26. Còn yêu, nhưng không nhận ra

Becky lái xe đến thư viện lần trước, lần cô đến tìm Freen Sarocha.

Vừa vào đến thư viện, Becky đã cảm nhận được một không gian yên tĩnh khác thường. Ai đều làm việc người nấy, ai cũng không quan tâm đến ai. Người đọc sách mang vẻ trí thức cao trọng, người làm việc mang vẻ tập trung cao độ, người giải bài tập mang vẻ thông minh siêu việt, tất cả mọi người đều có sức hút riêng ở thư viện, ít nhất là nơi này không ai có thể làm phiền họ cả.

Becky lại nghĩ đến lí do mình đến đây, thực nực cười, đơn giản vì muốn giải tỏa tâm trạng, hay vì đây là nơi Freen Sarocha đã từng đến, nàng đến đây vô tình gϊếŧ chết đi tia hy vọng len lói của cô.

Đúng hơn là chẳng phải vô tình, mà là cố tình.

Becky hít một hơi thật sâu, như muốn nhanh chóng hoà nhập vào không khí yên tĩnh nơi đây. Cũng không biết vô tình hay hữu ý, cô lại chọn đúng chỗ khuất của thư viện, chỗ lần trước Freen Sarocha ngồi.
Lựa chọn một cuốn sách để đọc thật khó khăn, trong thư viện hàng ngàn các loại sách khác nhau, thật quá đáng khi phải “sủng ái” đúng một cuốn sách duy nhất. Becky nhanh chóng tìm thấy một cuốn sách của Margaret Mitchell, hồi nhỏ cô từng đọc qua, nhưng không mấy ấn tượng, bây giờ trưởng thành, có thể tự mình cảm nhận nó, thật hay ho. Cuốn theo chiều gió là một tiểu thuyết tình cảm ăn khách. Câu chuyện được đặt bối cảnh tại Georgia và Atlanta, miền Nam Hoa Kỳ trong suốt thời kì nội chiến và thời tái thiết. Tác phẩm xoay quanh Scarlett O’Hara, một cô gái miền Nam đầy sức mạnh, phải tìm mọi cách để sống sót qua chiến tranh và vượt lên cuộc sống khó khăn trong thời hậu chiến.

Tiểu thuyết này đã được chuyển thể thành phim năm 1937.

Becky trầm ngâm, vô thức lật từng trang sách, đừng nói đến nghiền ngẫm, cho dù là một chữ hay một ký hiệu nhỏ trong sách cô đều không để tâm.
Đúng là đã không có tâm trạng thì gặp điều gì cũng chính là không hứng thú như nhau.

Một người phụ nữ đem một tách trà đặt lên bàn cho Becky. Cô ngẩng đầu lên, người phụ nữ trẻ mang đồng phục thư viện tóc búi cao, gương mặt hài hoà nhã nhặn, cô ấy đeo kính gọng đen.

Becky chợt nhớ ra, người phụ nữ này là người đã nói chuyện với Freen Sarocha khi nàng ở thư viện, đích thị là bạn nàng, cũng là quản lí thư viện.

Cô ấy chuẩn bị cúi người rời đi, thì Becky gọi lại.

“Này cô, có thể cho tôi chút thời gian không?”

Giọng nói Becky nhẹ nhàng tha thiết, khiến cho dù là ai nghe thấy cũng tan chảy.

Người phụ nữ dừng bước, thắc mắc xoay người đi đến chỗ Becky, ngồi vào ghế đối diện.

“Tôi có thể giúp gì cho cô?”

Becky mỉm cười, lịch sự chào hỏi.

“Chào cô, tôi là Becky Armstrong.”

Becky giới thiệu không rõ ràng như vậy, cô hiểu người phụ nữ này đương nhiên biết đến cô. Nét mặt cô ấy rõ ràng có vẻ bất ngờ.

“Có lẽ lí do vì tôi là bạn của Freen?”

Becky cười, nét mặt vẫn giữ tia bình thản, nhưng hiện giờ, đại não như không phát triển, cô chợt cảm thấy cuộc nói chuyện này rất vô nghĩa, cho dù có nói gì, thì Freen Sarocha cũng đã rời khỏi Hàn rồi.

“Phải. Đột nhiên tôi nghĩ, có lẽ cô sẽ rõ điều gì đó.”

Người phụ nữ tự khắc hiểu chuyện.

“Tôi có một chuyện này, không biết có nên nói ra không.”

Becky ngăn cản sự thấp thỏm không yên từ đáy lòng. Bản thân cô cũng thực sự mệt mỏi.
“Cô cứ nói. Tôi tìm đến cô vì muốn nghe cô.”

Người phụ nữ thở dài.

“Tôi tên là Chanya, bạn của Freen thời đại học. Hôm ấy thực sự là Freen có đến gặp tôi. Tôi cũng biết... hôm ấy cô Armstrong đây cũng đến.”

Becky chợt mông lung, tại sao có thể biết mình có đến, mà tại sao biết lại không có động tĩnh.

Chanya nói tiếp.

“Thực ra, Freen đã trông thấy cô. Khi cô vừa đến, Freen đã nhận ra cô nấp đằng kia.”

Becky tuy càng lúc càng thấy khó hiểu, nhưng không phải là không cảm thấy xấu hổ.

“Tiếp theo thì thế nào?”

“Freen đã dùng ánh mắt cầu cứu tôi, mong tôi cùng cô ấy diễn một vở kịch. Vở kịch đó cô ấy nói những gì, tôi chắc cô cũng nghe rồi?”

Becky âm trầm gật đầu. Hôm ấy Freen đã nói hết yêu cô, hôm ấy Freen đã nói nàng muốn tìm hạnh phúc mới, một người đàn ông đích thực cho cuộc đời nàng, những đứa trẻ và một gia đình nhỏ ấm cúng.
“Sau khi cô bỏ về, Freen đã khuỵu xuống, cô ấy khóc, rất thảm thương. Khi ấy, đúng là lúc cô ấy chịu vứt cái vẻ ngoài bình thường như không có chuyện gì xảy ra giả tạo ấy sang một bên mà khóc hết nước mắt. Lúc đó tôi mới biết, Freen chỉ giả vờ rằng cô ấy hết yêu khi có mặt cô, chỉ chừng ấy thôi, tôi hiểu Freen vẫn yêu cô rất nhiều, lụy tình nặng nề vô phương cứu chữa. Freen không có sự lựa chọn...”

Ngay lúc ấy, trái tim Becky như bị ai đó bóp nát.

Freen Sarocha vẫn còn yêu cô?

Chanya có thể thấy được sự bối rối trong đáy mắt Becky, cô ấy biết người tên Becky Armstrong này đã gây ra cho Freen bao nhiêu nỗi đau dù lớn dù nhỏ. Là bạn, cô ấy mong Freen sẽ tìm được một bến đỗ hạnh phúc, nhưng từ ngày hôm ấy, thấy Freen bất lực ngồi thụp xuống khóc lóc thảm thương, Chanya biết khi ấy Freen đã gắng gượng diễn trước mặt Becky cho đến khi cô bỏ đi. Ngày hôm ấy đúng là đã thay đổi nhận thức của Chanya về tình yêu.

“Freen đã đau khổ rất nhiều từ trước. Tôi tưởng khi chấm dứt với cô thì Freen nhất định sẽ tốt hơn, nhưng không, tôi thấy cô ấy còn đau khổ hơn.”

Becky tưởng chừng như trời đất quay cuồng trong nháy mắt, chỉ biết gật gù.

“Tôi hiểu những gì cô nói.”

Chanya trước khi rời đi đã để lại một câu nói.
“Cô biết không Becky Armstrong, trong chuyện tình này của hai người tôi là ngoài cuộc. Nhưng tôi có thể thấy rõ, cô có lòng tự trọng rất cao trong tình yêu, nhưng với Freen, lòng tự tôn đối với cô ấy không cần thiết, chỉ cần cô cố gắng, Freen sẽ không ngần ngại cùng sánh vai với cô.”

Becky hiểu từng câu từng chữ trong lời nói đó. Thực sự Becky Armstrong đã khóc.

Đây là lần thứ hai cô khóc ở nơi này, lần trước là khóc vì biết Freen không còn yêu cô nữa, còn lần này, cô khóc vì biết Freen vẫn còn yêu cô. Không những thế, còn là những giọt nước mắt chứa đựng nhiều tâm sự chưa nói thành lời và cảm giác hối hận bởi tội lỗi bây quanh.
_____
Sau khi rời thư viện, Becky lái xe đi qua khu A, ngang qua khu căn hộ của Freen Sarocha, ma xui quỷ khiến, Becky chần chừ một lúc lâu, sau đó quyết định vào nhà Freen.

Becky lấy ra từ trong hộc xe một chiếc hộp nhỏ như hộp nhẫn, mở ra, bên trong là chiếc chìa khoá tinh xảo quen thuộc.

Chiếc chìa khoá căn hộ của Freen Sarocha mà lần trước Push đưa cho cô. Mấy hôm trước cô nghĩ là không cần thiết mới quyết định trả lại, nhưng anh ta rõ ràng có ẩn ý khi đẩy qua lại cho cô, cô cũng không rõ, và cũng chẳng buồn muốn rõ.

Thế mới nói Becky Armstrong trước giờ vẫn vậy, thờ ơ đến vô tình.

May mắn là tình yêu Becky giành cho Freen không thay đổi, mà ngày một lớn hơn.

Becky lấy chìa khoá tra vào ổ, cửa bật mở, cô thản nhiên bước vào trong.
Đúng là mới mấy ngày vắng chủ, căn hộ đã trở nên buồn bã tạm thời. Có lẽ vì cô điên rồi nên mới tưởng tượng ra như vậy chăng.

Becky gõ vào đầu mình ba cái, rủa thầm.

“Rốt cuộc là mày đột nhập vào đây là làm cái khỉ gì vậy Becky Armstrong?”

Cô mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế sofa, chưa kịp thoải mái lại có cuộc gọi đến.

Dòng chữ trên màn hình nhấp nháy, Becky nhíu mày, cô còn không nhớ mình có số điện thoại của người này từ lúc nào.

Push..

“Có chuyện gì?”

“Không nghĩ cô lại suy nghĩ tốt đến như vậy. Cuối cùng đã chịu hành động rồi à?”

“Anh muốn nói cái gì?”

“Tôi biết cô đang ở nhà Freen. Hãy làm những thứ cần làm. Đi tìm những thứ cần tìm.”

“Anh nói điên khùng gì vậy. Mà sao... anh..?”

“Cô cần gì phải ra vẻ thắc mắc. Thời buổi công nghệ hiện đại tiên tiến, muốn biết cô ở đâu đối với tôi là khó hay sao? Chỉ cần đính một vật nhỏ lên chìa khoá...”
Push đang nói, Becky liền không nhân nhượng mà giập máy.

“Chết tiệt tên khốn họ Puttichai. Còn bày trò theo dõi tôi cơ đấy.” Becky lẩm bẩm.

Ting - Tin nhắn gửi đến từ Push. Becky lại nhíu mày.

Tên đó lại luyến thuyên gì nữa..

Nội dung tin nhắn rất ngắn gọn, không dài dòng như lời chủ nhân nó nói.

Hãy đi tìm cuốn sách mà Freen viết chuyện riêng. Nó không phải nhật ký. Đơn giản chỉ là quyển sổ nhỏ.

Trong đầu Becky xuất hiện một loạt dấu chấm hỏi to bự, tìm cái đó để làm gì..

Nhưng cuối cùng cô vẫn thở dài ngoan ngoãn đi tìm. Không thể ở nhà bếp, phòng khách hay phòng tắm, đương nhiên nó phải nằm trong phòng ngủ của Freen.

Vậy nên Becky quyết định đi vào trong phòng ngủ của nàng
Đây không phải lần đầu tiên Becky vào phòng riêng của Freen. Nhưng lần này, thực sự khiến cô trở nên chậm chạp.

Gian phòng to rộng rãi nhưng không mang cảm giác trống trãi, đồ đạc vẫn ở đây, nghĩ lại cũng thật nực cười, Freen Sarocha chỉ đi một thời gian thôi, có phải đi luôn đâu.

Nhưng nàng đã nói qua nước ngoài lo chuyện đám cưới.

Becky có thể cảm nhận được hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng hoa lài quen thuộc trong căn phòng. Giống như vẫn để lại một thứ gì đó thật trân quý, tựa hồ nàng vẫn ở đây.

Trên kệ sách là khoảng mười cuốn sách triết kia cuộc sống xếp gọn gàng tựa vào nhau, nó được bảo quản rất kĩ càng, tựa như chủ nhân nó luôn hết mình giữ gìn mà quý trọng nó vậy.

Sao có thể quên chứ, toàn bộ số sách ấy đều là quà sinh nhật của Becky tặng nàng. Becky có lẽ là một người tẻ nhạt, trong khi người ta tặng này tặng nọ, toàn là những món đồ đắt tiền, nhưng đối với Freen, đó chỉ là những món quà như nhau trong những món quà. Freen rất trân trọng những món quà là sách mà Becky tặng, không chỉ vì nàng yêu sách, mà còn là vì nàng yêu Becky.
Nếu Freen biết đó đều là tiền tiết kiệm hằng ngày của Becky, chắc chắn nàng còn quý chúng hơn. Tuy sinh ra là người thừa kế của một tập đoàn lớn, nhưng từ sớm đã sẵn tính tự lập, không tiền tiêu vặt, không tiền sinh hoạt, không tiền chu cầp, tất cả đều là cô tự mình đi làm thêm trang trải cuộc sống, hệt như những học sinh, sinh viên nghèo bình thường khác.

Vì thế, Becky sớm đã có tính cách thờ ơ với mọi thứ, đây cũng là điểm khiến Freen nhiều lúc bị tổn thương.

Còn nhớ khi trước, hôm đúng một trăm ngày của hai người, Freen háo hức chờ đợi Becky sẽ làm gì đó đặc biệt, nàng không cần Becky phải tặng thứ gì cho nàng, chỉ cần cô dành thời gian bên nàng và làm gì đó vui vẻ.

Nhưng Becky hoàn toàn quên mất, mà cũng không thể nói là quên, đúng hơn là Becky không quan tâm đến những việc cô xem là cõn con như kỷ niệm ngày quen nhau hay gì đó, không phải chỉ cần luôn bên nhau là được hay sao, có cần phải màu mè thế không.
Tất nhiên nó khiến Freen tổn thương nặng nề. Nhưng vì nàng yêu Becky rất nhiều, nên chẳng phải là chuyện to tát gì, đúng hơn là Becky vẫn vô tư, còn Freen thì âm thầm chịu đựng, khi ấy nàng chỉ có một suy nghĩ, nàng chỉ cần cô luôn bên nàng là được.

Năm đó Freen yêu Becky một cách trưởng thành, Becky lại yêu Freen một cách thật trẻ con hết chỗ nói.

Cô vô lo vô nghĩ, hoàn toàn không màng đến cảm xúc của nàng..

Cuối cùng, Becky cũng tìm thấy cuốn sổ mà Push nói đến.

Trên mặt sổ là một lớp bụi mỏng phủ lên, Becky lấy khăn tay ra lau nhẹ mặt sổ, sau khi lau xong, cuốn sổ trở nên mới hơn so với lúc vừa tìm thấy.

Không biết trong cuốn sổ có gì, có gì mà Push phải khẩn trương bắt cô nhanh chóng tìm tham khảo đến thế.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro