CHƯƠNG 34: TRONG MẮT ANH TRAI CÓ ÁNH SÁNG
[EDIT] ANH EM SINH ĐÔI HOÁN ĐỔI CUỘC ĐỜI [GIỚI GIẢI TRÍ] – Công Tử Vu Ca
EDIT: Thiên Giai
NGUỒN CONVERT: Wikisach
CHƯƠNG 34: TRONG MẮT ANH TRAI CÓ ÁNH SÁNG.
Truyện được đăng sớm nhất trên wattpad SKNTx2Qing. Mong mọi người ghé thăm ạ.
https://www.facebook.com/profile.php?id=100064946641521
----------------------------------------------------------------------
Dễ nghe thì dễ nghe, nhưng bài hát này thật sự không thích hợp dùng để pk, đừng nói so cùng 《 Bài hát của quý hút máu 》của Cố Vân Tương, dù là so cùng mấy tổ đối thủ khác, từ hiệu quả hiện trường mà nói, cũng khá là kém cỏi.
Cuối cùng Giản Văn Khê đạt được hạng ba toàn trường, hoàn toàn dựa vào là mị lực cùng danh khí cá nhân của cậu.
Cậu hiện giờ đã là đại nhiệt tuyển thủ của《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》.
Tuy rằng bại ở thứ tự, nhưng bài hát《 Ái Nhân Bỏ Lỡ 》 này hot khắp cả nước.
Trong khoảng thời gian ngắn, vòng bạn bè, các loại video ngắn đều đang tìm kiếm câu hát kim bài bên trong.
Nổi nhất không gì hơn câu "Tôi khẳng định ở mấy trăm năm trước đã từng nói yêu người" kia, một câu không hiểu ra sao, văn nghệ vừa vặn, thông tục vừa vặn, khó hiểu vừa vặn, rất thích hợp để nói lời ngọt ngào.
Vừa không tục khí lại bình dân, luôn luôn là pháp bảo để kiểu bài hát này bạo hồng.
Lại tiếp theo chính là một câu ca từ tương đối khôi hài phía sau "Mẹ người quên chưa nói với người, đụng vào người khác phải nói xin lỗi", càng là một cái duy nhất nổi toàn mạng, chuyện đâm người hài hước nổi nhất trong số video ngắn.
Nhưng nếu muốn thuộc về quay tốt nhất, nổi nhất, không gì hơn một đoạn quay Giản Văn Khê cùng Chu Tử Tô kia.
Giản Văn Khê là ở sau khi kỳ công diễn thứ ba kết thúc, nhìn thấy phản hồi trên mạng rất tốt, lâm thời quyết định quay một đoạn video ngắn.
Chu Tử Tô không thể tham gia công diễn lúc này, cậu cũng muốn đem tiếc nuối thiếu hụt của cậu ta cho hấp thụ ánh sáng, tiếp viện cậu ta.
Hai người không có kinh nghiệm biểu diễn, lại đánh ra hình ảnh ngược luyến tình thâm.
Trong video Chu Tử Tô hai vai cõng balo băng qua đường, lại đụng vào Giản Văn Khê một thân áo khoác dài, một pha quay chậm tuyết lớn bay tán loạn, hai người đối diện, tầm mắt xẹt qua, âm nhạc《 Ái Nhân Bỏ Lỡ 》vang lên, hát:
【 Tôi khẳng định
Ở mấy trăm năm trước đã từng nói yêu người
Chỉ là
Người đã quên
Tôi cũng chưa
Nhớ lại. 】
Giản Văn Khê gật gật đầu với Chu Tử Tô, sau đó sải bước đi đến đường đối diện, Chu Tử Tô đi tới phía dưới đèn xanh đèn đỏ, cách vạch qua đường quay đầu lại.
(Ùi ui tự tưởng tượng tự nhiên thấy cũm thơm á)
Video ngắn này cơ hồ là cùng đăng với quảng cáo của điện thoại Lepu, hai chiếc video ngắn, đưa nhiệt độ của cp bọn họ đẩy hướng cao trào.
"A a a a, tôi tuyên bố Chu Tử Tô cùng Giản Văn Minh là thật sự!"
"Bọn họ hai Alpha, nhân vật phân phối như thế nào?"
"Không xét công thụ!"
"Ha ha ha, tuy rằng Chu Tử Tô tiểu khả ái thoạt nhìn non mềm lại tuổi trẻ, nhưng tôi đứng về phía cậu ấy là công."
"Tôi cũng vậy. Giản Văn Minh lạnh lùng như vậy, tôi muốn xem lãnh mỹ nhân bị như vậy như vậy* khóc chít chít!"
*Không hiểu mời để lại bình luận (Tôi khum tin mấy người không hiểu)
"Tử Tô tiểu khả ái hùng khởi a!"
Bài hát《 Ái Nhân Bỏ Lỡ 》 này vượt qua《Câu Chuyện Tình Yêu Huyết Tinh 》, trở thành ca khúc thoát vòng nhất《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》, phố lớn ngõ nhỏ, siêu thị lớn cửa hàng nhỏ, tiệm cắt tóc quán rượu nhỏ, đều đang phát bài hát này, nguyên bản và bản của Giản Văn Minh đều bò lên trên hạng nhất của các bảng xếp hạng phần mềm âm nhạc lớn.
Khương Hồng tới cùng Chu Đĩnh nói công tác tiếp theo, vào phòng Chu Đĩnh, liền nghe thấy được bài hát này.
Bằng lương tâm nói, bài hát này thật sự rất mê người. vài câu mở đầu kia khiến người nghe xong chính là sẽ thương cảm động tình không lý do, đủ để não bổ các loại thanh xuân ngược luyến.
Nhưng là cô ở phòng Chu Đĩnh ngây người nửa giờ, bài hát kia liền hát nửa giờ.
Thế mà còn là phát tuần hoàn!
Cô rất là lo lắng mà nhìn Chu Đĩnh một cái.
Kỳ thật cô đối với Giản Văn Minh cũng không có hoàn toàn đổi mới. Ở trên tiết mục, Giản Văn Minh đích xác không có quấn lấy Chu Đĩnh, ngược lại là Chu Đĩnh, luôn chủ động đi qua đi cùng khung với cậu.
Nhưng Ngải Mỹ Giải Trí bên kia gần đây mua rất nhiều hot search, buộc chặt Chu Đĩnh.
Tuy rằng nay đã khác xưa, Giản Văn Minh hiện giờ cũng là minh tinh đề tài nhiệt độ bạo bảng, loại buộc chặt này có chút ý tứ cộng thắng cùng có lợi ...... Nhưng hiệu quả buộc chặt thu được, đối với Giản Văn Minh và Chu Đĩnh mà nói, đó là hoàn toàn không giống nhau.
Đối Giản Văn Minh mà nói, cậu là xoay người ca hát, Chu Đĩnh và cậu tai tiếng càng nhiều, người hâm mộ của cậu càng dương mi thổ khí*, có loại sung sướng vả mặt nghịch tập.
*nở mày nở mặt.
Nhưng đối Chu Đĩnh mà nói, anh lại thuộc về nhóm thật thơm*, có chút bị ý tứ vả mặt.
*Thật thơm: Ngôn ngữ mạng, đại khái ý chỉ anti càng mạnh mẽ quay đầu lại sẽ có ngày thấy thích.
Chu Đĩnh là đỉnh lưu đoạn tầng trong vòng, thật sự không cần thiết cùng Giản Văn Minh buộc chặt lên hot search.
Nhưng là vị thiếu gia nhà bọn họ, lại tựa hồ thật sự thành fan Giản Văn Minh.
"Bài hát bày ......" Cô nói.
"Giản Văn Minh hát." Chu Đĩnh nói.
"Tôi biết......" Khương Hồng nói.
"Nghe hay không?"
Khương Hồng nhấp nhấp khóe miệng.
(Cuộc trò chuyện thật hay ho hahahaha)
Nghe hay không?
Nói lời đúng lương tâm, là dễ nghe.
Tiết tấu cùng giai điệu đều rất hảo, cô ngày hôm qua cùng bạn gái đi thương trường mua sắm, còn nghe được, bạn gái cô còn ngâm theo, về đến nhà còn cùng cô nói lời âu yếm sến súa, nói cái gì "Tôi khẳng định mấy trăm năm trước đã từng nói yêu người".
Cô hiểu chỗ nổi tiếng của bài hát này, văn học nhưng phổ biến, rất thích hợp đại chúng phổ thông.
Cô gật gật đầu: "Dễ nghe là dễ nghe, vẫn luôn nghe cũng dễ dàng chán. Còn có cậu lặp lại nghe bài hát của cậu ấy như vậy, cẩn thận tiết lộ đi ra ngoài, Ngải Mỹ Giải Trí lại muốn bắt điểm này lăng xê."
Hơn nữa điểm lăng xê cô đều thay Ngải Mỹ Giải Trí nghĩ kỹ rồi.
Giản Văn Minh lúc trước lấy hình tượng người hâm mộ xuất đạo, nói chính mình lúc làm người thường là một chú Chuồn chuồn nhỏ.
Hiện tại hay ho, trái ngược, Chu Đĩnh thành fan Giản Văn Minh.
Nhưng Chu Đĩnh mặt ngoài là nghệ sĩ rất phối hợp, kỳ thật chưa từng gặp đòn hiểm của xã hội, luôn luôn rất có chủ kiến, vui buồn không hiện ra sắc, nhưng sẽ biểu hiện ở hành động thực tế.
Anh đối với danh lợi xem cũng rất đạm, đại khái từ nhỏ chính là thiên chi kiêu tử, thứ có được đồ nhiều, cho nên không sợ mất đi.
Nghệ sĩ như vậy kỳ thật rất không dễ khống chế.
Cô đối với tính tình này của Chu Đĩnh vừa thích vừa hận.
"Tuần sau chính là Tinh quang Nghệ nhân Đại thưởng, nam trang xa xỉ LD tuần trước ký muốn để cậu ở Tinh Quang Chi Dạ mặc quần áo nhà bọn họ, thuận tiện tuyên một chút đại ngôn, quần áo hai ngày này liền sẽ đưa tới cho cậu, thiết kế sư nhà bọn họ cũng tới, cậu nếu có kiến nghị gì, có thể nói với họ."
Chu Đĩnh gật đầu: "Chị muốn ra ngoài?"
"Dẫn người mới đi thử diễn. 《 Kim Đà Vương Triều 4》 bắt đầu tuyển diễn viên." Nói tới đây, Khương Hồng nhịn không được hỏi: "Cậu thật sự không suy xét diễn một phim truyền hình sao? Nghệ sĩ nửa giới giải trí đều từng diễn vương triều kịch, cậu xem Cố Vân Tương năm nay diễn Kim Đà 3, khí thế nháy mắt liền lên, đoạt đi vài đại ngôn xa xỉ."
"Điện ảnh còn diễn không hết." Chu Đĩnh nói.
Gần nhất đưa tới trên tay anh một cái kịch bản, anh khá thích, là một bộ tình cảm văn nghệ, anh đang suy xét nên nhận hay không.
Khương Hồng cũng biết kịch bản trong tay anh: "Cậu phải thận trọng, thật vất vả liên bạo ba bộ điện ảnh, danh tiếng linh dược phòng bán vé đã truyền đi, phim thuần văn nghệ rất dễ dàng chìm, cậu còn trẻ, không cần chuyển hình nhanh đến vậy."
Chu Đĩnh gật đầu: "Em sẽ xem lại."
《 Ái Nhân Bỏ Lỡ 》 bạo đỏ thẫm, đầu phiếu internet của Giản Văn Minh tăng thẳng đến chỗ Cố Vân Tương, số phiếu cách biệt của hai người đã không đến mười vạn.
Cố Vân Tương nhìn số phiếu của hai người, thầm nghĩ nguy hiểm thật.
Cũng may biểu diễn của anh ta kỳ trước rất kinh diễm, nếu không lúc này chỉ sợ đã bị Giản Văn Minh đuổi kịp.
Anh ta là hạ phàm tới tham gia chương trình này, mục đích chỉ có một, chính là lấy hạng nhất, nếu như bị Giản Văn Minh thắng ngược, vậy thì thật sự thành trò hề lớn nhất.
Thắng một trận, tâm thái của anh ta nháy mắt liền vững vàng hơn rất nhiều, người cũng bị khơi dậy ý chí chiến đấu.
Trận tiếp theo, anh ta vẫn muốn thắng.
Khúc mục công diễn tiếp theo của anh ta và Lưu Tử Nghĩa nguyên bản định chính là một vũ khúc, nhưng đã trải qua bạo hồng của《 Bài hát của quý hút máu 》, Cố Vân Tương dự định đổi bài hát.
Anh ta quyết định công diễn tiếp theo vẫn chọn bài hát loại biểu diễn.
Lần trước Giản Văn Minh lâm thời đổi bài hát, bởi vì từ thời gian mà nói quá mức gấp gáp, tổ tiết mục thiếu chút nữa không có thể đem bản quyền lấy đến tay, bởi vậy bài hát của bọn họ lần này cần phải nhanh một chút định ra mới được. Cố Vân Tương đem toàn bộ đoàn đội của mình đều gọi đến, giúp anh ta cùng nhau chọn bài hát.
Lưu Tử Nghĩa liền ở bên cạnh yên lặng bồi.
Cậu ta phát hiện Cố Vân Tương thoạt nhìn nhu nhược hiền lành, nhưng một khi nghiêm túc lên liền trở nên phá lệ nghiêm chỉnh, cường thế, mà Giản Văn Minh vừa lúc trái lại, thoạt nhìn lạnh nhạt, không dễ thân cận, nhưng trên thực tế lại rất chiếu cố cộng sự của cậu Chu Tử Tô.
Cố Vân Tương hẳn là người lạnh nhạt từ trong xương cốt.
Nhưng cổ sức mạnh điên cuồng trên người Cố Vân Tương kia, lại rất hấp dẫn cậu ta.
Tựa như lúc trước bọn họ diễn 《 Bài hát của quý hút máu 》, cuối cùng đến chỗ xác định động tác, là cậu ta làm quỷ hút máu, cắn cổ Cố Vân Tương.
Cố Vân Tương là Omega, thông thường mà nói, Omega đối với cổ của mình đều là phi thường cẩn thận và mẫn cảm, bởi vì sau cổ có tuyến thể của bọn họ, thuộc về bộ vị cực kỳ yếu ớt.
Cho nên cậu ta ngay từ đầu chỉ dám tượng trưng tính mà cúi đầu làm làm dáng.
Không nghĩ tới Cố Vân Tương lại bảo mình trực tiếp cắn, hàm răng phải cắn được da thịt.
"Màn ảnh sẽ bắt được đến, cậu cắn quá giả, loại sợ hãi chấn động nhân tâm liền phai nhạt."
Cậu ta cũng từ không dám chạm vào, đến dùng môi đụng vào, đến cuối cùng thật sự dùng hàm răng cắn, Cố Vân Tương vẫn luôn bảo cậu ta cắn càng thật hơn chút.
Cuối cùng đến khi chính thức diễn xuất, adrenalin* tăng vọt, bản thân nhất thời hưng phấn quá độ, cắn ra một dấu răng rất sâu trên cổ Cố Vân Tương.
* C9H13O3N0, một loại hormone do tủy thượng thận tiết ra, có thể thúc đẩy co mạch nội tạng, kích thích tim, tăng huyết áp và lượng đường trong máu.
Đây là thói hư tật xấu thuộc về Alpha, dưới răng là cổ mảnh khảnh của một Omega mỹ lệ như thế, lòng chiếm và thói bạo ngược liền nhảy ra.
Sau khi xuống sân khấu, cậu ta vẫn luôn xin lỗi Cố Vân Tương, không nghĩ tới Cố Vân Tương lại một chút cũng không thèm để ý.
Cố Vân Tương từng bị người đánh dấu qua, cậu ta cảm giác ra được.
Cố Vân Tương đã hai mươi tám tuổi, bị người đánh dấu qua rất bình thường. Nhưng là cậu ta lại lần đầu tiên gặp được Omega to gan như vậy.
Duỗi cổ mỹ lệ, bảo một Alpha đi cắn.
Liên đới cậu ta đều đi theo điên cuồng lên.
Cậu ta nhìn chăm chú vào Cố Vân Tương, phát hiện Cố Vân Tương ngẩng đầu nhìn qua chỗ mình, liền cúi đầu xuống, lỗ tai ửng đỏ.
Cố Vân Tương cười khẽ một tiếng.
Giữa trưa thời điểm ăn cơm, Cố Vân Tương tặng Lưu Tử Nghĩa một cái khuyên tai.
Lưu Tử Nghĩa đầu đinh, mang khuyên tai, đi chính là lộ tuyến dancer ngầu lồi.
"Cái này quá quý trọng."
"Không đáng giá bằng cái cậu đeo." Cố Vân Tương nói: "Về sau làm nghệ sĩ cậu liền sẽ biết, mặc kệ là quần áo cũng vậy, phối sức trên người cũng vậy, tốt nhất mỗi lần xuất hiện đều không nên trùng lập."
Lưu Tử Nghĩa sắc mặt đỏ lên, đem kia khuyên tai nhận đến trong tay.
Cố Vân Tương cười hỏi nói: "Cậu thích tôi?" Lưu Tử Nghĩa sửng sốt một chút, sắc mặt càng đỏ.
Cậu ta kỳ thật cũng là một tay chơi lão luyện, chính là đối mặt với Omega cực độ mỹ mạo lại lớn tuổi hơn rất nhiều so với mình như Cố Vân Tương, cậu ta lại có chút co quắp.
"Đừng nên thích tôi," Cố Vân Tương nói: "Bởi vì tôi sẽ ăn người."
Anh ta nói xong chính là một trận cười khẽ, tin tức tố ngọt nị lại sa đọa trên người phát ra, quanh quẩn ở giữa hơi thở Lưu Tử Nghĩa, cậu ta ngẩng đầu lên, thấy Cố Vân Tương đã đi xa.
Cố Vân Tương đến học viện hí khúc hí khúc đại sư Ngụy Phương Phương lão sư tổ chức, mặc diễn phục vào, huy động tay áo dài, dáng người mở ra, xướng một hai câu, giọng nói thanh lệ, biểu tình vũ mị.
Đoạn video này đăng lên trên official weibo của 《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》, lập tức dẫn phát lửa nóng thảo luận.
"Cố Vân Tương thật sự muốn bật hack, kỳ anh tiếp theo ấy muốn nam giả nữ trang xướng 《 Quý phi 》!"
"Oa, là 《 Quý phi 》 năm trước hot lớn sao? Giọng hát hí khúc bên trong siêu kinh diễm, là bài hát tôi thích nhất!"
"Nguyên xướng chính là xuất thân hí khúc thế gia, giọng hát hoa lệ cao vút, anh ta vậy mà hát lại bài này, không sợ lật xe sao? Cảm giác bài hát này càng thích hợp thanh tuyến của Giản Văn Minh a."
"Đã bắt đầu phóng đại chiêu, kỳ tiếp theo lại là mạnh mạnh quyết đấu."
"Kỳ tiếp theo là thi đấu tám lấy bốn sao?"
"Đúng vậy, vẫn là tổ thắng lợi xa luân chiến, trận này đánh xong thi đấu tổ hai người liền kết thúc, mở ra hình thức tổ đội bảy người, sau đó là tổ mười người."
"Quy tắc thi đấu có vẻ rất phức tạp, bất quá các ca ca nghe không hiểu, tôi cũng không hiểu được."
"Quy tắc không quan trọng, quan trọng là tiết mục phải hay."
"Tiết mục này thật sự quá đáng xem, công diễn không hoa thủy, còn một kỳ xuất sắc hơn một kỳ, hiện tại cả nhà tôi đều đang theo đuổi tiết mục này!"
"Ha ha ha, nhà tôi cũng vậy, mẹ tôi còn bảo tôi dạy bà bỏ phiếu thế nào, bà ấy thích Cố Vân Tương, tôi thích Giản Văn Minh, bà ấy còn ý đồ thuyết phục tôi!"
"Ma ma quá đáng yêu. Cậu cũng đi thuyết phục bà ấy, số phiếu của Giản Văn Minh và Cố Vân Tương còn có chênh lệch hơn chín vạn này!"
"Cái gì? Số phiếu của Giản Văn Minh cách hạng nhất chỉ có chín vạn??? Cậu ta phi thăng rồi?!"
"Ông nghĩ sao,《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》 là chương trình giải trí bạo nhất mấy năm nay nhỉ? Ông đối với chương trình bạo nhất có hiểu lầm gì sao? Mà Giản Văn Minh lại là tuyển thủ nổi nhất《 Tinh Nguyệt Chi Chiến 》!"
"Kỳ thật từ diễn đàn chúng ta là có thể nhìn ra, trước kia tên Giản Văn Minh ra tới đều là mắng mỏ, các nhà anti-fan hắc liệu vô số, hiện tại Giản gia còn có thể khống bình."
"Giản Văn Minh bảo trì tiêu chuẩn của mình, tôi cũng thành fan anh ấy."
"Quảng cáo mới nhất của anh ấy mọi người xem chưa? Quá muốn anh ấy quay phim vườn trường, nói đến anh ấy từ sau khi xoay người, kỹ thuật diễn hình như cũng nhìn thuận mắt hơn."
"Ha ha ha ha, đúng không, video của anh ấy và Chu Tử Tô, tôi một ngày có thể xem một trăm lần, quá mê người!"
"Cậu ấy hiện tại hot như vậy, khẳng định rất nhanh sẽ có người tìm anh ấy đóng phim. Hot lên còn sầu tài nguyên sao?"
Lý Nhung nhìn nhìn kịch bản trong tay, sắc mặt có chút khó coi.
Đây là kịch bản công ty bọn họ mới nhận được, là điện ảnh tình yêu hiện đại, kịch bản đưa tới trong tay hắn ta, nói là tìm Giản Văn Minh.
Đây chính là kịch bản gần nhất rất nhiều tân nhân tiểu sinh trong nghề đều đang tranh. Cố Vân Tương cũng từng tỏ vẻ hứng thú với kịch bản này, chỉ tiếc bộ phim này quay AA luyến, đạo diễn là một tinh nhị đại không thiếu tiền, nhân tài kiệt xuất trong số đạo diễn mới, người ta không đồng ý dùng Omega, khăng khăng muốn tìm hai Alpha.
Vị đạo diễn không phải ánh mắt vẫn luôn rất cao sao? Sao lại tìm tới Giản Văn Minh?
Giản Văn Minh ca hát có thể, không đại biểu cậu ấy diễn kịch có thể a.
Hắn ta cũng không tin, Giản Văn Minh có thể che giấu thực lực ca hát của mình, còn có thể che giấu thực lực diễn kịch của mình.
Cũng không biết việc này có cần nói một tiếng với Cố Vân Tương hay không.
Cố Vân Tương nếu biết kịch bản chính mình tranh thủ không tranh thủ được, lại bị đoàn phim chủ động đưa tới trong tay Giản Văn Minh, không biết trong lòng sẽ nghĩ như thế nào.
Vị gia này cũng rất khó hầu hạ.
Lý Nhung gần đây cảm giác chính mình ăn không ngon ngủ không tốt.
Tới tòa nhà Tinh Nguyệt thu, lại không gặp Giản Văn Minh.
Tiết mục tổ nói cho hắn ta, Giản Văn Minh đi quay quảng cáo.
"Quảng cáo gì?"
Loại hình gì, ăn hay là dùng, sữa chua? Mỹ phẩm dưỡng da?
Ký hợp đồng chưa? Là người phát ngôn hay là đại sứ nhãn hiệu? Hay là đơn thuần quảng cáo xen giữa?
Cái này cũng không cần thông báo với người đại diện sao là hắn ta một tiếng sao?!
Cánh cứng rồi, học được lướt qua hắn ta đúng không?!
Tiết mục tổ đại khái cho rằng hắn ta nghe được sẽ rất vui vẻ, hưng phấn mà nói: "Nhà tài trợ chính của chúng tôi, Met ô tô!"
Lý Nhung ngốc tại chỗ.
Quảng cáo Ô tô cũng không phải là mỗi người đều có thể quay, chủ yếu là ngưỡng cửa cao, nhãn hiệu tuyển người khắc nghiệt, đặc biệt là nhãn hiệu ô tô lớn như Met. Ở trong tất cả đại ngôn, đại ngôn Met ô tô ô tô danh tiếng, hiển nhiên thuộc về tài nguyên thương vụ tương đối cao cấp.
Giản Văn Minh? Cậu ấy đã xứng đại ngôn cái này?!
Tài nguyên phi thăng quá lợi hại rồi?
Mãnh liệt hoài nghi là Tống Thanh đẩy tài nguyên cho cậu ấy!
Hiện trường quay chụp quảng cáo Met ô tô.
Đây đã không phải lần đầu tiên Chu Đĩnh quay chụp phim tuyên truyền của Met ô tô.
Met ô tô là nhãn hiệu ô tô đẳng cấp thế giới, anh là người phát ngôn duy nhất khu vực Châu Á Thái Bình Dương của nhãn hiệu, đây đã là năm đại ngôn thứ hai của anh.
Met ô tô chọn Giản Văn Minh làm người phát ngôn của hệ liệt chi nhánh mới ra năm nay, anh cũng rất ngoài ý muốn.
Bởi vì Met ô tô cả bạn thân nhãn hiệu lựa chọn đều phi thường thận trọng cẩn thận, nhà bọn họ yêu cầu rất khắc nghiệt, không chỉ phải xem nghệ sĩ danh khí, còn phải xem độ phù hợp hình tượng.
Bất quá cũng có thể lý giải, xe không giống quần áo túi xách hoặc là mỹ phẩm dưỡng da, không phải mỗi người đều có thể mua nổi, bởi vậy nhãn hiệu cũng không dựa vào người phát ngôn đến mang hàng, nhân khí không phải nhân tố suy tính quan trọng nhất của họ, minh tinh đại ngôn có thể kéo mỹ phẩm dưỡng da nào đó bị tranh mua không còn, nhưng là không có khả năng kéo một nhãn hiệu ô tô tiêu thụ hỏa bạo, so sánh với nhân khí, bọn họ càng coi trọng danh tiếng cùng hình tượng của một minh tinh.
Hình tượng của Giản Văn Minh hiện giờ là rất thích hợp hệ liệt mới ra nhà bọn họ, lãnh diễm, trầm tĩnh, tự tin, cường đại. Màu sắc chủ đạo của quảng cáo họ quay hôm là màu trắng điều, anh luân cổ điển phong, anh mới vừa chụp xong mấy tổ ảnh chụp, đã thấy Giản Văn Khê được nhân viên công tác bồi đồng đi đến.
Cậu mặc một thân tây trang màu đen, bên trong là sơ mi trắng không đeo cà vạt, khí thế mười phần, lại bởi vì thân thể thon gầy, lại mang theo vài phần hơi thở thân sĩ cùng cấm dục, kiểu tóc kéo về sau, phụ trợ hình dáng mặt của cậu càng thêm tinh xảo, mũi cao môi đỏ, trong mắt ánh lên màu trắng phản quang, giống như ngân hà thịnh vượng.
Chu Đĩnh đứng thẳng thân thể, ngơ ngẩn nhìn cậu đi về phía mình.
**
Giản Văn Minh xuống xe, đứng yên trước ngõ 28 đường Thạch Kiều Hoa Viên.
Đây là lần thứ hai cậu ấy tới nơi này.
Lần trước tới, vẫn là thời điểm anh trai ca cùng Hề Chính mới vừa tân hôn.
Cậu ấy nhấp môi, đem khẩu lấy xuống, lôi kéo rương hành lý đi tới cổng lớn.
Cậu ấy cũng không phải trực tiếp tới Y quốc, trung gian còn đi thăm ba mẹ họ trước một chút.
Hiện giờ việc làm ăn của Giản gia đã trở lại quỹ đạo, ba mẹ họ đều bận tối mày tối mặt, cậu ấy ở nhà ngây người mấy ngày, cũng không ăn nổi một bữa cơm với họ.
Ba mẹ họ đối với hai anh em bọn họ vẫn luôn là chính sách nuôi thả, cơ hồ mặc kệ. Hai anh em bọn họ trải qua chuyện gì, cha mẹ đại khái đều là không biết.
Hai người bọn họ đều là cuồng công việc.
Kỳ thật suy nghĩ cẩn thận một chút, anh trai sống càng không dễ dàng.
Một Omega, vốn là so với Alpha mình như mình sinh tồn càng gian nan hơn chút.
Huống chi Hề Chính lại là một tên tra nam như vậy, Hề gia lão nhân lão thái thái, mỗi người đều là sắc mặt hào môn khiến người ta chán ghét, rất cao ngạo. Bọn họ Giản gia tuy rằng trước kia cũng coi như có tiền, nhưng là cùng địa phương hào môn như nhà Hề Chính bọn họ vẫn là vô pháp so. Cho dù anh trai ca đến thế, chỉ sợ ở Hề gia cũng không nhận được đãi ngộ tốt.
Suy nghĩ hai ngày, Giản Văn Minh xem như hoàn toàn hạ quyết tâm.
Anh trai hiện giờ thay thế vị trí của mình, bản thân ở ngốc quốc nội, ngược lại là nhân tố không ổn, anh trai nếu có thể thay thế mình, vậy cậu ấy cũng có thể thay thế anh trai.
Nói không chừng có thể thay anh trai ca trừ một ngụm ác khí.
Bởi vì anh trai thành công, khiến cậu ấy cũng sống lại.
Cậu ấy cũng muốn làm chút chuyện vì anh trai.
Cậu ấy ấn vài tiếng chuông cửa, liền có một a di diện mạo Đông Nam Á đi ra, thấy là cậu ấy, vui mừng khôn xiết: "Tiên sinh, cậu đã trở lại!"
Lần đầu tiên giả mạo anh trai, Giản Văn Minh còn có chút khẩn trương.
Anh trai ca tương đối thành thục, trầm tĩnh, lãnh đạm.
Cậu ấy liền xụ mặt "Ân" một tiếng.
A di xách theo rương hành lý của cậu ấy, vừa đi vừa nói: "Tôi về nhà ở mấy ngày, lại đến đã không thấy cậu, thấy cậu rất nhiều quần áo cũng đều mang đi, còn tưởng rằng......"
Bà ấy không có tiếp tục nói tiếp, chỉ là cười cười, rất nhiệt tình mà nhìn cậu ấy.
Xem ra quan hệ với anh trai không tồi.
Tin tức anh trai và Hề Chính ly hôn còn chưa có tản ra ngoài, người ngoài hẳn là đều còn chưa biết.
Cậu ấy liền hỏi: "Mấy ngày nay Hề Chính có trở về không?"
A di lắc đầu: "Cậu ấy vẫn là bận như vậy, hôm trước phái trợ lý trở về lấy chút quần áo, nói là muốn đi công tác."
Giản Văn Minh gật gật đầu.
Biệt thự này là nhà cũ, diện tích rất lớn, có ba tầng, nhưng là quá lớn, rất quạnh quẽ, trang hoàng là anh trai chính mình thiết kế, đi cũng là phong cách lãnh đạm.
Cậu ấy là không quá thích, một chút tình thú sinh hoạt cũng không có.
Cậu ấy tắm rửa một lần, mở phòng để quần áo ra nhìn nhìn.
Quần áo của anh trai có một số vẫn còn, cậu ấy lấy ra một kiện áo ngủ, đặt dưới hơi thở ngửi ngửi, là hương vị tin tức tố quen thuộc của anh trai, hương khí hoa hồng nhàn nhạt.
Cậu ấy ngửi được loại khí vị này, liền cảm thấy an tâm.
Kéo một tủ quần áo khác ra, thì tất cả đều là quần áo của Hề Chính.
Quần áo của Hề Chính đều là hai màu trắng đen, kiểu dáng cũng không thể nói thời thượng.
Giản Văn Minh lạnh lùng mà nhìn hai lần, giương mắt thấy trên tường treo một tấm ảnh kết hôn.
Ảnh cưới của anh trai ca và Hề Chính.
Hai người trên ảnh chụp đều không cười, nhưng cũng không tính là nghiêm túc, chỉ nhàn nhạt.
Khi đó anh trai còn chưa lạnh nhạt giống như bây giờ, cả người đều nhàn nhạt, ánh mắt bình tĩnh.
Cậu ấy kỳ thật không thích anh trai như vậy.
Bình đạm.
Cũng hoặc là lãnh đạm.
Cậu ấy đều không thích.
Cậu ấy thích dáng vẻ anh trai trong mắt có ánh sáng, trầm tĩnh nhưng bồng bột, như là hoa hồng vào đông lạnh, không có hương khí, lại nở rộ rất tùy ý.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro