Chương 4. Gợn sóng

Hôm sau, bên ngoài truyền đến nhiều tiếng xôn xao, Nguyên Thuần bị tiếng ồn đánh thức cũng không phản ứng gì, chỉ lo xem xét tình trạng của người trên giường mình, thấy sắc mặt tốt hơn một chút, mạch tượng ổn định, mới yên tâm bước ra cửa xem xét.

Còn chưa ra đến cửa sân, đã nghe thấy tiếng kêu gào từ bên ngoài.

"Đây là dược đường của Thuần đại phu! Các ngươi đừng cậy thế quan quyền mà làm bậy!"

"Đúng!"

"Không sai!"


"Cút ngay! Yến Bắc tướng sĩ chúng ta phụng mệnh điều tra, những tên nông thôn bỉ phu như các ngươi sao có thể hiểu được? Tránh ra!" Nghe được hai chữ "Yến Bắc", đôi mắt Nguyên Thuần tối sầm như mực, nhưng sắc mặt vẫn bình thản mở cửa ra.

Cửa lớn được mở, thôn dân và các tướng sĩ giương cung bạt kiếm đối đầu nhau, Yến Bắc tướng sĩ từ trên cao nhìn xuống mọi người, cũng nhìn vào nữ tử vừa xuất hiện kia.

"Phụng lệnh tướng quân của chúng ta, lục soát lùng bắt Tú Lệ Vương, thỉnh đại phu đừng cản trở."

Nguyên Thuần nhìn tướng sĩ dẫn đầu, khuôn mặt lạnh lùng, khí thế cũng không thua chút nào.

"Thứ dân nữ không tiện, phòng bên trong còn có người bị thương cần tĩnh dưỡng, hi vọng tướng quân thứ lỗi, Tú Lệ Vương ngài nói, dân nữ chưa từng gặp qua." Thân thể gầy yếu của nàng thẳng tắp, không khiếp sợ mà trả lời.

Nhưng tên tướng sĩ dẫn đầu kia giống như không để ý, nhìn thần thái hiển nhiên của nữ tử kia, có chút ngờ vực xoay người xuống ngựa. Hắn khinh thường nói, "Bất quá chỉ là một đám ô hợp, bổn đại gia muốn lục soát, các ngươi có thể làm khó dễ được ta sao?"

Nguyên Thuần đưa mắt lạnh nhìn hắn, không rõ cảm xúc của nàng ra sao, nhưng chỉ một ánh mắt lại khiến tên tướng quân cảm thấy lạnh lẽo, không thoải mái.

Hắn đến gần Nguyên Thuần, tức cả dân làng liền muốn tiến lên lại bị binh sĩ đem họ ngăn lại. Hắn thấy nàng có chút tư sắc, thèm muốn sắc dục muốn ra tay, lại bị Nguyên Thuần mạnh mẽ ngăn lại, đôi mắt đen láy của nàng hiện lên chán ghét, rất nhanh lùi bước.

Ai ngờ, ngay khi Nguyên Thuần đang lui về phía sau, lệnh bài của Sở Kiều trong ngực áo nàng lại vô ý rớt ra, tuy nhanh tay lẹ mắt thu lại vào trong lòng, nhưng tướng sĩ kia liếc mắt liền nhận ra đó là lệnh bài của Tú Lệ Vương. Lập tức rút kiếm để trên cần cổ trắng nõn của Nguyên Thuần, đe dọa.

"Quả nhiên, Tú Lệ Vương ẩn thân ở đây, ta biết ngươi không đơn thuần chỉ là đại phu."

Thấy hắn đem kiếm đặt trên cổ Nguyên Thuần, dân làng càng thêm bực tức, tiếng oán giận nổi lên bốn phía.

Nét mặt Nguyên Thuần vẫn lạnh băng như cũ, "Ta thật sự chưa từng thấy qua Tú Lệ Vương gì cả, nếu ngươi khăng khăng muốn bước vào trong, vậy giết ta trước."

Tên tướng sĩ nheo mắt nhìn về phía Nguyên Thuần, đến gần cười nói, "Nếu giết ngươi thì rất đáng tiếc, chi bằng để bổn đại gia vui......"

Lời còn chưa dứt, giữa Nguyên Thuần và tên tướng quân đã bị một chiếc áo choàng ngăn trở, khi tấm áo choàng rơi xuống đất, Nguyên Thuần nhìn thấy trên cổ tên tướng quân vừa khinh bạc mình đã có một đường huyết hồng, hơi thở cũng không còn. Ngay sau đó, những binh sĩ còn lại liền rút kiếm, trợn mắt nhìn Nguyên Thuần.

Trong khoảnh khắc đó, Nguyên Thuần được một người mang theo hương hoa nhàn nhạt bảo hộ phía sau, không thể cử động, sau đó liền nhìn thấy một thân ảnh uy phong lẫm liệt, một tay cầm kiếm chống lại cả quân đội Yến Bắc.

"Tại hạ chính là Đại Ngụy Tú Lệ Vương, người các ngươi muốn tìm là ta, cùng người khác không liên can."

Bọn lính hai mặt nhìn nhau, thủ lĩnh đã bị giết chết, nhưng người cần bắt lại đang đứng trước mắt, ai cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, thấy nàng chỉ lẻ loi một người, liền chậm rãi vây quanh thành vòng tròn nhỏ.

Nguyên Thuần cúi người về trước nói nhỏ, "Thương thế của ngươi chưa khỏe, vì sao lại ra đây? Có biết là...."

Sát ý trong mắt Sở Kiều nồng đậm, nghiên mặt lạnh nhạt cắt lời nàng, "Mang theo dân làng vào nhà đi, không nghe thấy ta gọi ngươi thì không cần mở cửa."

Nguyên Thuần bị ánh mắt Sở Kiều làm cảm thấy xa lạ, nàng bỗng nhiên nhớ đến, Sở Kiều vốn là tướng quân sát phạt quyết đoán ở trên chiến trường, không phải là thôn dân ở đây.

Sở Kiều nhìn quân đội Yến Bắc dần tới gần, hét một tiếng "ĐI!" sau đó đem Nguyên Thuần bảo hộ phía sau, xông lên trước chuyên tâm nhất chí mà xả thân giết chóc.

Nguyên Thuần thấy Sở Kiều tâm ý đã quyết, cũng mang theo dân làng trốn vào trong nhà, nhưng nháy mắt khi cánh cửa đóng lại, liền nhìn thấy sườn mặt Sở Kiều nhiễm đầy máu, nàng không khỏi siết chặt đôi tay, lộ vẻ lo lắng.


Bên ngoài tiếng binh khí kêu leng keng không dứt, ngoại trừ tiếng đao kiếm tranh chấp, còn có tiếng kêu thảm thiết lọt vào tai, những thanh âm đó khiến cho hồi ức Nguyên Thuần chôn sâu trong nội tâm bị khơi gợi, một cái chớp mắt khiến nàng nhớ đến việc đêm qua, muốn mở cửa bước ra ngoài lại bị người dân ngăn lại.

"Thuần đại phu! Ngươi lúc này ra ngoài chính là chịu chết, không bằng cứ để tướng quân kia..."

Chết? Nguyên Thuần thê lương cười, nàng vốn chính là người đáng chết, sống tạm đến nay, đã đủ rồi.

"Sau khi ta rời khỏi đây, mọi người nhanh chóng chạy từ cửa sau rời đi đi." Không đợi dân làng cự tuyệt, Nguyên Thuần đã đẩy cửa ra, tình cảnh chạm vào mi mắt nàng lúc này, khiến Nguyên Thuần cả đời này khó quên.


Sở Kiều đưa lưng về phía Nguyên Thuần, chống kiếm, cả người như vừa tắm máu, thẳng tắp đứng canh giữ trước cửa. Trên mặt đất lúc này, xác người đã ngã xuống khắp nơi, máu chảy thành sông. Cách đó không xa còn có nhiều tướng sĩ khác đang chậm rãi đến gần, ăn mặt có phần bất đồng với quân đội yến bắc bạo ngược vừa rồi.

Những tướng sĩ bước nhanh về phía Sở Kiều, quỳ xuống hành lễ.

"Mạt tướng cứu giá chậm trễ, thỉnh điện hạ trách tội."

Là Tú Lệ Quân, thế nhưng lại ở đây cùng Yến Bắc giáp lá cà, Nguyên Thuần bất ngờ.

Lặng im một lúc lâu sau, Nguyên Thuần thấy Sở Kiều không đáp lại, vừa bước về phía trước muốn xem xét tình hình Sở Kiều, lại bị một luồng sát khí khiến nàng ngừng bước. Sửng sốt khi thấy Sở Kiều nhìn mình, sát khí như đảo quanh giữa hàng chân máy nàng, phảng phấn như vừa mới từ ngục tu la trở về, hỏi người đến là ai.

Sở Kiều nhìn nàng vô lực cười, "Ta còn chưa gọi ngươi, sao lại ra đây? Thiếu chút nữa, đã ngộ thương ngươi rồi..."

Nụ cười nhạt nhẽo nhưng chân thành tha thiết, khiến đáy lòng Nguyên Thuần hốt hoảng, nàng chăm chú nhìn vào vai trái sớm đã đầm đìa máu của Sở Kiều, nhìn chăm chú vào ý cười nhợt nhạt của người vừa bảo vệ mình, giống như ánh mặt trời rực rỡ thiêu cháy tâm lạnh băng của Nguyên Thuần.


Sở Kiều quay đầu, đối với Tú Lệ Quân hạ lệnh.

"Hồi doanh, không được quấy nhiễu thôn dân..." Nói xong cả người đột nhiên ngã về sau ngất đi, Nguyên Thuần bước nhanh đến đem Sở Kiều đỡ vào trong lòng mình. Chúng tướng sĩ cùng thôn dân không khỏi lo lắng, tiếng hô nổi lên bốn phía.

"Điện hạ!"

"Tướng quân!"


Nguyên Thuần nhẹ bắt lấy cổ tay Sở Kiều, nàng không cần.

Sở Kiều không cần bảo hộ nàng chu toàn như thế, vì nàng không đáng được như vậy.

Nàng chính là, người đã suýt 2 lần lấy đi tánh mạng Sở Kiều...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro