người bình luận tương tự đã bị cảnh sát gọi lên nói chuyện, phạt tiền đã là nhẹ. Nhưng giờ đang ở trong lớp, lại có nhiều người nhìn như vậy, không khỏi đỏ mặt phản bác: “Có liên quan gì đến cậu? Có phải cậu đánh cược với Đới Trường Sinh xong thì cảm thấy mình giỏi lắm đúng không? Cho nên bây giờ muốn dạy dỗ trên đầu tôi?”
“So sánh với cậu, tôi đương nhiên giỏi, ” Trì Ý đáp trả không do dự: “Tôi chẳng qua cảm thấy lời cậu nói hơi quá đáng, cậu đã nghĩ tôi đang là dạy dỗ cậu. Ok, không muốn nghe tôi giảng đạo lý, vậy để chú cảnh sát dạy cho cậu một bài học thế nào? Có cần tôi hẹn luật sư giúp cậu không? Để luật sự nói cho người vô tri như cậu biết, sỉ nhục anh hùng quốc gia sẽ có hậu quả gì.”
Vừa nhắc đến chuyện này, phần lớn học sinh trong lớp đều biến sắc. Nhìn dáng vẻ của Trì Ý, không phải không có khả năng.
Bên cạnh đã có người bắt đầu khuyên bảo.
Tất cả đều khuyên nữ sinh nói xin lỗi, nhìn Trì Ý lạnh lùng như thế, không có mấy người dám đến gần. Giống như chỉ cần nói nhiều một câu, Trì Ý sẽ di chuyển lửa giận, xả hết lên người mình.
Tiêu Chỉ Hàn bỏ chân xuống, cậu đứng dậy bước đến chỗ ngồi của nữ sinh kia.
Nữ sinh này đã học cùng cậu gần hai năm nhưng cậu vẫn chưa biết rõ tên cô ta là gì.
Dưới ánh mắt sững sờ của nữ sinh, Tiêu Chỉ Hàn cúi người nhặt cuốn sách mà Trì Ý ném lên, giơ tay vỗ vỗ bụi bặm trên cuốn sách.
“Này, ” Cậu đút một tay vào túi quần, dáng vẻ cà lơ phất phơ nhưng những lời nói ra thì không như vậy: “Những lời bạn cùng bàn tôi nói cậu không nghe thấy à? Sao vẫn chưa xin lỗi, hay là muốn chờ được mời lên nói chuyện? “
Tiêu Chỉ Hàn tham gia vào khiến thái độ của mọi người trong lớp thay đổi.
Nội dung của bài viết kia phải có tám mươi phần trăm là thật, Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý thật sự hôn nhau ở dãy phòng học khối mười hai.
Vậy nên bây giờ, Tiêu Chỉ Hàn cảm thấy bạn gái của mình bị bắt nạt nên ra mặt vì cô.
Bản thân Trì Ý đã trâu bò, lại thu được Tiêu Chỉ Hàn vào tay thì càng trâu bò hơn.
Mẹ nó, ai mà không muốn có một mối tình thuở học trò. Hơn nữa từ trước đến giờ Tiêu Chỉ Hàn chưa từng có bạn gái, không chừng sẽ đối xử vô cùng tốt với Trì Ý.
Nữ sinh bị Tiêu Chỉ Hàn nhìn chằm chằm thì cảm thấy hoảng hốt, ngữ khí của cậu mặc dù nhẹ nhàng nhưng ánh mắt của cậu thì hiện lên vẻ lạnh lẽo hiếm thấy.
Chờ nữ sinh bất đắc dĩ mở miệng xin lỗi, Tiêu Chỉ Hàn ‘xùy’ một tiếng, quay người đi về chỗ ngồi của mình.
Cậu dựa vào bàn, đưa quyển sách trong tay đến trước mặt Trì Ý, giọng nói bình tĩnh: “Sách của cậu.”
Trì Ý không ngờ Tiêu Chỉ Hàn sẽ đi nhặt sách, cô rũ mắt nhận lấy đồng thời nhẹ giọng nói cảm ơn.
Trì Ý không nhìn thấy Tiêu Chỉ Hàn khẽ xoa tay.
Mẹ nó, lúc Trì Ý cầm lấy quyển sách đã chạm vào tay của cậu.
Nhìn dáng vẻ của cô dường như cô không hề chú ý đến điều này. Tiêu Chỉ Hàn có chút tức giận.
Cậu có ảo giác mình bị chơi.
Không chờ đến giờ tan học, Trì Ý đã rời khỏi lớp.
Tiêu Chỉ Hàn ngồi trên ghế nhìn Trì Ý đi ngang qua cửa sổ, vẻ mặt trầm tư.
Trì Ý ngay cả cơm chiều cũng không ăn, đi thẳng về ký túc xá.
Trong ký túc xá chỉ có một mình cô, trong phòng không bật đèn, ký túc xá nhất thời trở nên yên tĩnh quá mức.
Cô cúi đầu ngồi ngẩn người trên ghế mấy phút rồi đứng dậy lấy một quyển sách đặt trên giá sách.
Là quyển Nho lâm ngoại sử có thể đè gãy chân Tiêu Chỉ Hàn mà cô đặt trong cặp sách lúc trước.
Cô nhìn những trang sách, nước mắt tự nhiên chảy xuống.
Trên trang giấy màu xám bạc, có một hàng chữ nhỏ viết bằng bút mực màu đen.
“Tặng công chúa nhỏ ba yêu nhất:
Chúc con sinh nhật tuổi mười lăm vui vẻ, ba mãi mãi yêu con và mẹ.
Lâm Như Hải.”
Trì Ý đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve từng nét chữ, sau đó ôm chặt quyển sách vào trong ngực, chậm rãi nhắm mắt lại.
Giờ tự học buổi tối, không biết có phải là ảo giác hay không, Tiêu Chỉ Hàn cảm thấy hốc mắt Trì Ý có chút hồng hồng.
Gương mặt Trì Ý không có biểu cảm gì, cô hít mũi, cầm khăn giấy ngăn cản nước mũi chảy xuống, đôi mắt chăm chú nhìn bài tập.
Âm thanh hít mũi của cô nghe giống như đang khóc nức nở, mí mắt Tiêu Chỉ Hàn giật giật.
Vừa vào giờ học, Hứa Hi đã bước đến bàn của Tiêu Chỉ Hàn và Trì Ý: “Trì Ý, tớ có cái bánh mì nhỏ, cậu có đói thì ăn tạm nhé.”
Trì Ý lắc đầu nói không cần.
Chờ Hứa Hi đi khỏi, Tiêu Chỉ Hàn quay đầu nhìn cô, đột nhiên mở miệng: “Cậu chưa ăn tối à?”
“Không đói chết được.” Cô trả lời với vẻ lạnh nhạt, bàn tay thoăn thoắt tính ra từng đáp án một.
Tiêu Chỉ Hàn không nói gì nữa, cậu chẳng quan tâm giáo viên đã bước đến cửa, đứng dậy đi ra ngoài.
Phương Vũ Thành bất ngờ trước hành động của Tiêu Chỉ Hàn, nhất thời đứng ngồi không yên, muốn đuổi theo cậu nhưng không được.
Chờ bảy tám phút sau, giáo viên quay lại văn phòng, Tiêu Chỉ Hàn mới xách một cái túi đen bước vào phòng học.
Không biết cậu đi vội vàng đến mức nào, mà khi cậu ngồi xuống Trì Ý cảm thấy một luồng hơi nóng ập vào mặt.
Với thời tiết này mà khiến mình nóng chảy mồ hôi, thật không dễ dàng gì.
Trì Ý đang giải đề toán, vừa lật qua một trang giấy nháp mới thì Tiêu Chỉ Hàn đặt cái túi đen trong tay lên bàn của cô.
“Lần trước cậu mua bánh mì với sữa cho tớ, lần này tớ trả lại cho cậu.”
Trì Ý cụp mắt, hàng mi dài che khuất cảm xúc trong đáy mắt, cô ‘ồ’ một tiếng, tháo mở cái túi buộc hơi chặt.
Tiêu Chỉ Hàn nói là nói trả lại bánh mì và sữa lần trước cô mua, lẽ ra cậu phải mua bánh mì và sữa ở căn tin, nhưng logo in trên túi đã nhắc nhở cô, Tiêu Chỉ Hàn đi mua bánh mì ở đâu.
Ở ngoài cổng trường có một cửa hàng bánh mở chi nhánh khắp thành phố, được rất nhiều học sinh trung học yêu thích. Trì Ý không ngờ Tiêu Chỉ Hàn vội vã chạy ra ngoài chỉ để mua một cái bánh mì.
Huống hồ, bên trong không chỉ có bánh mì và sữa, mà còn có một đống kẹo mút.
“Cậu bỏ nhầm à?” Cô lấy kẹo mút ra, quay đầu hỏi cậu.
“Không có, ” Tiêu Chỉ Hàn phủ nhận ngay lập tức, có những lời khi nói ra cũng không khó như cậu tưởng: “Mua cho cậu.”
Cậu nhớ đến loại kẹo mà lần trước Phương Vũ Thành mua ở căn tin, cậu không chỉ mua bánh mì và sữa mà còn đặc biệt chạy xuống căn tin mua đống kẹo này.
Trì Ý cũng không hỏi tại sao cậu lại mua kẹo cho mình, hiện giờ ngay cả nói chuyện cô cũng cảm thấy mệt, chỉ nhỏ giọng nói cám ơn Tiêu Chỉ Hàn rồi nhét cái túi vào ngăn bàn.
Tiêu Chỉ Hàn nhanh tay nắm lấy cổ tay của cô.
Trì Ý ngẩng đầu nhìn cậu, không lý giải được hành động của cậu.
Cổ tay cô nhỏ nhắn, mịn màng, cậu chỉ dùng một tay đã nắm trọn tay cô. Năm đầu ngón tay cậu cảm thấy ấm áp, dường như có thể cảm nhận được dòng máu đang lưu thông dưới da.
Cảnh đẹp ngay trước mắt, nhưng Tiêu Chỉ Hàn không rảnh nghĩ nhiều như vậy, cậu nhìn thẳng vào mắt Trì Ý hỏi: “Sao cậu không uống sữa? Sữa vẫn còn ấm đấy.”
Cậu đặc biệt nhờ nhân viên trong cửa hàng làm nóng. Thời tiết này nên uống đồ nóng, không nên uống đồ lạnh.
Trì Ý không ngờ Tiêu Chỉ Hàn lại chú ý đến độ ấm của sữa, cô hơi sửng sốt, không suy nghĩ đã bật thốt ra: “Cậu muốn tớ uống à? “
Cô vừa nói ra câu này thì bầu không khí giữa hai người trở nên lúng túng.
Nếu như Tiêu Chỉ Hàn nói đúng, Trì Ý uống thật, thì sẽ có cảm giác Trì Ý vì cậu mới uống hộp sữa này. Mẹ nó, cái này quá mập mờ. Nếu nói không đúng, lỡ như Trì Ý thật sự nghe lời cậu không uống sữa, Tiêu Chỉ Hàn sẽ cảm thấy mình được một mất mười.
“Không phải cậu vẫn chưa ăn cơm à?” Cậu né tránh ánh nhìn chăm chú của Trì Ý, hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Cậu ăn đi, tớ canh cho cậu.”
Cậu cho rằng Trì Ý không dám ăn trong giờ học vì sợ bị giáo viên bắt được nên cậu mới nói vậy.
Trì Ý ngẩng đầu, nhìn cậu nghiêm túc.
Bởi vì cậu quay đầu lại nên cô chỉ nhìn thấy góc nghiêng đẹp đẽ của Tiêu Chỉ Hàn, sau tai cậu còn có một hình xăm nhỏ.
Ngồi cùng bàn với cậu lâu như vậy, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy hình xăm ở sau tai cậu. Đó là tên của cậu viết bằng chữ Hán cực nhỏ.
Tầm mắt của cô dừng ở lỗ tai của cậu.
Không biết có phải cô nhìn nhầm hay không, nhưng dường như tai cậu hơi đỏ.
Trì Ý thu tầm mắt lại, cúi đầu lấy bánh mì và sữa trong túi ra.
Độ ấm của sữa vừa vặn, bánh mì cũng rất ngon.
Tiêu Chỉ Hàn liếc thấy Trì Ý đặt bánh mì ở trên đùi, đầu tiên cô uống một ngụm sữa, sau đó cắn một miếng bánh mì nhỏ, cậu thở phào nhẹ nhõm.
Khi nãy cậu còn nghĩ, Trì Ý không ăn có phải là vì cậu không, nếu cô từ chối ăn bánh mì và sữa cậu mua thì phải làm sao?
May là, quan hệ bạn cùng bàn giữa bọn họ chưa kém đến mức đấy.
Giờ tự học buổi tối kết thúc, trên đường về ký túc xá, Hứa Hi mở miệng hỏi: “Trì Ý cậu có đói bụng không? Nếu không bọn mình ra ngoài ăn một bữa ăn khuya đi.”
“Không cần, ” Trì Ý cười cười, giơ cái túi chỉ còn đống kẹo lên: “Tớ ăn rồi, không thấy đói.”
“Cậu ra ngoài mua đồ ăn lúc nào thế, sao tớ không nhìn thấy?” Trần Vận hỏi, cầm lấy cái túi trong tay Trì Ý, mở ra xem: “Wow, kẹo mút A Nhĩ Ti Tư đủ vị. Đây là nhà giàu xa xỉ trong truyền thuyết à? Nghèo rớt mùng tơi như bọn tớ chỉ ăn được mỗi một vị.”
Trì Ý vốn có tâm trạng hơi nặng nề bị dăm ba câu của Trần Vận làm cho bật cười, cô khoát khoát tay giải thích: “Không phải tớ mua, là bạn cùng bàn của tớ mua.”
“Tiêu Chỉ Hàn mua á?” Trần Vận kinh ngạc, Đường Tư Kỳ và Hứa Hi cũng quay đầu nhìn.
Cô huých bả vai Trì Ý, tò mò hỏi: “Trì Ý, rốt cuộc cậu và Tiêu Chỉ Hàn có quan hệ gì thế? Cậu ấy còn mua đồ ăn cho cậu! Chẳng lẽ là,” Hai mắt Trần Vận tỏa sáng: “Hai cậu thật sự đang yêu nhau. “
Đồng thời vang lên với giọng nói của Trần Vận, là giọng nói trầm thấp của Đường Tư Kỳ: “Trì Ý, cậu và Tiêu Chỉ Hàn thật sự yêu nhau à? “
Trì Ý nhíu mày: “Sao các cậu đều nói vậy? “
Chỉ mua có chút đồ, không đến mức phải yêu nhau mới có thể làm thế, bạn cùng bàn giúp đỡ lẫn nhau không được à?
“Đúng rồi, tớ quên nói với cậu,” Trần Vận vỗ đầu nói: “Có người đăng một tấm hình lên diễn đàn trường, là hình chụp cậu và Tiêu Chỉ Hàn đứng ở dãy phòng học khối mười hai, hai cậu đứng rất gần, cậu đang ngẩng đầu còn Tiêu Chỉ Hàn cúi đầu, nhìn giống như đang hôn nhau.” Trần Vận nói xong lại hỏi: “Các cậu hôn nhau thật à?”
Không đợi Trì Ý trả lời, Trần Vận đã nói: “Mấy cái này không phải trọng tâm. Trọng tâm là, có mấy sinh viên bên trường dạy nghề ở gần trường mình vô bình luận đùa cợt cậu, nói một số lời thô tục hạ lưu. Tiêu Chỉ Hàn đã dùng luôn tên thật mắng chửi bọn họ. Cái này cũng không phải trọng tâm.”
Khóe môi Trì Ý giật giật, cô muốn hỏi Trần Vận một câu.
Cậu nói nhiều như vậy, cái nào cũng không phải trọng tâm. Vâỵ cái gì mới là trọng tâm?
“Cậu nghe tớ đọc này, ” Trần Vận vỗ tay thành tiếng, kéo đến bình luận của Tiêu Chỉ Hàn: “Mẹ nó, biết là bạn gái của tao…”
“Nhìn đi, ” Trần Vận đọc xong còn không quên bình luận: “Đây không phải công khai thừa nhận cậu là bạn gái à? ” Cô liếc nhìn Trì Ý: “Tiêu Chỉ Hàn cũng đã lên tiếng, cậu còn nói các cậu không có quan hệ gì?”
Trì Ý cầm điện thoại của Trần Vận, nhìn thấy bình luận mà Tiêu Chỉ Hàn dùng ID của Phương Vũ Thành viết, tất nhiên cũng nhìn thấy những bình luận thô tục như “Chân chơi rất đã”.
Vốn có rất nhiều người nói vậy, nhưng sau khi Tiêu Chỉ Hàn để lại bình luận thì không ai dám viết bậy nữa.
Tất cả đều là những bình luận thổi phồng Tiêu Chỉ Hàn, bày tỏ sự hâm mộ lẫn ghen tỵ với cô.
“Ngày đó bọn tớ quét dọn xong hội trường thì đi ăn kem, mặt tớ bị dính kem nên cậu ấy lâu giúp tớ. Chỉ thế thôi, không có hôn hiếc gì đâu, ” Trì Ý nói rồi trả lại điện thoại cho Trần Vận.
“Còn có cái bình luận của cậu ấy, chẳng qua chỉ để ngăn chặn người khác nói năng thô tục, ” Cô ngừng lại trong giây lát rồi nói tiếp: “Dù sao cũng là bạn cùng lớp, tớ lại là bạn ngồi cùng bàn của cậu ấy. Có lẽ nhìn thấy mấy bình luận đấy, trong lúc sôi máu cậu ấy mới nói tớ là bạn gái của cậu ấy. Tớ không đảm đương nổi đâu.”
“Các cậu thật sự không yêu nhau à?” Đường Tư Kỳ hơi nghi ngờ, hỏi một lần nữa.
Trì Ý nhìn Đường Tư Kỳ, lúc cô ta sắp không chịu được nữa, định quay đầu đi thì cô mới mới mở miệng: “Tớ và cậu ấy, chỉ là quan hệ bạn học trong sáng.”
Đường Tư Kỳ không nói gì nữa, sắc mặt trông dễ nhìn hẳn.
Hai ngày cuối tuần trôi qua rất nhanh, thứ hai toàn trường bước vào kỳ thi tháng.
Mặc dù năm lớp mười một đã phân ban thành ban xã hội và ban tự nhiên, nhưng vẫn phải làm bài thi tổ hợp chính trị và lịch sử, vì vậy kỳ thi kéo dài trong ba ngày.
Môn thi đầu tiên theo thường lệ là môn ngữ văn, thời gian thi là hai tiếng rưỡi. Ngữ văn là môn sở trường của Trì Ý, sau khi đọc đề bài của phần thi viết văn tám trăm chữ, không bao lâu đã nghĩ ra dàn ý.
Tiếng chuông thứ hai vừa vang lên, rất nhiều người đứng dậy nộp bài thi, ngay cả những câu dễ cũng không làm, nộp luôn giấy trắng.
Trì Ý không hề bị ảnh hưởng, cúi đầu nhanh chóng viết văn.
Đến mười một giờ, trong phòng thi chỉ còn lại rải rác vài người.
Lúc Trì Ý ra khỏi phòng thi bước xuống lầu, còn nghe thấy mấy nữ sinh đang thảo luận về đáp án của môn ngữ văn.
Nếu đáp án là đúng hết thì điểm không chạy đi đâu được.
Giữa trưa, Trì Ý ăn cơm xong, không về ký túc xá mà ngồi đợi trong phòng thi.
Cô không giống những người khác, vội vàng lật sách lịch sử học thêm một chút, ngược lại ngồi làm đề thi và bài tập về nhà.
Ngồi phía sau cô là một nam sinh, cũng là học sinh vừa chuyển đến trường Nhất Trung, cậu ta đang nằm sấp ngủ gà ngủ gật.
Có lẽ nghe thấy tiếng động phát ra từ chỗ ngồi của cô, cậu ta ngồi dậy, giơ tay chọc chọc cô.
Trì Ý không quay đầu lại, người kia cũng không từ bỏ, cậu ta chống tay trên bàn, rướn người đến gần Trì Ý: “Bạn học, cậu học giỏi lắm à? Buổi sáng tớ nhìn thấy cậu viết văn rất khí thế.”
Trì Ý vẫn không quay đầu, cũng không nói chuyện.
“Thương lượng nhé, môn lịch sử chiều nay, cậu cho tớ chép đáp án của cậu. Tớ cũng không cần nhiều đâu, cậu chỉ cần cho tớ xem đáp án phần trắc nghiệm thôi, phần tự luận tớ viết lung tung cũng được. Thi xong tớ sẽ mời cậu ăn cơm, cậu thấy sao?”
Nam sinh nói xong còn gật gù đắc ý: “Cậu im lặng xem như đã đồng ý, ” Sau khi đạt được lợi ích còn không quên ném ra môt cái sọt: “Bạn học, cậu không chỉ xinh đẹp mà còn tốt bụng nữa. “
Chờ tiếng chuông báo hiệu đến giờ thi vang lên, giám thị coi thi nhanh chóng ôm chồng đề thi bước vào phòng.
“Các em bỏ hết tài liệu lên trên, đến giờ làm bài thi rồi. Nhất là điện thoại, tất cả kiểm tra lại túi của mình xem có nhét điện thoại di động trong đó hay không.”
Nam sinh nằm ngủ ở phía sau, kiên nhẫn đợi Trì Ý hơn hai mươi phút.
Chờ mãi vẫn không nhận được tín hiệu từ phía Trì Ý, cậu ta ngẩng đầu nhìn lên thì thấy cô ngồi thẳng lưng, che bài làm kín mít, một góc giấy trắng cũng không lộ ra ngoài.
Cậu ta chỉ nghĩ là Trì Ý đã quên, bèn đạp nhẹ vào ghế ngồi của cô.
Động tác viết chữ của Trì Ý dừng lại, mấy giây sau cô đặt bút viết nhanh hơn.
Trần Phong nhìn thấy cô như vậy thì hiểu ngay.
Mệt cậu còn ăn nói nhỏ nhẹ, còn tưởng rằng người ta đồng ý cho cậu chép bài, ai ngờ người ta chẳng thèm để ý.
Mẹ nó, xem cậu là khỉ mà đùa giỡn à à?
Không cho cậu chép cậu có thể nhịn, nhưng xem cậu là khỉ mà đùa giỡn thì không thể nhịn được.
Vừa nghĩ như vậy, Trần Phong đạp ghế mạnh hơn chút nữa, thậm chí còn phát ra tiếng động.
Phòng thi vốn im lặng nên nghe thấy rất rõ.
Tiêu Chỉ Hàn đang nằm sấp trên bàn, nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu nhíu mày.
Cậu nhìn về phía phát ra tiếng động, trông thấy bóng lưng gầy gò thẳng tắp của Trì Ý, nhìn xuống dưới nữa, là một nam sinh ngồi sau lưng cô, đang giơ chân đạp liên tục vào ghế của cô,có vài lần đã đạp cái ghế của Trì Ý dịch chuyển về phía trước.
Chỗ ngồi của cô dựa vào tường, giám thị thì đang đứng cạnh cửa, rõ ràng không nhìn thấy tình hình ở bên đó.
Tiêu Chỉ Hàn nhíu mày rất sâu, trong lòng đột nhiên xuất hiện một cơn hung bạo.
Cậu vừa muốn đứng dậy thì trông thấy người kia vừa giơ chân, Trì Ý đã nhấc ghế lên, đập mạnh vào mũi chân người đó.
Vừa nhanh vừa chuẩn, không hề lưu tình.
“A…” Mu bàn chân vô cùng đau đớn, khiến Trần Phong không nhịn được kêu rên.
Tiếng rên của cậu ta lập tức thu hút ánh mắt của mọi người.
Giám thị bước đến bàn của Trần Phong, nhỏ giọng hỏi: “Bạn học này, em có vấn đề gì không ?”
Mặt mày Trần Phong tái nhợt, cậu ta nghiến răng nghiến lợi: “Không, không ạ.”
Ngay lúc giám thị quay lưng đi, Trần Phong hít một hơi thật sâu, đổi chân khác đạp thẳng vào ghế của Trì Ý.
Lần này cậu ta dùng sức đạp mạnh khiến Trì Ý va vào mép bàn.
Miệng cũng thốt ra những lời khó nghe: “Kỹ nữ thối, con mẹ nó mày… A…”
Cậu ta còn chưa nói dứt câu thì đã hét lên đau đớn, tiếng hét vang vọng cả phòng thi.
Tất cả mọi người lại quay sang nhìn, chỉ thấy Tiêu Chỉ Hàn – người vốn đang ngồi làm bài thi lúc này đứng trước bàn của nam sinh đang kêu gào thảm thiết. Cậu túm tóc của Trần Phong, đập đầu cậu ta xuống bàn, trông vô cùng hung ác.
“Đmm, mày có gan đạp một cái nữa tao xem. Mày có tin hôm nay ông đây đập vỡ đầu mày không?”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro