Chương 40: Biểu muội lại muốn chia tay (23)

Edit: Weirdo

Hôn kỳ sắp tới, Cố Ninh vốn tưởng rằng mọi thứ đều đã định sẵn, nam chủ và nữ chủ hoàn toàn không còn cơ hội, thế giới này không chừng cũng sẽ sụp đổ bất cứ lúc nào.

Không nghĩ tới lúc nàng sắp từ bỏ việc hoàn thành nhiệm vụ, hệ thống bất động nghìn năm bỗng nhiên lên tiếng.

Buổi tối hôm nay, Cố Ninh vừa rửa mặt chải đầu xong, đang chuẩn bị đi ngủ, chính lúc này âm thanh máy móc của hệ thống vang lên.

"Ký chủ, ngày mai ngươi mang Lục Minh Thâm ra ngoài thành một chuyến."

Nó nói một câu không đầu không đuôi như vậy, Cố Ninh đương nhiên nhịn không được muốn hỏi cho rõ.

Nhưng hệ thống lại không giải thích nguyên nhân, chỉ nói ngắn gọn: "Chờ đến ngày mai, tự nhiên ngươi sẽ hiểu."

Cố Ninh suy nghĩ một lúc lâu.

Nàng biết trình tự của hệ thống chính là phụ trợ nàng hoàn thành nhiệm vụ, tuy rằng bình thường cũng không giúp nàng cái gì, nhưng lần này nếu nó đã nói như vậy, vậy hẳn là việc này có trợ giúp hoàn thành nhiệm vụ.

Nói không chừng nhiệm vụ còn có chuyển biến.

Cố Ninh nghĩ, hệ thống tóm lại sẽ không hại nàng, bởi vì hệ thống sẽ không làm tổn thương chủ nhân của nó, nhưng nó cư nhiên còn học được cách làm thần bí, khơi gợi lòng hiếu kỳ của nàng.

Cho nên nàng quyết định dẫn Lục Minh Thâm ra ngoài thành tìm hiểu ngọn nguồn.

Chỉ là cách hôn kỳ cũng không còn mấy ngày, lúc này nàng muốn ra ngoài thành, thì nên dùng lý do gì cho tốt đây?

Cố Ninh suy nghĩ một lúc lâu, lúc này mới nằm xuống ngủ.

Ngày hôm sau khi ăn sáng, nàng nói chuyện với Lục Minh Thâm về việc định ra ngoài thành tế bái cha mẹ nàng.

Dù sao bọn họ cũng sắp thành thân, chuyện này cũng nên thông báo cho cha mẹ nàng một tiếng, lý do này cũng rất hợp lý.

Lục Minh Thâm nghe vậy mỉm cười nhìn nàng một cái, dường như cảm thấy đây là sự công nhận của nàng đối với hắn, đương nhiên vui vẻ đáp ứng.

Mùa xuân đã sắp kết thúc, thời tiết cũng có chút nóng lên.

Lục Minh Thâm gọi xe ngựa trong phủ chờ ở cửa, sau khi chuẩn bị xong hương nến tiền giấy, bọn họ liền lên xe ngựa rời đi.

Mộ địa của cha mẹ nguyên chủ ở sườn núi ngoài kinh thành mười dặm, khoảng cách có chút xa, vừa vặn ở gần đó Lục Minh Thâm cũng có một trang viên, bọn họ liền đi trang viên trước.

Sau khi nghỉ ngơi một chút ở trang viên, Lục Minh Thâm mới dẫn nàng lên núi.

Cha mẹ nguyên chủ vốn phạm tội phản quốc, thi thể đều bị ném vào bãi tha ma, vẫn là Lục gia đã đưa thi thể bọn họ chôn ở chỗ non xanh nước biếc lại hoang vắng không người này.

Bọn họ vốn là tội nhân, phần mộ tự nhiên cũng sẽ không xây quá rêu rao, bởi vậy nhìn rất đơn giản, giống như là phần mộ của dân chúng bình thường.

Sau khi tới trước mộ, bọn họ thắp hương nến, đốt tiền giấy, cũng dập đầu cho cha mẹ, nói rõ ý đồ đến.

Bởi vì nơi này hầu như không có người tới, sợ khiến người ta chỉ trích, nguyên chủ cũng không dám tới tế lễ cha mẹ, bởi vậy trước mộ đã mọc đầy cỏ dại.

Lục Minh Thâm loại bỏ cỏ dại trước mộ, chỉ để lại một ít hoa dại màu vàng nhạt mọc trước mộ, thoạt nhìn sạch sẽ gọn gàng hơn nhiều.

Có lẽ sợ Cố Ninh thấy mộ cha mẹ sẽ thương tâm, trên đường xuống núi Lục Minh Thâm vẫn luôn trò chuyện với nàng để đánh lạc hướng sự chú ý của nàng.

Chỉ là, ngay khi hai người đi tới một góc đường núi, bỗng nhiên nghe thấy tiếng khóc của nữ hài tử.

Thanh âm giống như từ trong rừng cây truyền đến, âm thanh nhu nhược, thê lương, giống như gặp phải việc gì khó khăn.

Hai người dừng bước, Cố Ninh nhìn về phía Lục Minh Thâm.

Lục Minh Thâm nhìn thoáng qua rừng cây bên kia, ánh mắt khẽ động, ngay sau đó quay đầu nói với nàng: "Biểu muội, muội ở chỗ này, đừng chạy loạn, ta đi một chút sẽ về."

Cố Ninh trầm mặc gật đầu, thoạt nhìn rất ngoan ngoãn.

Lục Minh Thâm sờ đầu nàng, làm như bảo nàng yên tâm đợi, lúc này mới xoay người đi vào rừng cây.

Chỉ là vừa đi tới cửa rừng cây, hắn liền dừng bước.

Bởi vì trong rừng cây có một thiếu nữ thất tha thất thểu chạy ra, thiếu nữ sau khi nhìn thấy bọn họ, giống như đã kiệt sức, hai đầu gối mềm nhũn ngã xuống ven đường.

Cố Ninh đương nhiên cũng nhìn thấy thiếu nữ này.

Tuổi nàng ta còn rất nhỏ, lớn lên cũng rất xinh đẹp, nước mắt chảy dài, sắc mặt tái nhợt, nhìn thấy mà thương, nhu nhược vô hại, làm cho người ta không có chút cảnh giác nào, chỉ biết muốn quan tâm nàng ta.

Nàng ta thống khổ ôm chân phải của mình, váy hơi nhấc lên, lộ ra vớ trắng như tuyết, phía trên nhiễm chút máu.

Hiển nhiên trên đùi bị thương, còn rất nghiêm trọng, nàng ta đau đến cái trán đều đổ mồ hôi.

Nam nhân nếu nhìn thấy thiếu nữ tuổi còn nhỏ lại đáng thương như vậy, bình thường đều sẽ không chút do dự tiến lên hỗ trợ.

Nhưng Lục Minh Thâm vẫn đứng tại chỗ, không đi qua. Mặc dù Cố Ninh chỉ nhìn thấy bóng lưng hắn, nhưng lại cảm thấy lúc này hắn vẫn thản nhiên bình tĩnh nhìn thiếu nữ, giống như đang xem kịch.

Bởi vậy biểu tình của thiếu nữ kia lúc này có chút ngạc nhiên, giống như không thể tin được lại có nam nhân lạnh lùng như vậy, lập tức nàng ta giống như đau đến mức hừ một tiếng, thanh âm kia rất dễ nghe, lại mang theo chút dịu dàng quyến rũ.

Thiếu nữ nhu nhược đáng thương nói: "Cầu công tử cứu tính mạng ta! Ta vốn lên núi hái thảo dược, không nghĩ tới lại gặp độc xà, bị nó cắn, cầu công tử đưa ta xuống núi đi y quán được không? Ta nhất định sẽ làm mọi cách cảm tạ công tử."

Nàng ta nói rất thành khẩn, nghe như sắp khóc.

Cố Ninh cảm thấy nàng ta hẳn là có vấn đề, nhưng tuổi tác, dung mạo và thanh âm thiếu nữ này đều đặc biệt vô tội, là cái loại mà vô luận nàng nói cái gì ngươi đều sẽ cảm thấy nàng ta không nói dối, bởi vậy trong lòng nàng cũng có một chút không xác định.

Bởi vậy, nàng đi tới, muốn nhìn thấy rõ một chút, nhưng chân nàng ta bị vớ che khuất, chỉ có thể thấy vết máu, còn có hai dấu vết lỗ nhỏ giống như bị rắn cắn qua.

Thấy nàng lại đây, Lục Minh Thâm lại duỗi tay ngăn cản nàng, nàng nghiêng đầu nhìn hắn, thiếu nữ kia cũng ngước đôi mắt trong suốt nhìn về phía hắn.

Lục Minh Thâm thản nhiên cười, nói: "Vẫn để ta đi qua nhìn xem."

Giọng điệu của hắn tuy giống như không có gì khác thường, nhưng Cố Ninh lại cảm thấy như có thâm ý, liền đứng lại.

Nàng thấy Lục Minh Thâm đi đến trước người thiếu nữ kia, nhưng chỉ từ trên cao nhìn xuống, như là thưởng thức tình trạng thảm hại của nàng ta, rồi như quan tâm nói: "Cô nương có biết loại rắn nào cắn mình không?"

Thiếu nữ lắc đầu nói: "Không biết, nhưng màu sắc rất sặc sỡ, chắc chắn là rắn độc, cầu công tử cứu ta."

Nói xong, nàng ta còn vươn tay ra, mười ngón tay mảnh khảnh, nhu nhược không xương, như muốn giữ chặt vạt áo hắn.

Lục Minh Thâm lại dịch sang bên cạnh, tránh tay nàng ta, dường như có chút khó xử thở dài, nói: "Không bằng cô nương chờ một chút, sau khi ta xuống núi liền mời người tìm đại phu đến xem cho cô."

Tựa hồ không nghĩ tới hắn sẽ nói như vậy, thiếu nữ giống như tuyệt vọng, ngẩng đầu nhìn hắn, cắn môi không nói, ánh mắt kia lại đáng thương đến mức làm cho người ta không cự tuyệt được, mang theo vẻ cực kỳ khẩn cầu.

Cố Ninh cũng nhìn Lục Minh Thâm một cái, nếu những gì thiếu nữ này nói đều là thật, chờ hắn gọi đại phu tới đây, người có thể đã không còn nữa.

Giống như chú ý tới ánh mắt nàng, Lục Minh Thâm cũng nhìn nàng một cái, tựa hồ có chút ý cười, nhưng khi nói chuyện với thiếu nữ lại là nghiêm trang, nói: "Vị hôn thê của ta ở đây, sao có thể cõng ngươi xuống núi?"

Thiếu nữ cũng quay đầu nhìn về phía Cố Ninh, sau đó làm như cười khổ một tiếng, không biết là thương tâm hay tuyệt vọng, đột nhiên phun ra một ngụm máu, lại còn gian nan mà cười, nói: "Vậy ta đây cũng không làm khó công tử nữa, có lẽ ta hôm nay chính là phải chết ở chỗ này, các ngươi đi đi, ta sẽ không trách các ngươi."

Nói xong, nàng ta liền nhắm mắt lại, dựa vào thân cây cũng không cầu xin hắn nữa, như là một lòng chờ chết.

Nhưng sau khi nàng ta nói như vậy, Lục Minh Thâm ngược lại thấy nàng ta có chút đáng thương, không đành lòng mặc kệ nàng ta, thở dài, nói: "Vẫn là để ta cõng ngươi xuống núi đi."

Cố Ninh ở một bên yên lặng đứng nhìn, bởi vì nàng đã nhìn ra, thiếu nữ này đang giả vờ, Lục Minh Thâm cũng đang giả vờ, hai người đều đang diễn cho nhau xem thôi.

Chỉ là hiển nhiên Lục Minh Thâm còn cao tay hơn, ít nhất thiếu nữ này một chút cũng không hoài nghi hắn, còn lộ ra vẻ mặt vui mừng, rơi nước mắt cảm kích: "Cảm ơn, cảm ơn công tử."

Lục Minh Thâm ngồi xổm xuống, tựa hồ muốn đỡ nàng ta dậy, lúc này khoảng cách hai người rất gần, Lục Minh Thâm thoạt nhìn cũng không hề phòng bị với nàng ta.

"Cảm ơn, cảm ơn công tử......"

Thiếu nữ làm như cảm kích đến tay chân luống cuống, tay phải đã khoác lên cánh tay hắn, nhưng cuối cùng hai chữ công tử vừa mới nói xong, nàng ta bỗng nhiên ngẩng đầu, trong miệng phun ra một cỗ khói nhẹ.

Như là sương mù dày đặc màu đen.

Lục Minh Thâm dường như cũng không phòng bị, khói đen ập vào mặt, dường như có độc, độc tính còn phát tác rất nhanh, chỉ thấy thân thể hắn vô lực té ngã trên mặt đất, ngay cả đứng cũng không đứng dậy được.

"Thế tử ——" Cố Ninh theo bản năng chạy tới, đỡ hắn dậy.

Lục Minh Thâm lại vào lúc này nhìn nàng một cái, cầm tay nàng, dường như là ám chỉ điều gì đó.

Cố Ninh hiểu được, yên tâm hơn.

Nàng quay đầu nhìn về phía thiếu nữ kia, lại thấy thiếu nữ kia đã đứng lên, hai chân đâu còn bộ dáng bị thương.

Thiếu nữ như là hoàn toàn xem nhẹ Cố Ninh, hoàn toàn không để nàng vào mắt, chỉ nhìn chằm chằm Lục Minh Thâm bên cạnh nàng, chợt cười lạnh một tiếng, nói: "Đại tướng quân bất quá cũng chỉ được như thế thôi! Ta chỉ là dùng chút mưu mẹo, ngươi đã dễ dàng rơi vào tay ta rồi!"

Trong giọng nói nàng ta còn mang theo vài phần tự đắc.

Cố Ninh cảm giác được tứ chi Lục Minh Thâm giống như vô lực dựa vào người nàng, nhưng thực tế đứng rất ổn định, nàng cũng không cảm thấy vất vả, chỉ là hắn dựa quá gần, khiến người ta có chút không được tự nhiên.

Đôi mắt đen nhánh của Lục Minh Thâm nhìn thiếu nữ, tựa hồ suy yếu nói: "Ngươi là ai?"

Thiếu nữ giống như khinh thường trả lời hắn, chỉ vỗ vỗ tay, liền có hai nam nhân mặc quần áo dị vực từ trên cây nhảy xuống, thiếu nữ nói: "Đem hắn trói lại mang về gặp tiểu thư!"

Hai người lĩnh mệnh, trong đó có một nam nhân rất cao lớn đột nhiên nói: "Vậy vị cô nương này xử trí như thế nào?"

Thiếu nữ lúc này mới chú ý tới Cố Ninh, nhìn nàng, giống như đang suy nghĩ gì đó, một lát sau, nói: "Vậy thì cùng nhau trói lại!"

Cố Ninh không phản kháng, cũng biết trốn không thoát, nhưng nàng lại nhìn thoáng qua bộ dạng trúng độc suy yếu của Lục Minh Thâm, lại cảm thấy người không thoát được chỉ sợ cũng không phải bọn họ.

Lục Minh Thâm cũng không giống người dễ dàng bó tay chịu trói như vậy.

Cố Ninh đoán được bọn họ rất có thể sẽ dẫn hắn đi gặp Hứa Lục Uyển, xem ra, hệ thống gọi bọn họ tới nơi này, có lẽ là bởi vì Hứa Lục Uyển cùng nam chủ còn có cơ hội?

Cố Ninh nghĩ, tâm tư cũng có chút rối loạn.

Nàng đi theo bọn họ suốt chặng đường, không nghĩ tới chỗ của Hứa Lục Uyển, thế nhưng cách nơi này cũng không xa.

Thế nhưng lại ở phụ cận sườn núi mười dặm, nơi này vốn là Sơn Thần miếu bỏ hoang, luôn luôn không có người tới, chung quanh cũng là đất hoang, thậm chí ngay cả thôn cũng không có, cũng khó trách không ai phát hiện bọn họ trốn ở chỗ này.

Cố Ninh cũng không nghĩ tới bọn họ không rời khỏi Yến quốc thì thôi, lại còn dám ở lại phụ cận kinh thành.

Hiển nhiên, Hứa Lục Uyển chấp nhất thâm tình đối với nam chủ cũng là thật.

Nhìn hành động của thiếu nữ dị vực kia, dường như vốn chỉ định bắt một mình Lục Minh Thâm.

Hứa Lục Uyển lưu lại nơi này chính là vì bắt được Lục Minh Thâm?

Nàng ta sẽ không phải là không chiếm được tâm cũng muốn có được người chứ?

____________

2023/11/30.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro