Chương 40: An Khang cổ trấn (19)

Yến Nguy và Yến Minh Quang hiện tại tuy đang có số điểm cao nhất, nhưng Yến Nguy có một debuff trên người, khó mà bảo đảm đám quỷ quái sẽ không đột ngột tấn công.

Cả ngày chạy gấp rút trong sóng gió giữa phó bản với trạng thái thần kinh căng thẳng khiến Yến Nguy cảm thấy hơi mệt mỏi, cậu ngáp một cái rồi tiếp tục nói: "Xem xét tới việc lần này chúng ta nhận được 3 điểm tiến độ... Điểm tiến độ cho việc phá giải toàn cục chắc chắn sẽ cao hơn. Nếu không phải chúng ta là người giải thì có khả năng có người chơi khác vượt qua chúng ta ngay lập tức."

"Ngày mai," cậu trực tiếp ra quyết định, "Ngày mai trời vừa sáng, chúng ta sẽ nhảy xuống giếng, lấy lên toàn bộ những cái xương ngón tay dưới đáy giếng."

"Được."

Yến Nguy nhíu mày.

Câu "Được" này đáp lại quá nhanh, nhanh đến mức khiến Yến Nguy chưa kịp phản ứng — Yến Minh Quang thực sự hoàn toàn tín nhiệm cậu.

"Ôi trời Mr Băng, sao tôi lại luôn cảm thấy anh rất dễ hiểu, nhưng có lúc lại cảm thấy không nhìn thấu được anh," Yến Nguy giơ tay, tựa cằm, "Anh như này làm cho tên gay như tôi nghi ngờ anh thầm mến tôi. Anh không sợ tôi lừa anh à?"

Yến Minh Quang thần sắc vẫn không thay đổi, đôi đồng tử đen thui lại càng thêm u nhiên.

Anh lạnh nhạt đáp: "Tôi không phải tin tưởng vào cậu, tôi tin tưởng vào bản thân mình, tin tưởng vào phán đoán và ánh mắt của tôi." Dù giọng nói có phần lạnh nhạt, nhưng trong đó vẫn có sự tự tin như mây gió.

Yến Nguy nhẹ cắn răng, cười nhạo một tiếng: "Vậy thì chỉ mong cả hai chúng ta sẽ tin tưởng lâu dài vào mắt nhìn người của mình —— aizz, nói như này cũng quá vòng vo —— chỉ mong hợp tác được lâu dài, chiến hữu."

Yến Minh Quang đóng cửa sổ lại.

Thần miếu có kiến trúc rất cũ kỹ, cửa sổ cũng là loại cửa sổ giấy kiểu cũ. Dù đã đóng cửa sổ, ánh nắng phía tây vẫn đan xen chiếu vào, tạo nên một tầng mông lung ý tứ hàm xúc.

Yến Minh Quang nghiêng người, cả thân hình bị ánh nắng mờ ảo bao phủ, như là tuyết đầu mùa rơi xuống và tan vào trong không khí ấm áp, nhạt nhẽo thanh lãnh bị sắc màu ấm áp ôm trọn lấy.

Anh rõ ràng có khí chất lạnh nhạt cực kỳ, nhưng ở cùng chỗ với tia sáng ấm áp này lại không tạo ra cảm giác không ăn nhập, thậm chí còn mang đến cảm giác "người cũng như tên."

Trong tiếng gió xào xạc, tiếng hát của trẻ em chầm chậm vang lên, thổi nhẹ vào phòng khách. Bài hát ấy như tượng trưng cho mùa màng và sông ngòi, được cất lên bởi tiếng hát của trẻ con, vào trong tai Yến Nguy lúc này đã biết được bí mật trấn An Khang, lại khiến cậu cảm thấy tàn nhẫn không thể diễn tả nổi.

"Sao lấp lánh, trăng treo cao..."

"..."

"Chúng ta cầm ô cho chắc nha..."

Bất chợt, tiếng bước chân tập tễnh truyền đến từ hành lang, hơn nữa tiếng bước chân đó rất loạn, rõ ràng là không chỉ có một người.

Trong tiếng hát, cùng với tiếng bước chân tán loạn không đồng đều đó, Yến Nguy và Yến Minh Quang liếc mắt nhìn nhau, đồng thời bước nhanh tới gần cửa. Yến Minh Quang giơ tay, sắc mặt trầm tĩnh kéo cửa ra.

— Trên hành lang là ba người chơi.

Yến Nguy khẽ nhíu mày: "Lỗ Ngữ Vi? Tống Dự? Lữ Nha?"

Ba người này không phải chỉ đơn giản là tìm tòi manh mối rồi quay lại nghỉ ngơi. Tống Dự sáng nay vẫn còn yên ổn, lúc này đã bị thương khá nặng, trên người đầy máu, có vài vết thương, vai trái là một mảnh máu thịt be bét. Không phải là vết thương do dao chém, mà là loại thương tích khiến cả quần áo và da bị xé rách.

Trong cái rủi có cái may, Tống Dự tuy bị thương và trạng thái rõ ràng rất tồi tệ, nhưng hiển nhiên không có nguy hiểm đến tính mạng.

Hai người chơi phổ thông cấp bảy khác là Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha đang đỡ Tống Dự từ hai bên. Nhìn thấy Yến Minh Quang và Yến Nguy đứng ở cửa, ba người sững sờ: "Yan? Ngươi và Yến Nguy về sớm thật đấy..."

Yến Minh Quang một tay đút túi, tiến lên hỏi: "Chuyện gì xảy ra?"

Tống Dự hiện đang trong tình trạng không tốt, được Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha đỡ nên cũng không có tinh lực trả lời. Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha nhìn nhau, trên mặt đều có chút lúng túng.

Sáng nay, bọn họ còn định vì cướp lấy Hồ A Vũ trong tay Yến Minh Quang mà động thủ. Hôm qua bọn họ đã lấy được 3 điểm tiến độ từ Yan, hôm nay lại muốn cướp điểm người ta, kết quả bây giờ lại bị người ta nhìn thấy cảnh chật vật như thế này...

Lỗ Ngữ Vi một tay đỡ Tống Dự, tay kia ngượng ngùng sờ mũi mình, vô tình chạm vào máu từ người Tống Dự, rồi lại không cẩn thận lau lên mũi mình. Kết hợp với biểu hiện lúng túng của nàng, trông thật buồn cười.

Yến Nguy đứng sau Yến Minh Quang, không những không bị dáng vẻ của Tống Dự làm sợ, ngược lại còn bị Lỗ Ngữ Vi chọc cười.

Sắc mặt của ba người Lỗ Ngữ Vi càng thêm khó coi.

Nhưng bọn họ cũng không dám nói gì thêm, Lỗ Ngữ Vi ấp úng nhìn Yến Minh Quang: "Yan, sáng nay chúng ta cũng không có cách nào... Hôm nay chúng ta rất có thể sẽ chết, nên lúc đó có hơi gấp gáp, nhưng mà ngươi xem, cuối cùng Yến Nguy cũng là người lôi đầu bếp nữ đi. Chuyện sáng nay là do chúng ta không có mắt, ngài là người rộng lượng thì đừng chấp nhất tiểu nhân, ngài có tiềm lực làm tuyển thủ hạt giống, không cần tính toán với chúng tôi làm gì..."

Yến Minh Quang khẽ nhấc mí, ngón tay thon dài chỉ về phía Tống Dự: "Tôi không muốn hỏi lại lần thứ hai."

Lữ Nha lập tức đáp: "Vâng, là Tống Dự gặp phải đầu bếp nữ. Chúng tôi cũng nghe Tống Dự nói rằng hắn gặp đầu bếp nữ tại vườn nhỏ trong đền thờ, sau đó bị tấn công. May mà hắn có một cái đạo cụ bảo mệnh, dùng xong rồi chạy về đây gặp chúng ta. Chúng ta lập tức đưa hắn về nghỉ ngơi."

Trong phó bản, người chơi bị thương không thể hồi phục ngay lập tức. Trong cửa hàng thông tin của thương thành có thể đổi một vài vật phẩm cơ bản, bao gồm cả thuốc trị thương, nhưng chỉ là thuốc trị thương phổ thông. Kinh nghiệm và phần thưởng giúp các người chơi phục hồi không lập tức, chỉ là hồi phục nhanh hơn người bình thường một chút.

Vết thương của Tống Dự... hôm nay chỉ có thể hồi phục một ít, mà sức chiến đấu tất nhiên sẽ giảm nhiều. Nếu điểm tiến độ vừa rồi là của Ninh Dực, thì Tống Dự hôm nay chắc chắn là người yếu nhất, tình trạng của hắn thế này thì cơ hội thoát khỏi quỷ quái gần như không có.

Nếu như hắn chờ được tới lúc Yến Nguy giành được điểm tiến độ, nghe Tháp Đen công bố manh mối về đầu bếp nữ rồi mới gặp Hồ A Vân, thì có lẽ hắn đã tránh được tai kiếp.

Đáng tiếc...

Yến Nguy trừng mắt nhìn, lông mi khẽ run, đôi mắt màu trà nhạt thoáng qua một tia ánh sáng, rồi sau đó lại lộ ra biểu cảm quan tâm. Cậu nói: "Vậy mau đỡ hắn vào nghỉ ngơi đi, chúng tôi cũng đi nghỉ ngơi."

Cậu thế mà lại hào phóng đổi một bình thuốc trị thương, hơi cúi người, đưa cho Tống Dự: "Đưa ngươi."

Tống Dự nhấc tay trái, yếu ớt nhận lấy, nói nhỏ: "Cảm ơn."

Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha hiển nhiên không chú ý nhiều đến Yến Nguy.

Bọn họ nhìn qua Yến Minh Quang, thấy người này không nói gì mà quay người trở về phòng, bọn họ cũng không nói thêm, đỡ Tống Dự về phòng hắn nghỉ ngơi.

Yến Nguy đứng ở hành lang, buồn chán đá chân, nhìn theo Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha đỡ Tống Dự vào phòng, lúc này mới không tiếng động nhấc nhấc khóe miệng, xoay người lại.

"Anh đang định tha thứ bọn họ đi?" Cậu đóng cửa lại, dựa vào cạnh cửa, hơi nâng cằm hỏi, "Anh thiện tâm thật, nhưng không phải kiểu người dễ khoan dung. Họ hôm qua vừa nhận lợi từ chúng ta, hôm nay lại trở mặt, vừa nãy anh định phản ứng nhưng lại thôi... Để tôi đoán xem, có phải anh cảm thấy bọn họ vẫn còn biết chăm sóc đồng đội, tâm địa không xấu, nên không muốn tính toán chi li?"

Vốn là vừa mới ngồi xuống giường, Yến Minh Quang quay đầu liếc nhìn hắn.

"Há, đoán đúng rồi. Thầy Yến, tôi phát hiện anh thật sự ôm ấp vọng tưởng tốt đẹp về bản chất của người khác, cách nghĩ của tôi với anh... rất không giống nhau."

Yến Nguy đứng dậy, tiến lại gần ngồi bên cạnh Yến Minh Quang, thoải mái đặt tay lên vai nam nhân: "Nhớ tối qua Tưởng Tu chết không? Chúng ta cũng thấy thi thể của Trịnh Mậu ở sườn núi, hắn không bị nữ quỷ không da giết, mà là bị đá đập chết. Chỉ có Tưởng Tu là chết vì bị lột da. Điều này chứng tỏ rằng không phải tất cả những người yếu nhất đều sẽ chết, nữ quỷ không da chỉ chọn một người để giết. Nói cách khác, nếu có năm người yếu nhất, thì tỷ lệ tử vong của mỗi người chỉ là một phần năm."

"Anh thấy rằng bọn họ mặc dù ít điểm tiến độ nhất nhưng vẫn sẵn lòng dành thời gian để đưa Tống Dự trở. Còn tôi thì thấy... bọn họ muốn giữ cho Tống Dự sống đến tối nay, để giảm bớt khả năng bản thân bị chọn. Hơn nữa, Tống Dự đã từng bị quỷ quái tấn công, nên nếu đến tối, có lẽ khả năng quỷ chọn hắn có lẽ sẽ cao hơn? Thêm vào đó, hắn lại bị thương, thật sự là một công cụ hoàn hảo để giúp Lỗ Ngữ Vi và Lữ Nha sống sót qua đêm nay."

Yến Minh Quang cụp mắt, nói: "Họ cũng có thể vì nghĩa mà giúp đỡ."

"Nhưng tình nghĩa không thể sánh bằng sinh tử. Anh cứ chờ mà xem, trong một nơi sống chết khó lường thế này, người ta chỉ càng không muốn chết mà thôi."

---

Hôm nay thời tiết cả ngày khá đẹp.

Sau nhiều ngày mưa liên tục, ngôi cổ trấn ẩn giấu những bí mật đẫm máu này bỗng toát ra một vẻ bình yên. Đến hoàng hôn, mây mỏng phủ lưng trời, ánh nắng vàng ấm bao phủ dần dần, nhuộm cả bầu trời thành từng tầng hào quang.

Trước khi trời tối, Yến Nguy và Yến Minh Quang đi xác nhận một chút rằng bà đồng vẫn chưa bị người thả ra. Trên đường quay về họ còn tình cờ gặp Hồ A Vân ở cuối một hành lang dài. Yến Nguy bình thản mỉm cười với Hồ A Vân, rồi quay đầu nhanh chóng cùng Yến Minh Quang rời đi — may mắn là họ đã về phòng an toàn, không có chuyện gì xảy ra.

Lâm Chẩn, Ngư Phi Chu, và Ninh Dực cũng trở về gần như cùng lúc.

Yến Nguy hỏi thăm Ngư Phi Chu, mới biết rằng điểm tiến độ 'Hồ A Vân là người thừa kế của bà đồng' là do ba người Ngư Phi Chu, Lâm Chẩn, và Ninh Dực cùng nắm giữ. Ba người này chạm trán ở nhà cũ họ Hồ bị bỏ hoang. Lâm Chẩn vừa cứng đầu, lại yêu thích kích thích hơn điểm tiến độ nên đương nhiên không hợp tác, Ninh Dực lại tính tình băng giá, hai người liền lao vào đánh nhau. Kết quả, lúc Ngư Phi Chu ra tay ngăn cản lại không cẩn thận mở ra cái tầng hầm, ba người đồng thời rớt vào, sau đó cùng nhau phát hiện ra bí mật về việc các đời bà đồng đều là con gái nhà họ Hồ.

Nhờ đó, Yến Nguy và Yến Minh Quang đã giành được 7 điểm, giữ vị trí đầu bảng, còn Ngư Phi Chu và Lâm Chẩn hôm qua 3 điểm cùng hôm nay 1 điểm, với tổng cộng 4 điểm, xếp thứ hai.

Các người chơi khác, bao gồm cả Ninh Dực, đều chỉ có 3 điểm.

Điều này có nghĩa là đêm nay, những người có nguy cơ bị quỷ quái chọn làm mục tiêu gồm: Ninh Dực, Du Nhuệ, Lỗ Ngữ Vi, Lữ Nha, và Tống Dự.

Tuy nhiên, lần này, không như hôm qua, Tháp Đen không đưa ra xếp hạng cụ thể. Thay vào đó là một thông báo khác:

[Chế độ giành quyền trả lời đã kết thúc. Bảng xếp hạng đã được gửi hòm thư của các người chơi. Chế độ giành quyền trả lời sẽ chuyển sang chế độ thi đấu tranh điểm, điểm số sẽ không được kết toán chi tiết nữa.]

[Hạn chế của quỷ quái đã biến mất, chế độ thi đấu tranh điểm chính thức được mở ra. Các người chơi hãy cố gắng hết sức để châm dầu cướp đáp, và nỗ lực để sống sót.]

Chế độ thi đấu tranh điểm.

Nói cách khác... Chỉ một cách để giành điểm tiến độ, đó là phá cục và tìm ra cầu thang!

Mặt trời đã lặn hẳn, trẻ em đọc kinh hằng ngày ở miếu cũng rời núi. Cả miếu thần lần thứ hai rơi vào yên tĩnh hắc ám trong sự bất an của người chơi.

Hiện tại, tất có mọi người đều đã biết ô da cốt không toàn vẹn hơn nửa là do Hồ A Vân điều khiển quỷ quái hoặc trực tiếp tới đặt. Mà đêm nay không biết có phải hay không là bởi vì Hồ A Vân đã từng ra tay với Tống Dự, hay là vì trò chơi đã tới hồi kết, chế độ thi đấu tranh điểm diễn ra, hạn chế của quỷ quái đã bị giảm bớt mà ô da cốt hai tối trước đó luôn xuất hiện nay lại không thấy đâu, miếu sơn thần đêm khuya yên tĩnh đến đáng sợ.

Yến Nguy mơ mơ màng màng trong giấc mộng, trở mình bên cạnh Yến Minh Quang.

Sự cảnh giác cao độ khiến cậu mấy ngày nay luôn giữ trạng thái nửa tỉnh nửa mơ khi nghỉ ngơi. Vừa vươn mình, khả năng nhận biết vượt bậc của cậu bất ngờ cảnh báo, một cảm giác rợn cả tóc gáy trong nháy mắt lan khắp cơ thể Yến Nguy.

Cậu giật mình tỉnh dậy, lập tức mở mắt ra.

Lúc này, cậu đang nằm nghiêng, quay lưng về phía Yến Minh Quang, đối diện là bên mép giường.

Nơi vốn dĩ không có gì, giờ đây lại xuất hiện một con quỷ không da đang ngồi xổm, khuôn mặt máu thịt lở loét ngang tầm giường, cách mặt Yến Nguy chỉ vài chục centimet.

Khi thấy Yến Nguy mở mắt, khuôn mặt méo mó và kinh dị gần trong gang tấc đó bỗng nở một nụ cười cứng nhắc, kinh khủng, nhìn cậu.

Yến Nguy: "!"

Cậu không cử động.

Giống như con quỷ không da ngồi trước mặt, Yến Nguy cũng nhìn thẳng vào nó, nở một nụ cười tiêu chuẩn đáp lại.

Nhưng dưới lớp chăn, tay Yến Nguy âm thầm nhích nhẹ, nắm chặt lấy tay người đàn ông bên cạnh.

Ngay sau đó, đối phương cũng nắm lại tay hắn thật chặt, một sợi roi dài không tiếng động quấn quanh cậu—Yến Minh Quang đã tỉnh dậy, rõ ràng cũng nhận thức được nguy hiểm, chỉ là giống như cậu tạm thời vẫn chưa hành động gì.

Con quỷ có vẻ như đang đe dọa Yến Nguy, hoặc có thể kẻ điều khiển quỷ tin rằng điều này có thể làm hắn sợ hãi, nên con quỷ không da chỉ ngồi nhìn, đôi mắt trừng to đối diện ánh mắt của hắn.

Chưa đến nửa đêm, lúc này Yến Nguy đang ở trạng thái bình thường.

Cậu cũng không nhúc nhích, chỉ khẽ mỉm cười, nhìn chăm chú vào khuôn mặt máu me ngay sát mình, trong lòng nói với Yến Minh Quang: 【Đêm nay chúng ta là người có điểm cao nhất, chắc chắn nó xuất hiện là do debuff của tôi.】

【Tôi cảm thấy nó sẽ không lập tức ra tay giết tôi, vì tôi chưa kích hoạt điều kiện tử vong. Nếu nó trực tiếp giết tôi, thì điều đó có nghĩa là bất cứ ai giành được thiện cảm của Hồ A Vân đều phải chết, điều này không phù hợp với quy tắc cân bằng trong phó bản. Hơn nữa, đêm nay vẫn còn có những người có điểm thấp nhất, nên những con quỷ này buộc phải tấn công những người chơi đó.】

Dù trước mặt là gương mặt máu thịt kinh dị của con quỷ, trong lòng Yến Nguy vẫn lý trí và bình tĩnh trao đổi với Yến Minh Quang, nhanh chóng phân tích: 【Vậy nên tôi nghĩ rằng chúng ta chỉ cần kéo dài đến khi có người khác chết là được rôi.】

Khi nói đến "có người khác chết," giọng cậu không hề có rung động gì.

Yến Minh Quang án binh bất động, nghe cậu phân tích xong, chỉ đáp: 【Ừ.】

【Được rồi, Thầy Yến, đếm đến ba, đá bay nó.】

【Ba.】

【Hai.】

【Một...】

Ngay khoảnh khắc đó, Yến Minh Quang mạnh mẽ kéo Yến Nguy!

Đồng thời, ngay khi cả hai hành động, con quỷ đang chăm chú nhìn Yến Nguy cũng lao tay về phía hắn!

Yến Minh Quang kéo Yến Nguy từ giường lên, trực tiếp xoay mình và nhảy bật ra sau. Động tác của Yến Minh Quang nhanh, nhưng con quỷ không da cũng không chậm, Yến Nguy chỉ cảm thấy trong lúc xoay chuyển, bàn tay đẫm máu thiết một cái xương ngón tay của nó gần như túm được tay mình.

Yến Minh Quang lập tức đẩy Yến Nguy về phía sau, nhưng ngay khi đó, con quỷ vẫn kịp xé một mảng da to bằng lòng bàn tay trên cánh tay của Yến Nguy.

Cơn đau nhức nhối của da thịt bị xé toạc lập tức truyền đến não Yến Nguy qua dây thần kinh. Cậu miễn cưỡng giữ thăng bằng khi rơi xuống đất, hơi lảo đảo tựa vào tường, nghiến chặt răng, không để thoát ra bất kỳ tiếng kêu đau nào. Bản năng khiến cậu muốn đưa tay chạm vào vết thương, nhưng chỉ cần đầu ngón tay vừa chạm vào, cơn đau lại nhói lên. Cậu lập tức lấy ra đóa hoa cầu đã có từ dưới đáy giếng.

Ở phía đối diện, Yến Minh Quang đang đối mặt trực tiếp với con quỷ không da.

Con quỷ không da chủ đích nhắm vào Yến Nguy, không định giao đấu với Yến Minh Quang mà liên tục đuổi theo Yên Nguy bên này. Dù vậy, Yến Minh Quang vẫn luôn đuổi đánh nữ quỷ không da. Bọn họ không phát ra tiếng động gì những đã giao phong mấy lần.

Trong tay Yến Nguy, đạo cụ trị liệu Quả cầu hoa phát ra ánh sáng trắng yếu ớt, ánh sáng bay ra bao trùm lên phần cánh tay bị xé rách. Thẳng cho tới lúc đại não không còn ghi nhận cảm giác đau nữa thì bạch quang tản đi, cánh tay của Yến Nguy lành lại như chưa từng tổn thương, chỉ có mảnh vải rách và vết máu trên áo vẫn để lộ dấu vết vết thương.

Như vậy, hoa cầu chỉ còn lại một lần trị liệu.

Cậu tựa vào tường, mắt nhìn chăm chú phía trước, nơi Yến Minh Quang đang đối đầu với con quỷ không da, đôi chân mày vừa giãn ra giờ lại từ từ căng thẳng.

Chỉ số thể chất của Yến Minh Quang cao bao nhiêu, hai người họ cũng đã cùng nhau trải qua bao trận đấu với lũ quỷ, nên Yến Nguy cũng hiểu phần nào. Nhưng nữ quỷ không da trước mặt này, rõ ràng chỉ là một nữ quỷ không da thông thường, lại có thể cầm chân Yến Minh Quang lâu đến vậy mà không bị yếu thế. Hơn nữa, cây roi dài của Yến Minh Quang lại bị hạn chế vì không gian chật hẹp trong căn phòng này.

Đây vẫn chỉ là một nữ quỷ không da. Trong phó bản này, ngoài hai chị em nhà họ Hồ, vẫn còn ít nhất bốn nữ quỷ không da...

Phó bản này... Với sức mạnh và công cụ hiện tại của bọn họ, căn bản không thể vượt qua bằng cách dùng vũ lực.

Cầu thang rốt cuộc ở đâu?

Trước mắt, nữ quỷ không da lại muốn tiến tới, hai chân không xương của nó như một đống thịt kéo lê trên đất, nhưng tốc độ lại rất nhanh. Yến Minh Quang vừa định vung roi, thì con quỷ đột ngột dừng lại.

Ngay sau đó, từ một phòng khác vọng ra tiếng hét thảm thiết của một người đàn ông!

Quả nhiên như Yến Nguy đã dự đoán, quỷ sẽ ra tay ở phòng khác, nên chỗ Yến Nguy sẽ không gặp nguy hiểm. Con quỷ không da ngừng lại một lúc, rồi từ từ biến mất trước mắt hai người, chỉ để lại vết máu đầy sàn.

Tiếng hét thảm thiết từ phòng bên cạnh càng ngày càng vang dội.

Cả Yến Nguy và Yến Minh Quang đều nhận ra âm thanh ấy.

Yến Nguy lẩm bẩm: "Tiếng của Lữ Nha... Quỷ chọn nạn nhân hoàn toàn là do may rủi, không phải cứ người yếu nhất là chết...?"

Tiếng kêu thảm thiết của Lữ Nha vẫn còn kéo dài, không đầy một hai phút sau, một giọng nữ khác cũng hoảng loạn vang lên.

"Cứu tôi với! A a a đừng đến đây! Sao đạo cụ của tôi chẳng có tác dụng gì... Cứu tôi với!"

Lỗ Ngữ Vi hét toáng lên. Không lâu sau, tiếng mở cửa gấp gáp và tiếng chân chạy trên hành lang vang lên.

Cô dường như chạy tới trước cửa phòng của Lâm Chẩn, đập mạnh vào cửa kêu cứu.

Phía sau cô như có thứ gì đang đuổi theo, chỉ mới đập cửa vài lần, bên trong phòng Lâm Chẩn vẫn không có phản hồi, cô buộc phải tiếp tục chạy, miệng vẫn không ngừng cầu cứu.

Tiếng kêu cứu của Lỗ Ngữ Vi càng lúc càng gần nơi Yến Nguy và Yến Minh Quang, khi cô đến cửa phòng họ, cô đập mạnh cửa, thở hổn hển kêu lớn: "Yan! Cứu tôi với, cứu tôi với, cứu mạng..."

Yến Nguy không biểu lộ chút cảm xúc, ánh mắt vẫn đặt trên người Yến Minh Quang.

Yến Minh Quang khẽ nhích chân.

Lỗ Ngữ Vi vẫn khản cả giọng mà kêu.

Mười mấy giây ngắn ngủi ấy dường như kéo dài vô tận. Yến Minh Quang chỉ bước ra một bước, khuôn mặt lạnh lùng khiến người ta không thể nhìn thấu cảm xúc trong lòng anh.

Sau đó, anh chậm rãi ngồi xuống bên giường.

Tiếng bước chân và tiếng kêu cứu của Lỗ Ngữ Vi biến mất, thay vào đó là những tiếng hét thảm thiết sắc nhọn.

Ước chừng mười phút sau, mọi tiếng hét đều tắt lịm, miếu Sơn Thần trở lại yên tĩnh. Tất cả những người chơi còn sống đều biết rằng, đêm nay, Lữ Nha và Lỗ Ngữ Vi đã chết.

Thực tế là Tống Dự cũng không còn khả năng hành động, số người có thể tiếp tục phá phó bản vào sáng mai, chỉ còn lại sáu người: Yến Nguy, Yến Minh Quang, Lâm Chẩn, Ngư Phi Chu, Ninh Dực, và Du Nhuệ.

Quỷ đã có thể lấy đi hai mạng cùng lúc, nên ngày mai chỉ có thể càng đáng sợ hơn, trong khi họ chỉ còn lại sáu người và điểm tiến độ cuối cùng.

Đúng như Tháp Đen đã nói — thi đấu tranh điểm, không phá cuộc thì chỉ có chết.

-

Khi mặt trời vừa lên, Yến Nguy và Yến Minh Quang lập tức đứng dậy.

Yến Nguy khoác chiếc áo gió mới vừa đổi, nhanh chóng nói: "Hôm nay chúng ta nhất định phải hành động nhanh. Trên người tôi có debuff sẽ thu hút nữ quỷ không da tấn công. Tối qua chỉ một con đã quá sức chịu đựng rồi, mà tôi cũng đã dùng mất một lần khả năng trị liệu của Quả cầu hoa. Ngày hôm nay chắc chắn sẽ có nhiều quỷ hơn, nếu hôm nay không phá cuộc... Đến ngày mai — chính là nửa đêm hôm nay, tôi e rằng sẽ chết trong phó bản này."

Cậu bước lên, vỗ nhẹ vai Yến Minh Quang: "Thầy Yến, chúng ta bắt đầu thôi."

Bước chân cậu không dừng, dứt khoát đi đến mở cửa.

Động tác của Yến Nguy chững lại.

Ngoài cửa là một nữ đầu bếp ăn mặc chỉnh tề xinh đẹp, trong tay cầm khay, trên khay đặt một bát canh nóng hổi. Hơi nước mờ mịt bốc lên, che khuất đôi chút khuôn mặt cô, tạo nên một vẻ dịu dàng xa xăm sau làn khói.

"Yến tiểu ca tỉnh rồi?" Cô ta mỉm cười nhẹ nhàng hiền lành, giọng nói nhỏ nhẹ, "Hai ngày nay trời mưa, tôi sợ anh bị cảm lạnh, sáng sớm đã nấu bát canh gừng cho anh. Những khách trọ khác tôi không chuẩn bị gì cả, đây là dành riêng cho anh, người khác không có đâu, chỉ có anh thôi."

Cảnh giác của Yến Nguy bất giác tăng lên: "..."

Thực lòng cậu không có muốn nhận cái vinh dự khác biệt này a.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro